Kỵ Binh Sắt Vây Đầm
Cơn bão tuyết sườn núi Vũ Sơn rít gào qua khe đá hoang vu phía đông, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt dội thẳng vào lòng hang tối ẩm sương. Gió bấc thốc mạnh làm những dây leo gai góc ngoài miệng hang rung lên bần bật, rít lên những tiếng u u u uẩn rợn người.
Thạch Sơn quỳ một chân dưới nền đất lạnh, hai tay gã siết chặt lấy chiếc giỏ tre đeo lưng đặc chế sau vai. Bên trong giỏ, đứa trẻ sơ sinh Vô Danh đang lịm đi. Lồng ngực nhỏ bé của nó phập phồng gấp gáp, hơi thở nóng hổi khò khè dội thẳng vào lưng áo thanh y rách nát của Thạch Sơn như một lời cầu cứu khẩn thiết. Cơn sốt cao bẩm sinh do hàn khí thâm nhập kinh mạch đang thiêu đốt sinh mệnh mỏng manh của di cô hoàng tộc Nam triều. Đứa trẻ không khóc nổi thành tiếng, chỉ có tiếng rên hừ hừ yếu ớt đến xé lòng.
Một bàn tay gầy guộc, quấn chặt lớp băng vải trắng loang lổ vết máu khô khẽ chạm vào vai Thạch Sơn. Liễu Yên đã đứng dậy từ phiến đá phẳng. Sa y hỷ phục đỏ sờn rách của nàng bay nhẹ trong luồng gió lạnh buốt tràn vào hang. Đôi mắt nàng trong vắt như giếng cổ nhìn chồng đầy kiên định. Nàng không thể nói, nhưng cái siết tay nhẹ nhàng trên vai gã là thông điệp thấu hiểu không lời: *Thiếp đã ổn, chúng ta phải đi thôi.*
Thạch Sơn nghiến chặt răng, vị máu tanh ngọt nơi khóe miệng từ vết nội thương cũ vẫn chưa tan hết. Gã đứng thẳng dậy, vác thanh kiếm gỗ bách ngàn năm sém đen một góc thân gỗ bên hông. Khớp cổ tay phải gã sưng tấy nặng nề, đau nhức nhối sau trận huyết chiến với đệ tử Thiết Kiếm Môn trước đó. Vai trái gã rách sâu, độc tính thạch thạch tín âm hiểm từ mũi độc tiêu của Tàn Phong đang âm ỉ lan rộng, làm tê dại cả một mảng da thịt lớn dọc cánh tay cầm kiếm.
"Yên nhi, kỵ binh sắt của Tào Mang đã phong tỏa đường lộ dưới chân núi," Thạch Sơn khàn giọng nói, đôi tai dưới dải vải đen quấn mắt rung nhẹ để lọc bỏ tiếng gió rít ngoài hang. "Chúng ta không thể đi đường chính đạo. Chỉ có thể băng qua Rừng Trúc Sương Mù, tìm đường tiến về vùng đầm lầy Giang Tây mới mong có cơ hội tìm sữa dê cứu mạng Vô Danh."
Liễu Yên lặng lẽ gật đầu. Nàng rút thanh nhuyễn kiếm tơ sắt mỏng như lá lúa giắt quanh thắt lưng. Tay phải nàng buộc chặt một đầu sợi chỉ đỏ Đồng Tâm dệt từ tơ tằm Huyết Cực vào chuôi nhuyễn kiếm, đầu kia nối liền với chuôi kiếm gỗ bách của Thạch Sơn. Sợi chỉ đỏ rạn nứt, cháy sém nhẹ rủ xuống giữa hai người, dính đầy những vệt máu tươi đã đóng vảy của Liễu Yên.
Phu thê dắt tay nhau bước ra khỏi hang đá hoang vu, dấn thân vào trận bão tuyết mù mịt.
Rừng Trúc Sương Mù hiện ra trước mắt họ như một mê cung xám xịt khổng lồ. Những thân trúc già cao vút, cháy đen một góc do tàn dư hỏa hoạn trước đó, đứng sừng sững giữa làn sương độc dày đặc quanh năm không tan. Mặt đất sườn núi trơn trượt, phủ đầy lá trúc mục nát sũng nước bão tuyết và bùn lầy lún sụt.
"Rầm... rầm... rầm..."
Đột nhiên, mặt đất dưới chân phu thê rung chuyển dữ dội. Tiếng vó ngựa sắt nặng nề dẫm đạp điên cuồng lên đá sỏi dội thẳng vào màng nhĩ Thạch Sơn. Tiếng kim loại va chạm rầm rập xé rách màn đêm giông bão.
"Là Thiết Giáp Kỵ Binh của Tào Mang!" Thạch Sơn biến sắc, gã khẽ giật nhẹ sợi chỉ đỏ để cảnh báo vợ. "Chúng đang dàn hàng ngang càn quét rừng trúc. Cách chúng ta khoảng ba mươi bước chân về phía tây nam."
Tào Mang – thống lĩnh kỵ binh sắt của quan phủ – cưỡi trên con ngựa chiến hãn huyết cao lớn, mặc bộ giáp sắt nặng thêu hình rồng đất sáng loáng dưới ánh lửa đuốc rực trời. Gã vung thanh đại đao bản lớn rực ánh thép lạnh, giọng nói oai phong lẫm liệt gầm vang giữa rừng trúc:
"Sắp xếp kỵ binh thành hàng ngang! Càn quét toàn bộ Rừng Trúc Sương Mù! Gặp kẻ nào khả nghi, lập tức bắn nỏ liên châu tru diệt! Không được để di cô hoàng tộc trốn thoát sang vùng đầm lầy!"
Hàng trăm kỵ binh sắt nặng nề vung thương sắt, thúc ngựa chiến phi nước kiệu càn quét qua rừng trúc. Tiếng móng ngựa sắt dẫm nát những thân trúc già kêu răng rắc kịch liệt, tạo nên một áp lực nghẹt thở bao trùm không gian sương mù.
Liễu Yên nheo mắt nhìn qua làn sương độc xám xịt. Nàng phát hiện một lối rẽ hẹp, khuất sau những tảng đá lớn và vách đá dựng đứng bên phải – nơi vó ngựa chiến nặng nề của kỵ binh không thể xoay chuyển linh hoạt. Nàng lập tức dùng ngón tay phải giật nhẹ sợi chỉ đỏ hai nhịp ngắn, một nhịp dài.
*Chồng ơi, bên phải! Có khe đá hẹp!*
"Được! Đi thôi!" Thạch Sơn thấu hiểu ý vợ, gã bế chặt Liễu Yên, chân trần đạp mạnh lên rễ trúc trơn trượt, thi triển Thính Phong Bộ Pháp lướt đi nhẹ nhàng như một bóng ma giữa sương mù.
Thính Phong Bộ Pháp dẻo dai giúp Thạch Sơn di chuyển nhịp nhàng không tiếng động, luồn lách qua những khe trúc hẹp để tránh né vó ngựa kỵ binh đang áp sát. Sức nặng của đứa trẻ sơ sinh trong giỏ tre sau lưng đè nặng lên bờ vai bị thương của gã, mỗi bước nhảy cao đều khiến vết thương vai trái co thắt kịch liệt, máu độc đen kịt rỉ ra thấm đẫm vạt thanh y.
"Vút!"
Đột nhiên, một thân trúc già phía trước bị chém đứt lìa. Một kỵ binh sắt nặng nề vọt ra từ làn sương mù, phát hiện bóng thanh y của Thạch Sơn. Tên lính gầm lên một tiếng, vung thanh trường thương sắt ròng đâm thẳng vào ngực Thạch Sơn với tốc độ cực nhanh.
Thạch Sơn nghe tiếng gió rít nhọn sắc bén của mũi thương lao tới. Gã không thể lùi lại vì phía sau là vách đá trơn trượt. Trong sát na sinh tử, gã vận Đồng Tâm Tâm Pháp, dồn chân khí Đồng Tâm vào tay phải, vung kiếm gỗ bách ngàn năm bọc sắt mỏng lên đỡ đòn trực diện.
Keng!
Tiếng va chạm kim loại trầm đục vang lên dữ dội. Lực chấn động khổng lồ từ thanh trường thương sắt nặng dội ngược qua thân kiếm gỗ bách, đánh thẳng vào khớp cổ tay phải đang sưng tấy của Thạch Sơn. Cơn đau nhức nhối tột cùng khiến gã suýt nữa đánh rơi kiếm, đan điền chấn động mạnh, máu tươi rỉ ra nơi khóe miệng.
*Không thể đỡ trực diện giáp sắt nặng! Lực chấn động quá lớn sẽ bẻ gãy tay phải cầm kiếm của mình!* Thạch Sơn nhận ra sai lầm chiến thuật ngay lập tức.
Tên kỵ binh sắt cười lạnh, vung chiếc khiên sắt dày cộp hòng đập mạnh vào đầu Thạch Sơn để kết liễu gã.
Liễu Yên nhìn thấy nguy kịch, nàng không màng đến vết bỏng rách sâu ở lòng bàn tay phải, vung nhuyễn kiếm tơ sắt mỏng dẻo dai lướt nhanh dưới đất bùn. Thanh nhuyễn kiếm uốn lượn như một con rắn nước, quấn chặt lấy khớp gối chân trước của con ngựa chiến kỵ binh. Nàng giật mạnh chỉ đỏ truyền kình lực sang cho chồng.
Thạch Sơn mượn lực kéo của vợ, xoay người lướt Thính Phong Bộ Pháp tránh thoát cú đập khiên sắt trong gang tấc. Gã trượt dài dưới đất bùn, vung thanh kiếm gỗ bách ngàn năm đập mạnh một nhát sấm sét vào khớp gối ngựa chiến đã bị nhuyễn kiếm quấn chặt.
Rắc!
Khớp gối ngựa chiến bị đập gãy nát. Con ngựa hí vang một tiếng đau đớn tột cùng, đổ sập cả thân hình khổng lồ bọc giáp sắt xuống đất bùn, hất văng tên kỵ binh sắt nặng nề đập đầu vào tảng đá chết ngay tại chỗ.
"Hí... hí... u u..."
Tiếng ngựa chiến hí vang dội và tiếng đổ sập của giáp sắt lập tức xé rách sự tĩnh lặng của Rừng Trúc Sương Mù, báo hiệu vị trí của phu thê đã bị lộ.
"Tiếng ngựa hí ở sườn núi phía đông! Đáng chết, chúng ở đằng kia!" Tiếng gầm điên cuồng của Độc Nhãn Long vang lên từ phía trên ngọn trúc cách đó không xa.
Bang chủ Hắc Phong Bang – nay chỉ còn lại cánh tay trái sau trận huyết chiến đền cổ – vung thanh đại đao quỷ đầu nặng ba mươi cân rỉ máu, dẫn theo hàng chục sát thủ tinh nhuệ lướt khinh công vút qua sườn núi, điên cuồng áp sát về phía tiếng động.
"Yên nhi! Chạy mau!" Thạch Sơn hét lên, gã cố nén cơn đau thắt từ vai trái bị thương.
Nhưng nhát đâm thương sắt trước đó và lực chấn động dội ngược đã làm vết thương vai trái của Thạch Sơn bị nứt miệng nghiêm trọng. Máu tươi đỏ rực pha lẫn máu độc đen kịt phun ra xối xả, chảy tràn qua lớp hỷ phục đỏ sờn rách, nhỏ xuống đất bùn và phiến lá trúc xanh mướt dọc đường gã lướt qua.
Độc Nhãn Long đáp xuống một thân trúc già sém đen. Đôi mắt một mí còn lại của hắn sáng lên những tia tà khí rợn người dưới ánh lửa đuốc của kỵ binh tuần tra. Hắn lướt mắt nhìn xuống đất, phát hiện một vệt máu nhỏ tươi rói rỉ khói đen nhẹ vừa nhỏ xuống phiến lá trúc nằm khuất sau bụi rậm.
"Ha ha ha! Máu của gã mù! Độc thạch thạch tín của Độc Hổ đã phát tác rồi! Gã không chạy được xa đâu!" Độc Nhãn Long rít lên tiếng cười điên cuồng, vung thanh đại đao quỷ đầu chỉ thẳng về phía dốc đá dựng đứng Tuyệt Mệnh Nhai trước mặt. "Bao vây sườn núi Tuyệt Mệnh Nhai cho ta! Dồn chúng vào góc chết vách đá!"
Tiếng hú gào của sát thủ Hắc Phong Bang và tiếng vó ngựa sắt của Tào Mang khép chặt vòng vây rầm rập dồn dập, đẩy phu thê Thạch Sơn và Liễu Yên lùi sát về phía vách đá dựng đứng vạn trượng lộng gió rít gào...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!