Nhạc nềnWuxia

Thủy Thượng Phiêu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gỗ bách nứt rách rợn người bị tiếng sấm sét gầm rú trên đỉnh đầu nuốt chửng. Chiếc thuyền thúng nhỏ nhoi – phương tiện duy nhất giúp họ vượt qua giang phận phương Nam – chính thức vỡ đôi làm hai nửa dưới nhát chém vô thanh của sát thủ Tàn Phong. Nước sông Vũ Giang lạnh buốt cuồn cuộn tràn vào, kéo tuột mọi mảnh tre đan xuống dòng xoáy hung hãn.


"Thuyền chìm rồi! Thạch thí chủ, nhảy mau!" Tiếng hét của Tạ Vô Phong vang lên giữa bão giông xối xả. Gã đưa đò gầy guộc dùng chút sức tàn cuối cùng đứng vững trên mạn thuyền đang sụt lún, hai tay ghì chặt mái chèo sắt mỏng để chống đỡ những đợt sóng dữ dội đang chực chờ nuốt chửng tất cả.


Thạch Sơn không hề do dự. Đôi mắt gã quấn chặt dải vải lụa đen sũng nước mưa, nhưng tâm trí gã đã đạt đến cảnh giới Vô Thanh Kiếm Ý vừa ngộ ra trong trận chiến sinh tử trước đó. Gã cảm nhận được sự sụp đổ vật lý bên dưới chân mình, cảm nhận được dòng nước lũ đang hung hãn dâng cao ngang hông. Cánh tay phải gã – dù đang sưng tấy nghiêm trọng ở khớp cổ tay do chấn động đỡ đao – vẫn siết chặt lấy bàn tay phải mềm mại, lạnh buốt của Liễu Yên.


Sau lưng gã, đứa trẻ sơ sinh Vô Danh nằm yên lặng trong chiếc giỏ tre đeo lưng đặc chế. Đứa trẻ nhợt nhạt, cơ thể nhỏ bé lạnh dần đi do dòng chân khí Thuần Dương bẩm sinh trong người nó đã tiêu hao gần sạch sau khi sưởi ấm cho Liễu Yên trước đó. Gã nghe thấy tiếng thở yếu ớt, đứt quãng của đứa trẻ dội vào lưng mình qua lớp hỷ phục đỏ sờn rách nát sũng nước bão.


"Yên nhi, nín thở!" Thạch Sơn khẽ ra hiệu qua nhịp siết tay.


Thạch Sơn vận chuyển Đồng Tâm Tâm Pháp, dồn toàn bộ chân khí Đồng Tâm còn sót lại xuống hai lòng bàn chân. Gã cùng Liễu Yên nhảy vút lên không trung ngay khi chiếc thuyền thúng vỡ nát hoàn toàn.


Khinh công Thủy Thượng Phiêu!


Đây là tuyệt kỹ khinh công lướt trên mặt nước bằng cách phân tán chân khí mỏng dưới lòng bàn chân. Nhưng lướt đi trên một mặt hồ tĩnh lặng hoàn toàn khác với việc đạp trên dòng sông Vũ Giang đang mùa bão lũ cuồn cuộn. Mỗi bước chân của Thạch Sơn chạm xuống mặt nước sông lũ đều phải chịu lực chấn động khổng lồ từ những con sóng ngầm hung dữ dội ngược lên kinh mạch.


"Xoẹt... xoẹt..."


Thạch Sơn lướt đi nhịp nhàng, thanh y thô rách nát bay phần phật trong gió bão. Mỗi lần chân gã chạm vào mặt nước, một luồng chân khí mỏng màu xanh lục bùng lên dưới gót chân gã, gạt phăng những bọt nước trắng xóa. Bên cạnh anh, Liễu Yên mặc sa y hỷ phục đỏ rách nát nhem nhuốc tro bếp cũng thi triển thân pháp dẻo dai lướt đi nhẹ nhàng như một tà lụa đỏ bay lượn trên sóng nước.


Sợi chỉ đỏ Đồng Tâm nối liền chuôi hai thanh kiếm – thanh kiếm gỗ bách ngàn năm của Thạch Sơn và thanh nhuyễn kiếm tơ sắt của Liễu Yên – căng thẳng rít lên dưới sức gió bão. Sợi chỉ đỏ dính đầy máu tươi của Liễu Yên từ trận chiến trước, giờ đây sũng nước sông lạnh buốt, trở thành sợi dây sinh mệnh duy nhất nối kết hai thể xác tàn khuyết.


Tuy nhiên, vết thương rách sâu ở vai trái của Thạch Sơn do độc tiêu của Tàn Phong phóng lén trước đó bắt đầu rỉ máu đen xối xả dưới làn nước mưa lạnh. Độc tính thạch thạch tín âm hiểm bắt đầu thẩm thấu sâu vào kinh mạch cánh tay trái gã, gây ra một cảm giác tê dại lạnh buốt mảng lớn, làm gã suýt sụt chân xuống dòng nước xoáy dữ dội.


"Bắn! Cho ta bắn nỏ liên châu! Không được để một tên nào sống sót vượt sông!"


Từ sườn núi đá dốc Tuyệt Mệnh Nhai phía bờ nam, tiếng thét lạnh lùng của thống lĩnh kỵ binh Tào Mang vang lên gầm rú. Gã đứng trên bờ sườn núi cao, vung sắc lệnh triều đình thêu chỉ vàng thét lệnh cho hàng trăm cung thủ cấm vệ quân Thiết Giáp Vệ vào vị trí.


"Vút! Vút! Vút! Vút!"


Hàng vạn mũi tên nỏ liên châu tẩm dầu hỏa rực cháy xé rách màn mưa giông dồn dập dội xuống mặt sông Vũ Giang. Bão tên rực lửa rít lên tiếng rít gió kinh hoàng, nhuộm đỏ cả một khoảng trời đêm bão bùng sương khói.


"Keng! Keng! Keng!"


Tạ Vô Phong đứng trên một mảnh ván gỗ lớn còn sót lại của cỗ thuyền chìm, vung mái chèo sắt mỏng múa tròn như một vòng khiên xám hộ thể khổng lồ. Gã mạo hiểm dùng toàn bộ nội lực Nhất Lưu Ngoại Gia của mình để cản phá bão tên rực lửa đang lao thẳng vào giỏ tre đeo lưng sau lưng Thạch Sơn. Sức nặng của những cú va chạm liên tục khiến mái chèo sắt rít lên những tiếng kèn kẹt rợn người, khóe miệng Tạ Vô Phong rỉ thêm máu tươi do vết thương nội thương cũ bị chấn động mạnh dội ngược vào đan điền.


"Đi mau! Đừng quay đầu lại!" Tạ Vô Phong hét lớn, giọng gã khàn đặc đi vì gió bão.


Ngay bên cạnh gã, thanh niên làng chài phụ tá A Sinh cố gắng bơi ngược dòng nước lũ để đẩy mảnh ván gỗ che chắn cho phu thê. Nhưng một mũi tên sắt nặng nề xé rách không khí, đâm xuyên qua đùi trái của A Sinh. Máu đỏ tươi lập tức tuôn ra nhuốm đỏ cả một vùng nước sông cuộn chảy.


"A Sinh!" Tạ Vô Phong gầm lên, tay trái gã lao xuống tóm chặt lấy cổ áo A Sinh, kéo mạnh gã thanh niên lên mảnh ván gỗ bấp bênh giữa làn mưa tên dồn dập.


Thạch Sơn nghe thấy tiếng hét của Tạ Vô Phong và tiếng máu thịt bị xé rách của A Sinh. Gã mù muốn quay lại cứu viện, nhưng sức nặng của giỏ tre đứa trẻ sơ sinh sau lưng và vết thương vai trái đang tê dại kịch liệt khiến gã suýt sụt chân xuống một hố nước xoáy sâu hoắm.


*Chàng ơi, không được dừng lại! Nhìn thẳng phía trước!*


Liễu Yên dùng tay phải giật mạnh sợi chỉ đỏ Đồng Tâm ba nhịp dồn dập. Cô câm lặng, đôi mắt trong vắt như giếng cổ nhìn rõ một xoáy nước ngầm khổng lồ đen ngòm đang cuộn chảy dữ dội ngay trước lộ trình lướt nước của Thạch Sơn.


Sợi chỉ đỏ Đồng Tâm rung lên nhịp nhàng truyền đạt thông tin định vị không gian. Thạch Sơn lập tức hiểu ý vợ. Gã dồn toàn bộ chân khí còn lại vào gót chân phải, đạp mạnh lên một con sóng dữ để nhảy cao ba trượng vượt qua xoáy nước ngầm chí mạng.


Nhưng sức gió rít mạnh trên dòng Vũ Giang lộng gió làm gã mất thăng bằng giữa không trung. Sức nặng của đứa trẻ sơ sinh Vô Danh sau lưng kéo trọng tâm gã lệch về phía sau. Gã chuẩn bị sụt chân xuống dòng nước lũ hung hãn.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Liễu Yên lướt thân pháp Phân Thân Bộ Pháp nhanh như một bóng ma đỏ. Cô vung tay phải, sợi chỉ đỏ Đồng Tâm căng thẳng chịu lực cực đại kéo mạnh cơ thể Thạch Sơn về phía trước, giúp gã đặt chân an toàn lên một phiến gỗ mục đang trôi nổi trên sông.


"Hự..."


Liễu Yên khẽ rên rỉ câm lặng trong lòng. Lực kéo cực đại của Thạch Sơn dội ngược qua sợi chỉ đỏ làm vết bỏng rách sâu ở lòng bàn tay phải cô rách miệng xé rách da thịt chảy máu xối xả, nhuộm đỏ cả những tấm băng quấn tay tẩm dược của Bạch Thần Y. Cánh tay trái cô đông cứng hoàn toàn do hàn độc bộc phát định kỳ dưới làn nước sông lạnh buốt, đau đớn tột cùng như có vạn mũi kim băng đâm xuyên qua xương tủy.


Hàn khí buốt xương của dòng sông Vũ Giang kết hợp với vết thương bỏng lửa và độc tính thạch thạch tín nhẹ của Thạch Sơn đang bào mòn sinh mệnh lực của cả hai phu thê. Nhưng lòng tin tưởng tuyệt đối không một tia hoài nghi giữa hai người đã tạo nên một kiếm trận hợp kích hoàn mỹ vô khuyết giữa dòng nước lũ.


"Vút!"


Thạch Sơn nương theo sức kéo của vợ, lướt một nhịp khinh công Thủy Thượng Phiêu cuối cùng, đưa cả hai người vượt qua ranh giới tầm bắn hiệu quả của nỏ liên châu cấm vệ quân.


"Thống lĩnh! Bọn chúng đã vượt sông thành công rồi!" Một tên kỵ binh sắt Thiết Giáp Vệ quỳ xuống báo cáo Tào Mang trên đỉnh vách đá.


Tào Mang nhìn bóng dáng hai tà hỷ phục đỏ sờn rách nát dắt tay nhau lướt nhanh vào màn sương mù dày đặc của bờ sông phía bắc, khuôn mặt tướng lĩnh trung niên lạnh lùng sạm đen vì phẫn nộ. Gã vung thanh đại đao bản lớn chém đứt đôi một thân cây trúc sườn núi bên cạnh, gầm lên điên cuồng:


"Truyền lệnh của ta! Phong tỏa toàn diện giang phận bờ bắc! Gửi mật thư cho Thiết Kiếm Môn và các bang phái phương Nam! Kẻ nào lấy được đầu của phu thê tàn phế và đứa trẻ sơ sinh sẽ được thưởng vạn lượng vàng ròng từ triều đình!"


Tiếng gầm phẫn nộ của Tào Mang bị tiếng sấm sét nuốt chửng hoàn toàn.


Phía bờ bắc sông Vũ Giang, vùng Ngoại vi Đầm Lầy Giang Tây hiện ra hoang vu, lạnh lẽo dưới màn sương độc xám xịt dâng cao. Phu thê Thạch Sơn dắt tay nhau đặt chân lên bãi bùn lầy lún sụt trơn trượt của bờ bắc an toàn, thoát khỏi tầm bắn trực tiếp của truy binh.


Nhưng ngay khi vừa bước lên mặt đất bùn ẩm sương, Liễu Yên bỗng nhiên buông lỏng sợi chỉ đỏ Đồng Tâm. Đôi bàn tay dệt chỉ rách nát của cô run lên bần bật, toàn thân cô loạng choạng rồi đổ gục xuống vũng bùn đen kịt.


Làn da thanh tao của cô tái nhợt đi như xác chết dưới ánh chớp sáng xanh lét, môi cô tím tái hoàn toàn, hơi thở mỏng manh như sợi tơ mỏng sắp đứt lìa.


Nguồn gốc hàn độc của Liễu Yên – căn bệnh độc băng cổ của Hàn Băng Phái ngấm vào gân tay mười năm trước – nay do ngâm nước sông lạnh quá lâu và thể lực suy kiệt hoàn toàn đã bộc phát cấp tính dữ dội nhất từ trước đến nay, đe dọa đông cứng hoàn toàn kinh mạch tim của cô...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!