Chân Tướng Kẻ Chỉ Lộ
Mưa giông ở bờ bắc sông Vũ Giang không hề có dấu hiệu ngớt, ngược lại càng lúc càng dữ dội hơn, trút xuống những dòng nước lạnh buốt như muốn dìm chết mọi sinh linh trong đầm lầy Giang Tây hoang vu này. Trên bãi bùn lầy lún sụt sũng nước bão, Thạch Sơn quỳ rạp dưới đất, hai tay ôm chặt lấy thân thể đang lạnh dần của Liễu Yên. Làn sa y hỷ hỷ phục đỏ rách nát của nàng bết chặt vào cơ thể gầy guộc, nhem nhuốc bùn đất xám xịt. Làn da nàng tái nhợt đi như xác chết, đôi môi tím ngắt, và trên hàng mi thanh tú đã bắt đầu ngưng tụ những hạt sương băng nhỏ li ti.
Hàn độc bộc phát cấp tính!
Căn bệnh độc băng cổ ngấm vào gân tay trái của Liễu Yên mười năm trước, giờ đây dưới sự kích thích của dòng nước sông Vũ Giang lạnh thấu xương, đã bùng lên một cách tàn khốc chưa từng có. Nó không chỉ đông cứng cánh tay dệt chỉ của nàng, mà đang theo đường kinh mạch lan dần về phía tim.
Sau lưng Thạch Sơn, đứa trẻ sơ sinh Vô Danh nằm lịm đi trong giỏ tre đeo lưng đặc chế. Đứa trẻ nhợt nhạt, hơi thở mỏng manh đến mức gần như không thể cảm nhận được. Dòng chân khí Thuần Dương bẩm sinh trong người nó đã tiêu hao sạch sẽ sau khi sưởi ấm cho Liễu Yên trên mặt sông trước đó, giờ đây cơ thể nhỏ bé ấy cũng đang run rẩy lên từng hồi dưới lớp tã lụa huyết cực sũng nước bão.
"Yên nhi... Yên nhi..."
Thạch Sơn khàn giọng gọi, giọng nói trầm đục của gã mù nghẹn lại giữa tiếng gió rít gào. Đôi tai dưới dải vải đen quấn mắt của gã rung lên bần bật. Gã không thể nhìn thấy vẻ mặt của vợ, nhưng xúc giác của gã cảm nhận được thân thể nàng đang cứng đờ ra như một khúc gỗ mục trôi nổi dưới nước lạnh. Vết thương rách sâu ở vai trái gã do độc tiêu của Tàn Phong phóng lén vẫn đang rỉ ra thứ máu đen lạnh buốt, độc tính thạch thạch tín âm hiểm lan rộng làm tê dại cả một mảng vai lớn, khiến cánh tay trái gã gần như mất đi tri giác.
Gã biết, nếu còn tiếp tục đứng dưới cơn mưa bão này, cả ba mạng người bọn họ sẽ phơi xác nơi biên giới đầm lầy này trước khi truy binh của Tào Mang kịp tìm tới. Gã phải tìm nơi ẩn náu. Ngay lập tức.
Thạch Sơn dồn chút tàn lực còn sót lại vào chân phải, gượng dậy. Gã bế thốc Liễu Yên lên lồng ngực sũng nước của mình. Cánh tay phải gã – dù đang sưng tấy nghiêm trọng ở khớp cổ tay do chấn động đỡ đao nặng trước đó – vẫn siết chặt lấy thân thể vợ không một chút lỏng lẻo. Gã không còn gậy tre dò đường, chiếc gậy tre đực dẻo dai đã bị quái thú đầm lầy quật gãy nát dưới sông.
Bây giờ, gã chỉ có thể dựa vào thính giác siêu phàm của Thính phong biện vị và tầng sơ ngộ của Vô Thanh Kiếm Ý.
"Sột... sột... rào..."
Thạch Sơn lướt đi nhịp nhàng trên bãi bùn lún. Mỗi bước chân gã chạm xuống bùn lầy đều vô cùng cẩn trọng. Gã lắng nghe tiếng gió rít qua những thân trúc sương mù rậm rạp phía trước, nghe tiếng nước mưa đập vào những phiến lá rộng để phán đoán địa hình. Sương mù độc của đầm lầy Giang Tây dâng cao xám xịt, che khuất hoàn toàn tầm nhìn, nhưng đối với một gã mù như Thạch Sơn, bóng tối này chính là chiến trường quen thuộc nhất.
Sau gần nửa canh giờ di chuyển điên cuồng trong bóng tối sương mù, đôi tai Thạch Sơn rung nhẹ. Gã nghe thấy một tiếng động rỗng tuếch, trầm đục dội lại từ phía sườn núi khuất sau vách đá.
Đó là tiếng gió rít qua những vách gỗ mục nát.
Một căn nhà sàn hoang phế bìa rừng trúc sương mù!
Thạch Sơn mừng rỡ, gã lướt nhanh thân pháp Phân Thân Bộ Pháp, bế Liễu Yên vượt qua một đoạn dốc đá trơn trượt đầy rêu phong, tiến thẳng vào trong căn nhà sàn bỏ hoang.
Căn nhà sàn nhỏ bé, rách nát, mái tranh đã sụp đổ một nửa, sàn gỗ sồi mục nát kêu lên những tiếng kèn kẹt rợn người dưới bước chân của Thạch Sơn. Nhưng ít nhất, những vách gỗ mục còn sót lại cũng tạm thời che chắn được cơn mưa bão xối xả bên ngoài. Thạch Sơn nhẹ nhàng đặt Liễu Yên nằm lên một phiến gỗ phẳng tương đối khô ráo ở góc phòng. Gã vội vàng cởi chiếc giỏ tre sau lưng xuống, đặt đứa trẻ sơ sinh Vô Danh nằm bên cạnh nàng.
"Yên nhi..."
Thạch Sơn quỳ xuống bên cạnh vợ, gã nắm lấy bàn tay trái đông cứng như băng của nàng. Gã vận chuyển Đồng Tâm Tâm Pháp, dồn luồng chân khí Đồng Tâm ít ỏi còn lại trong đan điền qua lòng bàn tay mình truyền vào kinh mạch của nàng hòng sưởi ấm cho nàng.
"Hự..."
Thạch Sơn đột ngột run lên, một ngụm máu đen từ khóe miệng gã rỉ ra, thấm đẫm vạt thanh y thô rách nát. Vết thương vai trái trúng độc thạch thạch tín của gã bị chân khí dồn ép, độc tính lập tức phản phệ ngược lại kinh mạch, làm lồng ngực gã đau nhói như bị vạn đao băm vằn. Luồng chân khí truyền đi bị đứt quãng hoàn toàn, không thể sưởi ấm nổi gân tay đang hoại tử của Liễu Yên.
Sự bất lực tột cùng dâng lên trong lòng người kiếm thủ mù. Gã nắm chặt chuôi thanh kiếm gỗ bách ngàn năm dẻo dai bên hông, những ngón tay thô ráp chai sần run rẩy chạm vào những vết xước nhẹ trên thân gỗ hóa thạch. Gã mù lòa, gã bị thương, vợ gã đang hôn mê cận kề cái chết, đứa trẻ sơ sinh di cô hoàng tộc thì yếu ớt nhợt nhạt.
Giữa thế giới tàn bạo này, một cặp phu thê tàn khuyết như bọn họ liệu có thể đi được bao xa?
Đột nhiên, đôi tai của Thạch Sơn rung lên nhạy bén.
Một luồng áp suất không khí cực nhỏ phía cửa nhà sàn hoang phế bỗng nhiên bị nén lại. Không có tiếng bước chân, không có tiếng rít gió của binh khí, nhưng Vô Thanh Kiếm Ý của Thạch Sơn đã lập tức báo động.
Có kẻ đột nhập!
Thạch Sơn bật dậy nhanh như một tia chớp, tay phải gã siết chặt chuôi kiếm gỗ bách ngàn năm, vung kiếm chỉ thẳng về phía cửa phòng tối tăm. Luồng kiếm kình vô hình mỏng manh bao bọc quanh mũi kiếm gỗ phát ra tiếng rít trầm đục sắc bén.
"Ai?" Thạch Sơn trầm giọng hỏi, sát khí bùng lên trong đôi tai.
"Là ta! Đừng ra tay!"
Một giọng nói nữ tử trẻ trung, nhanh nhẹn vang lên từ bóng tối sương mù ngoài cửa. Ngay sau đó, một bóng đen gầy gọn gàng lướt vào phòng nhanh như một con chim yến đêm. Người đó mặc áo bào đen viền bạc, tóc buộc cao sau gáy, hông giắt đoản đao tinh xảo.
Nữ hiệp phiêu bạt Diệp Thanh!
Thạch Sơn không hạ kiếm gỗ xuống, gã nhắm chặt đôi mắt mù, vận dụng Khống Thính Thuật và tuyệt kỹ Tịnh Tâm Nghe Nhịp. Gã tập trung tinh thần lắng nghe nhịp tim đập của Diệp Thanh cách đó mười bước chân.
"Thịch... thịch... thịch..."
Nhịp tim của nàng nhanh, dồn dập do vừa thi triển khinh công cường độ cao, nhưng nhịp thở vô cùng đều đặn, không hề có sự ngập ngừng hay tà khí của kẻ thù đang mưu toan ám hại. Thính giác siêu phàm của Thạch Sơn xác nhận nàng không nói dối.
"Diệp cô nương?" Thạch Sơn khẽ thu kiếm gỗ về một tấc, nhưng cơ thể vẫn ở tư thế phòng thủ che chắn trước mặt Liễu Yên và đứa trẻ sơ sinh. "Sao cô lại tìm được đến đây?"
Diệp Thanh thở dốc, nàng vội vã lách người qua vách gỗ mục, lấy từ trong ngực áo ra một hũ sứ nhỏ màu xanh lục và một tấm băng vải trắng sạch sẽ. Nàng nhìn Liễu Yên đang hôn mê trên tấm gỗ, khuôn mặt tuấn tú giả trai đầy vẻ lo lắng:
"Ta dò theo dấu vết bánh xe lăn cũ của các người dưới chân núi, cộng thêm mùi máu tươi rỉ ra từ vết thương của anh. Thạch Sơn, các người không xong rồi! Cả bờ bắc sông Vũ Giang đã bị Thiết Giáp Vệ và Thiết Kiếm Môn phong tỏa toàn diện. Mức treo thưởng của triều đình đã tăng lên vạn lượng vàng ròng! Toàn bộ thảo khấu và sát thủ phương Nam đang điên cuồng lùng sục cái đầm lầy này!"
Nàng quỳ xuống bên cạnh Liễu Yên, mở hũ sứ tỏa ra một mùi hương thảo dược mát lạnh dịu nhẹ:
"Đây là Tuyết Sâm Cao, thuốc mỡ giảm đau tạm thời do Bạch Thần Y chế tạo trước khi ông ấy bị bắt giữ bí ẩn. Mau bôi lên lòng bàn tay phải của Yên tỷ để cầm máu, nếu không đôi tay dệt chỉ của tỷ ấy sẽ bị hoại tử hoàn toàn!"
Thạch Sơn khẽ rùng mình khi nghe nhắc đến Bạch Thần Y. Gã quỳ xuống cạnh vợ, dùng những ngón tay thô ráp nhẹ nhàng nhận lấy hũ thuốc mỡ từ tay Diệp Thanh, bôi đều lên lòng bàn tay phải rách sâu rỉ máu của Liễu Yên. Dược chất mát lạnh của Tuyết Sâm Cao vừa chạm vào da thịt rách nát của nàng lập tức làm dịu đi cơn nóng bỏng rát, máu tươi bắt đầu ngừng chảy và đóng vảy tạm thời.
Nhưng cánh tay trái của Liễu Yên vẫn đông cứng, lạnh ngắt như băng đá. Hàn độc từ đan điền nàng vẫn đang âm ỉ tàn phá kinh mạch.
"Diệp cô nương, có tin tức gì của Hoa Bản Nghĩa y sĩ không?" Thạch Sơn khàn giọng hỏi, mắt vẫn hướng về phía gương mặt nhợt nhạt của vợ. "Chỉ có châm cứu kìm độc của lão Hoa mới cứu được tay trái của Yên nhi."
Diệp Thanh nghe câu hỏi, khuôn mặt nàng bỗng trở nên u ám tột cùng. Nàng cắn chặt môi, giọng nói run lên vì phẫn nộ và lo sợ:
"Không có... Lão Hoa Bản Nghĩa sau khi rời Vũ Sơn Tự đã biến mất không một dấu vết. Có nguồn tin cho rằng ông ấy đã bị Thiết Kiếm Môn bắt giữ bí mật để tra khảo vị trí ẩn nấp của các người. Nhưng đó chưa phải là điều kinh khủng nhất, Thạch Sơn..."
Nàng ghé sát tai gã, hạ giọng xuống mức thấp nhất dội vào màng nhĩ gã:
"Có kẻ đã phản bội Đồng Tâm Môn. Có kẻ đã chỉ lộ cho Thiết Kiếm Môn!"
Sát khí trong phòng đột ngột giảm xuống độ đóng băng. Thanh kiếm gỗ bách ngàn năm trong tay Thạch Sơn khẽ rung lên phát ra tiếng oanh鸣 trầm đục. Gã mù nghiến chặt răng, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết:
"Kẻ nào?"
"Liễu Độc!" Diệp Thanh dứt khoát thốt ra cái tên. "Đồng môn cũ của Yên tỷ tại chức nữ phường xưa. Ả vì lòng tham vạn lượng vàng treo thưởng và sự đố kỵ với bí quyết dệt tơ máu gia truyền của Liễu gia, đã bán đứng thông tin mật cho Thiết Kiếm Môn!"
Thạch Sơn như bị sét đánh ngang tai. Gã nhớ lại mười năm trước, khi Đồng Tâm Môn bị tiêu diệt, Liễu Độc chính là kẻ luôn ghen ghét với tài năng dệt tơ tằm Huyết Cực của Liễu Yên. Không ngờ mười năm sau, ả lại một lần nữa ra tay bán đứng đồng môn để cầu vinh hoa phú quý.
"Ả đã nói những gì?" Thạch Sơn hỏi, bàn tay cầm kiếm siết chặt đến mức các khớp xương kêu lên răng rắc.
"Ả đã tiết lộ Điểm yếu chí mạng của chỉ đỏ!" Diệp Thanh lo lắng nói nhanh. "Sợi chỉ đỏ Đồng Tâm dệt từ tơ tằm Huyết Cực ngâm máu dược thảo tuy dẻo dẻo dai chống được đao binh, nhưng cực kỳ sợ nhiệt độ cao. Khi gặp nhiệt độ cực hạn, chất keo máu bảo vệ sợi tơ sẽ bị tan chảy, khiến sợi chỉ mất đi tính đàn hồi và đứt gãy hoàn toàn!"
Nàng nắm lấy vai Thạch Sơn, lắc mạnh:
"Nhạc Vô Song – Thiếu môn chủ Thiết Kiếm Môn – sau khi nhận được tin này đã điên cuồng chế tạo hàng loạt hỏa tiễn đặc chế và hỏa dược công phá. Hắn đang dẫn theo hàng trăm nội môn đệ tử mang theo kiếm lửa hỏa cực càn quét sườn núi bìa rừng này hòng chém đứt sợi chỉ đỏ liên kết của các người, triệt tiêu hoàn toàn kiếm trận hợp kích!"
Lời cảnh báo của Diệp Thanh như dội một gáo nước lạnh vào đan điền đang tổn thương của Thạch Sơn.
Điểm yếu chí mạng của chỉ đỏ đã bị lộ!
Kiếm trận hợp kích Đồng Tâm dựa trên sự thấu hiểu không lời và sự dẫn truyền chân khí qua sợi chỉ đỏ nối liền chuôi hai thanh kiếm. Nếu sợi chỉ đỏ bị chém đứt bởi kiếm lửa hỏa cực, Thạch Sơn sẽ hoàn toàn bị mù lòa cô lập trong bóng tối, còn Liễu Yên câm lặng sẽ không thể định hướng hay bảo vệ hạ bàn cho chồng. Chân khí phản phệ từ sợi chỉ đứt sẽ trực tiếp đánh nát kinh mạch tim của cả hai người.
Đây là một đại họa diệt môn thứ hai đang lơ lửng trên đầu bọn họ.
"Hơn nữa..." Diệp Thanh nhìn ra ngoài cửa phòng sương mù dày đặc, giọng nói đầy khẩn cấp. "Nhạc Vô Song đã phát hiện ra hành tung của các người tại bờ bắc sông Vũ Giang này rồi. Toán đệ tử tiên phong của Thiết Kiếm Môn đang áp sát căn nhà sàn hoang phế này. Chúng ta phải rút lui ngay lập tức!"
Thạch Sơn không trả lời. Gã cúi xuống, tay phải chạm nhẹ vào trán của Liễu Yên. Trán nàng nóng hầm hập, nhưng cơ thể lại lạnh buốt như băng đá. Cơn bộc phát hàn độc cấp tính đã khiến nàng hoàn toàn mất đi tri giác. Đứa trẻ sơ sinh Vô Danh trong giỏ tre cũng đang lịm đi, tiếng thở thoi thóp yếu ớt.
"Không thể rút lui được nữa." Thạch Sơn khàn giọng nói, giọng gã bình thản đến đáng sợ. "Yên nhi đang hôn mê, đứa trẻ đang sốt cao bẩm sinh. Nếu di chuyển dưới trời mưa bão sương độc này, bọn họ sẽ chết trước khi thoát khỏi đầm lầy."
Gã đứng dậy, khuôn mặt gầy gò sương gió quấn vải đen che mắt hướng thẳng ra phía cửa phòng tối tăm.
"Chúng ta phải chiến đấu tại đây."
"Nhưng bọn chúng có hỏa công! Kiếm lửa hỏa cực của Nhạc Vô Song sẽ thiêu rụi căn nhà sàn này!" Diệp Thanh hét lên lo sợ.
"Ta có chuẩn bị." Thạch Sơn điềm tĩnh nói.
Gã từ từ tháo túi bột đá vôi thô luôn mang bên hông ra, đặt nhẹ lên bậu cửa gỗ mục nát. Đây là Thạch Phấn Mê Nhãn gã tự nghiền mịn từ đá vôi sườn núi Vũ Sơn.
"Diệp cô nương, cô hãy giúp ta bảo vệ Yên nhi và đứa trẻ ở góc phòng tối nhất. Khi toán đệ tử tiên phong xông vào cửa, ta sẽ tung túi bột đá vôi này để tạo màn sương trắng mù mắt bọn chúng. Trong màn bụi trắng đó, mắt bọn chúng sẽ bị bỏng rát không thể nhìn thấy gì, còn ta... ta vốn đã sống trong bóng tối mười năm nay rồi."
Diệp Thanh nhìn gã kiếm thủ mù đứng hiên ngang trước cửa phòng rách nát, ánh mắt nàng hiện lên sự kính trọng tột cùng đối với nghĩa khí hiệp khách của gã. Nàng không khuyên ngăn nữa, dứt khoát rút đoản đao ra, lùi lại góc phòng tối, đứng chắn trước thân thể Liễu Yên và giỏ tre chứa đứa trẻ sơ sinh.
"Được! Ta sẽ cùng anh thủ hộ nơi này!" Diệp Thanh kiên định nói.
Thạch Sơn hít một hơi thật sâu, vận chuyển Đồng Tâm Tâm Pháp để điều hòa nhịp thở. Dù vết thương vai trái vẫn đang đau nhức tê dại do độc thạch thạch tín lan rộng, gã vẫn cố gắng lọc bỏ mọi tạp âm nhiễu loạn bên ngoài. Gã vận dụng Khống Thính Thuật, bịt tai bằng một màng chân khí mỏng để lọc bỏ tiếng mưa bão xối xả đập vào mái tranh sụp đổ, chỉ tập trung lắng nghe những dao động không khí cực nhỏ xung quanh căn nhà sàn.
"Sột... sột... sột..."
Tiếng bước chân của đệ tử Thiết Kiếm Môn dẫm lên lá trúc sũng nước mưa cách căn nhà sàn ba mươi bước chân.
Năm tên.
Tám tên.
Mười hai tên.
Bọn chúng di chuyển theo trận hình vây quét hình cánh cung, bước chân dồn dập nhưng vô cùng cẩn trọng. Tiếng kim loại cọ xát nhẹ nhàng của những thanh Thiết Kiếm mỏng rít lên gió lạnh dội vào màng nhĩ Thạch Sơn rõ mồn một.
"Thiếu môn chủ! Phát hiện một căn nhà sàn hoang phế bìa rừng trúc phía trước! Có dấu vết bùn đất mới di chuyển!" Một tiếng hét báo hiệu vang lên từ bóng tối sương mù bên ngoài.
"Bao vây toàn diện cho ta! Lên lửa hỏa tiễn! Thiêu rụi căn nhà sàn đó, bắt sống di cô hoàng tộc!"
Giọng nói kiêu ngạo, tàn bạo của Nhạc Vô Song vang lên dồn dập gầm rú từ sườn dốc đá phía sau.
Thạch Sơn nghe rõ mồn một mệnh lệnh tàn nhẫn của đối thủ. Tay phải gã siết chặt chuôi kiếm gỗ bách ngàn năm bọc sắt mỏng, ngón trỏ gã đặt sẵn trên dây buộc túi bột đá vôi ở cửa phòng. Gã nhắm chặt đôi mắt mù dưới dải vải đen, toàn thân bất động như một pho tượng đá cổ xưa đứng vững giữa bão giông.
Gã đang chờ đợi.
Chờ đợi khoảnh khắc toán đệ tử tiên phong xông vào cửa để bộc phát đòn đánh mù mắt quyết định.
Thế nhưng, Nhạc Vô Song tàn bạo hơn gã nghĩ rất nhiều. Hắn không hề cho đệ tử xông vào đối đầu trực diện cận chiến.
"Vút!"
Một tiếng rít gió xé rách không khí lạnh lùng đột ngột vang lên từ bóng tối rừng trúc sương mù ngoài sườn núi.
Thạch Sơn giật mình, Vô Thanh Kiếm Ý của gã cảm nhận được một luồng áp suất không khí cực nóng, mang theo sát khí bỏng rát đang lao thẳng về phía căn nhà sàn hoang phế với tốc độ kinh hoàng.
Đó không phải là người.
Đó là một mũi tên lửa rực cháy!
"Phập!"
Mũi hỏa tiễn đặc chế tẩm dầu hỏa và hỏa dược của Thiết Kiếm Môn bắn xuyên qua vách gỗ mục nát của căn nhà sàn hoang phế, cắm phập vào đống củi khô mục nát ngay giữa căn phòng.
"Oành!"
Ngọn lửa cực nóng lập tức bùng cháy dữ dội, tỏa ra một làn khói đen nồng nặc sực mùi lưu huỳnh hắc ín bao phủ toàn bộ không gian chật hẹp của căn phòng rách nát. Ngọn lửa hung hãn nhanh chóng bén vào các vách gỗ mục và mái tranh sụp đổ, châm ngòi cho một vòng vây hỏa công rực đỏ xung quanh phu thê Thạch Sơn và Liễu Yên...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!