Độc Châm Rừng Tuyết
Bão tuyết biên cương Nhạn Môn Quan gầm rú như vạn con dã thú đói khát, điên cuồng quất những luồng gió buốt lạnh cắt da cắt thịt vào ranh giới của Rừng Tuyết Đen. Những tán cổ thụ lá đen kịt, nặng trĩu những tảng băng tuyết đóng dày, đứng sừng sững trong đêm tối như những bóng ma khổng lồ canh giữ vùng cấm địa. Dưới mặt đất, tuyết ngập sâu đến nửa đầu gối, che giấu những hố sụt đá nhọn và hệ thống bẫy chông sắt gỉ sét của thợ săn hoang dã.
"Rầm... Rầm..."
Mỗi bước chân của Tần Thiết Y nện xuống mặt đất đều phát ra tiếng động trầm đục, nặng nề. Bộ Huyền Thiết Giáp nặng ngàn cân khóa chặt thân thể anh từ cổ đến chân, găm chặt vào da thịt và xương tủy qua mười năm lưu đày đầy tủi nhục. Dưới vạt áo vải thô rách nát bám đầy bùn đất mỏ từ cuộc bạo động ở tập trước, sợi xích sắt gông tay rỉ sét nối liền hai cổ tay lách cách va chạm, kéo lê một vệt rãnh sâu hoắm trên tuyết trắng.
Bả vai phải của anh, dẫu đã được lão thợ rèn mù Hoắc Thiết Sơn dùng búa tạ chấn cốt nới lỏng ba mươi phần trăm linh hoạt tạm thời, lúc này đang nhói lên từng cơn đau bỏng rát. Vết bỏng rộp đỏ rực rách thịt nhẹ dưới giáp vai phải do sức nóng của lò nung cũ cọ xát liên tục vào thớ thép rỉ cứng ngắc mỗi khi anh cử động cánh tay. Thêm vào đó, khớp gối chân giáp sắt bên trái bị lỏng lẻo nhẹ sau cú va chạm Trọng Thể Đè Bẹp ở mỏ đá, cứ mỗi bước đi lại phát ra tiếng "grog... grog..." cơ học đầy khô khốc. Lực nén từ gối giáp lỏng lẻo truyền thẳng lên thớ cơ đùi trái, khiến tốc độ di chuyển của anh bị giảm đi rõ rệt giữa bão tuyết mịt mù.
Trong tay trái bọc xích sắt gông tay, Tần Thiết Y siết chặt bao da thú chứa Quặng Thạch Hỏa địa nhiệt vừa thu hoạch được từ hầm mỏ đá Nhạn Môn. Luồng nhiệt lượng ấm áp tỏa ra từ túi quặng chỉ đủ giữ cho lồng ngực anh không bị đóng băng, nhưng hoàn toàn bất lực trước cái lạnh đang gặm nhấm đôi chân giáp sắt nặng nề. Bên trong giáp ngực, mảnh ngọc bội Uyên Ương bị sứt góc của thê tử Lục Uyển Đình và bức thư mật hối lộ của quan huyện Tào Ngụy áp chặt vào da thịt rách sẹo của anh. Vết thương ngực rớm máu ấm do Khóa Cốt Châm nhói đau khi anh dồn nén kình lực sa trường cũ. Mười hai cây kim thép tàn độc vẫn áp sát vùng tim, sẵn sàng đâm nát tim mạch nếu anh vận dụng nội lực sa trường vượt quá giới hạn.
Tần Thiết Y biết, ba ngàn Thiết Kỵ của Nhạn Môn Doanh dưới quyền chỉ huy của Từ Khôn đang ráo riết càn quét mỏ đá phía sau. Để bảo vệ hàng ngàn phu mỏ vừa được giải phóng và cựu binh Lôi Chấn cụt tay, anh đã chủ động mang túi Quặng Thạch Hỏa di chuyển đơn độc vào Rừng Tuyết Đen, thu hút toàn bộ hỏa lực truy quét về phía mình. Anh di chuyển chậm rãi, cố tình để lại vết xích sắt kéo lê sâu hoắm trên tuyết làm mồi nhử.
Không gian bỗng nhiên im bặt. Tiếng gió gào rú ngoài rìa rừng đột ngột bị triệt tiêu bởi những tán thông đen dày đặc che khuất bầu trời. Chỉ còn lại tiếng nước tuyết nhỏ giọt đọng trên lá cây và tiếng thở trầm đục, đứt quãng của Tần Thiết Y. Dưới chiếc mũ giáp sắt rỉ sét che khuất nửa mặt, đôi mắt sắt đá của anh chợt nheo lại. Một mùi tanh nồng, hôi thối của xác chết mục rữa và mùi hăng hắc của hóa chất ăn mòn kim loại phảng phất trong gió tuyết.
"Vút!"
Một tiếng rít xé gió cực kỳ mảnh dẻ, sắc lẹm vang lên từ trên đỉnh đầu.
Tần Thiết Y không thèm ngẩng đầu, bản năng của một chiến thần sa trường mười năm chém giết lập tức cảnh báo nguy hiểm chí mạng từ phía trên. Anh dồn lực vào cánh tay trái, vung mạnh sợi xích sắt gông tay quay tròn cực nhanh trước mặt, thi triển kỹ năng **Xoay Xích Chặn Ám Khí**. Sợi xích sắt rỉ sét dài hơn một trượng quay cuồng tốc độ cao, tạo thành một bức tường xích sắt mờ ảo rít gió u u trước ngực.
"KENG! KENG! KENG!"
Hàng chục tiếng va chạm kim khí đanh tai vang lên liên tiếp. Những tia lửa đỏ rực bắn ra giữa đêm đen khi những cây phi châm nhỏ như sợi tóc va đập vào xích sắt. Nhưng ngay lập tức, một tiếng "xèo xèo" ghê rợn vang lên. Tại những điểm va chạm trên xích sắt, lớp rỉ sét bám dày bỗng chốc sủi bọt bong bóng màu xanh lục nhạt, tỏa ra một làn khói hôi thối ăn mòn kim loại cực mạnh.
"Băng Độc Tán!" Tần Thiết Y khàn giọng lẩm bẩm.
Đây chính là loại độc dược tà đạo chuyên dụng của Mạng lưới mật thám Huyết Vệ triều đình, được bào chế từ nọc độc rắn tuyết và bột sắt rỉ cổ mộ, có khả năng ăn mòn kim loại cực nhanh và gây hoại tử da thịt tức thì khi tiếp xúc trực tiếp.
"Khặc khặc... Quái nhân giáp sắt, mạng của ngươi trị giá ngàn lượng vàng ròng triều đình. Hôm nay, Rừng Tuyết Đen này sẽ là mồ chôn xương sắt của ngươi!"
Một giọng cười khàn khàn, lập dị vang lên từ cành cổ thụ Tuyết Đen cao hơn hai trượng phía trước. Một bóng người gầy guộc, khoác chiếc áo choàng xanh lục bẩn thỉu, gương mặt sần sùi đầy mụn cóc ghê tởm lộ ra dưới ánh trăng mờ nhạt. Hắn chính là Độc Cáp, sát thủ độc đạo khét tiếng được Tể tướng Lý Mưu phái đến từ Kinh Thành để diệt khẩu Tần Thiết Y.
Độc Cáp ẩn nấp hoàn hảo trên cành cây cao, hai tay dắt đầy những ống tre phóng độc châm ngầm giấu trong tay áo rộng. Hắn biết rõ Tần Thiết Y mang trọng giáp nặng nề khó di chuyển linh hoạt trong rừng rậm, nên chủ động chọn chiến thuật ám sát du kích tầm xa để tiêu hao thể lực anh.
Tần Thiết Y gầm lên một tiếng trầm đục dưới mũ giáp. Anh không thể đứng im làm bia đỡ đạn. Dồn toàn bộ kình lực cơ bắp bả vai trái vào sợi xích sắt gông tay, anh vung mạnh cánh tay, phóng sợi xích thẳng về phía cành cây nơi Độc Cáp đang đứng, hòng quấn chặt kéo gã sát thủ xuống đất.
Sợi xích sắt phóng đi thẳng tắp nhanh như chớp, đầu xích nhọn hoắt rít gió rợn người. Thế nhưng, trong không gian rậm rạp của Rừng Tuyết Đen, những cành cổ thụ đan xen chằng chịt đã trở thành rào cản vật lý tàn khốc. Sợi xích sắt nặng nề bị vướng vào một cành thông đen lớn, quấn chặt hai vòng quanh thân gỗ mục đóng băng.
"Rắc!"
Lực vung quá mạnh khiến cành cây mục nứt ra nhưng sợi xích bị kẹt cứng hoàn toàn, không thể thu hồi lập tức. Cánh tay trái của Tần Thiết Y bị giật ngược lại một lực chấn động cực mạnh, khiến khớp vai trái vốn đang phải gánh vác phần lực thay cho vai phải bị liệt cũ ê ẩm rạn nứt đau đớn.
"Khặc khặc! Ngu xuẩn! Mang đống sắt vụn nặng nề đó mà đòi đấu tốc độ với ta sao?"
Độc Cáp cười lớn đầy đắc ý. Hắn vung tay phóng liên tiếp hai ống tre chứa phi châm tẩm Băng Độc Tán tầm xa. Hàng trăm mũi độc châm li ti như mưa rào đen kịt trút xuống đầu Tần Thiết Y từ góc khuất tầm nhìn.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Tần Thiết Y dứt khoát buông lỏng sợi xích kẹt, dùng tay trái rút nhanh tấm **Khiên Phế Liệu Chiến Trường** đeo sau lưng gác chặt trước ngực, che chắn toàn bộ các huyệt đạo trọng yếu ở tim và phổi. Anh gập người sâu, hạ thấp trọng tâm hết mức có thể, lùi sâu thân mình vào một hốc đá cổ thụ lớn gần đó để giảm thiểu góc bắn tầm xa của sát thủ.
"KENG! KENG! KENG!"
Mưa độc châm găm dày đặc lên bề mặt xù xì của tấm khiên phế liệu tự chế. Những mảnh sắt vụn ghép nối trên khiên lập tức bị độc tính Băng Độc Tán ăn mòn sủi bọt xanh lục, bốc khói hôi thối nghi ngút. Tấm khiên bị rạn nứt nghiêm trọng dưới sức ăn mòn hóa học tàn độc, nhiều mảnh sắt vụn rụng rơi lả tả xuống tuyết.
Tần Thiết Y nín thở dồn nén cơn đau, cố gắng lùi sâu hơn vào hốc đá cổ thụ để bảo toàn sinh mạng. Thế nhưng, đúng lúc anh dịch chuyển chân trái để lùi bước, khớp gối chân giáp sắt bên trái bị lỏng lẻo nhẹ sau cuộc bạo động mỏ đá đột ngột bị trượt mạnh trên một mảng băng trơn giấu dưới lớp tuyết dày.
Sự mất thăng bằng vật lý trong tích tắc khiến cơ thể nặng ngàn cân của anh bị nghiêng lệch sang bên phải. Tấm Khiên Phế Liệu Chiến Trường hơi chệch hướng che chắn, để lộ ra một kẽ hở khớp khóa cơ khí nhỏ chưa đầy nửa thốn ở vùng hông bên phải bả vai.
Độc Cáp với thính giác nhạy bén phi thường của một sát thủ hàng đầu lập tức nắm bắt được sơ hở chí mạng này. Đôi bàn tay gân guốc thâm đen của hắn vung lên, phóng ra một cây phi châm lớn hơn, tẩm lượng lớn Băng Độc Tán đậm đặc nhắm thẳng vào kẽ hở hông giáp.
"PHẬP!"
Tiếng kim thép đâm xuyên qua lớp lót da sói tuyết cũ rách nát vang lên rõ mồn một giữa đêm tuyết lạnh. Cây độc châm cắm sâu trực tiếp vào da thịt hông bên phải của Tần Thiết Y.
"Hự..."
Tần Thiết Y gầm khẽ một tiếng khàn đặc dưới mũ giáp, toàn thân run bắn lên dữ dội.
Độc tính của Băng Độc Tán tiếp xúc trực tiếp với máu tươi và lớp rỉ sét bám dày bên trong khớp hông giáp sắt ngoài. Một phản ứng ăn mòn hóa học tàn bạo xảy ra ngay lập tức bên trong da thịt anh. Một tiếng "xèo xèo" ghê rợn phát ra từ vết thương hở. Làn khói xanh lục nhạt mang theo mùi tanh nồng của máu và mùi khét lẹt của thịt da bị cháy khét bốc lên nghi ngút từ kẽ hở hông giáp ngoài.
Cơn đau thấu xương thấu tủy tột cùng bùng nổ, tàn phá hệ thần kinh của Tần Thiết Y. Nó không giống như vết chém đao thương sa trường thông thường, mà cảm giác như có hàng vạn con kiến độc đang điên cuồng cắn xé, gặm nhấm da thịt và ăn mòn sâu vào tận xương hông của anh. Chất độc rỉ sét lan tỏa cực nhanh trong huyết quản, làm tê liệt hoàn toàn các thớ cơ đùi phải và hông phải.
"Ha ha ha! Trúng Băng Độc Tán của ta thì dẫu có là chiến thần sa trường cũng phải hoại tử da thịt, thối rữa xương tủy mà chết trong vòng nửa canh giờ! Huống chi ngươi còn bị khóa chặt trong bộ quan tài sắt rỉ sét này, độc tính sẽ ăn mòn lớp sắt bám chặt vào vết thương của ngươi nhanh gấp mười lần!"
Độc Cáp đứng trên cành cây cười sằng sặc đầy đắc ý. Hắn vung tay áo phóng thêm một làn khói độc xanh lục nhạt bao vây xung quanh hốc đá cổ thụ để ngăn cản Tần Thiết Y trốn thoát, sau đó lướt nhẹ khinh công biến mất vào màn bão tuyết mịt mù của Rừng Tuyết Đen, tự tin chờ đợi độc tính tàn phá kết liễu mạng sống đối thủ.
Tần Thiết Y khuỵu gối xuống tuyết, tay trái cắm chặt thanh Phá Quân Thương gãy xuống mặt đất đóng băng để giữ cho thân hình ngàn cân không bị ngã đổ hoàn toàn. Toàn thân anh run rẩy bần bật, hệ thần kinh dẫu bị chai lỳ trước đau đớn tuyệt đối lúc này cũng bị tàn phá nặng nề bởi độc tính hoại tử rỉ sét ăn mòn da thịt.
Cơ thể anh bắt đầu nóng lên dữ dội. Cơn sốt cao co giật bùng nổ bên trong lồng ngực, thiêu đốt các cơ quan nội tạng đang suy kiệt dưới sức ép của Khóa Cốt Châm. Thế nhưng bên ngoài, lớp giáp sắt rỉ sét vẫn lạnh buốt âm độ, dính chặt lấy những mảng da thịt đang bốc khói xanh rỉ sét ăn mòn hông phải.
"Không... được... gục... ngã..."
Tần Thiết Y nghiến răng đến bật máu tươi qua kẽ môi dưới mũ giáp. Anh dồn chút tàn lực cuối cùng vào tay trái bọc xích sắt gông, siết chặt mảnh ngọc bội Uyên Ương bị sứt góc của thê tử Lục Uyển Đình bám chặt trước ngực giáp sắt ngoài bảo vệ tim. Vết thương ngực rớm máu ấm do Khóa Cốt Châm nhói đau kịch liệt khi anh nỗ lực duy trì hơi thở đứt quãng của Băng Tuyết Ngự Hàn Pháp.
Thế nhưng, độc tính tàn bạo của Băng Độc Tán ăn mòn máu thịt hông phải đã cướp đi toàn bộ sức lực cơ học của đôi chân anh. Khớp gối trái bị lỏng lẻo nhẹ kết hợp hông phải hoại tử hoàn toàn tê liệt lực đứng vững. Thân hình khổng lồ mang giáp sắt của chiến thần sa cơ từ từ đổ sụp xuống mặt tuyết trắng xóa bên cạnh gốc cổ thụ đen kịt.
Tuyết rơi dày đặc, nhanh chóng phủ một lớp trắng lạnh lẽo lên bộ Huyền Thiết Giáp rỉ sét đang bốc khói xanh lục nhạt từ vết thương hông phải rỉ máu đen kịch độc khí.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!