Nhạc nềnWuxia

Huyết Chỉ Triền Đầu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Khói lưu huỳnh đặc quánh bốc lên từ những vách gỗ mục nát của căn nhà sàn hoang phế, nhanh chóng nhuộm đen màn sương độc đầm lầy Giang Tây vốn dĩ đã xám xịt ngoài bìa rừng. Ngọn lửa hung hãn bén vào đống củi khô mục, liếm dọc theo những cây cột gỗ sồi đang rên rỉ dưới sức nóng đột ngột. Tiếng lửa reo bùng cháy lách tách xen lẫn tiếng mưa giông gào rú bên ngoài tạo nên một khúc nhạc tử thần đầy hỗn loạn.


Trong góc phòng tối tăm nhất, nơi mái tranh sụp đổ che chắn một phần hơi nước bão, Liễu Yên khẽ động đậy. Hàn độc bộc phát cấp tính từ dòng nước buốt sông Vũ Giang trước đó vẫn đang đóng băng nửa thân người bên trái của nàng, nhưng cơn nóng bỏng rát và làn khói độc lưu huỳnh xộc thẳng vào buồng phổi đã ép nàng phải mở mắt. Đôi mắt nàng, vốn tĩnh lặng và trong vắt như nước giếng cổ, nay đỏ rực vì khói và ngập tràn sự đau đớn. Nàng nhìn thấy bóng dáng thanh y quen thuộc của Thạch Sơn đang đứng chắn trước cửa phòng rách nát. Lưng gã thẳng tắp như một cây tùng cô độc giữa biển lửa, dải vải đen quấn trên đôi mắt mù đã sạm đen vì tàn tro.


"Khụ... khụ..."


Tiếng ho khan đứt quãng của đứa trẻ sơ sinh Vô Danh vang lên từ chiếc giỏ tre đặt cạnh phiến gỗ mục. Khói độc đang tàn phá buồng phổi non nớt của đứa trẻ. Diệp Thanh quỳ bên cạnh, một tay dùng vạt áo ướt che mũi cho đứa trẻ, tay kia lăm lăm thanh đoản đao, gương mặt giả trai của nàng đầy vẻ căng thẳng và lo âu:


"Thạch Sơn! Lửa hỏa cực của Thiết Kiếm Môn cháy rất nhanh, khói độc này có chứa thạch tín và lưu huỳnh! Chúng ta không thể nấp ở đây lâu!"


Thạch Sơn không quay đầu lại, đôi tai gã rung nhẹ dưới dải vải lụa đen. Gã nghe thấy tiếng bước chân rầm rập của đệ tử Thiết Kiếm Môn đang khép chặt vòng vây ngoài sườn dốc đá, nghe thấy cả tiếng rít gió lạnh lùng của những thanh Thiết Kiếm đang được vận kình hỏa cực. Nhưng điều khiến gã đau đớn nhất chính là tiếng hơi thở yếu ớt, đứt quãng của Liễu Yên ở sau lưng.


Vết thương vai trái trúng độc thạch thạch tín của Tàn Phong phóng lén trước đó đang co thắt kịch liệt dưới cái nóng của hỏa hoạn, độc tính lan rộng làm tê dại toàn bộ kinh mạch cánh tay cầm kiếm của gã. Khớp cổ tay phải sưng tấy do đỡ đao nặng cũng đang run rẩy lên từng hồi. Đan điền gã chấn động, luồng chân khí Đồng Tâm bị nghẽn lại, mỗi nhịp thở đều mang theo vị tanh ngọt của máu rỉ ra nơi khóe miệng.


"Yên nhi... cô nương hãy đưa Yên nhi và đứa trẻ lùi sâu vào góc khuất vách đá sập," Thạch Sơn khàn giọng nói, giọng nói trầm đục của gã mù nghẹn lại giữa tiếng lửa cháy gào rú. "Nhạc Vô Song cậy hỏa công khắc chế chỉ đỏ sẽ không dám giáp lá cà ngay lập tức. Ta sẽ chặn cửa phòng này."


"Rầm!"


Một lực lượng cương mãnh từ bên ngoài đập nát vụn cánh cửa gỗ mục nát của căn nhà sàn. Những mảnh gỗ cháy rực bay tứ tung vào phòng, mang theo một luồng khí nóng bỏng rát xộc thẳng vào mặt Thạch Sơn.


Nhạc Vô Song bước qua thềm cửa cháy xém. Thiếu niên kiêu ngạo khoảng hai mươi tuổi của Thiết Kiếm Môn xuất hiện với bộ cẩm y màu đỏ rực thêu hình kiếm lửa lộng lẫy, nhưng khuôn mặt tuấn tú của hắn nay đầy vẻ tàn bạo và sát khí. Tay phải hắn cầm thanh Thiết Kiếm nặng nề rèn từ sắt núi lửa cổ, lưỡi kiếm rực sáng ánh lửa đỏ rực, tỏa ra những luồng kiếm khí hỏa cực nóng bỏng làm biến dạng không khí xung quanh.


"Ha ha ha! Cặp phu thê tàn phế các người cuối cùng cũng lọt vào hỏa ngục này!" Nhạc Vô Song cười sằng sặc, thanh Thiết Kiếm chỉ thẳng vào ngực Thạch Sơn. "Ả phản đồ Liễu Độc đã khai hết rồi! Sợi chỉ đỏ Đồng Tâm của các người tuy dai nhưng sợ nhất là lửa hỏa cực của Thiết Kiếm Môn ta! Hôm nay, ta sẽ chém đứt sợi chỉ đỏ đó, xem gã mù và con câm các người hợp kích bằng cách nào!"


Thạch Sơn nhắm chặt đôi mắt mù dưới vải lụa đen, tay phải gã siết chặt chuôi thanh kiếm gỗ bách ngàn năm dẻo dai. Thân kiếm gỗ hóa thạch bị xước nhẹ sau trận đấu với Diệp Vô Tình nay rỉ ra những giọt nhựa thông bách thơm nồng dưới sức nóng của lửa hỏa cực. Gã không thể lùi bước. Sau lưng gã là vợ gã đang kiệt sức, là đứa trẻ sơ sinh di cô mang theo huyết mạch hoàng gia.


Liễu Yên chứng kiến cảnh tượng đó, nội tâm nàng dâng lên một nỗi phẫn nộ và quyết tâm phi thường. Nàng biết, nếu sợi chỉ đỏ Đồng Tâm nối liền chuôi hai thanh kiếm bị Nhạc Vô Song chém đứt, Thạch Sơn sẽ hoàn toàn bị mù lòa cô lập trong bóng tối lửa cháy, không thể chống đỡ nổi kiếm lửa hỏa cực. Nàng gắng gượng nhỏm dậy từ phiến gỗ mục. Toàn thân nàng run rẩy kịch liệt, hàn độc đông cứng nửa thân trái làm nàng gần như không thể nâng nổi cánh tay trái.


Nàng cố dùng tay phải rút thanh nhuyễn kiếm tơ sắt mỏng như lá lúa giắt quanh thắt lưng để cận chiến bảo vệ chồng, nhưng vết bỏng rách sâu ở lòng bàn tay phải do căng chỉ trước đó đột ngột nứt miệng, máu tươi rỉ ra đỏ tươi làm nàng mất lực. Thanh nhuyễn kiếm mỏng manh rơi sầm xuống nền gỗ sồi đang cháy xém kèn kẹt.


Không thể dùng kiếm, không thể nói, Liễu Yên chỉ có một lựa chọn duy nhất để cứu chồng.


Nàng bò trườn trên sàn gỗ nóng bỏng, tay phải run rẩy vớ lấy đầu sợi chỉ đỏ Đồng Tâm đang chùng dưới đất bùn sũng nước bão. Sợi chỉ đỏ dệt từ tơ tằm Huyết Cực ngâm máu độc dược thảo tuy bị sém đen một góc nhưng vẫn giữ được sợi tơ dai dẻo dẻo dai. Không một chút do dự, Liễu Yên dùng hàm răng nghiến chặt đầu chỉ đỏ, quấn chặt ba vòng quanh cổ tay phải đang rách nát, rỉ máu của mình.


*Huyết chỉ triền đầu!*


Những sợi tơ đỏ sắc bén siết chặt vào da thịt bỏng rộp của nàng, cắt sâu vào gân cốt rỉ máu tươi rực rỡ, đau đớn tột cùng làm mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên trán Liễu Yên. Nhưng nàng không hề phát ra một tiếng rên rỉ, đôi mắt trong vắt như giếng cổ nhìn thẳng về phía lưng Thạch Sơn, dồn toàn bộ chân khí Đồng Tâm ít ỏi còn lại trong đan điền truyền dọc theo sợi chỉ đỏ rỉ máu hướng thẳng về chuôi kiếm gỗ bách của chồng.


"Uýt!"


Sợi chỉ đỏ Đồng Tâm đột ngột căng thẳng, rực sáng lên một luồng chân khí màu đỏ tươi pha lẫn máu thịt của Liễu Yên. Thạch Sơn lập tức cảm nhận được luồng ám kình nhu hòa quen thuộc dội vào lòng bàn tay phải cầm kiếm của mình qua chuôi kiếm bọc sắt mỏng. Sự thấu hiểu không lời tuyệt đối giữa hai phu thê lập tức được khôi phục trong bóng tối hỏa hoạn.


"Yên nhi..." Thạch Sơn khẽ gọi trong lòng, đan điền gã sục sôi luồng khí Đồng Tâm ấm áp xua tan đi một phần độc tính thạch thạch tín đang làm tê dại vai trái.


"Chết đi!"


Nhạc Vô Song gầm lên, hắn vung thanh Thiết Kiếm chém ngang một nhát tàn bạo. Luồng kiếm khí hỏa cực nóng bỏng rực đỏ xé rách không khí, tạo thành một vòng tròn lửa quét thẳng về phía ngực Thạch Sơn và sợi chỉ đỏ đang rực sáng nối giữa hai người.


Thạch Sơn không tránh né, gã lướt nhẹ bộ pháp Thính Phong Bộ Pháp, vung kiếm gỗ bách ngàn năm đỡ đòn trực diện.


"Keng!"


Tiếng va chạm kịch liệt giữa sắt nóng núi lửa và gỗ hóa thạch ngàn năm vang lên chói tai giữa căn phòng cháy. Sức nóng khủng khiếp của Thiết Kiếm lập tức làm lớp nhựa thông bách bảo vệ trên thân kiếm gỗ của Thạch Sơn chảy ra xèo xèo, bốc lên những luồng khói đen nồng nặc. Lực chấn động cực mạnh dội ngược qua chuôi kiếm làm khớp cổ tay phải sưng tấy của Thạch Sơn đau nhói, gã bị đẩy lùi một bước dẫm nát phiến gỗ sàn mục.


Nhạc Vô Song nhận ra sợi chỉ đỏ Đồng Tâm nối từ kiếm Thạch Sơn ra sau góc phòng tối. Hắn nở một nụ cười hiểm độc, xoay ngang lưỡi Thiết Kiếm rực lửa, cố tình vung một nhát kiếm hỏa cực chém dọc nhắm thẳng vào chính giữa sợi chỉ đỏ đang căng thẳng chịu lực kéo.


"Yên nhi! Cột sồi bên trái!" Thạch Sơn giật nhẹ chỉ đỏ truyền đạt mật hiệu khẩn cấp.


Liễu Yên dùng tay phải đang buộc chặt chỉ đỏ, gắng gượng vung tay phóng hàng loạt sợi chỉ đỏ mỏng còn lại trong rương hành lý vỡ nát ra xung quanh. Tuyệt kỹ *Thiên Tơ Vạn Lũ* bộc phát dữ dội. Vạn sợi chỉ đỏ mỏng manh đan chéo nhau, quấn chặt ba vòng quanh những cây cột gỗ sồi sũng nước mưa bão đang cháy dở bên trái căn phòng.


Mạng lưới chỉ đỏ tựa vào các cột gỗ mục tạo thành một trận hình phòng thủ chịu lực căng khổng lồ, chia nhỏ nhiệt độ tiếp xúc của kiếm lửa. Khi nhát kiếm hỏa cực của Nhạc Vô Song chém xuống sợi chỉ chính, lực chém bị các sợi chỉ phụ quấn quanh cột gỗ hấp thụ hoàn toàn, lưỡi Thiết Kiếm rực lửa bị khóa chặt giữa mạng lưới tơ đỏ không thể chém đứt liên kết.


"Cái gì?" Nhạc Vô Song kinh ngạc biến sắc, hắn cố vận hỏa cực kình hòng nung nóng đốt cháy sợi chỉ đỏ.


Hơi nóng cực hạn từ lưỡi Thiết Kiếm truyền dọc theo sợi chỉ chính chạy thẳng về phía cổ tay phải rách nát của Liễu Yên. Da thịt nàng bị nung nóng bốc khói nhẹ, vết bỏng rộp sâu rách da thịt rỉ máu đen do độc tính lưu huỳnh ăn mòn. Liễu Yên đau đớn đến mức cắn chặt môi đến rỉ máu tươi, nhưng đôi mắt nàng vẫn kiên định vô cùng, tay phải nàng vẫn giật mạnh sợi chỉ đỏ tạo lực căng kéo lệch hướng Thiết Kiếm của đối thủ lệch ra ngoài một tấc.


Nhờ nhịp kéo lệch hướng của vợ, Thạch Sơn mượn lực căng tơ Đồng Tâm lướt nhanh bộ pháp Thính Phong Bộ Pháp không để lại tiếng gió rít gió xé không khí. Vô Thanh Kiếm Ý của gã cảm nhận được luồng khí nóng bên vai trái Nhạc Vô Song đang trống trải.


"Vút!"


Thạch Sơn vung thanh kiếm gỗ bách ngàn năm đâm thẳng một nhát kiếm vô thanh vô ảnh cực nhanh vào đúng khớp vai trái hở giáp của Nhạc Vô Song.


"Phập!"


Mũi kiếm gỗ hóa thạch hóa cát sắt đâm xuyên qua lớp cẩm y đỏ thêu hoa, cắm sâu vào khớp vai trái của Nhạc Vô Song phát ra tiếng nứt xương trầm đục. Luồng chân khí Đồng Tâm cương mãnh dồn vào vết thương làm hắn đau đớn rú lên một tiếng thảm thiết, thanh Thiết Kiếm rực lửa trong tay hắn suýt rơi xuống nền gỗ cháy.


"Hự... Lũ tàn phế chết tiệt!" Nhạc Vô Song gầm lên điên cuồng trong đau đớn.


Hắn biết mình đã khinh địch và bị thương nặng ở vai trái, không thể tiếp tục giằng co kiếm kình hợp kích của phu thê. Trong cơn phẫn nộ tột cùng, Nhạc Vô Song dồn toàn bộ hỏa cực chân khí còn lại vào thanh Thiết Kiếm rực lửa núi lửa, bộc phát một làn sóng lửa hỏa cực khổng lồ quét ngang toàn bộ căn phòng để mở đường tháo chạy.


Luồng sóng lửa cực nóng ập đến dồn dập, lưỡi Thiết Kiếm rực cháy áp sát ngay sát sợi chỉ đỏ Đồng Tâm đang nối kết hai người. Hơi nóng cực hạn làm sợi tơ ngâm máu bắt đầu rỉ khói đen nồng nặc và rạn nứt nghiêm trọng kêu rắc rắc kịch liệt trong bóng tối hỏa hoạn...


"Rắc... rắc... uỳnh!"


Mái tranh và những cây cột gỗ sồi gánh đỡ căn nhà sàn hoang phế bị ngọn lửa thiêu rụi hoàn toàn cấu trúc, bắt đầu đổ sập xuống dồn dập, chôn vùi toàn bộ không gian phòng chiến đấu dưới đống đổ nát rực lửa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!