Mỏ Đá Huyết Lệ
Gió tuyết Nhạn Môn Quan gầm rú ngoài hẻm núi như vạn con thú dữ đang cào xé vách đá, nhưng khi bước qua khe nứt hẹp dẫn xuống lòng Hầm mỏ đá Nhạn Môn, âm thanh ấy lùi xa dần, nhường chỗ cho một thứ thanh âm khác tàn khốc và ngột ngạt hơn gấp bội. Đó là tiếng đục đá chan chát, tiếng búa tạ nện xuống vách đá nặng nề vang lên đều đặn, và cả tiếng rên rỉ xé lòng của hàng ngàn phu dịch lao động khổ sai đang bị chôn vùi cuộc đời dưới lòng đất lạnh.
Không khí trong hầm mỏ đặc quánh bụi đá xám xịt, cay xè mắt và nồng nặc mùi lưu huỳnh lẫn mùi mồ hôi ôi thối của những thân xác người sống không bằng chết. Bụi đá lơ lửng bám chặt vào từng thớ thịt, từng sợi tóc, phủ lên vạn vật một màu xám tro chết chóc.
Tần Thiết Y cúi thấp đầu, vác trên bả vai trái một tảng đá hộc thô ráp nặng hơn hai trăm cân. Dưới lớp áo vải thô rách nát, chắp vá đầy những vết bùn đất và vết máu khô, bộ Huyền Thiết Giáp nặng ngàn cân vẫn giam cầm chặt chẽ lấy thân thể anh. Mỗi bước đi, sức nặng khổng lồ của bộ giáp sắt ngoài đè xuống đôi chân khiến gót chân anh lún sâu vào lớp đất sét ẩm ướt dưới lòng mỏ. Sợi xích sắt gông tay rỉ sét nối liền hai cổ tay lách cách va chạm nhẹ dưới vạt áo choàng rách, từng tiếng nhỏ nhặt nhưng đối với Tần Thiết Y, nó nặng nề như tiếng chuông đòi mạng.
Bả vai phải của anh, dẫu đã được lão thợ rèn mù Hoắc Thiết Sơn dùng búa tạ chấn cốt nới lỏng 30% linh hoạt tạm thời ở tập trước, lúc này đang bỏng rát dữ dội. Những vết bỏng rộp đỏ rực rách thịt nhẹ bả vai phải cọ xát trực tiếp vào lớp sắt rỉ cứng ngắc của bộ giáp mỗi khi anh dịch chuyển tảng đá hộc. Cơn đau nhói lên từng đợt, buốt thấu tận xương tủy, nhưng gương mặt Tần Thiết Y sau lớp nón lá sụp che khuất nửa mặt vẫn im lìm như tượng đá sa trường. Anh đã quen với nỗi đau. Hệ thần kinh bị chai lỳ trước đau đớn tuyệt đối giúp anh giữ vững từng bước chân vững chãi của một Tráng Đinh Lực Sĩ thực thụ.
"Cúi thấp đầu xuống, bước nhanh lên! Kẻo bọn lính gác nhìn thấy bắp thịt vai của ngươi!"
Tiếng thì thầm cực nhỏ của A Sáng vang lên bên cạnh. Gã phu mỏ thấp bé lanh lẹ bước đi song song, tay bưng một rổ tre đựng đầy đá vụn. Gương mặt A Sáng lấm lem bụi than xám xịt, đôi mắt lanh lợi không ngừng đảo quanh để quan sát các toán lính tuần tra của quan phủ địa phương đang lăm lăm sa trường thương đi lại trên các tháp canh gỗ tạm bợ.
"Trạm gác chính của Chu Hải nằm ngay ngã rẽ phía trước, trên bục đá cao nhất," A Sáng mật báo nhanh, giọng gã run lên nhè nhẹ vì sợ hãi nhưng ánh mắt đầy dũng cảm. "Cứ mỗi nửa canh giờ, toán lính gác mười tên sẽ luân phiên đi tuần dọc theo hẻm núi hẹp phía Tây. Chu Hải thường xuyên ngồi ở đó uống rượu và giám sát phu dịch. Hắn cực kỳ tàn bạo, chỉ cần thấy ai bước đi chậm trễ liền cho đao phủ vung roi đánh chết ném xác xuống vực sâu."
Tần Thiết Y khẽ gật đầu dưới vành nón lá. Anh không dùng nội lực để dò xét, bởi vì mười hai cây Khóa Cốt Châm giấu kín bên trong khớp ngực bộ giáp vẫn đang áp sát vùng tim mạch. Chỉ cần anh vận dụng một tia nội kình sa trường cũ, những cây kim thép tàn độc ấy sẽ lập tức đâm nát tim anh. Anh bắt buộc phải nhẫn nhịn, dùng sức bền thể chất thuần túy và thính lực nhạy bén để cảm nhận môi trường xung quanh.
Họ đi qua một lối đi hẹp kẹp giữa hai vách đá dựng đứng dựng đứng. Từ phía trước, tiếng roi da rít xé gió gầm rú vang lên liên hồi, kèm theo tiếng gào thét thảm thiết của phu dịch và tiếng cười hống hách của quân binh địa phương.
Tần Thiết Y dừng bước một nhịp, ánh mắt anh xuyên qua kẽ hở tối tăm của nón lá nhìn thẳng về phía trạm gác chính.
Tại trung tâm mỏ đá, trên một bục đá cao được thắp sáng bởi những ngọn đuốc dầu thông bốc khói đen kịt, ác bá Chu Hải đang ngồi nghễu nghện trên chiếc ghế phủ da cừu sang trọng. Thân hình hắn to béo như một con gấu lợn, khoác áo choàng da thú dày cộm, tay cầm cây roi gân bò nạm sắt dài năm thước rỉ sét máu khô. Khuôn mặt đầy thớ thịt hung ác của hắn đỏ gay vì rượu mạnh, đôi mắt ti hí đầy tàn nhẫn đang nhìn chằm chằm xuống phía dưới.
Ngay bên cạnh bục đá, một người đàn ông gầy trơ xương sườn, da đen đúa vì bụi than đang bị trói chặt vào một cột gỗ rách nát. Đó chính là Lý Đạt, thủ lĩnh của liên minh phu đá Nhạn Môn. Cánh tay trái của Lý Đạt đã bị đánh gãy nát, rũ xuống bất động, xương bả vai rách thịt sâu rớm máu tươi loang lổ khắp ngực. Nhưng đôi mắt gã vẫn quắc thước, cắn chặt răng chịu đựng đòn roi mà không hề hé môi rên rỉ một tiếng.
"Lý Đạt! Ngươi vẫn cứng đầu sao?" Chu Hải vung roi sắt gõ mạnh xuống mặt đất đá phát ra tiếng keng khô khốc, giọng hắn khàn đặc đầy tức giận. "Mạch Quặng Thạch Hỏa địa nhiệt ngầm nằm ở hẻm đá nào? Ngươi dẫn phu mỏ lén lút khai thác giấu đi bao nhiêu rồi? Mau khai ra, bằng không hôm nay ta sẽ lột da ngươi ngay tại chỗ này!"
Lý Đạt nhổ một ngụm nước bọt lẫn máu tươi xuống chân bục đá, khàn giọng cười lạnh: "Chu Hải... ngươi chỉ là một con chó săn của quan huyện Tào Ngụy... Có chết ta cũng không để các ngươi cướp đi mạch quặng sưởi ấm duy nhất của phu mỏ nghèo khổ!"
"A! Con mẹ ngươi, tìm chết!"
Chu Hải nổi trận lôi đình. Hắn đứng phắt dậy, vung mạnh cây roi gân bò nạm sắt nện thẳng xuống lưng Lý Đạt.
"CHÁT!"
Một vệt máu tươi bắn tung tóe lên vách đá xám xịt. Thân hình Lý Đạt co giật dữ dội, vết thương cũ rách nát thêm, để lộ cả thớ cơ đỏ hây hẩy bên trong. Hàng ngàn phu mỏ xung quanh chứng kiến cảnh tượng ấy đều ngừng đục đá, đôi bàn tay gầy guộc nắm chặt lấy xà beng và búa đập đá sứt mẻ. Sự phẫn nộ dồn nén bấy lâu nay như một ngọn núi lửa chuẩn bị phun trào dưới lòng đất tối tăm, nhưng sự hiện diện của hàng chục quân binh lăm lăm sa trường thương gác nghiêm mật xung quanh khiến họ hoang mang lo sợ, không ai dám bước lên trước.
Tần Thiết Y chứng kiến cảnh tượng ấy, lồng ngực anh phập phồng dữ dội. Vết thương ngực rớm máu ấm do Khóa Cốt Châm nhói đau ở tập trước lại nhói lên một cơn đau nhức nhối, cảnh báo anh không được manh động. Anh cắn chặt răng, nuốt ngụm máu tanh ngược vào trong họng. Anh biết mình phải nhẫn nhịn. Lính canh xung quanh quá đông, và chúng đang nắm giữ toàn bộ lối ra vào hầm mỏ hẹp.
"A Sáng," Tần Thiết Y khàn giọng thì thầm, giọng anh trầm đục dội lại từ chiếc mũ giáp sắt dưới nón lá. "Sơ đồ tuần tra của lính gác vòng ngoài thế nào?"
"Bọn chúng có mười tên canh giữ lối đi độc đạo sườn núi," A Sáng run rẩy mật báo, tay vẫn giả vờ bốc đá vụn. "Nếu chúng ta không tiêu diệt trạm gác chính này một cách nhanh chóng, tiếng chuông báo động đỏ sẽ vang lên làm kinh động toàn bộ kỵ binh Nhạn Môn Doanh của Từ Khôn bên ngoài ải thành. Lúc đó, hàng vạn quân binh sẽ tràn vào chặn lối, chúng ta không thể thoát thân."
"Được. Ta sẽ áp sát trạm gác chính từ vách đá hẹp phía Đông," Tần Thiết Y đưa ra quyết định chiến thuật dứt khoát. "Ngươi ở lại đây, báo hiệu cho Lý Đạt và phu mỏ sẵn sàng nổi dậy khi ta ra tay."
Tần Thiết Y vác tảng đá hộc nặng nề, âm thầm di chuyển bám sát vách đá hẹp khuất gió phía sau trạm gác chính. Mỗi bước đi của anh là một sự chịu đựng thể chất cực hạn. Bộ Huyền Thiết Giáp đè nặng lên bả vai phải bị bỏng rộp rách thịt, khiến máu tươi rỉ ra thấm đỏ lớp lót da thú gấu tuyết mới thay. Nhưng ánh mắt anh sau kẽ hở mũ giáp sắt vẫn lạnh lùng, sắc bén như một ngọn chiến thương sa trường.
Anh tiếp cận thành công khoảng cách ba mươi bước quanh trạm gác chính.
Lúc này, trên bục đá cao, Chu Hải đã hoàn toàn mất đi sự kiên nhẫn. Hắn nhìn Lý Đạt đang mê man bất tỉnh dẫu bị đòn roi dã man, khuôn mặt béo múp míp co rúm lại đầy tàn nhẫn. Hắn quay sang ra hiệu cho một tên đao phủ lực lưỡng đang đứng bên cạnh lò than nung đỏ rực:
"Mang roi sắt nung đỏ lại đây! Ta không tin xương cốt của gã phu mỏ này cứng hơn sắt nung của ta!"
Tên đao phủ dùng kìm sắt gắp cây roi sắt nạm phế liệu vừa được nung đỏ rực từ trong lò than ra ngoài. Ánh lửa đỏ rực của roi sắt tỏa ra luồng hơi nóng rát bỏng, chiếu sáng khuôn mặt hoang mang lo sợ của hàng ngàn phu mỏ đang nín thở nhìn theo.
Chu Hải vung roi sắt nung đỏ quyết định đánh chết Lý Đạt trước mặt hàng ngàn phu mỏ đang hoang mang lo sợ. Hắn giơ cao roi sắt nung đỏ, luồng khí nóng rát bỏng xé rách không khí rít gầm rú hướng thẳng về phía ngực Lý Đạt chém xuống.
Cùng lúc đó, các lính gác bắt đầu kéo thêm bẫy lưới sắt gai bao quanh khu vực tra tấn Lý Đạt để ngăn chặn bất kỳ sự nổi dậy tự phát nào từ phu mỏ.
Tần Thiết Y siết chặt tay trái bọc xích sắt gông tay rỉ sét, bắp thịt đùi gồng cứng bám chặt xuống nền đất đá ẩm ướt, chuẩn bị bùng nổ bạo động lật ngược tình thế.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!