Nhạc nềnWuxia

Mật Đạo Thoát Thân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mùi lưu huỳnh nồng nặc rò rỉ từ những kẽ nứt của chánh điện Vũ Sơn Tự đổ sập bên trên, len lỏi qua từng thớ đá hẹp của đường hầm tối tăm. Nước lũ từ những trận mưa giông xối xả tràn vào miệng giếng cổ, dâng lên ngập ngang ngực, lạnh buốt và đục ngầu bùn đất. Dưới lòng đất ẩm ướt, không khí chật hẹp đến mức mỗi nhịp thở đều bỏng rát lồng ngực. Thạch Sơn đi đầu, một tay bế xốc Liễu Yên, tay kia cầm thanh kiếm gỗ bách ngàn năm dò dẫm từng bước dưới lòng nước chảy xiết. Sau lưng gã, chiếc giỏ tre đeo lưng đặc chế quấn chặt quanh ngực bằng những dải lụa thô vẫn gánh đỡ sinh mệnh nhỏ nhoi của đứa trẻ sơ sinh Vô Danh.


Đôi tai gã mù rung lên nhạy bén, lọc bỏ tiếng nước lũ gầm rú để lắng nghe tiếng đá nứt kèn kẹt phía trên đầu. Vết thương sâu hoắm ở vai trái gã sũng nước lạnh, máu tươi tuôn ra nhuộm đỏ cả một vạt hỷ phục đỏ sờn rách. Khớp cổ tay phải sưng tấy nghiêm trọng, đau nhức kịch liệt sau trận tử chiến tàn khốc với Diệp Vô Tình. Nguy hiểm hơn cả là vết thương vai phải rỉ máu đen do độc thạch thạch tín của Độc Hổ đang âm ỉ lan rộng, khiến một mảng da thịt lớn dọc cánh tay cầm kiếm của gã bắt đầu tê dại. Gã siết chặt chuôi kiếm gỗ bách, ngón tay cảm nhận những vết xước nhẹ trên thân gỗ hóa thạch dẻo dai – dấu vết từ những nhát chém lạnh lùng của Diệp Vô Tình trong đêm nghĩa địa hoang phế.


Liễu Yên tựa đầu vào vai chồng, hơi thở cô yếu ớt, ngắt quãng. Lòng bàn tay phải bị bỏng rách sâu rỉ máu tươi rực rỡ đã được quấn chặt bằng băng vải tẩm dược của Bạch Thần Y, nhưng gân tay trái của cô vẫn bị đông cứng hoàn toàn do hàn độc bộc phát cấp tính. Cô câm lặng, không thể phát ra tiếng rên rỉ, chỉ lặng lẽ dùng những ngón tay phải còn cử động được bấu chặt vào vạt áo đẫm nước của Thạch Sơn. Sợi chỉ đỏ Đồng Tâm nối liền chuôi hai thanh kiếm chùng xuống dưới làn nước đục, dính đầy tơ máu rỉ ra từ vết thương của cả hai phu thê, nhưng vẫn là sợi dây liên kết duy nhất giữ cho tâm trí họ không rơi vào tuyệt vọng.


"Lão bộc dệt lụa trăm năm trước đã dùng tơ sắt cổ xưa để gia cố những vách đá này. Nếu không có những sợi tơ sắt ấy giữ chặt các khớp gạch, hầm ngầm này đã sập từ khi chánh điện đổ xuống rồi." Giọng nói khàn khàn của Lão Bản – lão tiều phu già dưới chân núi Vũ Sơn – vang lên từ phía trước. Lão đi đầu, mình mặc áo tơi lá rách nát, chân đi guốc mộc xộc xệch dẫm trên đá ngầm trơn trượt, tay cầm chiếc rìu đốn củi rỉ sét gõ nhịp kèn kẹt vào vách đá để dẫn đường.


Bạch Thần Y ôm chặt rương thuốc gỗ sồi đi sát phía sau, khuôn mặt lùn tịt đầy vết nhọ nồi khói bếp nheo lại vì khói độc lưu huỳnh. Lão lẩm bẩm: "Nước bão dâng nhanh quá! Khói lưu huỳnh rò rỉ từ chánh điện cháy bên trên đang tụ lại ở các góc khuất hầm ngầm. Thạch thí chủ, ngươi phải vận Quy Tức Pháp che chở cho đứa trẻ, phổi của nó không chịu nổi hai hơi khói độc này đâu!"


Thạch Sơn không đáp, nhưng gã lập tức khép chặt lỗ chân lông, nhịp thở giảm xuống mức tối thiểu. Gã vận hành Đồng Tâm Tâm Pháp, dồn luồng chân khí nhu hòa ít ỏi còn lại trong đan điền ra sau lưng, tạo thành một màng chân khí bảo vệ mỏng bao bọc quanh chiếc giỏ tre. Đứa trẻ sơ sinh Vô Danh sau lưng gã khẽ cựa quậy, hơi ấm thuần dương bẩm sinh từ cơ thể nhỏ bé của nó tỏa ra sưởi ấm mảng lưng lạnh buốt của Thạch Sơn, giúp gã tạm thời đẩy lùi cơn tê dại của độc thạch thạch tín đang gặm nhấm kinh mạch.


"Chân Tâm, bám chặt lấy đai lưng của Bạch thần y! Đất bùn dưới chân lún sụt lắm!" Lão Bản hét lớn, vung rìu đốn củi chặt đứt một rễ cây mục lớn chặn lối đi.


Tiểu sa di Chân Tâm mười mười hai tuổi khóc nấc lên, đôi chân trần nhỏ bé dẫm dưới làn nước lũ lạnh ngắt, hai tay ôm chặt lấy rương thuốc của Bạch Thần Y. Cậu bé vừa mất đi sư phụ Trí Viễn Đại Sư dưới ngọn lửa thiêu rụi đền cổ, lòng đau đớn tột cùng nhưng không dám dừng bước. Tiếng gậy tre quét lá quen thuộc ngày nào giờ đã thay bằng tiếng nước lũ gào rú và tiếng đổ nát rầm rập từ phía trên dội xuống.


Cùng lúc đó, ở sườn núi phía tây Vũ Sơn, tiếng nhạc đồng treo trên cổ con lừa già A Hôi rền rĩ vang dội giữa màn sương mù dày đặc của Rừng Trúc Sương Mù.


"Cộc! Cộc! Cộc!"


Chiếc xe ngựa cũ nát bọc gỗ hai lớp của Trần Hùng tiêu đầu lao vút đi trên dốc đá trơn trượt. Người cầm cương không phải là Trần Hùng, mà là Trần Thiết – gã xa phu nghĩa hiệp trẻ tuổi, con trai của cựu tiêu đầu. Trần Thiết đầu quấn khăn xám, mặc áo ngắn tay hở ngực, gương mặt sạm nắng bão lộ rõ vẻ quyết liệt phi thường. Gã liên tục vung chiếc roi da bò bện sợi đồng, quất mạnh vào hông ngựa chiến, thúc cỗ xe lao đi điên cuồng giữa những thân trúc rậm rạp.


Bên trong cỗ xe ngựa, Trần Thiết đã ngụy trang một chiếc kiệu hoa trống rỗng, bên trên quấn những dải lụa đỏ rách nát để giả làm kiệu chứa di cô hoàng tộc và phu thê Thạch Sơn. Tiếng nhạc đồng treo quanh mạn xe kêu leng keng rền rĩ, cố tình tạo ra những âm thanh lớn để đánh lừa thính giác tuần tra của kỵ binh triều đình.


"Đuổi theo! Kiệu hoa chứa đứa trẻ sơ sinh đang ở trên xe! Mau bắn nỏ liên châu khóa chặt bánh xe!" Tiếng gầm thét lạnh lùng của thống lĩnh kỵ binh sắt Tào Mang vang dội từ phía sau.


Tào Mang cưỡi trên lưng hãn huyết chiến mã, mình mặc giáp sắt nặng thêu hình rồng đất sáng loáng, tay cầm đại đao bản lớn rực ánh thép lạnh. Phía sau hắn, hàng trăm kỵ binh Thiết Giáp Vệ trang bị thương sắt nặng nề rầm rập phi ngựa, vó ngựa sắt dẫm nát những thân trúc non, tạo nên một cảnh tượng vây quét tàn khốc tột cùng.


"Vút! Vút! Vút!"


Hàng loạt mũi tên nỏ liên châu tẩm hỏa dược từ phía sau bắn tới dồn dập, cắm phầm phập vào vỏ gỗ dày của cỗ xe ngựa giả. Một mũi tên lửa bắn trúng mui xe, ngọn lửa bùng cháy dữ dội giữa màn sương mù xám xịt. Trần Thiết không hề nao núng, gã dồn toàn bộ sức mạnh ngoại công Tiêu Gia Bộ Pháp vào hai tay, ghìm chặt dây cương để giữ cho cỗ xe không bị lật nhào khi lao xuống dốc đá gồ ghề.


"Lũ thảo khấu Hắc Phong Bang và kỵ binh triều đình giả tạo! Muốn đoạt vạn lượng vàng truy thưởng thì bước qua xác Trần Thiết này trước đã!" Trần Thiết hét lớn, vung roi da bò bện đồng quất mạnh ra phía sau, quấn chặt lấy một mũi thương sắt của một kỵ binh tiên phong đang áp sát, mượn lực giật mạnh khiến tên lính ngã nhào xuống đất bùn.


Nhưng kỵ binh Thiết Giáp Vệ quá đông. Vòng vây phong tỏa sườn núi sườn dốc phía tây dần khép chặt. Một mũi tên sắt nặng đâm xuyên qua vách gỗ hai lớp, găm thẳng vào vai phải của Trần Thiết. Máu tươi bắn ra xối xả, nhuộm đỏ cánh tay cầm roi của gã. Trần Thiết đau đớn gầm lên, nhưng gã vẫn cắn răng chịu đựng, tay trái giật mạnh dây cương hướng cỗ xe ngựa giả lao thẳng về phía hố đá sườn núi hiểm trở.


"Rầm!"


Đai sắt bảo vệ trục bánh xe bị gãy nát dưới lực va chạm quá lớn với đá tảng. Cỗ xe ngựa giả bị lật tung, lăn mấy vòng xuống vực đá sâu hoắm của sườn núi phía tây, bùng cháy thành một quầng lửa đỏ rực giữa đêm giông bão. Trong sát na cỗ xe rơi xuống, Trần Thiết dùng khinh công thoát thân, lăn mấy vòng vào bụi rậm rừng trúc cháy sém, ôm lấy bờ vai phải rách nát rỉ máu lánh nạn. Kế hoạch dụ địch thành công mỹ mãn. Tào Mang và đại quân kỵ binh sắt bị đánh lừa hoàn toàn, điên cuồng dồn lực lượng xuống vực sâu sườn tây để lùng sục xác kiệu hoa giả.


Trong lúc đó, tại lối thoát hiểm sườn núi phía đông, Lão Bản đã dẫn phu thê Thạch Sơn bò ra đến cửa ngầm mật đạo.


Tuy nhiên, một khối đá khổng lồ đổ sập từ đỉnh Vũ Sơn Tự bị hỏa hoạn công phá đã chặn kín lối ra duy nhất của mật đạo tơ tằm. Khói độc lưu huỳnh phía sau đang cuồn cuộn tràn tới, nước lũ dưới chân dâng lên ngập sát cổ.


"Tránh ra! Để lão già này mở đường!" Lão Bản thét lớn, vung chiếc rìu đốn củi rỉ sét dốc toàn bộ sức lực cơ bắp của gã tiều phu già nện mạnh vào khe nứt của khối đá chặn cửa.


"Keng! Keng!"


Tia lửa bắn ra tung tóe nhưng khối đá xanh quá lớn chỉ bị rạn nứt nhẹ. Thạch Sơn đặt Liễu Yên tựa vào vách đá, gã bước lên phía trước. Đôi tai gã nghe tiếng rìu gõ để định vị điểm yếu chịu lực của khối đá.


"Lão Bản tiền bối, để ta!"


Thạch Sơn siết chặt chuôi kiếm gỗ bách ngàn năm. Dù khớp cổ tay phải sưng tấy và vai trái rách sâu đang tuôn máu, gã vẫn vận hành Đồng Tâm Tâm Pháp đến cực hạn. Luồng chân khí xanh lục nhu hòa chạy dọc cánh tay tê dại do độc thạch thạch tín, truyền vào thân kiếm gỗ bách hóa thạch dẻo dai. Thân kiếm gỗ phát ra tiếng reo thanh tao trầm đục, rực sáng luồng kiếm kình vô hình.


"Bùm!"


Thạch Sơn đâm thẳng mũi kiếm gỗ bách vào đúng khe nứt chịu lực mà Lão Bản vừa bổ rìu. Nội lực Đồng Tâm bộc phát dữ dội chấn động phá hủy cấu trúc tảng đá từ bên trong. Khối đá khổng lồ nứt toác rồi vỡ vụn thành vạn mảnh nhỏ, đổ sụp ra phía ngoài, để lộ lối thoát hiểm hướng ra bờ sườn núi phía đông lộng gió bão.


Luồng không khí lạnh buốt của đêm giông bão ùa vào lòng mật đạo, xua tan làn khói độc lưu huỳnh ngạt thở. Thạch Sơn bế Liễu Yên lướt nhanh ra ngoài cửa hang, Chân Tâm và Bạch Thần Y chạy sát theo sau.


Trước mắt họ, sườn núi phía đông Vũ Sơn lộng gió hoang vu rêu phong phủ đầy. Gió bão gào rít cắt da thịt, nhưng không còn bóng dáng của kỵ binh Tào Mang hay sát thủ Hắc Phong Bang. Kế hoạch ngụy trang dụ địch của Trần Thiết đã cứu mạng họ trong gang tấc.


Lão Bản đứng tựa vào rìu đốn củi thở dốc ở cửa hang, xua tay thúc giục phu thê:


"Các ngươi mau đi đi! Men theo lối mòn sườn đông này chạy thẳng ra bến sông Vũ Giang cách đây ba dặm. Tạ Vô Phong đã chuẩn bị sẵn thuyền thúng chờ ở đó. Lão già này phải quay lại tìm Trần Thiết và Trần Hùng tiêu đầu!"


Thạch Sơn cúi đầu thật thấp trước lão tiều phu nghĩa hiệp. Liễu Yên dùng tay phải chạm vào tay Lão Bản, đôi mắt cô trong vắt chứa đựng lòng biết ơn vô hạn không lời. Gã mù cõng chặt giỏ tre đứa trẻ sơ sinh, dắt tay vợ lướt nhanh dưới màn mưa giông xối xả hướng thẳng về phía hạ lưu dòng sông.


Sau một canh giờ điên cuồng di chuyển qua những lối mòn dốc đá trơn trượt, phu thê Thạch Sơn và Liễu Yên cùng Chân Tâm, Bạch Thần Y đã đặt chân đến bến sông Vũ Giang hoang vắng cuối rừng trúc.


Dòng sông Vũ Giang đêm bão cuộn chảy dữ dội, những con sóng bạc đầu gầm rú đập vào vách đá tung bọt trắng xóa. Mưa giông xối xả làm mờ mịt cả không gian bến sông hoang vu.


Thạch Sơn dắt tay Liễu Yên bước lên bãi cát sũng nước sát mép sông. Nhưng ngay khi gã vừa dừng bước, đôi tai dưới dải vải đen quấn mắt đột ngột rung lên dữ dội.


Giữa tiếng sóng gầm và tiếng mưa xối xả, có một âm thanh kim loại nặng nề, kèn kẹt rùng rợn đang chuyển động dưới lòng sông.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!