Nhuyễn Kiếm Khóa Xích Sắt
Mưa hỏa tiễn dội xuống bến sông Vũ Giang tựa như một trận mưa sao băng đỏ rực xé toạc màn sương đêm xám xịt. Khói dầu khét lẹt quyện cùng mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên từ những mũi tên lửa cắm phập vào mạn thuyền thúng. Lửa bén nhanh vào lớp da thú bọc ngoài chống thấm, liếm láp những sợi tre đan rạn nứt, tỏa ra hơi nóng hầm hập giữa làn mưa giông lạnh buốt.
Chiếc thuyền thúng nhỏ nhoi bị hệ thống xích sắt ngầm của thủy tặc khóa chặt, treo lơ lửng giữa dòng nước lũ cuồn cuộn. Nước sông dưới đáy réo gào hung tợn, bọt tung trắng xóa như muốn nuốt chửng những sinh mệnh tội nghiệp đang bị dồn vào đường cùng. Trên bờ sông, hàng chục cung thủ của Thủy Quái Bang dưới sự chỉ huy của Bạch Hổ vẫn liên tục giương cung nạp tên, những ánh lửa bập bùng soi rõ khuôn mặt đầy sát khí của chúng.
"Thạch Sơn! Mau tránh ra sau!"
Tạ Vô Phong thét lớn, mái chèo bằng sắt mỏng trong tay gã múa lên thành một vòng tròn hộ thể, gạt phăng liên tiếp năm mũi hỏa tiễn đang lao thẳng vào giỏ tre đeo lưng sau lưng Thạch Sơn. Sức nặng của những cú va chạm khiến mái chèo sắt rít lên những tiếng kèn kẹt, nội lực hao tổn làm khuôn mặt phong trần của gã đưa đò trở nên nhợt nhạt dưới nón lá sụp che nửa mặt.
Sau lưng Thạch Sơn, đứa trẻ sơ sinh Vô Danh khẽ cựa mình. Nó quá yếu ớt. Dòng chân khí Thuần Dương bẩm sinh trong người nó đã tiêu hao gần sạch sau khi sưởi ấm cho Liễu Yên trước đó, khiến cơ thể nhỏ bé lạnh dần đi dưới lớp tã lụa huyết cực sũng nước bão. Tiểu sa di Chân Tâm ôm chặt lấy rương thuốc của Bạch Thần Y, khóc không thành tiếng, toàn thân run rẩy nép sát vào mạn thuyền đang bốc cháy.
Thạch Sơn nghiến chặt răng, đôi tai dưới dải vải đen quấn mắt rung lên bần bật. Gã nghe thấy tiếng lửa reo, tiếng nước réo và cả tiếng rên rỉ đau đớn câm lặng của vợ bên cạnh. Vết thương rách sâu ở vai trái gã sũng nước bão, máu đỏ tươi không ngừng rỉ ra nhuộm sẫm vạt thanh y thô rách nát. Khớp cổ tay phải sưng tấy do chấn động đỡ đao trước đó khiến tay gã run nhẹ khi siết chặt chuôi kiếm gỗ bách ngàn năm.
"Không thể chần chừ nữa! Phải phá xích ngầm ngay lập tức!"
Thạch Sơn hét lớn giữa tiếng sấm rền. Gã bước lên một bước, dồn toàn bộ ngoại lực cơ bắp vào cánh tay phải, vung thanh kiếm gỗ bách bọc sắt mỏng chém mạnh một nhát trực diện vào sợi xích sắt chịu lực chính đang khóa chặt mạn thuyền.
"Keng!"
Một tiếng nổ kim loại đanh gọn vang lên rợn người. Kiếm gỗ bách hóa thạch dẻo dai va chạm mạnh với thép ròng ngập nước, bắn ra những tia lửa vàng rực giữa màn mưa. Nhưng sợi xích sắt to bằng cổ tay người lớn không hề suy suyển, ngược lại, lực phản chấn cực mạnh dội ngược lại cánh tay Thạch Sơn.
Cơn đau nhói buốt như kim châm xộc thẳng từ cổ tay lên bả vai phải trúng độc thạch thạch tín của gã. Lòng bàn tay phải Thạch Sơn rách sâu, máu tươi tuôn ra ướt sũng chuôi kiếm bọc sắt mỏng. Gã loạng choạng lùi lại hai bước, suýt nữa ngã quỵ xuống mạn thuyền đang bốc cháy. Cương lực thuần túy hoàn toàn bất lực trước độ cứng vật lý của xích sắt ngập nước lũ.
Ngay trong khoảnh khắc bế tắc tột cùng ấy, một bàn tay mảnh dẻ, bỏng rộp nhưng kiên định khẽ chạm vào vai Thạch Sơn.
Liễu Yên bước lên. Sa y hỷ phục đỏ rách nát của cô bay phần phật trong gió bão, nhem nhuốc tro bếp và nước sông lạnh buốt. Đôi mắt cô trong vắt như giếng cổ nhìn thẳng vào sợi xích sắt chịu lực, chứa đựng một ý chí quật cường phi thường. Cô không thể nói, nhưng nhịp gõ nhẹ của ngón tay phải lên mu bàn tay chồng đã truyền đạt trọn vẹn kế hoạch chiến thuật:
*Thiếp dùng nhu kiếm khóa khớp xích, chàng truyền kình phá hủy từ bên trong.*
Nói rồi, Liễu Yên quyết đoán rút thanh nhuyễn kiếm tơ sắt mỏng như lá lúa giắt quanh thắt lưng. Dưới ánh sáng bập bùng của lửa cháy, thanh nhuyễn kiếm uốn lượn mềm mại như một con rắn bạc. Cô quấn chặt sợi chỉ đỏ Đồng Tâm vào chuôi nhuyễn kiếm của mình và chuôi kiếm gỗ bách của chồng, tạo thành một đường dẫn truyền hoàn mỹ.
"Ào!"
Liễu Yên lướt người ra mạn thuyền bấp bênh, chân trần dẫm lên những nan tre đang cháy sém. Gân tay trái của cô đông cứng do hàn độc bộc phát cấp tính, đau đớn tột cùng, nhưng cô vẫn nghiến chặt răng, dồn toàn bộ sức mạnh cổ tay phải còn lại vung nhuyễn kiếm tơ sắt ra ngoài. Thanh kiếm mỏng uốn cong ba trăm sáu mươi độ, luồn lách qua các mắt xích sắt thô ráp, quấn chặt ba vòng quanh khớp chịu lực yếu nhất của sợi xích ngầm.
"Muốn phá xích? Mơ tưởng!"
Bạch Hổ đứng trên mắt xích sắt nhô cao phía đối diện phát hiện ra ý đồ của phu thê. Gã gầm lên một tiếng âm hiểm, vung cặp song câu sắt lạnh nhảy vút xuống mạn thuyền, chém thẳng một đòn tàn bạo vào hông Liễu Yên nhằm cắt đứt sợi chỉ đỏ liên kết.
"Bạch Hổ, đối thủ của ngươi là ta!"
Tạ Vô Phong hét lớn, dốc toàn bộ nội lực Thủy Linh Kiếm Quyết vào mái chèo sắt mỏng. Gã vung một chiêu Ba Ba Kiếm Pháp nhanh như chớp giật, mái chèo sắt rạch đôi màn mưa, đỡ thẳng đòn song câu đoạt mệnh của Bạch Hổ ngay sát sườn Liễu Yên.
"Keng! Keng! Keng!"
Tiếng kim loại va chạm liên hoàn vang dội mặt sông. Tạ Vô Phong mạo hiểm đỡ đòn nặng, máu tươi trào ra khóe miệng dưới nón lá rách, gã lùi lại hai bước nhưng vẫn vững vàng đứng chắn trước mặt Liễu Yên, cứu cô một mạng trong gang tấc.
*Thạch Sơn, truyền kình!*
Liễu Yên dùng tay phải giật mạnh sợi chỉ đỏ Đồng Tâm báo hiệu.
Thạch Sơn đứng ở tâm thuyền, lập tức vận hành Đồng Tâm Tâm Pháp. Chân khí nhu hòa từ đan điền gã tuôn chảy cuồn cuộn, vượt qua khớp cổ tay sưng tấy, dồn thẳng vào chuôi kiếm gỗ bách ngàn năm. Tuyệt kỹ Kiếm kình truyền tơ - Sơ cấp được kích hoạt. Sợi chỉ đỏ Đồng Tâm đột ngột rực sáng một luồng quang mang xanh lục pha lẫn sắc đỏ rực rỡ, luân chuyển luồng kình lực cương mãnh xé gió chạy dọc theo sợi tơ tằm Huyết Cực.
Luồng kiếm kình vô hình truyền thẳng từ kiếm gỗ bách, chạy qua sợi chỉ đỏ, lao vào thân nhuyễn kiếm tơ sắt đang quấn chặt khớp xích.
"Rắc! Rắc!"
Sức căng khổng lồ và áp lực nội kình dội ngược lại lòng bàn tay Liễu Yên. Nỗi đau đớn xé thịt xé gân tột cùng ập đến khiến khuôn mặt thanh tú của cô trắng bệch không còn một giọt máu. Những vết bỏng rách sâu ở lòng bàn tay phải rách miệng, máu tươi rỉ ra qua lớp băng quấn tay tẩm dược của Bạch Thần Y, nhuộm đỏ cả chuôi nhuyễn kiếm mỏng. Nhưng Liễu Yên không hề buông tay, cô dùng chút sức tàn cuối cùng ghìm chặt thanh kiếm mỏng, khóa chết khớp xích không cho kình lực phân tán.
Luồng kiếm kình cương mãnh của Thạch Sơn chạy vào khớp xích sắt, tìm đến đúng điểm chịu lực yếu nhất đã bị nhuyễn kiếm định vị, bộc phát dữ dội từ bên trong.
"Oành!"
Một tiếng nổ trầm đục vang lên giữa lòng sông Vũ Giang. Khớp xích sắt rèn dày bị chấn động nội kình nứt toác rồi vỡ vụn thành trăm mảnh sắt vụn bắn tung tóe xuống mặt nước cuộn chảy.
Sức nặng khóa chặt bấy lâu đột ngột biến mất. Chiếc thuyền thúng nhỏ nhoi rơi sầm xuống nước lũ cuồn cuộn, chao đảo dữ dội giữa những con sóng bạc đầu nhưng đã hoàn toàn được giải thoát khỏi bẫy rập xích sắt ngầm. Chiếc thuyền trôi băng băng theo dòng nước xiết hướng thẳng về phía đầm lầy phương Bắc hoang vu.
"Khốn kiếp! Đuổi theo cho ta!" Bạch Hổ gầm lên phẫn nộ trên chiếc thuyền lớn mui đen đang bị dòng nước đẩy lùi.
Thế nhưng, ngay khi phu thê Thạch Sơn vừa thở phào nhẹ nhõm giữa làn khói lửa đang dần tắt dưới mưa giông, một tiếng rít gió lạnh lùng, xé rách màn mưa sương mù dày đặc từ phía bờ sông hoang vắng đột ngột lao thẳng về phía đầu Liễu Yên...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!