Quán Trọ Bão Tuyết
Gió tuyết Nhạn Môn Quan gầm rú như vạn con thú đói, quất những lọn băng buốt nhọn hoắt vào vách đá dựng đứng của con đường độc đạo biên thùy. Giữa màn sương tuyết trắng xóa mịt mù, mỗi bước chân của Tần Thiết Y nặng nề như một quả tạ ngàn cân nện xuống mặt đất đóng băng. Tiếng sắt thép va chạm khan khốc, trầm đục vang lên đều đặn dưới lớp áo choàng rách nát bám đầy tuyết lạnh.
Bộ Huyền Thiết Giáp nặng ngàn cân không thể tháo rời đang siết chặt lấy từng thớ thịt, xương tủy của anh. Cái lạnh âm độ của biên thùy hút dần chút sinh mệnh lực ít ỏi còn sót lại, biến khối sắt rỉ sét bọc quanh thân thể anh thành một cái hốc đá đông cứng. May mắn thay, lớp lót bằng da thú gấu tuyết mà Cơ Vân thay cho anh từ hôm qua đã cản bớt sự ma sát trực tiếp của lớp sắt rỉ vào da thịt rách nát bên bả vai. Dẫu vậy, bả vai phải của Tần Thiết Y vẫn liệt cứng hoàn toàn. Cánh tay phải buông thõng vô lực dưới lớp áo bào, lạnh ngắt và tê dại như một khúc gỗ mục. Anh chỉ có thể dùng tay trái giữ chặt mép áo choàng, che giấu sợi xích sắt gông tay rỉ sét đang nối liền hai cổ tay dưới vạt áo.
Đi bên cạnh anh, Cơ Vân khoác chiếc áo choàng lông cáo đỏ rực, bước đi nhẹ nhàng, thanh thoát như một vệt lửa lướt trên mặt tuyết. Đôi mắt sắc sảo của nàng không ngừng quan sát xung quanh vách đá hiểm trở. Nàng khẽ nghiêng đầu, giọng nói trầm ấm nhưng đầy cảnh giác lọt vào tai Tần Thiết Y qua kẽ hở tối tăm của chiếc mũ giáp sắt:
"Tiến thêm nửa dặm nữa là đến Quán trọ Bão Tuyết. Đó là nơi giao thương duy nhất của lữ khách, thương nhân buôn lậu và cả sát thủ biên cương. Liễu Tam Nương, chủ quán ở đó, có tai mắt khắp vùng biên viễn này. Ngươi phải giấu kỹ bộ giáp và sợi xích gông tay. Nếu Huyết Lang Bang phát hiện ra quái nhân giáp sắt xuất hiện, chúng ta sẽ bị bao vây trước khi kịp tìm thấy người của ngươi."
Tần Thiết Y im lặng. Gương mặt anh ẩn sâu sau chiếc nón lá sụp xuống che khuất nửa mặt, hơi thở khàn đục thoát ra thành những làn khói trắng mỏng manh. Anh cố vận một tia nội kình đan điền để làm ấm cơ thể, nhưng ngay lập tức, mười hai cây Khóa Cốt Châm giấu kín bên trong khớp ngực giáp nhói lên một cơn đau buốt thấu tim gan. Anh khẽ khựng bước, tay trái siết chặt xích sắt dưới vạt áo choàng để kìm nén cơn đau dữ dội. Khóa Cốt Châm đang cảnh báo anh: phế nhân mang trọng tội không được phép vận dụng nội lực sa trường cũ. Anh thở hắt ra, bước tiếp bằng sức bền thể chất thuần túy của một quân nhân ba đời trung liệt.
Quán trọ Bão Tuyết hiện ra giữa hẻm núi đá xám như một con quái thú bằng gỗ khổng lồ đang nằm phủ phục dưới tuyết. Những ánh đèn lồng đỏ lòe loẹt treo đung đưa trước hiên quán, tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo, ma mị giữa cơn bão cát tuyết đang gào thét. Tiếng ồn ào của thực khách, tiếng bát đĩa va chạm và mùi rượu ngô Thiêu Đao Tử nồng nặc bay ra từ khe cửa gỗ khép hờ.
Tần Thiết Y đẩy mạnh cánh cửa gỗ dày cộm bước vào. Tiếng bản lề rỉ sét rít lên ken két, thu hút vài ánh mắt cảnh giác của những gã lãng khách giang hồ đang ngồi uống rượu bên bếp lửa sưởi ấm. Anh cúi thấp đầu, kéo lê sợi xích sắt một cách cẩn trọng nhất có thể để không phát ra tiếng động quá lớn, rồi chọn một bàn tối tăm nhất ở góc khuất của quán trọ. Cơ Vân lặng lẽ ngồi xuống đối diện anh, tay nàng đặt hờ lên chuôi kiếm Thanh Sương dưới bàn, đôi mắt lướt nhanh qua một lượt các thực khách trong quán.
Quán trọ Bão Tuyết bốc lên thứ mùi hỗn tạp của mồ hôi người, khói than củi, mùi thịt dê nướng khét và mùi rượu mạnh rẻ tiền. Liễu Tam Nương, bà chủ quán trọ phong tình vạn chủng, đang ngồi tựa lưng vào quầy rượu bằng gỗ gụ. Nàng mặc chiếc áo choàng lông thú màu đen sang trọng, gương mặt trang điểm đậm, tay mân mê chiếc tẩu thuốc bằng đồng hun đang bốc khói mờ ảo. Đôi mắt sắc sảo của nàng khẽ dừng lại trên thân hình khổng lồ, nặng nề của Tần Thiết Y dưới chiếc nón lá rách nách, rồi lướt qua Cơ Vân với một nụ cười ẩn ý đầy khôn ngoan.
"Hai vị khách quý vượt bão tuyết đến đây, muốn dùng chút rượu Thiêu Đao Tử nóng để thông kinh mạch chứ?" Một giọng nói khàn khàn, lầm lì vang lên bên cạnh bàn của họ.
Tần Thiết Y khẽ ngẩng đầu dưới vành nón lá. Trước mắt anh là một phu dịch khuân vác gầy guộc nhưng săn chắc như gỗ mun đen đúc. Gã đàn ông chỉ còn một cánh tay phải gân guốc, cánh tay trái bị cụt sát bả vai loang lổ vết sẹo đao cũ rách nát. Mắt phải của gã bị một vết sẹo dài kéo từ trán xuống má, khiến gương mặt trông vô cùng dữ tợn nhưng lầm lì. Gã đang khom lưng xách một vò rượu đất nung nặng nề bằng một cánh tay duy nhất.
Đôi mắt sắt đá của Tần Thiết Y đột ngột co rút lại dưới mũ giáp tối tăm.
Lôi Chấn!
Cựu binh dũng mãnh của Thần Thương Doanh năm xưa, người từng vác đại đao chặn hậu cứu mạng hàng trăm huynh đệ dưới quyền phụ thân anh, nay lại phải ẩn tính mai danh làm phu khuân vác phế liệu, ăn xin tại quán trọ rách nát này để sinh tồn qua ngày.
Lôi Chấn đặt vò rượu xuống bàn, đôi mắt một sẹo của gã khẽ lướt qua sợi xích sắt rỉ sét lộ ra dưới vạt áo choàng của Tần Thiết Y. Gã khựng lại một nhịp thở ngắn ngủi, bàn tay gân guốc cầm vò rượu khẽ run lên bần bật. Gã nhận ra tiếng bước chân nặng nề nện đất đặc trưng của bộ Huyền Thiết Giáp và khí thế sa trường không thể lẫn vào đâu được của thiếu chủ họ Tần.
Lôi Chấn khom lưng sâu hơn, dùng thân hình gầy guộc của mình che khuất tầm nhìn từ quầy rượu của Liễu Tam Nương, khàn giọng thì thầm cực nhỏ:
"Thiếu chủ... Người thực sự còn sống..."
"Lôi thúc..." Tần Thiết Y khàn giọng đáp, tay trái anh siết chặt xích sắt gông tay dưới bàn để kìm nén sự xúc động tột cùng. "Huynh đệ sa trường năm xưa... còn lại những ai?"
Lôi Chấn cúi đầu lau bàn, giọng gã nghẹn lại, đầy đau đớn dằn vặt: "Trận chiến Vực Tử Thần mười năm trước... tàn binh của chúng ta bị phản đồ Trác Kính cắt đứt lương thảo quân nhu, phục kích dã man dưới hẻm vực sâu. Nhiều người đã chết đói, chết rét. Những người sống sót đều bị quan binh Nhạn Môn Doanh bắt giữ, phế bỏ võ công hoặc lưu đày làm nô lệ khai thác đá mỏ. Tôi may mắn trốn thoát được một cánh tay phế, làm phu khuân vác ở đây để nghe ngóng tin tức. Thiếu chủ, quan binh Từ Khôn đang ráo riết tuần tra vòng ngoài biên cương, kết hợp với Huyết Lang Bang lùng sục khắp nơi. Người mang giáp nặng ngàn cân không thể tự tháo rời này di chuyển rất nguy hiểm. Tôi đã âm thầm chuẩn bị một tấm bản đồ tuần phòng của quan binh địa phương để giúp Người tránh các toán kỵ binh đi tuần đêm bão."
Cơ Vân khẽ ho nhẹ để cảnh báo. Từ phía cửa quán trọ, tiếng bước chân rầm rập và tiếng cười hống hách vang lên xé toạc không khí ồn ào bên trong quán trọ Bão Tuyết.
Cánh cửa gỗ dày cộm bị đá phăng ra, luồng gió tuyết lạnh buốt ùa vào thổi tắt vài ngọn nến lung linh trên bàn rượu. Một toán võ giả hung hãn khoác áo da thú xù xì bước vào, tay cầm đại đao bản rộng và xà mâu rỉ sét. Dẫn đầu toán người là một thiếu niên vạm vỡ, ngực trần hở hình xăm hổ dữ tợn giữa trời tuyết lạnh. Hắn vác trên vai một cây đại đao bản rộng nặng năm mươi cân rèn bằng thép thô, gương mặt góc cạnh đầy vẻ kiêu ngạo, ngang tàng.
Phong Vô Kỵ!
Truyền nhân kiêu ngạo của Cuồng Đao Môn, kẻ đang làm tay sai cơ bắp bảo kê cho Huyết Lang Bang tại biên cương phía Bắc này.
"Liễu Tam Nương! Mau mang rượu mạnh Thiêu Đao Tử ra đây cho anh em ấm người!" Phong Vô Kỵ gầm lên, nện mạnh chuôi đại đao nặng nề xuống nền gỗ quán trọ phát ra tiếng rầm vang dội. "Hôm nay Huyết Lang Bang của chúng ta nhận được mật lệnh từ quan phủ, treo thưởng ngàn lượng vàng ròng để săn đầu một quái nhân mang giáp sắt đen rỉ sét vượt ngục lẩn trốn quanh đây. Anh em đi tuần suốt đêm bão tuyết mệt mỏi rã rời gân cốt rồi!"
Liễu Tam Nương khẽ cười phong tình, rít một hơi thuốc dài rồi phả khói mờ ảo: "Phong thiếu gia bớt giận. Quán trọ rách nát của ta chỉ có thương nhân nghèo khổ lánh nạn bão tuyết, làm gì có quái nhân giáp sắt nào ở đây?"
Phong Vô Kỵ không thèm nghe lời nàng. Đôi mắt hung hãn của hắn lướt nhanh qua các bàn rượu, rồi đột ngột dừng lại ở góc khuất tối tăm nhất của quán trọ—nơi Tần Thiết Y đang ngồi bất động dưới chiếc nón lá sụp che khuất gương mặt rỉ sét.
Hắn nhíu mày, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ nhìn vào thân hình to lớn khổng lồ bất thường dẫu đang khoác chiếc áo choàng rộng thùng thình của Tần Thiết Y. Hắn ngửi thấy mùi rỉ sét kim loại nồng nặc và mùi máu khô phảng phất bốc ra từ góc bàn tối tăm đó.
Phong Vô Kỵ cười khẩy một tiếng tàn độc. Hắn chậm rãi nhấc cây đại đao nặng năm mươi cân xuống khỏi vai, kéo lê lưỡi đao bản rộng trên nền gỗ quán trọ phát ra tiếng rít ken két rợn người, tiến thẳng về phía bàn của Tần Thiết Y.
"Này gã lữ khách mang nón lá kia!" Phong Vô Kỵ dừng bước trước bàn, vung mạnh đại đao chém đứt đôi một cây cột gỗ trang trí bên cạnh bàn để tạo uy thế bạo lực dã man. Tiếng gỗ thông gãy đôi rắc rắc vang dội khắp quán trọ, khiến các thực khách xung quanh hoang mang lo sợ dạt ra xa.
Tần Thiết Y vẫn ngồi im lìm như một pho tượng đá tảng sa trường dưới chiếc nón lá sụp che khuất gương mặt rỉ sét. Sợi xích sắt gông tay nối liền hai cổ tay dưới vạt áo bào khẽ rung lên bần bật, phát ra tiếng kêu u u rùng rợn do kình lực cơ bắp bắt đầu dồn nén cực hạn.
Phong Vô Kỵ vác đại đao nặng năm mươi cân, lưỡi đao sắc lẹm rớm máu lạnh buốt chỉ thẳng vào mặt Tần Thiết Y, gầm lên đầy sát khí:
"Ngươi giấu đầu lòi đuôi ở đây làm gì? Mau tháo nón lá ra cho bổn thiếu gia kiểm tra thân thể giáp sắt! Nếu không, nhát đao này của ta sẽ chém đôi cả nón lẫn đầu ngươi ngay lập tức! Thách đấu sinh tử tay đôi với ta, hoặc chịu chết dưới đao này!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!