Nhạc nềnKengeki

Huyết Nhục Sa Trường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bão tuyết trên Đỉnh Nhạn Môn rít gào như vạn tiếng oan hồn gào khóc, cuốn theo những bông tuyết lạnh buốt cắt da cắt thịt, quất liên tục vào lớp vỏ thép rỉ sét của bộ Huyền Thiết Giáp. Cái lạnh âm độ của hừng đông biên thùy nhanh chóng đông cứng những vệt máu tươi vừa rỉ ra từ vùng ngực bị bỏng rộp của Tần Thiết Y, biến chúng thành một lớp băng đỏ lòm bám chặt lấy lớp lót da thú gấu tuyết dày bên trong.


Tần Thiết Y quỵ gối chân trái trên mặt băng dốc đứng. Khớp gối trái vốn bị lỏng lẻo sau cú va chạm Trọng Thể Đè Bẹp ở mỏ đá Nhạn Môn, nay lại gánh thêm cú đập chí mạng từ tảng đá sạt lở lúc nãy, hoàn toàn phát ra tiếng kêu cơ khí "grog... grog..." kèn kẹt khô khốc. Từng thớ cơ đùi trái của anh co thắt dữ dội, đau đớn như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua gân tủy. Anh cố gồng lực đứng dậy, nhưng khớp khóa đầu gối bị kẹt cứng cơ học do nước tuyết đông đá, khiến cả thân hình nặng ngàn cân của anh lảo đảo, mất đi thăng bằng vật lý.


"Chết đi, tên phản đồ Tần gia!"


Tôn Đạt gầm lên một tiếng điếc tai. Thân hình khổng lồ mang giáp thép xám tro của hắn vút lên khỏi đống tuyết sạt lở. Đôi mắt hắn đỏ ngầu tơ máu, đầy sát khí điên cuồng của một chiến tướng sa trường vừa chứng kiến toàn bộ kỵ binh dưới quyền bị chôn vùi. Hắn vung hai tay, dồn toàn bộ bản mệnh cương kình vào thanh đại đao huyền thiết nặng sáu mươi cân. Lưỡi đao xé rách không khí bão tuyết, vạch ra một đường bán nguyệt xám kịt, chém thẳng xuống đỉnh mũ giáp của Tần Thiết Y.


Cú chém mang theo quán tính ngàn cân của một cao thủ Nhất Lưu Đỉnh Phong. Tần Thiết Y nín thở, tay trái bọc xích sắt gông tay vung mạnh thanh Phá Quân Thương gãy gác đỡ trực diện.


"BOONGGGG!"


Tiếng kim khí va chạm chấn động vang dội khắp đỉnh núi, hất tung một quầng tuyết trắng xóa xung quanh. Phản lực khổng lồ từ thanh đại đao của Tôn Đạt truyền qua thân thương gãy, dội thẳng vào bả vai trái và khớp gối trái đang bị rạn nứt của Tần Thiết Y.


"Rắc!"


Khớp gối trái giáp sắt tiếp tục phát ra tiếng nứt vỡ cơ khí giòn giã. Lực nén quá tải khiến Tần Thiết Y không thể chịu đựng nổi, cả thân hình ngàn cân của anh bị chấn động lún sâu xuống lớp băng dày thêm nửa thước, đầu gối trái quỵ hẳn xuống tuyết đỏ loang lổ.


Bên trong lồng ngực bọc sắt, mười hai cây Khóa Cốt Châm giấu kín bị chấn động mạnh nhích nhẹ, đâm nhói vào vùng da thịt rách nát trước ngực. Cơn đau thấu tim gan khiến Tần Thiết Y nghẹt thở, máu tươi trào ra khóe môi rỉ qua kẽ hở mũ giáp. Giữa cơn đau đớn tột cùng ấy, bàn tay trái bọc xích gông tay của anh khẽ siết chặt lấy Mảnh Vải Áo Choàng Mẫu Thân giấu trong ngực giáp. Vải lụa rách thấm máu khô của mẫu thân Diệp Thục Trinh như một luồng nhiệt lượng vô hình, giữ vững tia lý trí cuối cùng của anh không bị bóng tối nuốt chửng.


"Ha ha ha! Thương pháp Tần gia chỉ có thế này sao? Nằm xuống cho ta!" Tôn Đạt điên cuồng cười lớn, tay ghìm chặt cán đao, dùng sức nặng cơ thể đè miết lưỡi đao huyền thiết sát vào đỉnh mũ giáp Tần Thiết Y, ép khớp vai trái của anh phát ra tiếng rít ma sát kèn kẹt rợn người.


Đúng lúc này, từ phía dưới sườn dốc Đỉnh Nhạn Môn, tiếng vó ngựa dồn dập rầm rập lại vang lên. Qua màn sương tuyết mịt mù, đội quân tiếp viện của thống lĩnh Từ Khôn Nhạn Môn Doanh đang điên cuồng thúc ngựa kỵ binh đột kích lên núi. Ba ngàn Thiết Kỵ dẫu bị tuyết lở tiêu diệt phần lớn, nhưng toán quân tiên phong bọc giáp gỗ và khiên đồng khổng lồ vẫn còn hơn năm trăm quân đang áp sát hòng bao vây diệt khẩu toàn bộ nhân chứng.


Tần Thiết Y bị khóa chặt dưới đao của Tôn Đạt, khớp gối trái liệt cứng không thể di chuyển, bả vai phải liệt cũ nhói buốt dữ dội. Anh hoàn toàn rơi vào thế ngõ cụt sinh tử.


"Bảo vệ Thiếu chủ! Thần Thương Doanh, sát phạt sa trường!"


Một tiếng thét khàn khàn nhưng đầy uy dũng đột ngột xé rách màn bão tuyết.


Từ các hốc đá granite chắn gió phía sau, một bóng người gầy guộc nhưng săn chắc như gỗ mun đen lao ra như một con mãnh hổ sa trường. Đó là Lôi Chấn! Cựu binh Thần Thương Doanh cụt cánh tay trái sát bả vai, mắt phải mang vết sẹo dài trợn trừng giận dữ. Tay phải ông ghìm chặt thanh Độc Thủ Đao rách nát, dẫn đầu năm trăm cựu binh Thần Thương Doanh tàn binh lao thẳng vào vòng chiến.


Những cựu binh ấy, người thì mù mắt, người thì thọt chân, kẻ lại mang đầy sẹo bỏng lò rèn, nhưng trong tay họ đều cầm những thanh binh khí rỉ sét nhặt nhạnh từ mộ cổ. Họ không còn chiến giáp sáng ngời, không còn ngựa chiến oai phong, chỉ có lòng trung liệt sa trường và lời thề bảo vệ huyết mạch họ Tần bằng chính xương máu của mình.


"Lôi Chấn! Mau lui lại!" Tần Thiết Y hét lớn qua kẽ hở mũ giáp, giọng anh run lên vì lo sợ cho tính mạng của những huynh đệ cũ. Anh biết rõ, tàn binh với thân thể tàn phế không thể đối đầu trực diện với kỵ binh nặng bọc giáp gỗ và một chiến tướng Nhất Lưu Đỉnh Phong như Tôn Đạt.


Nhưng Lôi Chấn không hề dừng lại. Ông lao tới như một luồng gió lốc, vung thanh Độc Thủ Đao chém mạnh một nhát vào chân ngựa chiến khổng lồ của Tôn Đạt hòng bẻ gãy thế đứng của hắn.


"Tên tàn phế guốc mộc! Cút đi!"


Tôn Đạt không thèm quay đầu, chỉ vung chân trái bọc giáp thép nặng nề đá mạnh một cú như trời giáng vào lồng ngực Lôi Chấn.


"BÙM!"


Lôi Chấn bị cú đá cực mạnh hất văng ra xa ba trượng, đập mạnh lưng vào vách đá granite, hộc ra một ngụm máu tươi đỏ sẫm. Nhưng ngay khi vừa chạm đất, cựu binh cụt tay ấy đã dùng đao chống đất, lồm cồm bò dậy với ánh mắt kiên cường bất khuất. Ông hét lớn: "Huynh đệ! Dùng khiên thịt chặn đao cho Thiếu chủ!"


Năm mươi cựu binh Thần Thương Doanh tàn binh không chút do dự, đồng loạt hét vang tiếng hét sa trường, vác đao rỉ lao lên vây công Tôn Đạt. Họ dùng những thân thể đầy sẹo chằng chịt, lao thẳng vào lưỡi đao sáu mươi cân của đối thủ.


"XOẸT! XOẸT! RẮC!"


Đại đao của Tôn Đạt vung lên điên cuồng, chém đứt đôi một cây đao rỉ, chém rách lồng ngực một cựu binh già. Nhưng người lính già ấy dẫu bị chém trúng tim, trước khi tắt thở vẫn dùng hai tay ôm chặt lấy lưỡi đao của Tôn Đạt, máu tươi phun trào nhuộm đỏ cả cán đao huyền thiết.


"Thiếu chủ... mau... thông mạch gối giáp!" Người lính già thét lên hơi thở cuối cùng trước khi bị Tôn Đạt vung lực hất văng xác xuống vực sâu.


Tần Thiết Y chứng kiến cảnh tượng ấy, tim anh như bị vạn dao đâm xé. Nỗi đau đớn dằn vặt bùng cháy tột cùng trong lòng ngực anh. Những người lính này đáng lẽ đã được sống yên ổn ở biên thùy, nhưng vì anh, vì cái danh nghĩa Thần Thương Doanh trung liệt, họ lại một lần nữa dùng huyết nhục của mình để làm khiên chắn cho anh. Anh điên cuồng dồn toàn bộ kình lực cơ bắp vai bả vai trái, cố gắng đẩy lùi đao của Tôn Đạt để giải vây cho huynh đệ, nhưng khớp gối trái bị liệt cứng khiến anh không thể mượn lực từ mặt đất.


Đúng lúc này, phía sườn dốc dưới, quân tiếp viện của Từ Khôn đã tiến sát phạm vi ba trăm bước. Nhìn thấy trận hỗn chiến trên đỉnh núi, gã phó tướng chỉ huy lạnh lùng vung tay ra lệnh: "Bắn tên! Toàn quân bắn mưa tên tẩm độc vây quét tầm rộng! Giết sạch bọn chúng!"


"VÚT! VÚT! VÚT!"


Hàng vạn mũi tên tẩm độc kịch độc Băng Độc Tán đen kịt trút xuống như bão táp từ bầu trời xám xịt của Đỉnh Nhạn Môn. Mưa tên độc phủ kín toàn bộ khu vực vách đá dốc đứng, không chừa một khe hở nào.


Năm trăm cựu binh Thần Thương Doanh tàn binh hoàn toàn không có khiên sắt bảo vệ, thân thể tàn phế của họ trở thành những tấm bia đỡ đạn sống dưới làn mưa tên tàn độc.


"PHẬP! PHẬP! PHẬP!"


Tiếng mũi tên đâm xuyên qua da thịt gãy xương vang lên liên tục ghê người. Từng cựu binh ngã xuống dưới màn tuyết đỏ loang lổ. Nhưng không một ai quay đầu bỏ chạy. Những người còn sống sót điên cuồng lao về phía Tần Thiết Y, dùng chính thân thể đầy sẹo của mình xếp thành một bức tường thịt khổng lồ, che chắn hoàn toàn mưa tên độc đang trút xuống người anh.


"Tướng quân! Sống sót... rửa oan cho Thần Thương Doanh!" Một cựu binh trẻ tuổi bị găm đầy mũi tên trên lưng, máu độc xanh lục sủi bọt chảy ra từ khóe mắt, ngã gục ngay sát chân giáp của Tần Thiết Y, đôi bàn tay gầy guộc vẫn cố bám chặt lấy xích sắt gông chân của anh như muốn truyền thêm sức mạnh.


"Khônggg!" Tần Thiết Y gầm lên một tiếng đau đớn tột cùng. Giọng anh khản đặc, nộ khí phục hận sa trường dâng lên ngút trời, làm rạn nứt cả lớp băng bám trên mặt mũ giáp sắt.


Anh nhìn thấy Lôi Chấn cụt tay, mình mang đầy vết thương đao chém mới rách thịt rỉ máu, đang điên cuồng vung Độc Thủ Đao chặn đứng một toán kỵ binh tiếp viện vừa đột kích lên vách đá. Lôi Chấn dùng một cánh tay còn lại, vung đao chém đứt chân một con ngựa chiến, nhưng ngay lập tức bị đại đao của một kỵ binh khác chém trúng bả vai phải rách thịt sâu rớm máu tươi hoại tử.


Lôi Chấn loạng choạng quỵ gối xuống mặt tuyết đỏ, máu tươi từ vai phải phun ra nhuộm đỏ cả vạt áo khoác rách nát. Nhưng đôi mắt ông vẫn sáng quắc đầy chí khí bất khuất sa trường. Ông dùng chút tàn lực cuối cùng, cắm mạnh thanh đao rách xuống tuyết để giữ cho thân thể không bị ngã quỵ.


"Thiếu chủ... Thần Thương Doanh... thà chết đứng sa trường... chứ không sống quỳ dưới chân phản đồ!" Lôi Chấn hét lớn, giọng nói khàn đặc vang vọng khắp Đỉnh Nhạn Môn lộng gió.


Tôn Đạt nhìn thấy cảnh tượng tàn sát tàn binh dã man, đôi mắt hắn lộ ra vẻ tàn độc tột cùng. Hắn vung mạnh thanh đại đao huyền thiết sáu mươi cân, mượn phản lực hất văng xác những cựu binh xung quanh, vạch ra một đường đao chí mạng hướng thẳng về phía cổ họng của Tần Thiết Y đang quỵ gối bất lực.


Lưỡi đao huyền thiết sắc lẹm xé rách không khí bão tuyết, mang theo luồng cương kình sa trường lạnh buốt, chỉ còn cách cổ họng Tần Thiết Y chưa đầy một thước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!