Huyết Thư Đêm Vũ Sơn
Mưa giông miền Nam triều chưa bao giờ ngưng dội xuống những mái ngói rêu phong của Vũ Sơn Tự. Đêm nay, bão nước xé rách màn đêm hoang vu, đổ thẳng vào ngôi đền cổ đổ nát nằm chênh vênh trên đỉnh núi. Tiếng sấm rạch ngang trời, soi rõ những tán trúc rạp mình dưới sức gió rít gào.
Trong chánh điện âm u, bức tượng Phật bằng đất sét đã bong tróc quá nửa lớp sơn vàng nhạt, chỉ còn lại khuôn mặt từ bi trầm mặc nhìn xuống thế gian đầy sát lục. Dưới bệ sen, Thạch Sơn ngồi xếp bằng tĩnh lặng như một pho tượng đá cổ. Dáng người anh cao gầy sương gió, khoác chiếc thanh y thô sờn rách nát. Trên khuôn mặt góc cạnh, một dải vải đen quấn chặt quanh đôi mắt, thấm những vệt máu khô xám xịt từ mười năm trước. Tay anh thô ráp, chai sần, đặt hờ trên thanh kiếm gỗ bách ngàn năm xám đen như hóa thạch.
Cách đó vài bước, Liễu Yên ngồi bên chiếc khung cửi gỗ sồi cũ kỹ. Sa y đỏ rách nát của cô như một đốm lửa nhỏ nhoi giữa bóng tối lạnh lẽo. Mái tóc đen nhánh được búi đơn giản bằng một chiếc trâm gỗ dẹt. Đôi mắt cô trong vắt, tĩnh lặng như nước giếng cổ, tập trung vào từng đường thoi dệt. Những ngón tay thon thả nhưng chằng chịt vết sẹo kim châm đang thoăn thoắt đưa thoi, kéo theo sợi chỉ đỏ dệt từ tơ tằm Huyết Cực lấp lánh ánh kim sắt.
Không một tiếng động nào phát ra từ miệng cô. Liễu Yên câm lặng, nhưng mỗi nhịp thoi đưa, mỗi cái nghiêng đầu của cô đều là một ngôn ngữ vô hình mà chỉ có Thạch Sơn thấu hiểu.
Đột nhiên, đôi tai của Thạch Sơn rung nhẹ.
Tiếng thoi dệt của Liễu Yên cũng dừng lại trong tích tắc. Cô ngước mắt nhìn về phía cửa điện hoang phế, nơi gió bão đang thổi thốc những cánh cửa gỗ mục nát đập vào nhau kèn kẹt.
Giữa tiếng mưa gầm rú và tiếng sấm rền, có một âm thanh rất lạ.
Đó là tiếng kéo lê nặng nề của một thân xác suy kiệt. Tiếng hơi thở đứt quãng, khò khè như bọt máu đang trào lên cổ họng. Và nồng nặc hơn cả là mùi máu tanh trộn lẫn với mùi trầm hương quý phái của cung đình – thứ mùi hương xa xỉ hoàn toàn lạc lõng nơi núi rừng hoang vu này.
Thạch Sơn đứng dậy. Thanh kiếm gỗ bách trong tay anh không hề phát ra tiếng rít gió, nhưng một luồng kiếm kình nhu hòa, âm thầm tỏa ra xung quanh, khóa chặt lấy khoảng không gian trước cửa điện.
"Kẻ nào?"
Giọng Thạch Sơn trầm đục, lạnh lùng dội vào vách đá ẩm ướt.
Một bóng đen rách nát đổ sụp qua ngưỡng cửa, lăn dài trên nền gạch lạnh buốt. Đó là một lão già mặc y phục nội thị rách nát, máu đen rỉ ra từ ngực áo bết chặt vào da thịt xám ngoét. Lão thái giám Tào Công Công thở hắt ra một hơi, bàn tay run rẩy ôm chặt lấy một chiếc giỏ tre đeo lưng được bọc bằng nhiều lớp vải lụa vàng rách nát.
"Thạch... Thạch hiệp sĩ..." Giọng Tào Công Công lanh lảnh nhưng thoi thóp, nhuốm đầy độc tính âm nhu của Hóa cốt chưởng. "Lão nô... cuối cùng cũng tìm được người..."
Thạch Sơn không nhúc nhích. Tai anh rung lên, lọc bỏ tiếng mưa bão ngoài kia để lắng nghe nhịp tim của kẻ mới đến. Nhịp tim đập loạn xạ, yếu ớt, chỉ còn vài hơi tàn. Lão già này không mang theo sát ý, kinh mạch toàn thân đã bị phế rách, khí độc ngấm sâu vào lục phủ ngũ tạng.
Liễu Yên lặng lẽ bước đến bên chồng. Cô đặt một bàn tay mảnh dẻ lên vai Thạch Sơn. Ngón tay cô khẽ gõ nhẹ ba nhịp ngắn, một nhịp dài lên lớp vải thanh y.
*An toàn. Lão không nói dối. Lão sắp chết.*
Thạch Sơn khẽ gật đầu, kiếm kình quanh người thu lại, nhưng tay vẫn không rời chuôi kiếm gỗ. Anh bước tới một bước, cúi người xuống: "Tào tổng quản? Mười năm trước hoàng cung đại biến, ông không phải đã mất tích rồi sao? Ai đã khiến ông ra nông nỗi này?"
Tào Công Công run rẩy nấc lên một tiếng, cố sức đẩy chiếc giỏ tre về phía trước: "Vương gia Triệu Kỳ... hắn phản nghịch... sát hại Thái tử... Thái tử phi tự sát... Chỉ còn lại giọt máu này... Hoàng tôn cuối cùng của Nam triều..."
Lão thái giám run rẩy gỡ lớp vải lụa vàng rách nát, để lộ bên trong chiếc giỏ tre một đứa trẻ sơ sinh đang ngủ say. Đứa bé hồng hào, khuôn mặt thanh tú, kỳ lạ thay, giữa tiếng sấm sét đùng đoàng và tiếng mưa bão gầm rú, nó không hề khóc, đôi mắt nhắm nghiền, nhịp thở đều đặn và tỏa ra một luồng hơi ấm thuần dương bẩm sinh dịu nhẹ.
Trong tã lót của đứa trẻ, một chiếc khánh bạc nhỏ khắc hình đôi chim uyên ương khẽ lay động, rực sáng lấp lánh dưới ánh chớp xẹt qua cửa điện.
"Khánh bạc Uyên Ương... di vật định tình của Thái tử phi..." Thạch Sơn lầm bẩm, dải vải đen quấn mắt anh khẽ rung lên. Quá khứ diệt môn mười năm trước của Đồng Tâm Môn đột ngột ùa về như một cơn lốc dữ dội.
Năm đó, sư phụ của anh - Huyền Minh tiên sinh - đã từ chối rèn luyện kiếm pháp hợp kích cho phản quân của Vương gia Triệu Kỳ. Kết cục là cả môn phái bị tàn sát trong một đêm mưa bão không khác gì đêm nay. Sư huynh đệ tử chiến, máu nhuộm đỏ Kiếm Trủng. Thạch Sơn bị đâm mù đôi mắt, Liễu Yên bị trúng độc câm lặng, cả hai phải trốn chạy lên đỉnh Vũ Sơn này ẩn dật quét lá lánh đời.
Lời hứa bảo vệ huyết mạch hoàng gia năm xưa của sư phụ với Thái tử lại một lần nữa hiển hiện trước mắt.
"Thạch hiệp sĩ..." Tào Công Công gầm ghè, máu đen trào ra khóe miệng. "Ngọc tỷ truyền quốc... giấu trong tã đứa trẻ... Xin người... hãy đưa Hoàng tôn đến Nhạn Môn Quan... giao cho tàn quân trung thần... Chuộc lại lỗi lầm... chuộc lại..."
Từ khóe mắt lão thái giám, hai hàng lệ máu chảy dài. Bàn tay lão bỗng nhiên nắm chặt lấy vạt áo thanh y của Thạch Sơn, dốc hết chút hơi tàn cuối cùng để cầu xin.
Thạch Sơn đứng lặng người giữa chánh điện. Gió bão thổi mạnh làm tà áo thanh y bay phần phật.
Sự dằn vặt nội tâm như một lưỡi kiếm vô hình đâm xé tâm can anh.
"Ta không thể." Thạch Sơn lạnh lùng lùi lại một bước, giọng nói chứa đựng nỗi đau đớn khôn nguôi. "Mười năm trước, Đồng Tâm Môn vì dính líu đến vương quyền mà tan cửa nát nhà. Sư đệ Thạch Kiếm Anh chết không nhắm mắt dưới vực sâu. Vợ ta gân tay phế rách, câm lặng suốt mười năm. Giờ đây, ông bảo ta mang theo đứa trẻ này để vạn dặm truy sát của võ lâm đổ xuống đầu nàng sao?"
Anh siết chặt kiếm gỗ, khớp xương ngón tay kêu răng rắc. Anh sợ. Không phải sợ chết, mà sợ một lần nữa nhìn thấy Liễu Yên phải chịu đau đớn, sợ nhìn thấy mái ấm nhỏ nhoi cuối cùng này bị ngọn lửa tàn bạo của giang hồ thiêu rụi.
Tào Công Công nghe lời từ chối lạnh lùng, ánh mắt rực lên sự tuyệt vọng bi tráng. Lão nhìn đứa trẻ sơ sinh đang ngủ say, rồi lại nhìn Thạch Sơn.
"Thái tử... dưới suối vàng... không trách Đồng Tâm Môn... Nhưng di cô vô tội... Nếu người không cứu... huyết mạch hoàng gia sẽ tuyệt... chính nghĩa giang hồ... sẽ mất..."
Lão thái giám nấc lên một tiếng dài, bàn tay buông thõng, cơ thể xám ngoét đổ rạp xuống nền gạch lạnh buốt. Lão đã tắt thở, nhưng đôi mắt vẫn trợn trừng nhìn lên bức tượng Phật đổ nát như một lời oán trách câm lặng.
Không gian chánh điện Vũ Sơn Tự rơi vào một sự im lặng nghẹt thở. Chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái ngói dột và tiếng gió rít qua khe cửa mục.
Đứa trẻ sơ sinh Vô Danh bỗng nhiên khẽ cựa mình trong giỏ tre. Bản năng khát hơi ấm khiến nó khẽ thút thít, đôi bàn tay nhỏ bé quờ quạng trong không trung, vô tình chạm vào dải lụa vàng rách nát quấn quanh chiếc khánh bạc Uyên Ương.
Thạch Sơn đứng im như đá, lồng ngực phập phồng dữ dội. Sát niệm và nỗi sợ hãi giằng xé đan điền anh, khiến chân khí Đồng Tâm Tâm Pháp trong người có dấu hiệu hỗn loạn.
Đột nhiên, một bàn tay mềm mại, ấm áp áp nhẹ lên má anh.
Liễu Yên đã đứng bên cạnh anh tự lúc nào.
Cô dùng lòng bàn tay phải vuốt ve khuôn mặt sương gió của chồng, xoa dịu đi những nếp nhăn dằn vặt trên trán anh. Ngón tay cô khẽ ấn mạnh vào huyệt đạo cổ tay anh, truyền đi một nhịp đập đều đặn, kiên định vô cùng.
*Chàng ơi.*
*Chúng ta không thể trốn chạy mãi.*
*Sư phụ dạy: Kiếm tại tâm, chỉ tại tình. Nếu lòng không có nghĩa, kiếm gỗ bách cũng chỉ là củi khô.*
*Năm xưa sư đệ hy sinh để chúng ta sống sót. Đứa trẻ này vô tội. Em sẽ cùng chàng đi đến tận cùng trời đất.*
Thạch Sơn lắng nghe nhịp rung từ bàn tay vợ truyền qua kinh mạch. Luồng chân khí Đồng Tâm ấm áp từ Liễu Yên chảy vào đan điền anh, xua tan đi sự lạnh lẽo và hỗn loạn của sát niệm. Anh thở dài một hơi dài, dải vải đen quấn mắt khẽ giãn ra.
Anh biết, Liễu Yên chưa bao giờ từ bỏ nghĩa khí giang hồ. Sự câm lặng của cô mười năm qua là sự chịu đựng, chứ không phải hèn nhát.
Thạch Sơn cúi xuống, nhặt chiếc giỏ tre chứa đứa trẻ sơ sinh lên, quấn chặt dây đeo lụa thô quanh ngực và vai mình. Đứa bé chạm vào hơi ấm ngực anh liền im lặng, tiếp tục ngủ say.
"Được. Chúng ta đi." Thạch Sơn trầm giọng, thanh kiếm gỗ bách ngàn năm khẽ rung lên một tiếng kêu trầm đục thanh tao.
Nhưng ngay khi anh vừa dứt lời, tai anh đột ngột rung mạnh.
Cách Vũ Sơn Tự mười dặm dưới chân núi hoang vu, một tiếng hú dài rùng rợn, xé rách màn mưa bão rền vang dội thẳng lên đỉnh núi. Đó là tiếng hú báo hiệu của thảo khấu Hắc Phong Bang, kèm theo tiếng vó ngựa dẫm nát sỏi đá dốc núi dồn dập.
Vòng vây phong tỏa Vũ Sơn Tự đã chính thức bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!