Thiết Giáp Cự Kình
Sương mù ẩm ướt từ những con suối ngầm dưới lòng đất thung lũng phía Đông Nhạn Môn Quan bốc lên cuồn cuộn, quyện chặt lấy bão tuyết gầm rú tạo thành một bức màn trắng đục dày đặc. Giữa những cột đá granite khổng lồ san sát của Thạch Trận Cổ, tiếng ngựa chiến hí vang thất thanh xen lẫn tiếng xương cốt gãy vụn của binh sĩ Nhạn Môn Doanh dội lại nghe u u u uất. Địa hình hiểm trở cùng chiến thuật chia cắt thông minh của cựu thư lại Từ Hữu Minh đã biến ba ngàn Thiết Kỵ bọc giáp nặng nề thành những con rùa sa bẫy, tự dẫm đạp lên nhau mà nát vụn.
Nhưng ở trung tâm trận địa nứt nẻ, áp lực sinh tử vẫn chưa hề hạ nhiệt.
"Grog... grog..."
Tiếng cơ khí rạn nứt nề rít lên khô khốc từ khớp đầu gối trái của bộ Huyền Thiết Giáp. Di chứng từ cú va chạm Trọng Thể Đè Bẹp ở mỏ đá Nhạn Môn Quan, cộng thêm cú nện chân Thiết Chùy Chấn Đất vừa rồi đã khiến khớp gối trái bị lỏng lẻo nặng nề. Mỗi khi Tần Thiết Y dồn lực chân xuống mặt băng trơn trượt, bộ khớp sắt rỉ lại phát ra tiếng kêu kèn kẹt khô khốc, khiến thân hình nặng ngàn cân của anh hơi lảo đảo, mất đi mười phần thăng bằng di chuyển nhanh.
Bên hông phải, vết sẹo bỏng nhiệt đen kịt vĩnh viễn – dấu vết đau đớn tột cùng từ đợt nung Thạch Hỏa để bảo trì giáp trước đó – lại bắt đầu nhói lên dữ dội dưới cái lạnh âm độ của đêm biên thùy. Thớ cơ hông co thắt kịch liệt để giữ thăng bằng cho cả khối sắt nặng nề, khiến máu tươi rớm ra từ da non mới liền, thấm đỏ cả lớp lót da thú gấu tuyết dày bên trong giáp.
Nhưng Tần Thiết Y không hề lùi bước. Ánh mắt anh đỏ ngầu sát khí sa trường dưới kẽ hở tối tăm của chiếc mũ giáp rỉ sét, nhìn trừng trừng vào bóng người cưỡi ngựa chiến đang điên cuồng lao tới.
"Tần Thiết Y! Phản đồ Tần gia! Hôm nay ta phải lấy đầu ngươi để dâng lên Đại tướng quân Trác Kính!"
Từ Khôn vung sa trường thương dài nặng bốn mươi cân có khắc huy hiệu Trác gia, điên cuồng thúc con ngựa chiến bọc giáp nhẹ còn sót lại đột kích trực diện. Nhận thấy Thiết Kỵ của mình đã bị thạch trận chia cắt tiêu diệt hoàn toàn, gã thống lĩnh Nhạn Môn Doanh đã rơi vào đường cùng, điên cuồng dồn toàn bộ nội kình sa trường vào mũi thương thép nguội hòng mở đường máu.
"Vút! Vút! Vút!"
Mũi sa trường thương của Từ Khôn vạch ra những đường đâm thẳng dứt khoát, tàn độc nhắm thẳng vào các khớp hở giáp hông của Tần Thiết Y. Thương pháp sa trường thực dụng, lấy mạng làm gốc, không hề có một chiêu thức hoa mỹ thừa thãi nào. Luồng thương kình sắc bén xé rách sương mù, rít lên những tiếng u u rợn người.
Tần Thiết Y quỵ chân trái xuống tuyết, khớp gối lỏng lẻo kèn kẹt không thể giúp anh tránh né linh hoạt. Trong giây phút nghẹt thở, anh dồn toàn bộ kình lực vào cánh tay trái – cánh tay duy nhất còn linh hoạt hoàn toàn của mình.
"XOẠT!"
Tần Thiết Y vung mạnh tay trái, quay sợi Xích Sắt Gông Tay rỉ sét dài hơn một trượng trước mặt. Kình lực cơ bắp cuồn cuộn truyền qua từng mắt xích sắt đen kịt, tạo thành một vòng xoáy xích sắt quay tròn nhanh mờ ảo như một bức tường sắt bảo vệ vật lý kiên cố.
"KENG! KENG! KENG!"
Mũi sa trường thương của Từ Khôn đâm liên hoàn trúng vào vòng xoáy xích sắt, phát ra những tiếng va chạm kim khí đanh tai dội ngược khắp thung lũng đá. Tia lửa đỏ rực bắn ra tung tóe giữa sương mù trắng xóa. Lực đâm cực mạnh truyền qua xích sắt khiến cổ tay trái của Tần Thiết Y bị mài mòn rách thịt, máu tươi rỉ ra loang lổ trên lớp sắt rỉ.
Nhận thấy khoảng cách áp sát đủ gần, Tần Thiết Y định vung xích sắt gông tay quấn chặt lấy cổ Từ Khôn để vật ngã gã xuống ngựa. Tuy nhiên, ngay khi anh vừa vận lực dồn lên bả vai phải để phối hợp vung xích tầm rộng, khớp khóa bả vai phải rỉ sét cũ lại kẹt cứng kịch liệt.
Một cơn đau buốt thấu tận xương tủy dội ngược lại gân vai phải bị liệt. Vết rách da thịt bả vai phải rớm máu đen loang lổ dưới lớp lót da thú. Lực vung xích bị hụt đà nửa chừng, sợi xích sắt nặng nề rơi sầm xuống mặt đất đóng băng, nện nứt một khối đá granite cổ đại.
"Ha ha! Cánh tay phải của ngươi đã phế hoàn toàn rồi! Chết đi!"
Từ Khôn cười lạnh tàn độc, phát hiện ra điểm yếu bả vai liệt của Tần Thiết Y. Gã thúc ngựa chiến lao sát thêm một bước, dồn toàn bộ nội kình sa trường vào mũi thương thép nguội, đâm thẳng một cú chí mạng vào lồng ngực Tần Thiết Y.
Cú đâm cực nhanh, cực hiểm, nhắm thẳng vào tim mạch.
Tần Thiết Y nín thở dồn khí nóng từ đan điền lan tỏa khắp cơ thể. Anh không hề né tránh, cũng không vung xích cản phá. Anh hiểu rõ, với khớp gối trái lỏng lẻo và bả vai phải bị liệt kẹt, né tránh chỉ khiến anh để lộ thêm nhiều kẽ hở chí mạng cho đối thủ khai thác. Anh chủ động chịu nhát đâm này để triệt tiêu tầm đánh dài của thương, mượn khoảng cách cực gần để phản công cận chiến tàn bạo.
"KENGGG!!!"
Mũi sa trường thương của Từ Khôn đập trúng Hộ Tâm Kính Rỉ Sét gắn trên ngực giáp của Tần Thiết Y.
Tiếng va chạm khổng lồ vang lên chói tai như tiếng chuông đồng sa trường bị nện mạnh. Tấm gương đồng bảo vệ tim vốn đã bị nứt do một nhát thương cũ năm xưa, nay chịu thêm lực đâm cực đại liền rạn nứt thêm một vết sâu hoắm, rỉ sét bám dày rơi rụng rải rác xuống tuyết đỏ. Lực chấn động vật lý khổng lồ truyền qua lớp giáp sắt ngoài dội thẳng vào lồng ngực Tần Thiết Y, khiến anh nhói đau kịch liệt vùng tim.
Mười hai cây Khóa Cốt Châm giấu kín bên trong khớp ngực co rút mạnh mẽ do áp lực va chạm, nhích nhẹ sát tim mạch tạo ra một vệt rách da rớm máu ấm nóng hổi. Tần Thiết Y hộc ra một ngụm máu ấm ngay bên trong mũ giáp sắt, vị tanh nồng của máu kích thích bản năng chiến thần phục hận trong anh trỗi dậy cuồng bạo.
Sức nặng ngàn cân của bộ Huyền Thiết Giáp ghim chặt chân Tần Thiết Y xuống đất tuyết như một tảng đá thái sơn vững chãi, giúp anh hấp thụ hoàn toàn lực đâm chấn động của Từ Khôn mà không hề bị lùi lại một bước.
Trong giây phút mũi sa trường thương của Từ Khôn bị khựng lại trên hộ tâm kính, Tần Thiết Y vung tay trái bọc xích gông, chộp chặt lấy cán sa trường thương bọc thép của đối thủ. Anh gồng cứng cơ bắp bả vai trái, bộc phát hoàn toàn kình lực ngoại gia Cấp 8 Ngoại Gia Trọng Kình.
"RẮC! RẮC!"
Tần Thiết Y vận dụng quán tính sức nặng ngàn cân của bộ giáp, xoắn mạnh cánh tay trái bọc xích sắt. Lực vặn vật lý cực đại đè nén khiến cán sa trường thương bằng gỗ sa trường bọc thép dẻo dai của Từ Khôn bị rạn nứt rồi gãy đôi giòn giã ngay trước mắt gã thống lĩnh.
Từ Khôn kinh hoàng nhìn nửa cán thương gãy còn lại trong tay, gương mặt sẹo chiến trận sa trường sẫm lại vì hoảng sợ tột độ. Gã không thể ngờ quái nhân giáp sắt rỉ sét dẫu bị liệt bả vai phải vẫn sở hữu kình lực ngoại gia tàn phá khủng khiếp đến thế.
Không để đối thủ kịp giật mình rút lui, Tần Thiết Y dồn toàn bộ kình lực phục hận vào đầu nhọn của sợi xích sắt gông tay trái. Anh vung mạnh cánh tay, phóng thẳng đầu xích nhọn ra phía trước—Đâm Xích Xuyên Giáp!
"XOẸT!!!"
Sợi xích sắt huyền thiết cổ mới đúc phóng đi thẳng tắp nhanh như chớp, xé rách sương mù dày đặc, phát ra tiếng rít xé gió gầm rú rợn người. Đầu xích nhọn hoắt bọc kình lực sa trường đâm thủng giáp vai sắt đen cao cấp của Từ Khôn, cắm sâu vào xương bả vai gã thống lĩnh.
"A... A... A!!!"
Từ Khôn hét lên thảm thiết, máu tươi phun ra đỏ rực cả tuyết trắng. Lực phóng xích nặng nề hất văng gã thống lĩnh Nhạn Môn Doanh khỏi lưng chiến mã, ngã quỵ xuống đất đá nhọn của thạch trận cổ.
Tần Thiết Y kéo mạnh sợi xích sắt, định lôi lê lết Từ Khôn lại gần để kết liễu hoàn toàn. Nhưng đúng lúc đó, hàng chục hộ vệ trung thành dưới quyền Từ Khôn từ trong sương mù liều chết lao ra. Chúng vung đại đao chắn trước mặt Tần Thiết Y, dốc lực bắn mưa tên để cản bước anh, đồng thời dìu Từ Khôn đang trọng thương lên một con ngựa chiến khác.
"Tướng quân! Mau rút! Hướng về Đỉnh Nhạn Môn!"
Từ Khôn được hộ vệ cứu thoát chạy trốn, gã ôm lấy bả vai rách thịt rớm máu, điên cuồng thúc ngựa chiến trốn chạy về phía Đỉnh Nhạn Môn—nơi Đại tướng quân Tôn Đạt đang tập hợp lực lượng Thiết Kỵ hạng nặng cuối cùng để thiết lập vòng vây diệt khẩu.
Tần Thiết Y đứng ghim chân giáp nứt nẻ giữa đống đổ nát của ngựa chiến, nhìn theo bóng ngựa chiến trốn chạy khuất dần sau làn sương mù trắng xóa. Khớp gối trái giáp sắt rạn nứt kèn kẹt khô khốc, vết thương ngực rớm máu ấm nhói đau từng đợt dữ dội.
Cùng lúc đó, gió lạnh buốt từ hướng Đỉnh Nhạn Môn bắt đầu thổi mạnh dội ngược lại thung lũng đá. Cơn bão tuyết phong tỏa cực hạn bắt đầu nổi lên dữ dội, nhiệt độ giảm sâu kịch liệt, đe dọa đóng băng kẹt cứng bộ giáp sắt ngàn cân của anh một lần nữa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!