Nhạc nềnKengeki

Khớp Khóa Rỉ Sét

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gió tuyết rít gào ngoài cửa Quán trọ Bão Tuyết xa dần, nhưng cơn ác mộng của Tần Thiết Y chỉ mới bắt đầu.


Đêm tối biên thùy lạnh như một nhát dao chém vào da thịt. Tần Thiết Y kéo lê thân hình nặng ngàn cân đi giữa rừng tuyết, hơi thở khàn đục bốc lên thành những làn khói trắng mỏng manh rồi tan biến vào hư không. Đi bên cạnh anh, Cơ Vân khoác chiếc áo choàng lông cáo đỏ rực, bước đi nhẹ nhàng không để lại dấu vết trên tuyết phẳng. Nàng liên tục quay đầu nhìn lại phía sau, nơi bóng tối của Quán trọ Bão Tuyết đã bị màn sương tuyết nuốt chửng. Trận chiến với Phong Vô Kỵ và bầy tay đao Huyết Lang Bang tuy đã tạm lắng, nhưng tiếng gầm rú của Huyết Lang cùng cây đại đao răng cưa rớm máu vẫn như còn vảng vất đâu đây.


"Chúng ta phải đi nhanh hơn," Cơ Vân khẽ nói, giọng nàng run lên vì lạnh. "Huyết Lang chắc chắn sẽ không bỏ qua. Hắn đã nhận mật lệnh của quan phủ Nhạn Môn, dốc toàn bộ lực lượng hắc bang để săn đầu ngươi."


Tần Thiết Y không đáp. Không phải anh muốn im lặng, mà bởi vì từng hơi thở của anh lúc này đều phải đánh đổi bằng một cơn đau buốt thấu tim gan. Nước tuyết tan chảy từ sức nóng của trận chiến trước đã thấm sâu vào bên trong các khớp khóa cơ khí bả vai của bộ Huyền Thiết Giáp. Dưới cái lạnh âm độ của đêm biên thùy, lượng nước đó nhanh chóng đóng băng trở lại, đẩy nhanh quá trình rỉ sét của những bánh răng cơ khí ngầm.


Cánh tay phải của Tần Thiết Y hoàn toàn tê dại. Khớp bả vai phải bị liệt cứng, khóa chặt cánh tay anh sát vào sườn giáp như một khúc gỗ chết. Mỗi bước đi, sợi xích sắt gông tay rỉ sét nối liền hai cổ tay lại giật mạnh, kéo căng những thớ cơ vai đang rách nát bên dưới lớp sắt lạnh. Máu tươi rỉ ra từ bả vai phải bị cái lạnh đóng băng thành những vệt đỏ đen kịt, bám chặt lấy lớp lót da thú gấu tuyết mục nát bên trong giáp.


"Lôi Chấn đã chuẩn bị sẵn lối đi này," Cơ Vân vừa nói vừa rút ra tấm bản đồ tuần phòng quân sự Nhạn Môn Doanh mà Lôi Chấn đã âm thầm trao cho họ trước đó. "Bản đồ chỉ dẫn một con đường mòn khuất sau vách đá thung lũng, tránh hoàn toàn các trạm gác của Từ Khôn. Đi lối này, chúng ta sẽ đến được Nhà rèn Hoắc Thiết Sơn sâu trong thung lũng đá."


Tần Thiết Y gật đầu nhẹ. Anh cố vận một tia nội kình đan điền để làm ấm bả vai phải đang đông cứng, nhưng ngay lập tức, mười hai cây Khóa Cốt Châm giấu kín bên trong khớp ngực bộ giáp nhói lên một cơn đau buốt thấu xương tủy. Cơn đau nhói tim khiến anh khuỵu gối xuống tuyết, hai chân giáp nện mạnh xuống nền đá đóng băng phát ra tiếng keng nặng nề.


"Đừng vận nội lực!" Cơ Vân hốt hoảng đỡ lấy vai trái của anh. "Cơ chế Khóa Cốt Châm tự hủy của bộ giáp sẽ đâm nát tim ngươi nếu ngươi cố tình dùng nội kình sa trường cũ! Ngươi quên lời răn dạy rồi sao?"


Tần Thiết Y cắn chặt răng, nuốt ngụm máu tanh ngược vào trong họng. Anh đứng thẳng dậy bằng sức bền thể chất thuần túy của một quân nhân. Hệ thần kinh bị chai lỳ trước đau đớn tuyệt đối giúp anh giữ vững lý trí tỉnh táo. Anh dùng tay trái giữ chặt mép áo choàng, kéo lê sợi xích sắt tiếp tục bước đi.


Sau nửa đêm, họ cuối cùng cũng tiếp cận được Nhà rèn Hoắc Thiết Sơn nằm sâu trong một thung lũng đá khuất gió. Ngôi nhà rèn được ngụy trang dưới dạng một xưởng rèn phế liệu hoang tàn, vách gỗ xập xệ phủ đầy tuyết trắng, nhưng từ bên trong, ánh lửa đỏ rực của lò nung vẫn hắt qua các kẽ hở vách ngăn, tỏa ra luồng hơi ấm nồng nặc mùi than đá và sắt rỉ.


Cơ Vân gõ cửa theo mật hiệu. Cánh cửa gỗ nặng nề từ từ mở ra.


Một lão già mù cả hai mắt, da mặt nhăn nheo như vỏ cây khô, khoác chiếc áo vải thô sờn vai bước ra. Đôi bàn tay của lão to lớn, sần sùi đầy những vết sẹo bỏng nhiệt sâu hoắm. Lão đứng im lìm, đôi tai khẽ động đậy khi nghe thấy tiếng xích sắt kéo lê lách cách và tiếng nện sắt nặng nề của bộ Huyền Thiết Giáp dưới chân Tần Thiết Y.


Lão già mù đột ngột run rẩy, đôi bàn tay gân guốc giơ lên không trung, lần mò chạm vào tấm bảo vệ ngực bọc sắt rỉ của Tần Thiết Y. Khi những ngón tay sần sùi chạm vào ký hiệu ngọn chiến thương khắc ngược chìm sâu vào thớ thép, lão quỵ gối xuống nền đất ẩm ướt của xưởng rèn, nước mắt trào ra từ hai hốc mắt sâu hoắm.


"Tiếng xích này... bộ giáp này..." Giọng lão già run lên bần bật. "Là nhà tù di động do chính tay Hoắc Thiết Sơn này chế tạo mười năm trước theo lệnh ép buộc của Tể tướng Lý Mưu. Trời đất ơi! Con trai của Nguyên soái Tần Đạt... trung thần sa trường... lại bị giam cầm trong thứ quái vật do chính tay ta rèn ra!"


Tần Thiết Y im lặng nhìn lão thợ rèn mù. Anh không oán hận, ánh mắt sau kẽ hở mũ giáp chỉ có sự bình thản lạnh lùng của một kẻ đã đi qua cõi chết. Anh khàn giọng nói: "Hoắc sư phụ, đứng lên đi. Không phải lỗi của ông. Ta đến đây để nhờ ông nới lỏng bả vai phải bị liệt rỉ sét."


Hoắc Thiết Sơn gạt nước mắt, vội vã đứng dậy đỡ lấy Tần Thiết Y vào trong xưởng rèn. Lão ra lệnh cho đệ tử Đại Lực đóng chặt cửa gỗ bảo vệ vòng ngoài, chuẩn bị Than Nung Hắc Thạch - loại than đá cháy lâu và tỏa nhiệt độ cực cao để chuẩn bị cho cuộc chỉnh sửa cơ khí khẩn cấp.


"Bộ giáp này được đúc từ huyền thiết cổ mộ," Hoắc Thiết Sơn vừa sờ nắn các khớp khóa bả vai phải của Tần Thiết Y vừa giải thích, giọng lão đầy lo âu. "Nước tuyết tan chảy vào trong đã làm rỉ sét hoàn toàn các chốt khóa cơ khí ngầm. Nếu không dùng nhiệt độ cực đại của Than Nung Hắc Thạch để nung đỏ và dùng lực búa tạ để chấn cốt, bả vai phải của ngươi sẽ bị hoại tử vĩnh viễn trong vòng ba ngày."


Lão thợ rèn mù dẫn Tần Thiết Y đến bên một đe sắt rèn khổng lồ nặng ngàn cân nằm giữa xưởng. Lửa lò rèn bùng cháy đỏ rực dưới sức quạt của Đại Lực, những viên Than Nung Hắc Thạch tỏa ra nhiệt lượng nóng rát bỏng, khiến không khí trong phòng trở nên ngột ngạt và tanh nồng mùi dầu cá bôi trơn.


"Nằm xuống đe sắt," Hoắc Thiết Sơn ra lệnh, tay lão đã siết chặt cây búa đúc Huyền Thiết cổ nặng một trăm hai mươi cân. "Ta sẽ áp dụng Thiết Cốt Rèn Luyện Pháp. Dùng lực rung chấn mạnh mẽ từ búa tạ gõ trực tiếp lên giáp vai ngoài để truyền lực xuyên sâu vào tận xương tủy, đánh tan rỉ sét và đả thông kinh mạch bị kẹt cứng. Cơn đau này sẽ tàn khốc gấp vạn lần đao chém trực diện. Ngươi có chịu nổi không?"


Tần Thiết Y không trả lời bằng lời nói. Anh lặng lẽ nằm bất động trên đe sắt lớn, bả vai phải liệt cứng áp chặt vào mặt thép nguội lạnh. Anh nhắm mắt, dồn toàn bộ tinh thần lực vào đan điền, vận dụng Băng Tuyết Ngự Hàn Pháp để điều hòa nhịp thở chậm rãi, chuẩn bị đối mặt với thử thách thể chất tột cùng.


Cơ Vân đứng bên cạnh bếp lửa, đôi bàn tay nàng siết chặt vào nhau đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Nàng nhìn vết thương ngực rớm máu ấm của Tần Thiết Y vẫn chưa kịp liền da non, lòng dâng lên nỗi xót xa vô hạn dẫu biết đây là con đường sống duy nhất của anh.


"Đại Lực! Dùng kẹp sắt nung Than Hắc Thạch áp trực tiếp vào khớp bả vai phải!" Hoắc Thiết Sơn hét lớn.


Đại Lực dùng kẹp sắt gắp những viên than nung đỏ rực, áp sát vào các khe hở cơ khí của khớp vai phải Huyền Thiết Giáp.


"XÈO!"


Một tiếng rít kinh hoàng vang lên cùng làn khói trắng nồng nặc mùi da thịt cháy sém bốc lên nghi ngút. Lớp lót da thú gấu tuyết bên trong giáp vai bị nhiệt độ cực đại thiêu rụi tức thì. Lửa nóng nung đỏ trực tiếp lớp sắt rỉ ngoài giáp, truyền dẫn nhiệt độ bỏng rát trực tiếp vào bắp thịt bả vai phải của Tần Thiết Y.


Thân hình khổng lồ mang giáp của Tần Thiết Y co giật mạnh mẽ dưới sức nóng tàn khốc. Các thớ cơ bắp trên cánh tay trái của anh căng cứng nổi cuồn cuộn thớ đỏ như đồng đúc chống chịu lực bỏng nhiệt. Mồ hôi hòa cùng máu tươi rớm ra từ các kẽ giáp hông và ngực, nhỏ giọt xuống đe rèn xèo xèo. Nhưng anh không hề rên rỉ một tiếng, đôi môi mím chặt đến mức bật máu.


"Nâng búa!" Hoắc Thiết Sơn gầm lớn.


Lão thợ rèn mù tuy không nhìn thấy, nhưng đôi tai lão nghe được tiếng rít của kim loại giãn nở dưới sức nóng. Lão vung mạnh cây búa đúc Huyền Thiết cổ nặng một trăm hai mươi cân bằng cả hai tay gân guốc, nện mạnh trực diện lên tấm giáp vai phải đang nung đỏ rực.


"KENG!"


Một tiếng va chạm kim khí đanh tai vang dội khắp thung lũng đá, chấn động mạnh đến mức làm rung chuyển cả những kèo gỗ trần nhà rèn. Tia lửa đỏ rực bắn ra tung tóe giữa bóng tối xưởng rèn, soi rõ gương mặt nhăn nheo đầy quyết liệt của Hoắc Thiết Sơn và cơ thể đang run rẩy dữ dội của Tần Thiết Y.


Lực búa khổng lồ truyền qua lớp giáp sắt ngoài, tạo ra làn sóng rung chấn mạnh mẽ xuyên sâu vào tận xương tủy bả vai phải của Tần Thiết Y. Cơn đau đớn vật lý tột cùng khiến hệ thần kinh của anh như bị xé rách nát hoàn toàn. Anh cảm giác như xương bả vai phải của mình đang bị nghiền nát thành trăm mảnh dưới sức nặng của búa tạ.


"KENG! KENG! KENG!"


Hoắc Thiết Sơn nện liên hoàn mười nhát búa nặng ngàn cân xuống cùng một vị trí. Mỗi nhát búa nện xuống là một lần Tần Thiết Y phải gồng cứng toàn thân chịu đựng lực chấn động cơ học. Anh cố gắng vận nội lực để chống chịu, nhưng ngay lập tức, mười hai cây Khóa Cốt Châm giấu kín bên trong khớp ngực giáp nhói lên một cơn đau buốt dữ dội, đe dọa đâm nát tim mạch.


Anh nhận ra giới hạn sinh tử: không được phép dùng nội lực chống chịu. Anh buộc phải thả lỏng hoàn toàn tinh thần lực, sử dụng Thiết Cốt Rèn Luyện Pháp để dẫn truyền lực rung chấn của búa tạ đi khắp các mạch máu kinh mạch bị tắc nghẽn bả vai.


Sự chịu đựng đau đớn cực hạn bắt đầu mang lại hiệu quả vật lý. Dưới sức nóng của Than Hắc Thạch và lực rung chấn của búa tạ, lớp rỉ sét đóng băng bên trong khớp bả vai phải dần bị đánh tan vỡ vụn, rơi rụng ra ngoài dưới dạng những hạt bụi sắt đen kịt. Dòng máu nóng từ đan điền bắt đầu lưu thông trở lại qua các kinh mạch bả vai phải bị kẹt cứng lâu ngày.


Da thịt bả vai phải của Tần Thiết Y dưới lớp giáp dần chuyển sang màu đồng sẫm cứng cáp, các thớ cơ bắp săn chắc bám chặt vào khung xương đạt đến ngưỡng Kim Cương Bất Hoại sơ bộ thể chất sau đợt tôi luyện tàn khốc.


"RẮC!"


Một tiếng khớp cơ khí chuyển động khô khốc vang lên từ bên trong bả vai phải. Chốt khóa bả vai phải bị liệt đã được nới lỏng tạm thời!


Tần Thiết Y thở hắt ra một hơi dài khàn đục, cánh tay phải bị liệt mười ngày qua khẽ cử động nhích dần lên phía trước. Anh khôi phục được 30% độ linh hoạt của bả vai phải dẫu xương vai bị rạn nứt nhẹ do lực búa quá mạnh và da thịt bắp tay bị bỏng nhiệt rộp đỏ rực.


Hoắc Thiết Sơn dừng búa, lão thở dốc, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên gương mặt nhăn nheo. Lão sờ nắn khớp bả vai phải đã nới lỏng của Tần Thiết Y, khẽ gật đầu thở phào nhẹ nhõm: "Khớp bả vai phải đã được giải tỏa tạm thời. Nhưng khớp ngực của ngươi vẫn bị khóa chặt bởi mười hai cây Khóa Cốt Châm tự hủy. Nếu không tìm đủ ba mảnh chìa khóa rồng vàng từ tay ba vị đại tướng quân triều đình để nới lỏng khớp ngực hoàn toàn, ngươi sẽ mãi mãi không thể khôi phục được nội lực sa trường đỉnh phong năm xưa."


Tần Thiết Y đứng thẳng dậy từ đe sắt lớn, tiếng xích sắt gông tay lách cách va chạm vững chãi. Anh nâng cánh tay phải lên, cảm nhận kình kịch lực cơ bắp bắt đầu thông suốt qua vai phải dẫu cơn đau bỏng rát vẫn đang hành hạ thể xác.


"Cảm ơn Hoắc sư phụ," Tần Thiết Y khàn giọng nói. "Mảnh chìa khóa thứ nhất nằm trong tay Trác Kính tại Biên Thành. Ta sẽ đi tìm hắn."


Hoắc Thiết Sơn lắc đầu đầy lo âu, lão sờ nắn vùng khớp ngực giáp sắt ngoài của Tần Thiết Y rồi nói: "Trác Kính là cựu phó tướng phản bội, võ công sa trường thâm hậu và nắm giữ ba ngàn Thiết Kỵ. Để đối đầu với hắn dưới bộ giáp nặng ngàn cân này, ngươi bắt buộc phải liên tục nung ấm các khớp khóa để duy trì độ linh hoạt di chuyển tối thiểu. Nhưng lượng Than Hắc Thạch của ta đã cạn kiệt."


Lão thợ rèn mù ghé sát tai Tần Thiết Y, giọng lão hạ thấp đầy bí mật và nghiêm trọng:


"Quặng Thạch Hỏa - loại khoáng thạch địa nhiệt quý hiếm tự tỏa nhiệt độ cực cao khi tiếp xúc không khí - là thứ duy nhất có thể giúp ngươi tự bảo trì nhiệt độ bộ giáp giữa bão tuyết biên cương. Nhưng mạch quặng Thạch Hỏa duy nhất tại Nhạn Môn hiện đang nằm sâu trong Hầm mỏ đá Nhạn Môn Quan, bị ác bá Chu Hải kiểm soát nghiêm ngặt dưới sự bảo hộ của quân binh Từ Khôn. Ngươi bắt buộc phải đoạt lấy Quặng Thạch Hỏa trước khi tiến công Trác Kính."


Tần Thiết Y siết chặt tay trái bọc xích sắt gông tay, ánh mắt anh sau kẽ hở mũ giáp rực lên một ngọn lửa quyết tâm sắt đá. Áp lực mới đè nặng lên vai phế tướng sa cơ: anh phải thâm nhập vào hầm mỏ đá Nhạn Môn đầy rẫy quân binh canh giữ để tranh đoạt nguồn tài nguyên sống còn này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!