Nhạc nềnKengeki

Bạo Động Mỏ Đá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng khí nóng từ cây roi sắt nung đỏ rực rít lên trong không khí hầm mỏ tù đọng, ném một vệt sáng đỏ lòm, ma quái lên vách đá xám xịt của Hầm mỏ đá Nhạn Môn. Chu Hải cười sằng sặc, khuôn mặt béo múp míp bóng nhẫy mồ hôi co rúm lại đầy tàn nhẫn. Dưới chân hắn, Lý Đạt – người đứng đầu liên minh phu đá – đang bị trói chặt vào cột gỗ mục, hơi thở khò khè luồn qua cuống họng rách nát. Cánh tay trái của gã đã gãy lìa, rũ xuống như một khúc củi chết, nhưng đôi mắt đầy bụi than vẫn quắc lên trừng trừng nhìn thẳng vào kẻ hành hạ mình.


"Khai ra! Mạch quặng Thạch Hỏa nằm ở đâu?" Chu Hải rống lên, tay siết chặt chuôi roi gân bò nạm sắt nung đỏ rực. Hắn không hề biết rằng, ngay phía sau bục đá cao của hắn, cách chưa đầy ba mươi bước, một bóng người khổng lồ đang lặng lẽ đứng im như một bức tượng đồng rỉ sét.


Tần Thiết Y đứng đó, nón lá sụp che khuất nửa mặt. Dưới lớp áo vải thô rách nát, chắp vá đầy bùn đất mỏ, bộ Huyền Thiết Giáp nặng ngàn cân vẫn giam cầm chặt chẽ lấy thân thể anh. Bả vai phải của anh – dẫu đã được lão thợ rèn mù Hoắc Thiết Sơn dùng búa tạ chấn cốt nới lỏng ba mươi phần trăm linh hoạt ở tập trước – lúc này đang bỏng rát dữ dội. Những vết bỏng rộp đỏ rực rách thịt nhẹ dưới giáp vai phải cọ xát trực tiếp vào thớ thép rỉ cứng ngắc mỗi khi anh hô hấp. Cơn đau nhói lên từng đợt, buốt thấu tận xương tủy, nhưng hệ thần kinh bị chai lỳ trước đau đớn tuyệt đối giúp anh giữ vững từng thớ cơ bắp cứng như đá tảng sa trường.


"Thiếu chủ... sống... phải sống..." Lời trăn trối của lão gia bộc A Phúc vang vọng bên tai, thổi bùng ngọn lửa phẫn nộ dồn nén trong lồng ngực Tần Thiết Y. Vết thương ngực rớm máu ấm do Khóa Cốt Châm nhói đau khi anh dồn nén kình lực sa trường cũ. Mười hai cây kim thép tàn độc vẫn áp sát vùng tim, sẵn sàng đâm nát tim mạch nếu anh vận dụng nội lực sai cách. Nhưng để đối phó với lũ ác bá này, sức mạnh thể chất thuần túy của ngưỡng Ngoại Gia Trọng Kình là quá đủ.


"UỲNH!"


Tảng đá hộc nặng hơn hai trăm cân trên vai Tần Thiết Y đột ngột rơi xuống đất, đập nát một khối đá xám bên dưới, tạo ra tiếng động vang dội chấn động khắp lòng hầm mỏ. Tiếng động ấy như một phát súng hiệu phá vỡ sự im lặng nghẹt thở của hàng ngàn phu mỏ đang nín thở chờ đợi.


Tần Thiết Y bước ra từ bóng tối vách đá hẹp. Mỗi bước đi của anh nặng nề, dứt khoát, khiến mặt đất đá đóng băng nứt nẻ dưới gót chân giáp sắt nặng ngàn cân. Sợi xích sắt gông tay rỉ sét nối liền hai cổ tay lách cách va chạm nhẹ dưới vạt áo choàng rách, vang lên thứ âm thanh lạnh lùng của thần chết.


"Kẻ nào đó? Cản đường tìm chết sao?" Một tên lính gác mỏ lăm lăm cây sa trường thương hét lớn, đâm thẳng mũi thương thép vào ngực Tần Thiết Y.


Không thèm né tránh, Tần Thiết Y bước thẳng tới. Mũi thương đâm trúng ngực giáp sắt phát ra tiếng "KENG" đanh tai, dội ngược lại một lực chấn động vật lý cực mạnh làm tê dại cả hai cánh tay tên lính. Chưa kịp hoàn hồn, tên lính đã bị tay trái bọc xích sắt của Tần Thiết Y vung mạnh gạt bay, thân hình hắn bay thẳng vào vách đá hầm mỏ, xương ngực vỡ vụn.


Chứng kiến cảnh tượng ấy, Lý Đạt nghiến răng gầm lên: "Anh em phu mỏ! Nổi dậy! Giải phóng mỏ đá!"


Sự phẫn nộ tích tụ bấy lâu nay bùng nổ. Hàng ngàn phu mỏ cầm búa đập đá, xà beng lao vào quật ngã những tên lính gác đang hoang mang. Giữa đám đông hỗn loạn, một tên lính gác tàn bạo vung sa trường thương quyết định đâm chết Lý Đạt để diệt khẩu. Lý Đạt cố gắng dùng một cây búa đập đá nhỏ nhặt dưới đất để chặn đao, nhưng vết thương gãy xương vai cũ khiến gã thiếu lực, mũi thương của tên lính chém rách bả vai trái gã, máu tươi bắn tung tóe lên mặt đất xám xịt.


"Chết đi!" Chu Hải gầm lên khi thấy Tần Thiết Y áp sát bục đá. Hắn vung cây roi sắt nạm phế liệu nung đỏ rực xé gió rít gầm rú, quấn chặt lấy cổ tay giáp sắt bên trái của Tần Thiết Y. Sức nóng của roi sắt nung đỏ chạm vào giáp ngoài bốc khói xèo xèo, thiêu đốt da thịt lót bên trong bả vai anh.


Tần Thiết Y không hề lùi bước. Anh hạ thấp trọng tâm, hai chân giáp dẫm mạnh xuống mặt đất đá đóng băng bằng Sa Trường Hành Quân Bộ. Lớp băng mỏng nứt toác dưới sức nặng ngàn cân, hai chân anh ghim chặt xuống nền đá như hai chiếc cọc thép cắm sâu vào lòng đất. Chu Hải điên cuồng giật mạnh roi sắt hòng kéo ngã Tần Thiết Y, nhưng thân hình khổng lồ mang giáp sắt của anh vẫn bất động như thái sơn.


"Đến lượt ta!" Tần Thiết Y khàn giọng trầm đục.


Anh dùng lực cánh tay trái bọc xích sắt giật mạnh sợi roi gân bò nạm sắt. Sức kéo cơ học ngàn cân bộc phát từ ngưỡng Ngoại Gia Trọng Kình truyền thẳng qua sợi roi, kéo lê thân hình to béo của Chu Hải bay thẳng từ trên bục cao xuống đất. Chu Hải kinh hoàng vứt bỏ roi sắt, vội vàng vơ lấy tấm khiên đồng khổng lồ nạm đinh sắt trước ngực để phòng thủ.


Tần Thiết Y không cho đối thủ cơ hội thở dốc. Anh bật nhảy ngắn dũng mãnh dồn toàn bộ trọng lượng ngàn cân cơ thể mang giáp sắt bộc phát chiêu thức Trọng Thể Đè Bẹp. Bóng đen khổng lồ đổ ập xuống như núi đá sụp đổ. Cú húc vai bọc thép nặng vạn cân nện thẳng vào tấm khiên đồng hộ thân của Chu Hải.


"OÀNG!"


Tấm khiên đồng dày cộm vỡ vụn thành trăm mảnh vụn kim loại bay tứ tán. Lực va chạm vật lý khổng lồ nghiền nát hoàn toàn lồng ngực và tay chân của Chu Hải, ghim chặt thân xác gã sâu xuống nền đá mỏ hầm sâu nứt nẻ lan truyền các vết nứt sâu. Chu Hải hộc máu mồm liên tục, đôi mắt trợn ngược đầy kinh hoàng trước khi tắt thở vĩnh viễn.


"Rắc..."


Một tiếng grog nhẹ phát ra từ khớp gối chân giáp sắt bên trái của Tần Thiết Y. Phản lực nện mạnh xuống nền đá mỏ khiến các chốt khóa khớp đầu gối bị lỏng lẻo nhẹ, gây ra cơn nhói đau ê ẩm dọc thớ cơ đùi trái. Anh khẽ khựng lại, bám tay vào vách đá giữ thăng bằng.


Cuộc bạo động kết thúc nhanh chóng khi thủ lĩnh Chu Hải đền tội. Hàng ngàn phu mỏ reo hò vang dội, đập phá toàn bộ trạm gác chính và giải phóng hoàn toàn khu mỏ đá. A Sáng lanh lẹ chạy đến đỡ Lý Đạt đang kiệt sức, dùng vải thô rách băng bó vết thương vai rách thịt sâu cho gã.


Trong đống đổ nát của phủ huyện lỵ mỏ đá, Tần Thiết Y dùng tay trần bọc xích sắt đập nát chiếc hòm gỗ khóa kín của Chu Hải. Bên trong đống sổ sách tham ô, anh tìm thấy một bức thư mật đóng dấu niêm phong sáp đỏ của quan huyện Tào Ngụy gửi riêng cho Chu Hải. Bức thư ghi rõ kế hoạch nhận hàng vạn lượng bạc hối lộ từ Huyết Lang Bang để nhắm mắt cho chúng bóc lột phu mỏ và âm thầm diệt khẩu toàn bộ tàn binh Thần Thương Doanh xuất hiện tại đây. Đây chính là bằng chứng thép đầu tiên về Sự thông đồng giữa quan phủ và hắc bang.


"Thiếu chủ..."


Một tiếng gọi khàn đặc, đầy xúc động vang lên từ ngã rẽ tối tăm của hầm mỏ. Một bóng người gầy guộc săn chắc như gỗ mun đen, cụt mất cánh tay trái sát bả vai bước ra. Đó chính là Lôi Chấn – cựu binh trung thành của Thần Thương Doanh. Ông đã âm thầm giả dạng phu khuân vác, mượn cuộc bạo động hỗn loạn để lẻn vào sâu trong lòng mỏ.


Lôi Chấn quỳ sụp xuống trước mặt Tần Thiết Y, đôi bàn tay gân guốc run rẩy dâng lên một vật phẩm được bọc kỹ trong mảnh vải da thú xù xì: "Thiếu chủ... thuộc hạ đã tìm thấy di vật này tại mật viện của Huyết Lang Bang... Trả lại cho người!"


Tần Thiết Y mở lớp da thú. Bên trong là mảnh ngọc bội Uyên Ương bị sứt một góc do vết đao chém – di vật thiêng liêng duy nhất còn sót lại của thê tử kết tóc Lục Uyển Đình đã khuất. Cầm mảnh ngọc bội lạnh buốt trong tay trái bọc xích sắt rỉ, trái tim Tần Thiết Y thắt lại, đôi mắt sau kẽ hở mũ giáp sắt rực lên ngọn lửa hận thù khắc cốt ghi tâm.


Chưa kịp nói lời nào, A Sáng từ phía ngoài hầm mỏ điên cuồng chạy vào, mặt mũi xám xịt vì bụi quặng và hớt hải sợ hãi:


"Tướng quân! Lính truyền tin báo... Quan huyện Tào Ngụy đã phát lệnh khẩn cấp, điều động ba ngàn Thiết Kỵ của Nhạn Môn Doanh tiến vào truy quét toàn diện mỏ đá!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!