Xích Thiết Khai Sát
Tiếng gió tuyết rít gào bên ngoài Quán trọ Bão Tuyết như bị bóp nghẹt lại bởi bầu không khí đặc quánh sát khí bên trong. Phong Vô Kỵ vác thanh đại đao nặng năm mươi cân chỉ thẳng vào mặt Tần Thiết Y. Lưỡi đao bằng thép thô xù xì phản chiếu ánh đèn lồng đỏ lòe loẹt, tỏa ra luồng hơi lạnh thấu xương. Những gã lãng khách xung quanh nín thở dạt ra xa, mắt dán chặt vào góc bàn tối tăm nơi quái nhân giáp sắt đang ngồi im lìm.
Tần Thiết Y vẫn không nhúc nhích. Dưới vành nón lá rách nát, đôi mắt anh sâu thẳm và lạnh lẽo như mặt hồ băng biên thùy. Anh cảm nhận rõ ràng từng thớ cơ bắp trên cánh tay trái đang căng lên, sợi xích sắt gông tay rỉ sét nối liền hai cổ tay khẽ rung lên lách cách. Bả vai phải bị liệt của anh nhói lên một cơn đau buốt thấu xương tủy, hậu quả của nước tuyết thấm vào làm rỉ sét khớp cơ khí cơ thể từ trận chiến trước.
"Ngươi điếc rồi sao?" Phong Vô Kỵ gầm lên, sự kiêu ngạo của gã đệ tử Cuồng Đao Môn bị sự im lặng của đối thủ sỉ nhục. Không đợi Tần Thiết Y trả lời, gã vung mạnh đại đao, thân hình cao lớn lộc ngộc lao tới như một con hổ đói vồ mồi.
"Cuồng Đao Thập Bát Chém!"
Lưỡi đao bản rộng xé rách không khí, vạch ra một đường ánh sáng xám xịt, nện thẳng xuống đầu Tần Thiết Y với lực chém vạn quân. Đường đao cương mãnh, mang theo toàn bộ kình lực ngoại gia của một kẻ cuồng chiến.
Tần Thiết Y không né tránh. Với bộ giáp nặng ngàn cân ghim chặt vào da thịt, né tránh đối với anh là một sự xa xỉ tiêu tốn quá nhiều thể lực. Anh hạ thấp trọng tâm, hai chân giáp dẫm mạnh xuống nền gỗ quán trọ.
"Rắc!"
Những tấm ván gỗ dày cộm dưới chân anh nứt vỡ ra làm đôi dưới sức nặng khổng lồ. Anh vận dụng Sa Trường Hành Quân Bộ, biến toàn bộ thân hình mang giáp sắt thành một tảng đá thái sơn vững chãi bám chặt lấy mặt đất. Anh khẽ nghiêng người, lấy phần giáp ngực dày nhất đón nhận trực diện cú chém của Phong Vô Kỵ.
"KENG!"
Một tiếng va chạm kim khí đanh tai vang lên, chấn động mạnh đến mức làm rung chuyển cả những kèo cột gỗ của Quán trọ Bão Tuyết. Những tia lửa đỏ rực bắn ra tung tóe giữa bóng tối, soi rõ gương mặt hung hãn của Phong Vô Kỵ và chiếc mũ giáp sắt tối tăm của Tần Thiết Y.
Cú chém cực mạnh của Phong Vô Kỵ đủ sức chẻ đôi một tấm khiên gỗ dày, nhưng khi chém trúng ngực giáp của Tần Thiết Y, nó chỉ để lại một vết xước trắng mờ trên lớp sắt rỉ sét bám dày. Lực phản chấn vật lý khổng lồ từ bộ Huyền Thiết Giáp dội ngược lại dọc theo lưỡi đao, khiến hai bàn tay bọc da thú của Phong Vô Kỵ run lên bần bật, máu tươi rớm ra từ các kẽ ngón tay gã.
"Cái gì? Giáp sắt gì thế này?" Phong Vô Kỵ kinh hoàng thốt lên, gã cảm giác như mình vừa chém đao vào một ngọn núi sắt đặc đúc.
Nhưng Tần Thiết Y cũng không hề dễ chịu. Cú chém trực diện làm chấn động sâu vào lồng ngực anh. Mười hai cây Khóa Cốt Châm giấu kín bên trong khớp ngực giáp lập tức nhói lên một cơn đau buốt thấu tim gan, cảnh báo phế tướng không được phép vận dụng nội lực sa trường cũ. Lớp lót bằng da thú gấu tuyết bên trong giáp ngực bị rách nát do lực ép mạnh, máu tươi ấm nóng rớm ra, nhuộm đỏ một góc lớp sắt rỉ ngoài cổ giáp. Anh cắn chặt răng, nuốt ngụm máu tanh ngược vào trong họng. Hệ thần kinh bị chai lỳ trước đau đớn tuyệt đối giúp anh giữ vững lý trí tỉnh táo.
Phong Vô Kỵ điên cuồng vung đao chém liên hoàn lần thứ hai, lần thứ ba, những nhát đao nện xối xả vào bả vai và hông giáp của Tần Thiết Y như mưa rào. Mỗi nhát đao nện xuống là một lần tia lửa bắn ra keng keng. Tần Thiết Y lùi một bước để hóa giải bớt lực chém, chân giáp nặng nề dẫm nát ván gỗ tạo thành những vết lún sâu vững chãi.
Anh nhận thấy đao pháp của Phong Vô Kỵ tuy cương mãnh nhưng có sơ hở chí mạng: mỗi lần vung đao quá cao, gã đều để lộ khoảng trống lớn ở nách và cổ tay. Tần Thiết Y quyết định áp sát cực gần để dùng khớp giáp khóa chặt vũ khí địch, triệt tiêu hoàn toàn tầm đánh rộng của đại đao.
Khi Phong Vô Kỵ vung đao chém ngang hông lần thứ tư, Tần Thiết Y không lùi mà bước tới một bước dài. Anh dùng tay trái gạt nhẹ cán đao, đồng thời áp sát thân mình khổng lồ vào sát ngực Phong Vô Kỵ.
"Khóa Khớp Đoạt Binh!"
Với một động tác chuẩn xác và thô bạo của võ học sa trường lấy mạng làm gốc, Tần Thiết Y kẹp chặt lưỡi đao bản rộng của Phong Vô Kỵ vào giữa khớp khuỷu tay trái bọc giáp sắt dày cộm của mình. Những bánh răng cơ khí rỉ sét và góc cạnh sắc nhọn của khớp giáp khóa chặt lấy lưỡi thép thô như một gọng kìm vạn cân.
Phong Vô Kỵ kinh hoàng muốn rút đao chạy lui, nhưng gã cảm giác như thanh đao của mình đã bị đúc chặt vào một khối đá tảng khổng lồ. Gã dùng cả hai tay gân guốc đỏ ngầu dốc sức kéo mạnh, mặt mũi tím tái vì nghẹt thở nhưng lưỡi đao vẫn không hề nhúc nhích.
"Phản đồ... chết đi!" Tần Thiết Y khàn giọng gầm lên.
Anh vận kình lực cơ bắp tay trái đến cực hạn, bẻ ngược khớp khuỷu tay giáp sắt ra phía sau.
"RẮC!"
Một tiếng gãy giòn giã vang lên dội tai. Thanh đại đao nặng năm mươi cân rèn bằng thép thô của Phong Vô Kỵ bị kẹp chặt bẻ gãy đôi làm hai nửa ngay trước mắt gã. Nửa lưỡi đao gãy văng ra ngoài, cắm phập xuống nền gỗ quán trọ, rung lên bần bật.
Phong Vô Kỵ nhìn nửa chuôi đao gãy còn lại trên tay mình, đôi mắt hung hãn hoàn toàn bị thay thế bởi sự sợ hãi tột cùng. Gã chưa từng chứng kiến kẻ nào có thể dùng tay không bẻ gãy một thanh đại đao đặc đúc bằng sức mạnh cơ bắp thô bạo đến thế.
"Bảo vệ thiếu chủ! Giết quái nhân giáp sắt!"
Chứng kiến thiếu chủ bị phế đao pháp, ba mươi tay đao của Huyết Lang Bang xung quanh bừng tỉnh khỏi cơn kinh hoàng. Chúng gầm rú vung đao bản rộng và xà mâu rỉ sét lao vào vây công Tần Thiết Y từ bốn hướng, quyết tâm dùng số lượng đè bẹp kẻ nặng nề.
Tần Thiết Y định dùng tay phải phóng sợi xích sắt gông tay đâm thẳng vào ngực Phong Vô Kỵ để kết liễu nhanh gã đệ tử Cuồng Đao. Nhưng ngay khi anh vừa nhấc cánh tay phải, khớp bả vai phải bị liệt rỉ sét kẹt khóa ngầm lại nhói lên một cơn đau buốt dữ dội. Khóa Cốt Châm vùng ngực nhích dần sát vùng tim mạch, đe dọa đâm nát tim anh nếu anh cố tình cưỡng ép bộc kình lực tay phải bị phế.
Anh khựng lại một nhịp thở, buộc phải từ bỏ ý định phóng xích đâm thẳng tầm xa. Anh nhanh chóng thay đổi chiến thuật chiến đấu cận chiến. Anh dồn toàn bộ tàn lực vào cánh tay trái khỏe mạnh còn lại.
Anh vung mạnh cánh tay trái, kéo theo sợi xích sắt gông tay huyền thiết dài hơn một trượng rỉ sét bám dày. Sợi xích sắt quăng ra tạo thành một vòng tròn lực khổng lồ xé rách không khí.
"Hoành Tảo Thiên Quân!"
Sợi xích sắt rỉ sét nặng nề quay tròn với tốc độ cực cao, vạch ra một vòng tròn kình lực xám tro đầy sát khí sa trường rít gầm rú dữ dội sát mặt đất tuyết phủ đầy sàn quán trọ.
"BÙM! BÙM! BÙM!"
Tiếng xương gãy vụn khan khốc vang lên liên tiếp hòa cùng tiếng la thét thảm thiết của bầy tay đao Huyết Lang Bang áp sát. Sức nặng ngàn cân của bộ giáp phối hợp quán tính ly tâm cực mạnh của sợi xích sắt quét ngã hàng loạt binh sĩ, đập gãy xương chân và xương sườn của hơn mười gã đao thủ lao tới đầu tiên. Thân hình của chúng bị quật văng ra xa như những bao cát rách, đập nát các bàn ghế gỗ nung và vách tường quán trọ, máu tươi phun ra nhuộm đỏ mặt sàn gỗ đóng băng.
Phong Vô Kỵ bị sức gió chấn động cực mạnh của sợi xích sắt hất văng lùi lại năm bước, ngã quỵ xuống đống đổ nát bàn ghế. Gã nhìn bầy thuộc hạ nằm la liệt rên rỉ rách nát dưới sàn gỗ rớm máu tươi, đôi bàn tay bọc da thú của gã run rẩy buông rơi chuôi đao gãy.
"Ngươi... ngươi không phải là người... ngươi là chiến thần sa trường..." Phong Vô Kỵ lẩm bẩm trong sự hoảng loạn tột cùng. Gã không màng đến danh tiếng Cuồng Đao Môn nữa, lồm cồm bò dậy cố gắng trốn chạy khỏi quán trọ trong sự nhục nhã.
Tần Thiết Y đứng vững vàng giữa đống đổ nát hoang tàn của Quán trọ Bão Tuyết. Bóng đen khổng lồ mang giáp sắt đen rỉ sét của anh đứng im lìm như một vị thần hủy diệt bước ra từ cõi chết. Máu tươi rớm ra từ lớp lót da ngực thấm đỏ một góc giáp sắt ngoài, nhỏ giọt đều đặn xuống mặt đất đóng băng. Lôi Chấn đứng sau quầy rượu, cánh tay duy nhất nắm chặt cán đao rách nát, đôi mắt rỉ lệ nhìn bóng lưng kiêu dũng của thiếu chủ họ Tần.
Cơ Vân lặng lẽ bước đến bên cạnh anh, kiếm Thanh Sương vẫn chưa rút vỏ nhưng đôi mắt sắc sảo của nàng lộ rõ sự lo lắng cho vết thương ngực đang chảy máu của anh. Nàng khẽ thì thầm: "Thiết Y... vết thương ngực của ngươi..."
"Không sao." Tần Thiết Y khàn giọng đáp, giọng nói lầm lì không một tia yếu đuối.
Đột ngột, một luồng gió bão tuyết cực mạnh từ bên ngoài ập tới, thổi phăng cánh cửa gỗ dày cộm của quán trọ bay ra xa, đập vỡ nát nền tuyết ngoài hiên. Luồng khí lạnh thấu xương ùa vào thổi tắt toàn bộ nến trong quán trọ, đẩy không gian vào bóng tối lạnh lẽo u u.
Từ trong bóng tối bão tuyết gầm rú ngoài cửa quán trọ, một bóng người khổng lồ khoác áo choàng lông sói đỏ rực rách nát chậm rãi bước vào. Gương mặt hung tợn đầy vết sẹo chéo rạch ngang má hiện ra dưới ánh đèn lồng đỏ còn sót lại ngoài hiên. Trên vai gã vác một cây đại đao răng cưa bản lớn nặng nề, lưỡi đao rớm máu tươi đang nhỏ giọt đỏ lòe loẹt xuống tuyết trắng xóa.
Huyết Lang!
Thủ lĩnh tối cao của hắc bang biên cương tàn bạo dã man đã xuất hiện từ trong bóng đêm bão tuyết gầm rú.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!