Nhạc nềnKengeki

Thạch Trận Tuyết Hận

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bão tuyết Nhạn Môn Quan gầm rú như vạn con thú đói rống lên giữa đêm đông lạnh giá. Trên ngã ba phố cổ chật hẹp, tàn lửa đỏ rực từ những ngôi nhà đổ nát bị gió cuốn bay, lướt qua những thớ sắt rỉ sét đen kịt của bộ Huyền Thiết Giáp đang khóa chặt thân hình khổng lồ của Tần Thiết Y.


"Grog... grog..."


Khớp gối chân giáp bên trái bị lỏng lẻo phát ra tiếng kêu cơ học đầy nặng nề mỗi khi anh dồn trọng tâm. Cơn đau nhói buốt từ vết sẹo bỏng nhiệt đen kịt vĩnh viễn bên hông phải co thắt dữ dội dưới cái lạnh âm độ. Tần Thiết Y siết chặt tay trái bọc xích gông, nơi mảnh ngọc bội Uyên Ương bị sứt góc của thê tử Lục Uyển Đình đang được áp chặt vào lồng ngực qua lớp lót da thú gấu tuyết dày. Bên trong ngực giáp, mười hai cây Khóa Cốt Châm tàn độc nhích nhẹ sát tim, để lại một vệt rách da rớm máu ấm nóng hổi khi anh dồn nén kình lực ngoại gia Cấp 8 Ngoại Gia Trọng Kình.


Từ phía cổng thành đổ nát, tiếng vó ngựa kỵ binh nặng nề của Từ Khôn đang rầm rập áp sát. Khói độc Thiết Rỉ Độc sủi bọt xanh lục từ giếng nước bị đầu độc vẫn đang bốc lên nghi ngút, đe dọa ăn mòn các chốt khóa khớp của bộ giáp sắt ngàn cân nếu anh tiếp tục dây dưa ở đây.


"Tướng quân! Mau đi!" Lôi Chấn cụt cánh tay trái ghìm chặt đao rách, gương mặt đầy sẹo rớm máu tươi do hơi lạnh đóng băng hét lên. "Tôn Đạt đang vác đại đao nặng sáu mươi cân đột kích từ phía sau, chúng ta bị kẹp giữa ngõ cụt rồi!"


Tần Thiết Y không đáp. Anh đưa bàn tay trái bọc xích gông lên môi, ngậm chặt chiếc Sáo Trúc Cổ Lão dạt gió thổi mạnh một hơi dài.


"U... U... U..."


Tiếng sáo trúc phát ra âm thanh tần số thấp trầm ấm, xuyên qua tiếng gầm rú của bão tuyết, truyền đi rất xa trong thung lũng đá.


Chỉ ba hơi thở sau, từ màn sương tuyết mịt mù phía Đông, một tiếng hí vang trời dội lại. Tiếng móng guốc nện xuống mặt băng dày cộm vang lên rầm rập, nặng nề và dũng mãnh hơn bất kỳ con chiến mã nào của Nhạn Môn Doanh. Một bóng đen khổng lồ lao ra từ màn sương—đó là con Hắc Mã chiến mã đặc chủng của Thần Thương Doanh cũ, con ngựa duy nhất được lai tạo với bộ xương thép dẻo dai đủ sức gánh vác sức nặng ngàn cân của bộ Huyền Thiết Giáp.


Con hắc mã trung thành lao đến sát bên Tần Thiết Y, bờm đen tung bay trong gió tuyết. Nó cọ mõm vào tấm hộ tâm kính rỉ sét trên ngực anh, khè ra luồng hơi ấm nóng hổi.


Tần Thiết Y dùng tay trái bọc xích sắt vịn chặt vào yên ngựa da hổ cũ, gồng lực bắp đùi trái nén chặt tiếng kêu kèn kẹt của khớp gối lỏng lẻo, bật người nhảy lên lưng ngựa. Sức nặng vạn cân dội xuống khiến con hắc mã hơi khụy chân, nhưng nó lập tức đứng vững, bốn móng sắt ghim sâu xuống nền đá đóng băng.


"Cơ Vân! Lôi Chấn!" Tần Thiết Y ghìm cương hắc mã, giọng nói đục ngầu vang lên sau lớp mũ sắt rỉ sét: "Dẫn dụ toàn bộ Thiết Kỵ của Từ Khôn về phía thung lũng đá phía Đông. Ta sẽ làm mồi nhử trực diện!"


Cơ Vân khoác chiếc áo choàng lông cáo đỏ rực đứng trên mái nhà gỗ nứt nẻ, thanh kiếm mỏng trong tay nàng vung lên gạt bay một mũi tên lạc. Nàng nhìn Tần Thiết Y bằng ánh mắt lo lắng xót xa, nhưng lập tức quay sang phía cựu thư lại Từ Hữu Minh đang đứng ẩn nấp dưới thềm đá.


Từ Hữu Minh điều chỉnh lại gọng kính tre mờ đục vì hơi lạnh, vuốt chòm râu dê gầy gò, khàn giọng nói: "Tướng quân quyết định đúng đắn! Phía Đông chính là Thạch Trận Cổ. Nơi đó sương mù dày đặc quanh năm, cột đá khổng lồ san sát. Chỉ cần áp dụng Thạch Trận Cổ Quy Tắc, chúng ta có thể bẻ gãy hoàn toàn quán tính càn quét của ba ngàn Thiết Kỵ!"


"Được!" Cơ Vân quyết đoán ra lệnh: "Thảo khấu Hắc Phong Trại và tàn binh Thần Thương Doanh di chuyển theo cờ lệnh của Từ tiên sinh!"


Tần Thiết Y thúc mạnh hai gót chân giáp vào hông hắc mã. Con ngựa đen khổng lồ gầm lên một tiếng, lao vút đi giữa màn đêm bão tuyết. Sợi xích sắt gông tay dài hơn một trượng kéo lê trên mặt đất đóng băng, ma sát vào đá nhọn tạo ra những tia lửa đỏ rực và tiếng rít "xoèn xoẹt" vang dội khắp các ngõ phố cổ Nhạn Môn Quan. Anh cố tình tạo ra tiếng động khổng lồ để khiêu khích kẻ thù.


Từ Khôn đứng trên cỗ xe ngựa chiến bọc thép ngoài cổng thành đổ nát, nghe thấy tiếng xích sắt kéo lê vang dội hướng về phía Đông, gương mặt lạnh lùng đầy sẹo chiến trận sa trường sẫm lại vì phẫn nộ. Hắn vung sa trường thương dài nặng bốn mươi cân gầm lên:


"Hắn muốn trốn chạy về phía thung lũng đá! Đuổi theo! Ba ngàn Thiết Kỵ nghe lệnh, chia làm ba ngả gọng kìm, bao vây nghiền nát quái nhân giáp sắt cho ta!"


"SÁT!"


Hàng ngàn kỵ binh Nhạn Môn Doanh gầm rú, thúc ngựa chiến bọc giáp nặng nề lao theo bóng đen kéo lê xích sắt của Tần Thiết Y. Tiếng vó ngựa rầm rập như sấm truyền sụt lún mặt đất đóng băng, đuổi sát nút sau lưng con hắc mã khổng lồ.


Khi tiến sát vào lối vào Thạch Trận Cổ phía Đông, bão tuyết đột ngột giảm bớt, nhưng thay vào đó là một màn sương mù dày đặc, trắng xóa và ẩm ướt bốc lên từ lòng đất lạnh. Những cột đá tự nhiên khổng lồ cao vạn trượng hiện ra lờ mờ trong sương như những bộ xương của quái thú cổ đại, xếp thành một trận đồ kỳ lạ và hiểm trở.


Từ Hữu Minh đã leo lên một vách đá cao khuất sương mù từ trước. Ông cầm trong tay lá cờ lệnh rách nát của Nhạn Môn Doanh cũ, quan sát chuyển động của kỵ binh địch qua thấu kính mờ đục.


"Trận thế kỵ binh nặng cần khoảng trống rộng rãi để tích lũy quán tính lao tông." Từ Hữu Minh khẽ lẩm bẩm, tay vung cờ lệnh sang trái ba nhịp: "Nhưng Thạch Trận Cổ này, khe hẹp giữa các cột đá chỉ rộng chưa đầy năm thước. Thạch Trận Cổ Quy Tắc: Chia cắt để tiêu diệt!"


Dưới sự chỉ dẫn của cờ lệnh, năm trăm cựu binh Thần Thương Doanh và thảo khấu Hắc Phong Trại ẩn nấp kín kẽ sau các kẽ đá hẹp. Họ dùng dây thừng bện bằng gân thú dẻo dai kéo căng ngang các lối đi khuất tầm nhìn, đặt sẵn bẫy chông sắt giấu dưới lớp tuyết xốp.


Tần Thiết Y phi ngựa hắc mã dẫn dụ Từ Khôn đi sâu vào trung tâm thạch trận. Sương mù dày đặc khiến tầm nhìn của quân binh Nhạn Môn Doanh bị giảm xuống dưới ba bước. Sự hoang mang bắt đầu lan tràn trong hàng ngũ kỵ binh.


"Tướng quân! Sương mù quá dày, không nhìn thấy mục tiêu đâu cả!" Gã bách hộ tiên phong lo sợ hét lên.


"Câm miệng! Đuổi theo tiếng xích sắt kéo lê trên đá!" Từ Khôn điên cuồng thúc ngựa đi đầu, sa trường thương trong tay hắn lăm lăm sát khí.


"Vút! Vút! Vút!"


Đột ngột, tiếng dây thừng căng ra vang lên khô khốc. Những con chiến mã bọc thép đi đầu vấp phải bẫy dây gân thú ngã quỵ xuống, hất văng kỵ binh nặng nề xuống đất đá nhọn. Tiếng ngựa hí thất thanh, tiếng giáp sắt va chạm vào đá tảng phát ra những âm thanh cơ học chói tai.


"Dàn trận phòng thủ! Bắn hỏa tiễn phá hủy các cột đá cho ta!" Từ Khôn gầm lên ra lệnh khi nhận thấy đội hình kỵ binh bị chia cắt nát vụn giữa các khe đá hẹp.


Hàng chục cung thủ kỵ binh vội vã rút cung cứng, bắn hàng loạt hỏa tiễn tẩm dầu thông nhắm vào các cột đá xung quanh hòng phá hủy trận đồ.


"XÈO! XÈO!"


Tuy nhiên, hơi ẩm cực hạn và sương mù dày đặc của Thạch Trận Cổ đã nhanh chóng triệt tiêu ngọn lửa trên đầu mũi tên. Những mũi tên sắt vô hại bắn trúng cột đá granite cổ đại chỉ phát ra tiếng "keng keng" vô dụng rồi rơi rụng đầy mặt đất tuyết. Sức gió bão tuyết dội ngược làm giảm tối đa độ chính xác của mưa tên.


Từ trên vách đá cao, một tảng đá lở bất ngờ sạt xuống do chấn động tiếng nổ trước đó. Tảng đá dội trúng vai một cựu binh Thần Thương Doanh khiến ông ngã quỵ, máu tươi rớm ra vai áo rách. Nhưng người lính già vẫn nén đau, gồng lực giữ chặt đầu dây thừng khóa chân ngựa chiến địch. Tần Thiết Y chứng kiến huynh đệ phải trả giá bằng máu thịt, nộ khí phục hận sa trường dâng lên tột cùng.


Anh bật người nhảy xuống khỏi lưng hắc mã, đáp xuống mặt đất băng tuyết ngay giữa trung tâm thạch trận, đối diện trực diện với đội hình kỵ binh đang hỗn loạn của Từ Khôn.


"Grog... grog..."


Khớp gối chân giáp bên trái rạn nứt nhẹ cơ khí phát ra tiếng kêu khô khốc đau đớn dữ dội. Thể lực cơ đùi trái của anh bị tiêu hao cực đại sau những cú bật nhảy nặng nề dưới sức nặng ngàn cân của bộ giáp Huyền Thiết Giáp. Vết thương ngực rớm máu ấm do Khóa Cốt Châm nhói đau kịch liệt khi anh nín thở dồn khí nóng từ đan điền lan tỏa khắp các mạch máu.


Tần Thiết Y đứng im lìm như một pho tượng sắt rỉ giữa làn sương mù trắng xóa. Anh dồn toàn bộ trọng lượng ngàn cân của bộ giáp và kình lực ngoại gia Cấp 8 Ngoại Gia Trọng Kình xuống gót chân giáp nặng nề.


"THIẾT CHÙY CHẤN ĐẤT!"


Tần Thiết Y nện mạnh chân giáp xuống mặt đất đá đóng băng.


"ẦM!!!"


Một tiếng nổ trầm đục vang dội phát ra từ lòng đất lạnh. Mặt đất đá đóng băng nứt nẻ lan truyền những vết nứt sâu hoắm như mạng nhện khổng lồ trong phạm vi mười trượng. Làn sóng chấn động vô hình cực mạnh truyền sâu vào lòng đất, hất tung hàng loạt bụi tuyết đá trắng xóa lên không trung.


Lực rung chấn mạnh mẽ tác động trực diện vào móng chân đứng của chiến mã địch. Những con ngựa chiến bọc giáp nặng nề nhạy cảm với chấn động đất liền hoảng loạn tột độ. Mặt băng nứt vỡ khiến móng sắt của chúng bị trượt ngã liên hoàn.


"HÍÍÍ! RẮC!"


Tiếng xương ngựa gãy vụn ghê người vang lên liên tiếp. Hàng loạt chiến mã khổng lồ mất thăng bằng ngã quỵ, đầu ngựa va chạm trực diện vào các cột đá tự nhiên khổng lồ của Thạch Trận Cổ, dẫm đạp lên nhau hỗn loạn. Đội hình kỵ binh nặng nề của Từ Khôn hoàn toàn bị nghiền nát vụn dưới sức nặng của chính mình và địa hình thạch trận.


Sương mù dày đặc bao phủ lấy đống đổ nát của ngựa chiến và binh sĩ Nhạn Môn Doanh. Từ Khôn bị kẹt cứng giữa các khe đá hẹp, nhìn xung quanh chỉ thấy xác ngựa chiến đổ rạp và tiếng kêu khóc thảm thiết của binh lính dưới quyền. Hắn phát hiện mình đã hoàn toàn rơi vào bẫy đá sập, lối thoát hiểm duy nhất phía sau đã bị các cột đá đổ sụp bịt kín.


Gương mặt Từ Khôn biến dạng vì kinh hoàng và phẫn nộ tột cùng. Hắn thúc con ngựa chiến đang run rẩy lùi sát vào một cột đá lớn, đôi mắt đỏ ngầu sát khí điên cuồng nhìn quanh sương mù tìm bóng đen của Tần Thiết Y.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!