Nhạc nềnWuxia

Độc Tiêu Phục Kích Dưới Mưa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt đứt gãy gầm vang giữa dòng nước lũ cuộn chảy, chiếc thuyền thúng nhỏ nhoi rơi sầm xuống lòng sông Vũ Giang bấp bênh, nước bắn lên tung tóe trắng xóa, tràn qua cả mạn thuyền đã nứt rạn. Lửa hỏa tiễn cắm trên những nan tre bốc lên những làn khói đen khét lẹt, nhanh chóng bị nước sông lạnh buốt và trận mưa giông xối xả dập tắt, để lại một bầu không khí ẩm ướt, mịt mù hơi nước và nồng nặc mùi lưu huỳnh.


Nhưng ngay trong sát na chiếc thuyền vừa được giải thoát khỏi hệ thống khóa xích ngầm của Bạch Hổ, một tiếng rít gió lạnh lùng, sắc bén đột ngột xé rách màn mưa giông dồn dập, lao thẳng về phía đầu Liễu Yên từ phía bờ sông hoang vắng đầy những bụi trúc rậm rạp.


Đó không phải là tiếng rít của những mũi hỏa tiễn thô sơ trước đó. Nó mỏng manh, nhanh đến mức tàn nhẫn, mang theo một luồng ám kình âm nhu lạnh buốt xé rách màn mưa xối xả.


"Yên nhi! Tránh ra!"


Thạch Sơn gầm lên một tiếng. Dù đôi mắt gã quấn chặt dải vải lụa đen sũng nước bão, nhưng thính giác siêu phàm của một kiếm thủ đệ nhất nội gia phương Nam đã lập tức bắt được tần số dao động cực nhỏ của luồng ám khí đang xé gió lao tới. Gã không màng đến vết rách sâu ở vai trái đang chảy máu xối xả dưới làn nước lạnh, cũng không màng đến khớp cổ tay phải đang sưng tấy nghiêm trọng, vội vã vung thanh kiếm gỗ bách ngàn năm bọc sắt mỏng chém ngang một nhát.


"Keng!"


Mũi kiếm gỗ bách hóa thạch dẻo dai va chạm cực mạnh với một vật thể kim loại siêu nhỏ giữa không trung. Một tia lửa vàng rực bùng lên rồi tắt ngấm dưới mưa. Vật thể bị chém bay lệch hướng, cắm phập vào cột chèo gỗ phía sau.


Thạch Sơn khẽ rùng mình. Qua chuôi kiếm bọc sắt mỏng, gã cảm nhận được một luồng ám kình tê dại, lạnh buốt chạy dọc vào kinh mạch cánh tay phải.


Độc thạch tín!


Gã lập tức nhận ra thứ độc tính âm hiểm này. Vật vừa bay tới là một mũi độc tiêu cực nhỏ, được phóng ra từ một kẻ sở hữu nội lực thâm hậu và thủ đoạn ám sát vô cùng tàn nhẫn.


Liễu Yên loạng choạng ngã vào lòng chồng, toàn thân cô run rẩy bần bật. Bộ sa y hỷ phục đỏ sờn rách nát của cô ướt sũng nước sông lạnh buốt, bết chặt vào bờ vai gầy guộc nhem nhuốc tro bếp. Gân tay trái của cô đông cứng hoàn toàn do hàn độc bộc phát cấp tính, đau đớn tột cùng khiến cô không thể cầm nổi thanh nhuyễn kiếm tơ sắt vừa dùng để quấn xích. Lòng bàn tay phải bị bỏng rách sâu rỉ máu tươi rực rỡ, nhuộm đỏ cả những tấm băng quấn tay tẩm dược của Bạch Thần Y. Cô câm lặng, đôi mắt trong vắt như giếng cổ nhìn chằm chằm về phía rừng trúc rậm rạp trên bờ sông, nơi sát khí đang ngưng tụ ngày một dày đặc.


Sau lưng Thạch Sơn, đứa trẻ sơ sinh Vô Danh khẽ cựa mình yếu ớt trong chiếc giỏ tre đeo lưng đặc chế. Đứa trẻ nhợt nhạt, cơ thể nhỏ bé lạnh dần đi do dòng chân khí Thuần Dương bẩm sinh trong người nó đã tiêu hao gần sạch sau khi sưởi ấm cho Liễu Yên trước đó. Tiểu sa di Chân Tâm ôm chặt lấy rương thuốc của Bạch Thần Y, nép sát vào mạn thuyền nứt rạn rỉ nước, khóc không thành tiếng.


"Thạch thí chủ! Cẩn thận!" Tạ Vô Phong ghì chặt bánh lái gỗ đã nứt đôi hoàn toàn, khóe miệng gã vẫn còn rỉ máu tươi sau trận va chạm nội thương với Bạch Hổ. "Kẻ vừa ra tay không phải là lâu la Thủy Quái Bang! Đó là một đại cao thủ nội gia!"


Lời của Tạ Vô Phong chưa dứt, từ bờ sông Vũ Giang hoang vắng, giữa những ngọn trúc rậm rạp rủ lá sũng nước, một bóng đen gầy gò từ từ lướt ra. Y mặc chiếc áo tơi lá rách nát màu xám xịt, chiếc nón lá sụp che khuất hoàn toàn khuôn mặt sạm nắng phong trần. Sau lưng y đeo một thanh trường kiếm mỏng rỉ sét, bước đi của y nhẹ nhàng đến mức không để lại bất kỳ một vệt sóng hay tiếng động nào trên mặt nước sông lũ cuộn chảy.


Tàn Phong! Sát thủ mưa bão khét tiếng của tổ chức ám sát phương Nam.


Y chỉ ra tay khi trời mưa to, bởi y sở hữu Thính Vũ Tâm Pháp và Thính Vũ Kiếm Pháp độc môn, có thể lợi dụng tiếng mưa rơi xối xả và tiếng sấm sét rền rĩ để triệt tiêu hoàn toàn tiếng kiếm rít và tiếng bước chân của mình. Đối với một kiếm thủ mù chiến đấu bằng thính giác như Thạch Sơn, Tàn Phong chính là một khắc tinh đáng sợ nhất.


"Vút! Vút! Vút!"


Không một lời cảnh báo, Tàn Phong vung tay áo rộng thùng thình. Liên tiếp ba mũi độc tiêu tẩm độc thạch tín cực mạnh xé rách màn sương mù dày đặc, lao thẳng về ba huyệt đạo chí mạng trên người Liễu Yên và đứa trẻ sơ sinh trong giỏ tre sau lưng Thạch Sơn.


Trận mưa giông đột ngột đổ xuống dữ dội hơn. Tiếng sấm sét nổ vang rền rĩ trên đỉnh đầu, tiếng nước sông cuồn cuộn gầm rú va đập vào mạn thuyền tạo nên những tạp âm khổng lồ, lấp đầy màng nhĩ của Thạch Sơn. Thính giác siêu phàm của gã mù hoàn toàn bị vô hiệu hóa bởi tiếng mưa bão xối xả dồn dập. Gã không thể nghe thấy tiếng độc tiêu xé gió bay tới.


"Ầm!"


Một luồng sấm chớp rạch ngang bầu trời đêm bão, ánh sáng xanh lét soi rõ khuôn mặt nhợt nhạt đầy lo âu của Liễu Yên. Trong khoảnh khắc sinh tử, cô không thể hét lên cảnh báo cho chồng, chỉ dùng bàn tay phải rỉ máu tươi giật mạnh sợi chỉ đỏ Đồng Tâm đang buộc chặt vào chuôi kiếm gỗ bách của Thạch Sơn.


Một nhịp giật mạnh, dồn dập hướng về bên trái!


Đó là ngôn ngữ không lời duy nhất giữa hai phu thê. Nhờ nhịp rung nhẹ của sợi chỉ đỏ truyền dẫn, Thạch Sơn lập tức hiểu ý vợ. Gã nghiêng người lướt bộ pháp, vung thanh kiếm gỗ bách múa một đường kiếm phòng thủ Hồi Phong Trọc Vũ tạo thành một vòng tròn kiếm khí bảo vệ quanh người.


"Keng! Keng!"


Hai mũi độc tiêu bị kiếm gỗ bọc sắt mỏng gạt phăng, bắn tung tóe xuống dòng nước lũ. Tuy nhiên, do khớp cổ tay phải đang sưng tấy và thể lực suy kiệt vì mất máu, đòn đỡ của Thạch Sơn bị chậm đi một nhịp. Mũi độc tiêu thứ ba sạt qua bả vai trái của gã, rạch rách một đường sâu trên vạt thanh y thô, máu đỏ tươi lập tức tuôn ra sũng nước mưa lạnh buốt.


Thạch Sơn loạng choạng lùi lại một bước, mặt gã biến sắc dưới dải vải đen quấn mắt. Ám kình của độc tiêu thạch thạch tín bắt đầu thẩm thấu vào vết rách sâu ở vai trái, làm tê dại một mảng da thịt lớn, khiến cánh tay trái gã run lên bần bật.


"Hừ..."


Một tiếng cười lạnh lùng, trầm đục vang lên từ phía Tàn Phong. Gã sát thủ mưa bão lướt đi trên mặt nước sông lũ cuộn chảy, thân hình gầy gò của y di chuyển quỷ mị như một bóng ma nước. Y rút thanh trường kiếm mỏng rỉ sét sau lưng ra. Thanh kiếm này rèn từ thép ròng tinh khiết nhưng không hề phát ra bất kỳ một tiếng rít gió nào khi vung lên giữa màn mưa, hoàn toàn im lặng vô thanh vô ảnh.


"Thạch Sơn, đôi tai của ngươi hôm nay sẽ là mồ chôn của ngươi!"


Giọng nói của Tàn Phong lạnh lẽo như băng tuyết sườn núi, hòa lẫn vào tiếng mưa rơi xối xả. Y nhảy vút lên không trung, vung thanh trường kiếm mỏng chém thẳng một nhát từ trên cao xuống đầu Thạch Sơn. Kiếm khí mỏng manh xé rách những giọt nước mưa, tạo thành một vệt sáng mờ nhạt lạnh buốt xương sườn.


Thạch Sơn nghiến chặt răng. Gã cố gắng vận dụng Khống Thính Thuật để lọc bỏ tiếng mưa rơi dồn dập xung quanh, nhưng tiếng sóng vỗ gầm rú va đập vào mạn thuyền thúng nứt rạn quá lớn, làm màng nhĩ gã ù đi dữ dội. Gã hoàn toàn mất phương hướng vật lý, không thể phán đoán hướng kiếm của Tàn Phong đang lao tới từ đâu.


*Chàng ơi, bên phải!*


Liễu Yên dùng tay phải giật mạnh sợi chỉ đỏ Đồng Tâm thêm một nhịp kịch liệt. Nhưng gân tay trái bị hàn độc đông cứng khiến cô không thể căng tơ giữ thăng bằng cho chồng, sợi chỉ đỏ Đồng Tâm bị chùng xuống dưới làn nước đục sũng nước mưa bão, mất đi tính dẫn truyền nội lực nhịp nhàng vốn có.


Cái chết cận kề trong gang tấc. Kiếm khí lạnh buốt của Tàn Phong đã áp sát đỉnh đầu Thạch Sơn, hơi lạnh cắt da thịt làm dải vải đen quấn mắt gã bắt đầu rạn nứt.


Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết ấy, tâm trí của Thạch Sơn đột ngột rơi vào một trạng thái kỳ lạ.


Gã đóng hoàn toàn thính giác vật lý lại. Gã không cố nghe tiếng mưa, tiếng sấm hay tiếng nước chảy nữa. Gã buông lỏng đan điền, để luồng chân khí Đồng Tâm tự do tuần hoàn khép kín bên trong cơ thể tàn tật.


Tâm trí gã tĩnh lặng tuyệt đối như nước giếng cổ dưới hầm tối sâu hoắm.


Vạn vật xung quanh bỗng chốc trở nên chậm lại. Gã không nghe bằng tai, mà cảm nhận bằng toàn bộ da thịt trên cơ thể. Gã cảm nhận được chuyển động của từng giọt nước mưa đang rơi rơi quanh người. Gã cảm nhận được sự thay đổi áp suất không khí cực nhỏ khi thanh trường kiếm mỏng rỉ sét của Tàn Phong rạch đôi màn nước xối xả lao xuống.


Vô Thanh Kiếm Ý - Sơ ngộ!


Ngưỡng đột phá kiếm học đỉnh cao mà sư phụ Huyền Minh Tiên Sinh từng dạy mười năm trước bỗng chốc thức tỉnh trong tâm trí gã mù. Kiếm ý vô thanh không phụ thuộc vào âm thanh vật lý, mà nương theo sự chuyển động tĩnh lặng của dòng khí xung quanh.


Thạch Sơn lướt bộ pháp Thính Phong Bộ Pháp cực nhanh, cơ thể gã nghiêng đi một góc khó tin giữa mạn thuyền trơn trượt sũng nước mưa bão.


"Xoẹt!"


Lưỡi trường kiếm mỏng rỉ sét của Tàn Phong chém sạt qua vai áo thanh y của Thạch Sơn, chỉ để lại một vết rách mỏng không chạm vào da thịt. Đòn chí mạng của sát thủ mưa bão chuyên nghiệp đã hoàn toàn bị né tránh trong gang tấc.


Tàn Phong biến sắc dưới nón lá rách nát. Y không thể tin nổi một gã mù bị thương nặng lại có thể né tránh được đường kiếm vô thanh vô ảnh của mình dưới trời mưa to xối xả.


Nhưng Thạch Sơn không cho y cơ hội kinh ngạc lâu hơn. Ngay khi vừa tránh thoát đường kiếm, Thạch Sơn dồn toàn bộ kình lực Đồng Tâm vào cánh tay phải sưng tấy, vung thanh kiếm gỗ bách ngàn năm bọc sắt mỏng chém ngược từ dưới lên.


"Keng!"


Nhát chém cương mãnh dồn sức va chạm thẳng vào thân trường kiếm mỏng của Tàn Phong. Lực chấn động cực mạnh làm thanh kiếm mỏng rỉ sét của sát thủ bị đánh lệch hướng hoàn toàn, Tàn Phong loạng choạng lùi lại hai bước trên mặt nước sông cuộn chảy.


Ngay lập tức, Liễu Yên gắng gượng nhỏm dậy từ mạn thuyền. Đôi mắt cô trong vắt ngời sáng sát khí quyết liệt. Không thể vận nhuyễn kiếm bằng tay trái đông cứng, cô dùng tay phải còn rỉ máu tươi, nhanh như chớp giật rút một cây kim dệt tơ sắt siêu nhỏ giắt trong mái tóc đen nhánh.


Tuyệt kỹ Kim Châm Đoạt Mệnh!


Cô dùng ngón tay phải búng mạnh một nhát. Cây kim châm mỏng manh rực sáng một vệt sáng mỏng lướt nhanh qua màn sương mù mưa bão dồn dập, lao thẳng vào huyệt thái dương của Tàn Phong từ khoảng cách cực gần.


Tàn Phong giật mình, bản năng sát thủ chuyên nghiệp khiến y kịp thời nghiêng đầu tránh né. Nhưng cây kim châm tẩm độc vẫn đâm xuyên qua bả vai phải của y, ngập sâu vào da thịt.


"A!"


Tàn Phong rít lên một tiếng đau đớn, chất độc thạch thạch tín cực mạnh trên kim châm lập tức làm tê liệt một mảng vai phải của y, khiến y phải lùi nhanh năm bước trên mặt nước sông để vận công cô lập độc tố.


Tuy nhiên, trước khi lùi lại để tránh đợt công kích tiếp theo của phu thê, khuôn mặt sạm nắng dưới nón lá rách của Tàn Phong đột ngột hiện lên một nụ cười tàn bạo, điên cuồng. Y dùng tay trái còn lại vung thanh trường kiếm mỏng rỉ sét chém thẳng một nhát kiếm khí ngang hông, nhắm thẳng vào mạn thuyền thúng bấp bênh.


"Rắc! Rắc!"


Đường kiếm khí vô thanh sắc bén chém ngọt qua lớp tre đan và gỗ sồi gia cố của mạn thuyền. Tiếng gỗ nứt vỡ vang lên giòn giã rợn người giữa tiếng sấm rền.


Chiếc thuyền thúng nhỏ nhoi bị nứt đôi hoàn toàn thành hai nửa, nước sông Vũ Giang lạnh buốt cuồn cuộn tràn vào dữ dội, bắt đầu chìm hẳn xuống dòng nước lũ cuồn cuộn...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!