Tuyết Lở Đỉnh Nhạn
Gió bão trên Đỉnh Nhạn Môn rít gào như vạn tiếng quỷ khóc thần gào, quét qua những vách đá granite dựng đứng đen kịt. Cái lạnh cực hạn của hừng đông ngày thứ năm như một lưỡi đao băng giá khổng lồ, điên cuồng nạo khoét vào từng kẽ hở của bộ Huyền Thiết Giáp nặng ngàn cân trên người Tần Thiết Y.
Dưới lớp sắt rỉ bốc khói nghi ngút, vùng da thịt trước ngực anh đang bỏng rát dữ dội. Lửa Thạch Hỏa vừa tắt để lại những vết bỏng rộp đỏ rực, da thịt rách nát rớm máu tươi loang lổ. Máu ấm chảy ra đến đâu liền bị cái lạnh thấu xương của đỉnh núi đóng băng đến đó, dính chặt vào lớp lót da thú gấu tuyết dày bên trong giáp. Cơn đau thấu tim gan ấy liên tục kích thích hệ thần kinh của anh, nhưng nhờ trạng thái Tuyệt Đối Chịu Đau, đôi mắt Tần Thiết Y dưới chiếc mũ giáp sắt vẫn lầm lì, lạnh lẽo như mặt hồ đóng băng vạn năm.
"Grog... grog..."
Tiếng cơ khí khô khốc kèn kẹt vang lên từ khớp gối trái. Di chứng rạn nứt khớp gối do va đập đá nhọn từ trận chiến mỏ đá Nhạn Môn vẫn chưa hề nguôi ngoai. Mỗi nhịp bước của anh đều nặng nề và lệch tâm, buộc anh phải dồn toàn bộ trọng lượng ngàn cân sang chân phải để giữ thăng bằng trên mặt băng trơn trượt như mỡ.
"Tần Thiết Y! Phế tướng sa cơ, hôm nay Đỉnh Nhạn Môn này chính là mồ chôn xương cốt của ngươi!"
Một tiếng quát như sấm đánh ngang trời vang lên từ sườn dốc phía dưới. Qua màn bão tuyết mịt mù, bóng tối khổng lồ của hàng ngàn chiến mã bọc giáp thép bắt đầu hiện rõ. Đi đầu là Tôn Đạt—thống lĩnh tiên phong quân dưới trướng Trác Kính. Hắn khoác chiếc áo choàng đen bay phần phật, mình mang giáp thép dày cộp màu xám tro, tay cầm thanh đại đao rèn từ huyền thiết vụn nặng sáu mươi cân rực lên sát khí sa trường. Ba ngàn Thiết Kỵ bọc giáp nặng nề dàn trận hình cánh cung, khóa chặt toàn bộ đường xuống núi duy nhất của hốc đá granite.
Cơ Vân vung kiếm Thanh Phong lướt lên chắn trước hốc đá, áo choàng đỏ rực của nàng nổi bật giữa tuyết trắng. Nàng nghiến răng, giọng nói trầm ấm nhưng đầy lo âu: "Tần tướng quân, ngực giáp của ngươi vừa bị nung đỏ, vết thương bỏng rộp chưa lành. Ba ngàn Thiết Kỵ này càn quét trực diện, chúng ta không thể dùng sức trần chống đỡ!"
Hoắc Thiết Sơn quỳ bên đe sắt rèn rách nát, đôi tay sần sùi bám chặt vào vách đá ngầm để nghe tiếng động. Lão thợ rèn mù hét lớn: "Tần Thiết Y! Khớp bả vai phải và hông phải của ngươi vừa được nới lỏng cơ khí tạm thời nhờ nhiệt Thạch Hỏa, nhưng khớp gối trái bị lỏng lẻo nặng nề. Nếu kỵ binh nặng đột kích, phản lực va chạm sẽ bẻ gãy hoàn toàn xương chân của ngươi!"
Tần Thiết Y không đáp bằng lời. Anh đưa bàn tay trái bọc xích gông tay rỉ sét lên, ra hiệu cho Cơ Vân và Hoắc Thiết Sơn lùi sâu vào hốc đá granite chắn gió. Anh khẽ nhích chân trái, cảm nhận thớ cơ đùi trái đang căng cứng cực hạn để chịu đựng sức nặng ngàn cân của giáp sắt.
Trong đầu anh lúc này là một sự tính toán lạnh lùng và chuẩn xác của một vị tướng quân từng trải qua trăm trận sa trường. Anh biết rõ, kỵ binh bọc giáp nặng nề của Tôn Đạt có sức càn quét vô địch ở địa hình bằng phẳng, nhưng sườn dốc Đỉnh Nhạn Môn này dốc đứng và trơn trượt. Hơn nữa, bão tuyết phong tỏa cực hạn đang làm tích tụ những mảng tuyết khổng lồ, lỏng lẻo trên các vách đá cheo leo phía trên. Đây không phải là chiến trường để đọ sức mạnh cơ bắp tay trần, mà là nơi để mượn sức nặng của thiên nhiên nghiền nát vạn quân.
Tần Thiết Y bắt đầu kéo lê sợi xích sắt gông tay, lảo đảo rút lui về phía vách đá tuyết lỏng lẻo hiểm trở phía sau hốc đá. Bước đi của anh tỏ ra vô cùng khó khăn, chân trái khập khiễng phát ra tiếng kêu kèn kẹt khô khốc của khớp gối lỏng lẻo.
Tôn Đạt nhìn thấy cảnh đó liền cười lớn đầy kiêu ngạo: "Ha ha! Chiến thần Thần Thương Doanh năm xưa nay chỉ còn là một con rùa sắt rách nát khập khiễng! Toàn quân nghe lệnh, vung giáo sắt đột kích trực diện! Giẫm nát hắn dưới vó ngựa cho ta!"
"RẦM! RẦM! RẦM!"
Tiếng móng guốc sắt nện xuống mặt băng đóng dày cộm vang lên dồn dập. Hàng trăm kỵ binh nặng tiên phong vung giáo dài sa trường, điên cuồng thúc ngựa lao thẳng lên sườn dốc đứng. Sức nặng của ngựa chiến bọc thép băm nát mặt tuyết xốp, tạo ra một luồng áp lực sa trường khủng khiếp lao thẳng về phía Tần Thiết Y.
Tần Thiết Y đứng im lìm sát mép vách đá tuyết dốc đứng. Gió bão thổi tung mái tóc xõa che nửa mặt anh, để lộ đôi mắt đỏ ngầu sát khí chiến thần. Anh nhắm nghiền mắt, bắt đầu vận dụng Quy Tức Phép Thở để điều hòa nhịp đập tim mạch đang hỗn loạn do cơn sốt bỏng rộp ngực giáp.
Anh đóng chặt các huyệt đạo hô hấp bên ngoài, thu hồi toàn bộ hơi thở vào đan điền sâu thẳm. Hơi ấm từ suối nước nóng ngâm mình và dược lực của Tuyết Liên Hoa trước đó bỗng chốc tụ hội về đan điền, chuyển hóa thành một luồng khí nóng bỏng của Nội Kình Sơ Sinh (Cấp 7). Luồng khí nóng đó lan tỏa khắp các kinh mạch bị chèn ép lâu ngày, dồn nén vào lồng ngực đang bị bỏng rách thịt dưới lớp giáp ngực nứt nẻ.
Khi đội kỵ binh tiên phong của đối thủ chỉ còn cách anh mười bước chân, kình lực sa trường của chúng đã áp sát làm rách nhẹ da mặt Tần Thiết Y qua kẽ hở mũ giáp.
Chính là lúc này!
Tần Thiết Y đột ngột mở trừng đôi mắt rực lửa phục hận. Anh há miệng, dồn toàn bộ khí nóng đan điền và luồng nộ khí phục hận vạn quân vào thanh quản, bộc phát chiêu thức Tuyết Lở Tiếng Gầm.
"HỒNGGGG!"
Một tiếng gầm chấn động vang dội như tiếng sấm sét hồng hoang bộc phát từ sâu trong lồng ngực bọc sắt của Tần Thiết Y. Luồng âm thanh vô hình mang theo kình lực của Nội Kình Sơ Sinh rít gào xé rách không khí sa trường, tạo ra một làn sóng chấn động mạnh mẽ lan truyền thẳng vào vách núi đá granite phủ đầy tuyết dày phía trên.
Âm thanh gầm rú kinh hoàng của tiếng gầm dội vào vách đá, tạo ra phản lực chấn động cộng hưởng tột cùng.
"CRẮC... CRẮC..."
Những vết rạn nứt khổng lồ xuất hiện trên mảng tuyết vách đá cheo leo phía trên Đỉnh Nhạn Môn. Trong tích tắc, hàng triệu tấn tuyết trắng xóa và đá tảng lỏng lẻo bắt đầu đổ ập xuống như một thác lũ khổng lồ từ trên trời rơi xuống.
"ẦM ẦM ẦM!"
Trận tuyết lở kinh hoàng nổ ra với sức tàn phá hủy diệt. Thác tuyết trắng xóa đổ sụp xuống sườn dốc đứng với tốc độ chóng mặt, cuốn trôi mọi chướng ngại vật trên đường đi của nó.
Tôn Đạt kinh hoàng nhận ra mưu kế tàn độc của Tần Thiết Y, hắn điên cuồng vung đại đao huyền thiết chém mạnh vào không khí hòng cản phá lực tuyết đổ, miệng hét lớn: "Lùi lại! Toàn quân rút lui!"
Nhưng đã quá muộn. Sức nặng khổng lồ của thác tuyết cuốn trôi hoàn toàn đội kỵ binh nặng bọc giáp thép của địch. Ngựa chiến khổng lồ hí vang thất thanh trong bất lực, giáp sắt nặng nề lúc này trở thành chiếc gông xiềng kéo chúng chìm sâu vào đống tuyết đổ dày đặc. Hàng trăm binh sĩ bị cuốn trôi xuống vực sâu không đáy dưới chân đỉnh núi, tiếng la hét thất thanh bị tiếng gầm rú của tuyết lở nuốt chửng hoàn toàn.
Giữa thác tuyết đổ sập cuồng bạo, Tần Thiết Y ghim chặt hai chân giáp bám đất bằng Sa Trường Hành Quân Bộ. Sức nặng ngàn cân của bộ Huyền Thiết Giáp bỗng chốc trở thành mỏ neo cứu mạng anh giữa dòng thác tuyết cuốn. Anh gập người thấp xuống, lấy lưng giáp dày nhất đỡ lấy các tảng đá dăm rơi sập.
"RẰM!"
Một tảng đá lớn sạt lở lao tới, đập mạnh trực diện vào khớp gối trái vốn đã bị lỏng lẻo nhẹ của Tần Thiết Y. Cú va đập vật lý cực mạnh phát ra tiếng kêu rạn nứt nẻ cơ khí giòn giã. Khớp gối trái của anh bị rạn nứt nặng nề thêm một vết sâu hoắm, khiến anh quỵ ngã chân trái xuống mặt băng đóng dày, máu tươi rớm ra từ vết bỏng rộp ngực giáp chảy loang lổ.
Trận tuyết lở dần ngưng tụ lại, để lại một khoảng lặng lẽ im lìm đến đáng sợ trên Đỉnh Nhạn Môn. Toàn bộ ba ngàn Thiết Kỵ truy đuổi đã bị chôn vùi hoàn toàn dưới lớp tuyết trắng xóa sâu vạn trượng.
Nhưng ngay giữa đống tuyết đổ hoang tàn ấy, mặt tuyết bỗng nhiên nứt vỡ ra.
"KENGGG!"
Một thanh đại đao huyền thiết nặng sáu mươi cân cắm phập mạnh mẽ vào vách đá granite dựng đứng bên cạnh Tần Thiết Y, phát ra tia lửa đỏ rực. Tôn Đạt mượn sức nặng của đại đao cắm chặt vách đá thoát chết thần kỳ, từ dưới đống tuyết lồm cồm bò dậy. Mình mang đầy vết máu loang lổ và tuyết trắng bám dày, đôi mắt hắn đỏ ngầu sát khí tột cùng, nhìn trừng trừng thẳng vào Tần Thiết Y đang quỵ gối chân trái.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!