Sốt Cao Hoại Tử
Gió tuyết Nhạn Môn Quan rít gào qua những khe hở của buồng gỗ sồi thô ráp tại Hắc Phong Trại. Bên ngoài, trời đất chỉ một màu trắng xóa của bão tuyết kéo dài ngày thứ tư, cái lạnh âm độ tràn vào sào huyệt thảo khấu như muốn đóng băng mọi thứ sự sống. Thế nhưng bên trong gian buồng đá ngầm sâu nhất, không khí lại ngột ngạt, nóng bức một cách kỳ dị. Hơi nóng không đến từ lò than nung thông thường, mà bốc lên từ cơ thể khổng lồ đang nằm bất động trên chiếc phản gỗ dày.
Tần Thiết Y nằm đó, hơi thở đứt quãng, khò khè qua kẽ hở của chiếc mũ giáp sắt rỉ sét đen kịt. Bộ Huyền Thiết Giáp nặng ngàn cân ghim chặt vào da thịt anh suốt mười năm qua, nay lạnh ngắt như một khối băng vĩnh cửu, nhưng bên trong, lồng ngực anh lại phập phồng dữ dội như một lò lửa sắp nổ tung. Ở hông bên phải, nơi kẽ hở khớp khóa giáp rỉ sét bị độc châm của sát thủ Độc Cáp đâm trúng ở tập trước, một làn khói xanh lục nhạt mang theo mùi tanh nồng tột cùng vẫn không ngừng sủi bọt sền sệt. Độc tính của Băng Độc Tán đang ăn mòn da thịt anh với tốc độ kinh hoàng, biến máu tươi thành một màu đen kịt, sủi bọt rỉ sét bám chặt vào mép sắt.
Cơ Vân đứng bên cạnh phản gỗ, gương mặt sắc sảo thường ngày vốn quyết đoán nay tràn đầy vẻ lo âu, mệt mỏi. Áo choàng đỏ rực của nàng bám đầy tuyết tan chưa kịp khô, đôi bàn tay thanh mảnh không ngừng vắt những chiếc khăn ấm để lau đi lớp mồ hôi trộn lẫn máu đen đang rỉ ra từ các kẽ giáp của Tần Thiết Y. Nàng đã dốc toàn bộ ngân lượng tích lũy của Hắc Phong Trại để mua sạch các vị dược liệu hoạt huyết quý hiếm ở chợ đen biên trấn, đồng thời phái những thảo khấu dũng cảm nhất vượt bão tuyết tìm bằng được y sĩ lập dị Tiêu Dược Sư về đây.
"Trại chủ! Nước tuyết lạnh ngoài kia có thể làm dịu bớt cơn sốt của hắn không? Để ta đi múc một chậu nước đá tuyết dội thẳng vào giáp!" Thạch Đao Tử lo lắng bước vào, tay bưng chậu nước đóng băng mỏng.
"Cút ngay! Ngươi muốn giết hắn sao?"
Một tiếng quát khàn khàn, cáu kỉnh vang lên từ phía cửa buồng. Một lão già gầy gò, râu tóc rối bù như tổ chim, khoác chiếc áo vải thô nồng nặc mùi thuốc bắc bước vào. Tiêu Dược Sư – vị y sĩ lập dị của biên thùy – ném mạnh hòm thuốc bằng gỗ đàn hương xuống bàn, đôi mắt ti hí đảo qua cơ thể Tần Thiết Y rồi trợn trừng nhìn Thạch Đao Tử.
"Nước tuyết lạnh gặp sắt rỉ sẽ làm các chốt khóa cơ khí co rút chặt hơn, ép chặt vết thương hoại tử bên trong! Nước tuyết cũng sẽ làm độc tính Băng Độc Tán ngấm sâu vào xương tủy nhanh hơn! Đám thảo khấu các ngươi chỉ biết chém giết, hoàn toàn ngu xuẩn về y lý!"
Tiêu Dược Sư bước nhanh tới bên phản gỗ, nhìn vết thương hông phải đang bốc khói xanh lục của Tần Thiết Y. Lão khẽ rùng mình khi chạm vào lớp sắt lạnh buốt của bộ Huyền Thiết Giáp, nhưng khi luồn tay vào kẽ hở bên hông, lão lập tức cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng như lò nung từ da thịt anh.
"Sốt cao cực hạn! Độc tính rỉ sét ăn mòn đang tàn phá gân cốt của hắn. Nếu chậm trễ nửa canh giờ nữa, phần thịt hông phải sẽ hoại tử hoàn toàn, độc tính chạy vào tim mạch thì dẫu có mười hai cây Khóa Cốt Châm không đâm, hắn cũng tự vỡ tim mà chết!"
Tiêu Dược Sư không chút chậm trễ, mở hòm thuốc rút ra một chiếc bao da chứa bộ kim châm cứu bằng bạc ròng ngâm trong mật gấu tuyết đen bóng. Lão già gầy gò đột ngột trở nên nghiêm túc phi thường, đôi bàn tay chai sạn thô ráp khéo léo luồn cây kim bạc dài hơn nửa thước qua kẽ hở hẹp của giáp hông phải, đâm sâu vào các huyệt đạo thông mạch máu xung quanh vết thương.
Đây chính là **Châm Cứu Thông Mạch Pháp**. Mỗi cây kim bạc cắm sâu vào da thịt Tần Thiết Y đều khiến cơ thể khổng lồ của anh co giật mạnh một cái. Những giọt máu đen kịt, kịch độc rỉ ra dọc theo thân kim bạc, sủi bọt xèo xèo trên mép sắt rỉ sét. Tần Thiết Y dẫu đang mê man, nhưng bản năng chịu đựng cực hạn của một chiến thần sa trường giúp anh gồng cứng cơ bắp bả vai và đùi, nín thở chịu đựng lực châm mà không phát ra một tiếng rên rỉ.
"Cơ Vân! Mau lấy **Hồi Xuân Cao** bôi trực tiếp vào vết thương hông hở cho hắn!" Tiêu Dược Sư vừa châm cứu vừa ra lệnh, mồ hôi hột chảy dài trên trán lão.
Cơ Vân gật đầu, mở chiếc hũ đất nung chứa thứ thuốc mỡ màu đỏ sẫm tỏa ra mùi hăng hắc của mỡ gấu tuyết vạn năm và các vị thuốc hoạt huyết nóng cháy. Nàng luồn ngón tay thanh mảnh qua kẽ giáp hông phải bị rách, bôi trực tiếp thứ thuốc mỡ nóng bỏng vào vết loét hoại tử đang rỉ máu đen.
"GÀOOOOO!"
Một tiếng gầm chấn động vang lên từ cổ họng Tần Thiết Y dưới chiếc mũ giáp sắt. Tiếng gầm mang theo nội kình sa trường dồn nén làm rung chuyển cả những thanh xà gỗ trên trần buồng. Cơn đau tột cùng từ Hồi Xuân Cao bôi vào vết thương hở giống như có hàng vạn thanh sắt nung đỏ đâm trực tiếp vào da thịt anh. Thuốc có tính nóng cực mạnh để tiêu độc hoại tử, xung đột trực diện với độc tính lạnh lẽo của Băng Độc Tán bám chặt sắt rỉ.
Tần Thiết Y bộc phát trạng thái **Tuyệt Đối Chịu Đau**. Đôi mắt anh đỏ ngầu đầy sát khí chiến thần trợn trừng dưới kẽ hở mũ giáp, các thớ cơ bắp bả vai phải và đùi trái gồng cứng như đồng đúc, bóp chặt lấy phản gỗ sồi làm ván gỗ nứt ra những tiếng "rắc... rắc..." ghê người. Sợi xích sắt gông tay nối hai cổ tay anh căng cứng, lách cách va chạm nảy lửa.
"Đừng cử động! Giữ chặt hắn lại!" Tiêu Dược Sư hét lớn.
"Để ta!" Cơ Vân không chút do dự, lao tới ôm chặt lấy bả vai trái bọc giáp nặng nề của Tần Thiết Y, dồn toàn bộ sức nặng cơ thể để giữ cho anh không bị co giật làm lệch hướng kim châm cứu. Máu tươi rỉ ra từ vết thương bả vai phải của anh thấm đỏ cả cánh tay áo của Cơ Vân, nhưng nàng vẫn cắn chặt môi, ánh mắt kiên định không hề buông lỏng.
"Chưa đủ nhiệt độ! Giáp sắt quá lạnh đang cản trở thuốc ngấm vào da thịt!" Tiêu Dược Sư nhìn lớp sắt rỉ hông phải vẫn còn xám xịt lạnh ngắt, khẩn cấp quay sang Thạch Đao Tử: "Mau mang **Quặng Thạch Hỏa** địa nhiệt đến đây! Nung ấm bên ngoài giáp sắt vùng hông cho ta!"
Thạch Đao Tử vội vã chạy ra ngoài, mang vào bao da thú chứa những viên quặng Thạch Hỏa đỏ rực tự tỏa nhiệt lượng cực cao. Tiêu Dược Sư dùng kẹp sắt, áp trực tiếp những viên quặng Thạch Hỏa nóng bỏng vào lớp giáp ngoài vùng hông phải của Tần Thiết Y.
Sức nóng cực đại từ quặng Thạch Hỏa phối hợp với tính nóng của Hồi Xuân Cao lập tức tạo ra phản ứng giãn nở cơ khí của các khớp khóa rỉ sét bên hông giáp. Lớp sắt nguội lạnh dần ấm lên, thúc đẩy tuần hoàn máu dưới sức ép ngàn cân của bộ giáp.
"Rắc... rắc..."
Những tiếng động cơ học nhỏ nhặt phát ra từ bên trong khớp hông phải khi các bánh răng rỉ sét giãn nở ra dưới nhiệt độ cao. Tần Thiết Y gầm lên một tiếng cuối cùng dũng mãnh, lồng ngực bọc sắt nhấp nhô dữ dội. Từ các kẽ hở của giáp hông phải và bả vai, mồ hôi hòa lẫn với máu đen kịch độc của Băng Độc Tán trào ra xối xả, chảy xuống mặt phản gỗ bốc khói nghi ngút.
Cơn co giật dừng lại. Đôi mắt đỏ ngầu của Tần Thiết Y từ từ khép lại, hơi thở của anh dần trở nên sâu, đều đặn và trầm ổn hơn. Cơn sốt cao hoại tử bắt đầu hạ nhiệt, độc tính Băng Độc Tán ăn mòn máu thịt hông phải đã bị tiêu diệt hoàn toàn bởi sức nóng của thần dược và địa nhiệt Thạch Hỏa.
Tiêu Dược Sư thở phào nhẹ nhõm, rút toàn bộ kim bạc ra khỏi kẽ giáp, lau mồ hôi trên trán: "Mạng của hắn lớn thật. Sức chịu đựng gân cốt của tên quái nhân này cứng như đồng đúc, hệ thần kinh của hắn đã hoàn toàn chai lỳ trước đau đớn cực hạn. Vết thương hông phải đã bắt đầu liền da non, dẫu sẽ để lại một vết sẹo bỏng nhiệt đen kịt vĩnh viễn bên hông, nhưng tính mạng của hắn đã được bảo toàn."
Cơ Vân buông lỏng vòng tay ôm, ngã ngồi xuống cạnh phản gỗ, gương mặt phờ phạc nhưng đôi mắt toát lên niềm hạnh phúc mong manh khi thấy hơi thở của Tần Thiết Y đã bình ổn trở lại. Nàng khẽ chạm vào mảnh ngọc bội Uyên Ương bị sứt góc của thê tử anh đang được anh siết chặt trong tay trái bọc xích gông.
Ba canh giờ sau, khi ánh nắng hừng đông của ngày thứ tư rọi qua khe cửa gỗ buồng đá, Tần Thiết Y từ từ mở mắt dưới chiếc mũ giáp sắt rỉ sét. Cơn sốt cao đã lùi xa, cơ thể khổng lồ dẫu còn ê ẩm đau đớn nhưng anh cảm nhận rõ ràng kình lực ngoại gia Cấp 8 (Ngoại Gia Trọng Kình) đã khôi phục được một phần, khớp hông phải di chuyển linh hoạt hơn nhờ vết thương liền da non.
Anh nhìn sang bên cạnh, thấy Cơ Vân đang gục đầu ngủ thiếp đi bên mép phản gỗ vì kiệt sức, bàn tay vẫn nắm chặt lấy bả vai giáp sắt của anh.
Tần Thiết Y khẽ cử động cánh tay trái bọc xích gông, định đắp chiếc áo choàng da thú cho nàng. Thế nhưng, đúng lúc ngón tay anh vừa chạm vào mép áo choàng đỏ của Cơ Vân, một tiếng động kinh hoàng đột ngột xé rách không gian yên tĩnh của Hắc Phong Trại.
"BOONG! BOONG! BOONG!"
Tiếng chuông báo động đỏ làm bằng sừng trâu vang dội liên hồi khắp các vách đá hiểm trở của sào huyệt thảo khấu. Tiếng chuông dồn dập, gầm rú vang vọng giữa bão tuyết biên cương, báo hiệu một cuộc tấn công quân sự quy mô lớn đang ập sát cổng trại.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!