Nhạc nềnWuxia

Sóng Gió Bến Vũ Giang

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt rít lên dưới lòng nước lũ Vũ Giang tựa như tiếng nghiến răng của một con thủy quái khổng lồ đang thức giấc dưới đáy sâu.


Mưa bão gầm rú dồn dập, những hạt mưa lớn như những viên đá cuội quất liên tiếp vào khuôn mặt sạm sương gió của Thạch Sơn. Dải vải đen quấn quanh đôi mắt mù của gã đã thấm đẫm nước mưa, bết chặt vào sống mũi gầy guộc. Cơn đau từ vết thương rách sâu ở vai trái và độc tính thạch thạch tín âm ỉ nơi vai phải đang không ngừng hành hạ gã, khiến nửa thân người gã như bị đông cứng dưới cái lạnh cắt da của dòng sông đêm.


Nhưng Thạch Sơn không lùi bước. Gã đứng sừng sững trên bãi cát sũng nước bến sông Vũ Giang, bàn tay thô ráp chai sần nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé, lạnh buốt của Liễu Yên. Qua sợi chỉ đỏ Đồng Tâm nối liền chuôi hai thanh kiếm đang chùng xuống dưới làn nước đục, gã cảm nhận được từng nhịp thở yếu ớt, ngắt quãng của vợ. Liễu Yên mặc bộ sa y hỷ phục đỏ sờn rách nát, mái tóc đen nhánh bết nước mưa xõa ngang vai. Lòng bàn tay phải bị bỏng rách sâu của cô đã được quấn băng tẩm dược của Bạch Thần Y, nhưng gân tay trái vẫn đông cứng do hàn độc bộc phát cấp tính. Cô câm lặng nhìn dòng sông cuộn chảy, đôi mắt trong vắt như giếng cổ chứa đựng một sự kiên định phi thường.


Sau lưng Thạch Sơn, đứa trẻ sơ sinh Vô Danh nằm yên lặng trong chiếc giỏ tre đeo lưng đặc chế. Đứa trẻ quá im lặng. Hơi ấm thuần dương bẩm sinh từng sưởi ấm cho Liễu Yên trước đó giờ đã suy kiệt nghiêm trọng, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của nó trở nên nhợt nhạt, yếu ớt dưới lớp tã lụa huyết cực sũng nước bão. Bạch Thần Y và tiểu sa di Chân Tâm đứng sát phía sau, toàn thân run rẩy vì lạnh và lo sợ.


"Thạch thí chủ, bến sông này có sát khí cực nặng!" Bạch Thần Y ghé sát tai Thạch Sơn nói lớn để át đi tiếng gió rít. "Lão phu ngửi thấy mùi rỉ sắt của xích ngầm và mùi độc dược thối rữa của bọn thủy tặc!"


Thạch Sơn không đáp, gã rung nhẹ tai, vận hành Khống Thính Thuật để lọc bỏ tiếng sấm sét rền rĩ trên đầu. Giữa vạn tiếng mưa rơi và tiếng sóng vỗ gầm rú, gã nghe thấy tiếng mái chèo xé nước rất nhẹ từ một góc khuất vách đá phía đông.


"Két..."


Một chiếc thuyền thúng nhỏ bằng tre đan, phủ một lớp da thú chống thấm nước lướt ra từ màn sương mù dày đặc. Đứng trên thuyền là một trung niên phong trần mặc áo tơi lá rách, nón lá sụp che khuất nửa mặt sạm nắng. Tay gã gầy guộc nhưng gân guốc luôn đặt hờ trên một mái chèo bằng sắt mỏng sắc bén. Đó chính là Tạ Vô Phong – kiếm khách chèo đò ẩn dật của sông Vũ Giang. Phía sau gã, thanh niên làng chài A Sinh đang dốc sức ghìm chặt dây neo.


"Thạch Sơn! Liễu Yên! Mau lên thuyền!" Tạ Vô Phong trầm giọng gọi, giọng nói của gã lạnh lùng nhưng chứa đựng sự khẩn trương tột độ. "Bạch Hổ đã phát hiện ra các ngươi vượt mật đạo. Hắn đã phong tỏa toàn bộ giang phận này bằng lưới xích sắt ngầm!"


Thạch Sơn dắt Liễu Yên lướt nhanh xuống thuyền thúng, Chân Tâm và Bạch Thần Y vội vã bám theo. Chiếc thuyền thúng nhỏ nhoi chao đảo kịch liệt giữa những con sóng bạc đầu cao đầu người. Ngay khi A Sinh vừa chặt đứt dây neo để thuyền lao ra giữa dòng nước lũ cuồn cuộn, một tiếng rít kim loại chói tai đột ngột vang lên từ dưới đáy sông.


"Rầm!"


Một lực chấn động cực mạnh dội lên từ dưới đáy thuyền thúng. Hệ thống lưới xích sắt ngầm dưới nước của Bạch Hổ đột ngột nhô lên, những mắt xích sắt to bằng cổ tay người lớn khóa chặt lấy mạn thuyền và bánh lái, khiến chiếc thuyền thúng bị kẹt cứng giữa dòng nước lũ cuộn chảy dữ dội.


"Ha ha ha! Thạch Sơn gã mù! Liễu Yên con câm! Hôm nay bến sông Vũ Giang này chính là mồ chôn của các ngươi!"


Tiếng cười âm hiểm, xảo quyệt của Bạch Hổ vang dội từ trên một chiếc thuyền lớn mui đen đang từ từ tiến ra từ màn mưa giông. Bạch Hổ đứng trên mũi thuyền, gã gầy gò nhợt nhạt, mặc y phục màu xám tro bó sát dính đầy bùn đất sông nước, tay cầm cặp song câu sắc bén rực ánh thép lạnh dưới ánh chớp sáng lòa.


"Ào! Ào! Ào!"


Hàng chục tên thủy tặc của Thủy Quái Bang ngoi lên từ dưới dòng nước lũ lạnh buốt. Chúng ngậm đoản đao, tay cầm những chiếc móc câu tẩm độc thạch thạch tín cực mạnh, điên cuồng vung lên giật mạnh mạn thuyền thúng hòng lật úp chiếc thuyền nhỏ nhoi.


"A Sinh! Giữ chặt mạn trái!" Tạ Vô Phong thét lớn, vung mái chèo bằng sắt mỏng xé rách không khí. Mái chèo sắt của gã di chuyển nhanh như nước chảy, đánh bạt liên tiếp ba chiếc móc câu đang móc vào mạn thuyền, phát ra những tiếng kêu "keng keng" chói tai.


Thạch Sơn đứng vững ở tâm thuyền, gã cố gắng dùng thính giác siêu phàm để nghe tiếng nước rẽ định vị hướng tấn công của thủy tặc. Nhưng tiếng sóng vỗ gầm rú dồn dập, tiếng mưa xối xả đập vào mặt nước và tiếng gió rít gào trên sông đã hoàn toàn làm nhiễu loạn màng nhĩ gã.


"Vút!"


Thạch Sơn vung thanh kiếm gỗ bách ngàn năm đâm thẳng xuống nước lũ bên mạn phải. Nhưng nhát kiếm chỉ đâm trúng dòng nước xiết. Tiếng sóng đánh lừa thính giác khiến gã đâm trượt liên tiếp hai chiêu. Một tên thủy tặc thừa cơ lao lên, vung đoản đao chém rách một mảng da thú bọc mạn thuyền thúng. Nước sông lạnh buốt bắt đầu rỉ vào bên trong, hành lý và y phục của phu thê sũng nước mưa bão.


Trong khoảnh khắc nguy ngập ấy, Liễu Yên khẽ chạm tay vào vai chồng. Qua sợi chỉ đỏ Đồng Tâm đang nối liền hai chuôi kiếm dưới làn nước lũ, cô dùng ngón tay phải giật nhẹ sợi chỉ theo một quy luật nhịp nhàng.


Một nhịp dài, hai nhịp ngắn.


*Mạn sườn phải, cách ba bước, dưới mặt nước hai tấc.*


Nhãn Quang Chỉ Lộ! Sợi chỉ đỏ Đồng Tâm rung lên nhịp nhàng, truyền đạt thông tin định vị chính xác của Liễu Yên vào tâm trí Thạch Sơn. Gã mù lập tức hiểu ý vợ. Gã không dùng tai nghe tiếng nước nữa, mà đặt toàn bộ lòng tin vào nhịp kéo nhẹ của sợi chỉ đỏ.


Thạch Sơn xoay người nửa vòng, vận Đồng Tâm Tâm Pháp dồn chân khí nhu hòa vào thanh kiếm gỗ bách ngàn năm. Thân kiếm gỗ hóa thạch dẻo dai rực sáng luồng kiếm kình vô hình, đâm thẳng xuống dòng nước lũ đục ngầu.


"Phập!"


Mũi kiếm gỗ đâm xuyên qua bả vai của tên thủy tặc đang nấp dưới nước, máu tươi phun ra nhuộm đỏ một khoảng sóng bạc. Tên thủy tặc hét thảm một tiếng rồi chìm nghỉm dưới dòng nước xiết.


"Khốn kiếp! Chết đi!" Bạch Hổ gầm lên phẫn nộ. Gã vung cặp song câu sắt lạnh, mượn sức gió bão nhảy vút từ trên thuyền lớn mui đen xuống, chém thẳng một đòn tàn bạo nhắm vào chiếc giỏ tre đeo lưng sau lưng Thạch Sơn – nơi đứa trẻ sơ sinh Vô Danh đang thoi thóp.


"Thạch Sơn, cẩn thận phía sau!" Tạ Vô Phong hét lớn, vung mái chèo sắt mỏng lao lên cản phá. Gã dùng tuyệt kỹ Nghịch Thủy Thần Chèo chọc mạnh vào khớp khóa của sợi xích sắt đang khóa chặt mạn thuyền hòng nới lỏng bẫy rập.


Nhưng Bạch Hổ vô cùng xảo quyệt. Gã xoay ngang song câu, một câu móc chặt lấy mái chèo sắt của Tạ Vô Phong giật mạnh, câu còn lại quét ngang phá hủy hoàn toàn bánh lái gỗ của thuyền thúng, khiến chiếc thuyền hoàn toàn mất đi khả năng định hướng giữa dòng nước lũ.


"Keng!"


Tiếng kim loại va chạm dữ dội vang dội bến sông Vũ Giang. Tạ Vô Phong bị chấn động nội lực lùi lại ba bước, mạn thuyền thúng nứt rạn thêm một đường dài, nước lũ tràn vào ngập mắt cá chân Chân Tâm đang khóc lóc ôm rương thuốc.


Bạch Hổ mượn lực phản chấn, lộn vòng trên không trung rồi đáp xuống một mắt xích sắt lớn đang nhô lên sát mạn thuyền. Gã rít lên tiếng cười điên cuồng, cặp song câu rực ánh thép lạnh vung lên, hướng thẳng vào đầu Thạch Sơn và đứa trẻ sơ sinh mà chém xuống.


Chiếc thuyền thúng bấp bênh chực chờ lật úp dưới sức nặng của dòng nước lũ và áp lực của xích sắt khóa chặt. Phu thê Thạch Sơn bị cô lập hoàn toàn giữa dòng sông đêm gầm rú, đối mặt với cặp song câu đoạt mệnh của Bạch Hổ và làn mưa tên nỏ đang chuẩn bị bủa vây từ bờ sông.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!