Nhạc nềnKengeki

Bẫy Lửa Thạch Hỏa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết trên Đỉnh Nhạn Môn rít gào như vạn con dã thú đói khát, điên cuồng cào xé vách đá granite dựng đứng. Càng lên cao, không khí càng mỏng và lạnh buốt đến mức hơi thở vừa thoát ra khỏi kẽ hở mũ giáp đã lập tức đông cứng thành những bông tuyết nhỏ li ti. Mặt đất dưới chân dốc đứng đóng một lớp băng dày vĩnh cửu, trơn trượt như mỡ.


"Grog... grog..."


Tiếng cơ khí rạn nứt nẻ khô khốc liên tục phát ra từ khớp gối trái của Tần Thiết Y. Di chứng từ cú va chạm Trọng Thể Đè Bẹp ở mỏ đá Nhạn Môn Quan và trận kịch chiến với Từ Khôn dưới thung lũng thạch trận vẫn chưa hề nguôi ngoai. Khớp gối trái bị lỏng lẻo nặng nề, mỗi bước đi của anh đều phải trả giá bằng một lực nén lệch tâm tàn nhẫn, dồn toàn bộ trọng lượng ngàn cân của bộ Huyền Thiết Giáp vào thớ cơ đùi trái đang căng cứng cực hạn. Bên hông phải, vết sẹo bỏng nhiệt đen kịt vĩnh viễn—dấu vết tàn khốc của đợt nung Thạch Hỏa cứu mạng lần trước—co thắt kịch liệt dưới cái lạnh âm độ, rách da non và rỉ ra những giọt máu ấm sẫm màu, nhanh chóng bị hút chặt vào lớp lót da thú gấu tuyết dày bên trong.


Nhưng mối đe dọa chí mạng nhất không nằm ở khớp gối hay vết thương hông.


Dưới cái lạnh cực hạn của Đỉnh Nhạn Môn, lớp giáp sắt ngoài của bộ Huyền Thiết Giáp bắt đầu co rút vật lý một cách tàn nhẫn. Tiếng kim loại co ngót rít lên u u, kèn kẹt khắp thân thể Tần Thiết Y. Lực ép khổng lồ từ các phiến giáp ngực dồn ép lồng ngực anh vào thế ngạt thở.


"Rắc... rắc..."


Một cơn đau nhói buốt đột ngột đâm sâu vào vùng ngực trái, ngay sát tim mạch. Tần Thiết Y khựng lại, toàn thân run lên bần bật. Bên trong lồng ngực giáp, mười hai cây kim thép tàn độc của Khóa Cốt Châm đang bị lực co rút của giáp sắt đẩy nhích dần ra khỏi bệ cơ khí. Những mũi kim sắc lẹm, lạnh buốt đã xuyên qua lớp lót da thú, đâm nhẹ vào da thịt lồng ngực anh, vẽ ra những vệt máu tươi ấm nóng. Chỉ cần bộ giáp co rút thêm một phân nữa, hoặc nếu anh vô tình vận dụng một tia nội kình sa trường cũ để chống cự, cơ cấu tự hủy này sẽ lập tức đâm nát tim mạch anh ngay lập tức.


"Tần tướng quân!"


Cơ Vân khoác chiếc áo choàng lông cáo đỏ rực, đi đầu dẫn đường, nghe thấy tiếng xích sắt gông tay rớt sầm xuống băng đá liền quay đầu lại. Gương mặt sắc sảo của nàng tái đi vì kinh hoàng khi nhìn thấy Tần Thiết Y đang quỵ chân trái xuống tuyết, hai tay bọc xích gông tay ghìm chặt lấy ngực giáp, máu tươi rớm ra từ kẽ hở tấm bảo vệ ngực loang lổ rỉ sét.


Nàng lao tới, không màng đến lớp sắt lạnh buốt có thể làm lột da tay, dốc sức đỡ lấy bả vai trái của anh. "Nhiệt độ giáp giảm quá sâu rồi! Khớp khóa ngực đang co rút! Lôi Chấn! Mau nhóm lửa nấu nước nóng!"


Lôi Chấn cụt cánh tay trái, tay phải xách chiếc nồi đồng méo mó chứa đầy tuyết sấy, vội vã cào tuyết định nhóm lửa bằng củi khô mang theo. Nhưng gió bão trên Đỉnh Nhạn Môn quá cuồng bạo, ngọn lửa vừa nhen nhóm đã bị thổi tắt lịm. Cơ Vân nghiến răng, giật lấy nồi nước nóng hiếm hoi còn sót lại trong bao da hành lý, đổ trực tiếp lên các chốt khóa khớp bả vai và ngực của Tần Thiết Y hòng dùng nhiệt độ làm rã băng rỉ sét.


"XÈO!"


Nước nóng vừa chạm vào thớ thép rỉ lạnh buốt liền bốc lên một làn khói trắng nhạt, nhưng chưa kịp làm giãn nở các bánh răng cơ khí, cái lạnh âm độ sâu của đỉnh núi đã biến dòng nước đó thành một lớp băng mới, bám chặt lấy các chốt khóa, khóa cứng bộ giáp vào trạng thái co rút tột cùng. Khóa Cốt Châm đâm sâu thêm nửa phân, khiến Tần Thiết Y hộc ra một ngụm máu ấm ngay bên trong mũ giáp sắt.


"Không được dùng nước nóng! Nước sẽ đóng băng ngay lập tức và giết chết hắn!"


Một giọng nói già nua, khàn khàn nhưng uy lực vang lên từ phía sau một hốc đá granite chắn gió gần đó. Lão thợ rèn mù Hoắc Thiết Sơn bước ra, đôi bàn tay to lớn sần sùi đầy sẹo bỏng nhiệt bám chặt vào vách đá để định hướng. Ông không nhìn thấy gì, nhưng thính giác nhạy bén phi thường của một thợ rèn hoàng gia đã giúp ông nghe thấu tiếng co rút kèn kẹt của bộ giáp sắt.


Hoắc Thiết Sơn quát lớn: "Cơ Vân! Mau đưa hắn vào hốc đá chắn gió! Chỉ có Quặng Thạch Hỏa địa nhiệt mới cứu được hắn lúc này!"


Lôi Chấn cùng Cơ Vân dùng hết sức lực kéo lê thân hình nặng ngàn cân của Tần Thiết Y vào sâu trong hốc đá hẹp. Không gian chật hẹp tạm thời ngăn chặn sức gió gầm rú của bão tuyết, nhưng cái lạnh thấu xương vẫn bám riết lấy lớp giáp ngoài rỉ sét.


Tần Thiết Y quỵ ngồi tựa lưng vào vách đá lạnh, hơi thở đứt quãng, nhịp tim đập dồn dập đầy hỗn loạn. Mười hai cây Khóa Cốt Châm đang rung lên bần bật sát tim mạch anh.


Hoắc Thiết Sơn quỳ xuống bên cạnh Tần Thiết Y, đôi tay sần sùi sờ soạng khắp ngực giáp của anh, cảm nhận vết nứt nẻ cơ khí đang ngày càng mở rộng dưới áp lực co ngót nhiệt. Lão rèn mù nghiêm giọng: "Tần Thiết Y, nghe ta nói! Quặng Thạch Hỏa thu hoạch được từ mỏ đá Nhạn Môn có nhiệt lượng cực cao, nhưng nếu nung trực tiếp lên giáp ngực, sức nóng của nó sẽ thiêu cháy lớp lót da thú gấu tuyết, nung đỏ tấm bảo vệ ngực và bỏng trực tiếp vào da thịt vùng ngực của ngươi. Ngươi có chịu đựng nổi không?"


Tần Thiết Y không đáp bằng lời. Anh dùng tay trái bọc xích gông tay, run rẩy móc từ trong bao da thú ra ba viên Quặng Thạch Hỏa rực sắc đỏ nhạt, đặt mạnh vào lòng bàn tay Hoắc Thiết Sơn. Ánh mắt anh đỏ ngầu sát khí sa trường dưới kẽ hở tối tăm của mũ giáp biểu thị quyết tâm sắt đá.


"Tốt! Đúng là dòng máu trung liệt của Tần gia!" Hoắc Thiết Sơn hét lớn, tay phải vớ lấy cây búa đúc Huyền Thiết cổ nặng một trăm hai mươi cân mang theo sau lưng. Lão dùng búa đập mạnh vào ba viên quặng Thạch Hỏa, nghiền nát chúng thành bột mịn.


Lão rèn mù nhanh tay rải bột Thạch Hỏa trực tiếp vào các kẽ hở khớp khóa bả vai và ngực giáp ngoài của Tần Thiết Y, rồi dùng một mồi lửa than hắc thạch nhỏ dính chặt vào.


"BÙNG!"


Bột Thạch Hỏa tiếp xúc trực tiếp với không khí và tàn lửa liền bùng cháy đỏ rực, tỏa ra một làn khói ấm nồng nặc mùi lưu huỳnh. Nhiệt lượng cực đại tỏa ra tức thì, bao phủ toàn bộ vùng ngực và bả vai của Tần Thiết Y trong một quầng lửa đỏ rực rỡ.


"XÈO... XÈO..."


Tiếng mỡ gấu tuyết từ lớp lót da thú bên trong giáp bị nung nóng chảy ra, xèo xèo bốc khói tanh nồng. Sức nóng khủng khiếp nhanh chóng nung đỏ tấm bảo vệ ngực ngoài bằng sắt rỉ. Lớp da thịt dưới ngực Tần Thiết Y bắt đầu bị bỏng rộp đỏ rực, rách thịt và rỉ máu tươi do nhiệt độ nung trực tiếp của giáp sắt ngoài dội thẳng vào.


Cơn đau đớn tột cùng ập đến như một lò lửa địa ngục thiêu đốt gân tủy anh.


Tần Thiết Y gồng cứng cơ bắp toàn thân, gân xanh trên cổ và bắp tay nổi cuồn cuộn như những sợi dây đồng đúc. Đôi mắt anh đỏ ngầu đầy sát khí chiến thần dưới mũ giáp, nhưng anh không hề phát ra một tiếng rên rỉ nào. Hệ thần kinh bị chai lỳ trước đau đớn tuyệt đối của trạng thái Tuyệt Đối Chịu Đau (Cấp 11) được kích hoạt cực hạn, giúp anh duy trì lý trí tỉnh táo giữa cơn cuồng nộ của lửa đỏ.


"Vận khí! Mau vận dụng Băng Tuyết Ngự Hàn Phép để bảo vệ phủ tạng!" Hoắc Thiết Sơn hét lớn bên tai anh.


Tần Thiết Y nín thở dồn khí nóng từ đan điền lan tỏa khắp các mạch máu toàn thân, áp dụng Băng Tuyết Ngự Hàn Pháp. Anh điều息 ngưng thở nhẹ, dồn toàn bộ nội khí sơ sinh để tạo ra một luồng khí mát lạnh bảo vệ các cơ quan nội tạng bên trong không bị sức nóng của lửa Thạch Hỏa thiêu rụi, đồng thời thông suốt các mạch máu bị chèn ép lâu ngày dưới sức nặng của giáp sắt.


"KENG! RẮC!"


Sau nửa nén nhang nung đốt kịch liệt, tiếng cơ khí giãn nở vang dội vang lên giòn giã từ các chốt khóa ngực giáp. Dưới sức nóng cực đại của lửa Thạch Hỏa, lớp sắt rỉ ngoài giãn nở trở lại, giải phóng hoàn toàn độ linh hoạt của các bánh răng cơ khí ngầm.


Mười hai cây Khóa Cốt Châm tàn độc dần dần nhích ngược trở lại, thu gọn hoàn toàn vào bên trong bệ cơ khí bảo vệ ngực, giải tỏa áp lực chí mạng đè nặng lên tim mạch Tần Thiết Y suốt mười năm qua.


Tần Thiết Y đứng thẳng dậy giữa hốc đá lộng gió, bộ Huyền Thiết Giáp rỉ sét bốc khói nghi ngút, rỉ ra những giọt máu tươi lẫn lộn mỡ gấu tuyết cháy xém. Anh khôi phục hoàn toàn 50% độ linh hoạt di chuyển của cơ thể, bả vai phải và khớp hông phải ấm lên giãn nở cơ khí hoàn toàn dẫu da thịt ngực bị bỏng rộp rách nát nghiêm trọng.


Anh siết chặt tay trái bọc xích gông tay rỉ sét, cảm nhận kình kình lực ngoại gia Cấp 8 (Ngoại Gia Trọng Kình) đang cuồn cuộn chảy trong huyết quản, sẵn sàng cho trận quyết chiến sinh tử cuối cùng.


Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.


Lửa Thạch Hỏa vừa tắt, sương khói vẫn còn mịt mù ngoài cửa hốc đá, mặt đất dưới chân Đỉnh Nhạn Môn bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Tiếng đá tảng sạt lở rào rào dội lại từ vách núi phía Tây.


Thông qua tai sắt của mũ giáp áp sát vách đá, Tần Thiết Y nghe thấy tiếng rung động truyền âm quen thuộc: Tiếng móng guốc sắt nện xuống mặt băng đóng dày cộm, dồn dập và nặng nề như sấm sét sa trường.


"Tướng quân! Tiếng vó ngựa... là Thiết Kỵ hạng nặng của Tôn Đạt!" Lôi Chấn cụt cánh tay trái hét lớn, tay phải ghìm chặt cán đao rách nát, gương mặt đầy sẹo biến dạng vì kinh hoàng.


Qua màn bão tuyết trắng xóa ngoài hốc đá, bóng tối khổng lồ của hàng ngàn chiến mã bọc giáp thép nặng nề bắt đầu xuất hiện, dàn trận bao vây kín sườn dốc Đỉnh Nhạn Môn, khóa chặt mọi lối thoát hiểm duy nhất của nhóm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!