Nhạc nềnWuxia

Tuyết Sâm Giữ Mạng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Rầm!


Sức nặng của hàng chục dầm sồi cháy rực đổ sập xuống, kéo theo cả một mảng mái tranh sũng nước mưa bão. Khói lưu huỳnh đen kịt bốc lên nghi ngút, nuốt chửng chút ánh sáng đỏ lòm cuối cùng của căn nhà sàn hoang phế.


Giữa làn tàn tro nóng bỏng rơi xuống như mưa, một bóng người cao gầy mặc thanh y thô rách nát vút lên. Thạch Sơn quấn chặt dải vải lụa đen trên đôi mắt mù, tay phải siết chặt thanh kiếm gỗ bách ngàn năm, tay trái bế thốc Liễu Yên đang hôn mê vào lòng ngực sũng nước lạnh. Sau lưng gã, chiếc giỏ tre đeo lưng đặc chế chứa đứa trẻ sơ sinh Vô Danh bị chấn động nhẹ, phát ra tiếng ho khan yếu ớt vì ngạt khói.


"Chặn chúng lại! Gã mù và con câm đang giữ di cô!"


Tiếng hét của đệ tử Thiết Kiếm Môn vang lên dồn dập ngay ngoài bậu cửa cháy xém. Thính giác siêu phàm của Thạch Sơn lập tức bắt được tiếng rầm rập của ít nhất mười bước chân đang khép chặt vòng vây sườn dốc đá. Gã nghe thấy cả tiếng rít gió lạnh lùng của những thanh Thiết Kiếm đang vận kình hỏa cực rực lửa.


Kinh mạch vai trái của Thạch Sơn co thắt dữ dội. Vết thương do độc tiêu của Tàn Phong phóng lén trước đó đang rỉ ra thứ máu đen lạnh buốt, độc tính thạch thạch tín âm hiểm lan rộng làm tê dại cả một mảng vai lớn. Khớp cổ tay phải sưng tấy do đỡ đao nặng cũng đang run rẩy lên từng hồi, khiến gã suýt nữa đánh rơi thanh kiếm gỗ bách. Đan điền gã chấn động, luồng chân khí Đồng Tâm bị nghẽn lại, mang theo vị tanh ngọt của máu tươi rỉ ra nơi khóe miệng.


Gã biết, nếu đối đầu trực diện với mười kiếm khách Thiết Kiếm Môn trong tình trạng này, gã và vợ con chỉ có con đường chết. Gã cần một khoảng trống để thoát thân.


Không một chút do dự, Thạch Sơn dùng ngón tay phải rách nát giật mạnh dây buộc chiếc túi bột đá vôi thô giắt bên hông. Gã vận chút tàn lực cuối cùng vào cổ tay, tung mạnh chiếc túi vào đống củi gỗ sồi đang cháy rực ngay cửa hầm.


Bùm!


Chiếc túi vỡ tung. Bột đá vôi thô gặp sức nóng của lửa hỏa cực và hơi nước mưa bão ẩm ướt lập tức phản ứng dữ dội, bùng phát thành một màn sương trắng mù mịt, đặc quánh che khuất hoàn toàn tầm nhìn không gian xung quanh. Tiếng bột đá vôi nổ lách tách và khói bụi vôi bỏng rát xộc thẳng vào mắt, vào mũi đám đệ tử Thiết Kiếm Môn khiến chúng ho sặc sụa, vung kiếm loạn xạ trong vô vọng.


"Khụ... khụ... Thạch phấn! Gã mù dùng đá vôi! Không thấy gì cả!"


Lợi dụng màn sương trắng mù mịt tước đi thị giác của kẻ thù, Thạch Sơn vận hành bộ pháp Thính Phong Bộ Pháp lướt đi nhẹ nhàng như một bóng ma. Đôi tai gã rung nhẹ, lọc bỏ tiếng la hét hỗn loạn để định vị khoảng trống giữa hai lưỡi kiếm đang chém mù quáng. Gã lướt qua khe hở hẹp của bậu cửa cháy, bế chặt Liễu Yên và cõng đứa trẻ sơ sinh lao thẳng vào bóng tối của Rừng Trúc Sương Mù ngoài bìa rừng.


Gió bão gào rú cắt da thịt. Mưa giông xối xả dội xuống sườn núi Vũ Sơn trơn trượt, cuốn trôi đi vệt máu đen rỉ ra từ vai Thạch Sơn. Gã chạy điên cuồng trong bóng đêm tuyệt đối, đôi chân trần dẫm lên đá nhọn và rễ trúc sắc bén rách da rỉ máu, nhưng gã không hề giảm tốc độ. Gã phải tìm một nơi ẩn nấp trước khi tác dụng của bột đá vôi tan hết và truy binh Thiết Kiếm Môn đuổi kịp.


Sau nửa canh giờ chạy trốn kiệt lực, đôi tai Thạch Sơn nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt trầm đục vang vọng từ một vách đá khuất sườn núi phía đông. Đó là một hang đá nhỏ hoang hoang vu, miệng hang bị che phủ bởi những dây leo gai góc rậm rạp. Gã gạt phăng bụi gai, bế Liễu Yên lách người tiến vào lòng hang tối tăm ẩm sương.


Thạch Sơn nhẹ nhàng đặt Liễu Yên nằm lên một phiến đá phẳng tương đối khô ráo. Gã quỳ sụp xuống bên cạnh nàng, lồng ngực phập phồng thở dốc, máu tươi nơi khóe miệng chảy tràn xuống hỷ phục đỏ sờn rách nham nhuốc tro than.


Gã vội vã đưa bàn tay thô ráp lướt nhẹ trên cơ thể vợ để kiểm tra thương tích. Khi chạm vào đôi bàn tay của Liễu Yên, trái tim gã kiếm thủ mù thắt lại vì đau đớn.


Cổ tay phải và lòng bàn tay phải của Liễu Yên bỏng nặng, da thịt rách nát rỉ máu tươi đỏ rực. Sợi chỉ đỏ Đồng Tâm dệt từ tơ tằm Huyết Cực quấn chặt ba vòng quanh cổ tay nàng đã cắt sâu vào gân cốt, dính chặt vào lớp máu thịt cháy xém rỉ khói đen. Trong khi đó, cánh tay trái của nàng lạnh ngắt như một khúc gỗ mục trôi sông, gân tay trái đông cứng hoàn toàn do hàn độc bộc phát cấp tính cực kỳ tàn khốc.


Liễu Yên khẽ động đậy. Nàng tỉnh lại từ cơn hôn mê, nhưng không thể phát ra một tiếng rên rỉ nào. Nỗi đau đớn tột cùng từ vết bỏng thịt cháy và cái lạnh buốt xương của hàn độc lan vào tim làm thân thể gầy guộc của nàng co thắt kịch liệt. Sa y hỷ phục đỏ rách nát của nàng sũng nước lạnh, bết chặt vào lồng ngực gầy guộc phập phồng thở yếu ớt.


Trong bóng tối ẩm ướt của hang đá, Liễu Yên không thể nói, nàng chỉ lặng lẽ dùng những ngón tay phải còn cử động được, run rẩy chạm vào mu bàn tay thô ráp của chồng. Nàng gõ nhẹ hai nhịp ngắn.


*Đừng lo.*


Nước mắt Thạch Sơn chảy tràn dưới dải vải lụa đen quấn mắt. Gã tự trách bản thân vô cùng. Nếu gã không mù lòa, nếu gã đủ mạnh mẽ, Yên nhi của gã đã không phải tự hủy hoại đôi bàn tay dệt chỉ bảo mệnh để cứu mạng gã khỏi Thiết Kiếm rực lửa.


"Yên nhi... nàng chịu đựng một chút. Ta sẽ đắp thuốc cho nàng ngay," Thạch Sơn khàn giọng nói, giọng nói trầm đục nghẹn ngào.


Gã vội vã mở chiếc túi hành lý nhỏ còn sót lại đeo bên hông. May mắn thay, chiếc rương thuốc nhỏ của Bạch Thần Y để lại vẫn được bảo vệ an toàn. Thạch Sơn dùng xúc giác tìm kiếm, chạm tay vào một củ sâm thô ráp, tỏa ra mùi thơm thảo dược thanh mát đặc trưng.


Sâm Tuyết Vũ Sơn! Đây là củ sâm hoang dã quý hiếm cuối cùng mọc trên vách đá tuyết lộng gió rít, có tính hàn ôn hòa giúp cô lập hàn độc. Gã cũng tìm thấy hũ thuốc bột Kim Sáng Dược đặc chế chuyên trị các vết rách sâu ở gân tay.


Thạch Sơn đặt củ sâm tuyết lên một phiến đá phẳng sạch sẽ. Gã dùng chuôi thanh kiếm gỗ bách ngàn năm nghiền mịn củ sâm thô ráp, tiếng kèn kẹt của gỗ hóa thạch nghiền dược liệu vang lên đều đặn trong hang tối ẩm sương. Sau đó, gã trộn đều bột sâm tuyết với bột Kim Sáng Dược đặc chế màu vàng óng, tạo thành một thứ thuốc mỡ dẻo quánh, tỏa ra hơi lạnh dịu nhẹ.


Thạch Sơn nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay phải bỏng rách của vợ. Gã dùng ngón tay thô sần gạt nhẹ những tàn tro cháy xém bám trên vết thương. Mỗi nhịp chạm của gã đều cực kỳ nhẹ nhàng, chu đáo, nhưng sức nóng bỏng rát của thịt cháy vẫn khiến thân thể Liễu Yên run lên bần bật, đôi môi nàng cắn chặt đến rỉ máu để không phát ra tiếng động.


Gã áp thứ thuốc mỡ sâm tuyết trộn kim sáng dược lên lòng bàn tay bỏng rộp của Liễu Yên.


Xèo xèo!


Hơi nóng cực hạn từ vết bỏng gặp tính hàn dịu nhẹ của sâm tuyết lập tức bốc lên những luồng hơi nước mỏng. Cảm giác bỏng rát cực độ ban đầu khiến Liễu Yên co thắt gân tay, nhưng ngay sau đó, dược tính của sâm tuyết thẩm thấu sâu vào huyệt đạo, làm dịu tức thì cơn đau nhức và cô lập luồng độc tố lưu huỳnh không cho lan rộng vào gân cốt.


Thạch Sơn ghé sát miệng, thổi nhẹ vào lòng bàn tay vợ để xua đi hơi nóng tàn dư. Hơi thở ấm áp của gã lướt qua da thịt rách nát của Liễu Yên, mang theo một sự dịu dàng không lời sâu sắc.


Tiếp theo, Thạch Sơn lấy ra tấm băng vải dày tẩm dịch thảo dược Băng quấn tay tẩm dược do lão y sĩ Hoa Bản Nghĩa chế tạo. Gã cẩn thận quấn chặt cổ tay phải và lòng bàn tay cho vợ, cố định chắc chắn các ngón tay để tránh gân tay bị co rút do bỏng nhiệt. Gã cũng quấn băng ấm quanh cánh tay trái đang đông cứng của nàng, liên tục dùng lòng bàn tay ấm áp của mình xoa bóp các huyệt đạo quanh khớp vai để truyền dẫn nội lực nhu hòa Đồng Tâm Tâm Pháp giúp điều hòa khí huyết.


Dưới tác dụng phối hợp của sâm tuyết Vũ Sơn quý hiếm và băng quấn tẩm dược, vết thương bỏng rách của Liễu Yên dần ngừng chảy máu, những vệt máu tươi bắt đầu đóng vảy tạm thời. Hàn độc bộc phát trong gân tay trái của nàng cũng được đẩy lùi một phần, sắc mặt nhợt nhạt của nàng hồng hào trở lại dưới ánh sáng mờ nhạt của hang tối.


Liễu Yên thở phào nhẹ nhõm, nàng tựa đầu vào bờ vai vững chãi của chồng, cảm nhận nhịp đập tim ấm áp tương thông của hai người. Giữa hang đá lạnh buốt sương gió, sự im lặng của hai phu thê không phải là sự xa cách, mà là một kiếm giới hoàn mỹ vô khuyết được dệt nên bằng tình yêu và thề ước sinh tử.


Nhưng sự bình yên ngắn ngủi đó lập tức bị phá vỡ.


Từ góc hang tối, nơi Thạch Sơn đặt chiếc giỏ tre đeo lưng chứa đứa trẻ sơ sinh Vô Danh, vang lên tiếng khóc thút thít, yếu ớt vô cùng. Đứa trẻ sơ sinh hồng hào trước đó giờ đây run rẩy kịch liệt dưới lớp tã lụa huyết cực sũng nước bão.


Thạch Sơn biến sắc, gã vội vã lết người đến bên giỏ tre, đưa bàn tay run rẩy chạm vào trán đứa trẻ.


Nóng như lửa đốt!


Đứa trẻ sơ sinh Vô Danh đang bộc phát một cơn sốt cao bẩm sinh cực kỳ nguy kịch. Khí lạnh buốt xương của bão tuyết và khói độc lưu huỳnh rò rỉ từ trận hỏa hoạn trước đó đã thâm nhập sâu vào hệ thống kinh mạch non nớt của di cô hoàng tộc, làm tắc nghẽn dòng chân khí Thuần Dương bẩm sinh của nó.


Đứa trẻ lịm đi, hơi thở mỏng manh như sợi tơ nhện trước gió rít. Nếu không có sữa dê tươi và hơi ấm thuần dương sưởi ấm kinh mạch gấp, sinh mệnh bé nhỏ này sẽ tắt ngấm trước khi trời sáng.


Đôi tai Thạch Sơn rung lên nhạy bén, gã nghe thấy tiếng gió tuyết gào rú dữ dội ngoài cửa hang sườn núi, và cả tiếng bước chân tuần tra xa xăm của truy binh đang khép chặt vòng vây...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!