Nhạc nềnKengeki

Thiết Kỵ Áp Thành

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm sét rầm rập từ vó ngựa của ba ngàn Thiết Kỵ Nhạn Môn Doanh dội vào chân thành đá xám, rung chuyển cả những tảng đá hộc nặng hàng vạn cân của Nhạn Môn Quan. Trời chưa hửng sáng hẳn, mây chì đặc quánh đè nặng trên đỉnh đầu, kéo theo trận bão tuyết gào rú cắt da cắt thịt. Gió bắc rít liên hồi qua những kẽ đá nứt nẻ của tường thành, cuốn theo hơi lạnh thấu xương tủy biên thùy.


Tần Thiết Y đứng sừng sững trên đỉnh lũy thành, bóng đen khổng lồ của anh như tạc vào màn sương tuyết xám xịt. Sức nặng ngàn cân của bộ Huyền Thiết Giáp đè chặt xuống đôi chân giáp bám đất, khiến từng thớ cơ đùi trái gồng lên căng cứng.


"Grog... grog..."


Tiếng cơ khí rạn nứt lỏng lẻo phát ra từ khớp đầu gối trái của bộ giáp sắt rỉ sét vang lên khô khốc mỗi khi anh chuyển dịch trọng tâm. Cú va đập dữ dội ở mỏ đá Nhạn Môn trước đó đã để lại di chứng vật lý nặng nề, làm giảm đi mười phần sự thăng bằng của anh trên mặt thành đóng băng trơn trượt. Bên hông phải, vết sẹo bỏng nhiệt đen kịt vĩnh viễn – dấu vết của đợt nung Thạch Hỏa dốc lực cứu mạng – nhói lên từng đợt đau rát khi thớ cơ co thắt mạnh để chống chịu cái lạnh âm độ.


Tần Thiết Y nén chặt một tiếng thở dốc, tay trái bọc xích gông tay rỉ sét siết chặt lấy mảnh ngọc bội Uyên Ương bị sứt góc giấu kỹ trong giáp ngực. Nỗi đau thể xác tột cùng luôn nhắc nhở anh về lời thề phục hận và nợ máu của gia tộc.


"Tướng quân, chúng đã bao vây toàn bộ Nhạn Môn Quan." Lôi Chấn bước lên thềm đá, cánh tay phải còn lại ghìm chặt chuôi đao rách nát, gương mặt đầy sẹo phong trần rướm máu tươi do hơi lạnh đóng băng vết thương cũ. "Tôn Đạt đã dàn trận kỵ binh nặng bọc giáp gỗ và khiên đồng khổng lồ vây kín các cửa ải phía Tây và phía Bắc. Không một khe hở nào có thể lọt qua."


Cơ Vân khoác chiếc áo choàng lông cáo đỏ rực đứng bên cạnh Tần Thiết Y, đôi mắt sắc sảo nhìn xuyên qua làn sương tuyết mịt mù phía dưới thành. Nàng khẽ chau mày, chỉ tay về phía trung quân của địch: "Nhìn kìa, kẻ đứng cạnh Tôn Đạt trên con bạch mã kia... không phải là tướng lĩnh Nhạn Môn Doanh thông thường."


Tần Thiết Y nheo mắt nhìn qua kẽ hở tối tăm của chiếc mũ giáp sắt. Giữa hàng vạn kỵ binh đen kịt, nổi bật lên một thiếu tướng trẻ tuổi mặc chiến giáp bạc sáng ngời, đội mũ cắm lông trĩ đỏ rực, phong thái lạnh lùng và kiêu ngạo. Hắn không cầm đao thương sa trường nặng nề, mà tay cầm một cây quạt lông chim tuyết khẽ lay động giữa trời đông buốt giá.


"Nhạc Kỳ..." Giọng nói đục ngầu của Tần Thiết Y vang lên sau lớp mũ sắt. "Thiên tài binh pháp của Thiết Kỵ Doanh triều đình. Hắn đã đến biên thùy."


Sự xuất hiện của Nhạc Kỳ ngay lập tức mang đến một áp lực quân sự vô hình. Hắn không vội vã phát lệnh công thành trực diện, mà khéo léo chỉ huy Thiết Kỵ dựng những tấm khiên đồng khổng lồ liên kết chặt chẽ thành một bức tường thép di động vây kín chân thành. Từ trên cao nhìn xuống, đội hình của Tôn Đạt vững chãi như một con rồng sắt khổng lồ đang từ từ siết chặt lấy Nhạn Môn Quan.


Nhạc Kỳ thúc ngựa tiến lên nửa bước, quạt lông chim tuyết chỉ thẳng về phía tường thành đá xám, giọng nói lọt qua gió tuyết truyền thẳng lên cao: "Tần Thiết Y! Ngươi mang trọng tội mưu phản, kéo lê gông xiềng trốn chạy đến biên cương này, tưởng có thể dựa vào một lũ thảo khấu rách nát và tàn binh phế thải để chống lại thiên binh triều đình sao? Ta biết Nhạn Môn Quan kiên cố khó công, nhưng để xem các ngươi cố thủ được bao lâu khi nguồn sống bị cắt đứt!"


Hàn ý trong lời nói của Nhạc Kỳ chưa dứt, Lôi Chấn từ phía dưới chạy lên, gương mặt nhợt nhạt hớt hải: "Tướng quân! Không xong rồi! Nguồn nước dẫn từ suối ngầm dẫn vào lòng thành Nhạn Môn Quan... đột ngột cạn kiệt! Binh sĩ và thảo khấu phía dưới bắt đầu hoang mang cực độ!"


"Cái gì?" Cơ Vân biến sắc, chuôi kiếm mỏng trong tay nàng siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. "Suối ngầm Nhạn Môn nằm sâu dưới lòng đất đá vách núi phía Đông, làm sao chúng có thể tìm ra và chặn lại nhanh như vậy?"


"Là mưu kế của Nhạc Kỳ." Tần Thiết Y lạnh lùng đáp, tiếng xích sắt gông tay lách cách va chạm khốc liệt. "Hắn am hiểu địa lý biên thùy, biết rõ điểm yếu độc đạo nguồn nước của ải thành này. Hắn muốn dùng cơn khát để vắt kiệt sức lực của chúng ta trước khi cho kỵ binh đột kích vỡ thành."


Trong lòng Nhạn Môn Quan, nỗi sợ hãi bắt đầu lan rộng như bệnh dịch. Năm trăm cựu binh Thần Thương Doanh mặc quần áo tù rách nát và hàng ngàn thảo khấu Hắc Phong Trại đang tụ tập quanh giếng nước trống rỗng. Thiếu nước, họ không chỉ không thể sinh tồn qua mùa đông bão tuyết, mà Tần Thiết Y cũng không có nước để làm nguội các khớp Huyền Thiết Giáp khi nung nóng bảo trì bằng Thạch Hỏa. Bộ giáp sắt ngàn cân nếu bị đóng băng lạnh co rút sẽ kích hoạt mười hai cây Khóa Cốt Châm đâm nát tim anh ngay lập tức.


"Để ta dẫn một toán thảo khấu đột kích phá cổng phụ phía Tây cướp lại nguồn nước!" Thạch Đao Tử gầm lên phẫn nộ, vung đôi đoản đao rỉ sét đòi xuất chiến.


"Không được manh động!" Cơ Vân quát chặn, nhưng sự phẫn nộ của đám đông đã vượt quá tầm kiểm soát. Ba mươi thảo khấu dũng cảm đã tự ý mở cổng thành phụ lao ra ngoài màn sương tuyết.


"KENG! KENG! KENG!"


Nhưng họ chưa kịp tiến xa quá mười trượng, Tôn Đạt đã lạnh lùng phất cờ lệnh. Mưa tên tẩm độc dày đặc từ cung cứng của Thiết Kỵ trút xuống như bão táp, khóa chặt mọi đường lui của nhóm thảo khấu. Những mũi tên sắt xuyên giáp nện mạnh xuống dốc tuyết, bắn ra những tia lửa đỏ rực. Tiếng la hét thất thanh vang dội giữa rừng tuyết đen. Ba mươi thảo khấu bị đẩy lui hoàn toàn, nhiều người gục xuống tuyết đỏ loang lổ vết thương.


Chưa dừng lại ở đó, những mũi hỏa tiễn tầm xa của quân địch bắn vọt qua tường thành, găm thẳng vào góc kho lương thảo phía cổng Tây. Lửa bùng cháy dữ dội giữa bão tuyết, thiêu rụi một góc kho lương nhu quan trọng. Ba cựu binh Thần Thương Doanh dũng cảm lao vào dập lửa đã bị bỏng nặng và trúng tên độc, được Lôi Chấn gượng sức cõng về trong tình trạng nguy kịch.


"Tướng quân... thuộc hạ vô năng... không bảo vệ được kho lương..." Một cựu binh hấp hối rên rỉ, máu độc đen kịt rỉ ra từ vết thương hông.


Tần Thiết Y lặng lẽ đỡ lấy cựu binh, đôi mắt đỏ ngầu sát khí sa trường rực lên dưới mũ giáp sắt. Anh biết không thể cố thủ chờ chết đói khát trong vô vọng. Phải chủ động phản công, nhưng trước hết phải tìm ra vị trí chính xác của toán lính tuần tra đang phong tỏa ngã rẽ đường nước ngầm của Nhạc Kỳ.


Anh bước xuống sân thành đá ẩm ướt, nằm rạp thân mình khổng lồ mang giáp nặng ngàn cân xuống nền đá đóng băng. Anh dồn nén hơi thở đan điền, áp tai sắt của chiếc mũ giáp xuống đất tuyết đóng băng, vận dụng kỹ thuật Nghe Đất Dò Binh.


Không gian xung quanh bỗng chốc im lìm trong tâm trí anh. Tiếng gió bão tuyết gầm rú bên ngoài, tiếng ngựa chiến hí vang xa xăm đều bị anh chủ động lọc bỏ. Tần Thiết Y tập trung thính giác thính lực cực hạn truyền dẫn qua lớp sắt rỉ bám dày của mũ giáp.


"U... U... CỘP... CỘP..."


Tiếng rung động truyền âm từ lòng đất đá sâu thẳm bắt đầu hiện lên rõ rệt. Đó là tiếng gõ sắt của cuốc đập đá và tiếng bước chân tuần tra nhịp nhàng của một toán lính tuần binh Nhạn Môn Doanh.


"Cách cổng phụ phía Đông ba dặm... dưới chân vách đá sạt lở hẻm núi Huyết Phong." Tần Thiết Y đột ngột đứng thẳng dậy, tiếng xích sắt gông tay rít mạnh. "Nhạc Kỳ đã phái một toán lính tinh nhuệ dùng đá hộc bít kín cửa hang ngầm dẫn suối nước nóng địa nhiệt vào thành."


"Nhưng làm sao chúng ta có thể tiếp cận hẻm núi đó khi kỵ binh của Tôn Đạt đang bao vây nghiêm ngặt toàn bộ lối ra?" Cơ Vân lo âu hỏi.


Tần Thiết Y khẽ đưa tay vào lớp lót da thú gấu tuyết dày trước ngực, rút ra một chiếc sáo trúc nhỏ mòn vẹt rỉ sét – Sáo Trúc Cổ Lão, di vật gọi ngựa chiến sa trường do Lão Quản trao tặng trước khi lánh nạn.


Anh bước lên đỉnh lũy thành, đứng trước đầu gió bão tuyết gầm rú dữ dội nhất. Tần Thiết Y dồn toàn bộ khí nóng đan điền vốn đang suy kiệt vào lồng ngực, ngậm chặt sáo trúc thổi mạnh.


"U... U... U..."


Âm thanh tần số thấp, trầm ấm và dũng mãnh của tiếng sáo trúc cổ lao vút qua màn sương tuyết mịt mù, lan truyền xa hàng dặm trong không khí đêm bão tuyết. Tiếng sáo mang theo thương ý sa trường dồn nén, rít gió rùng rợn xé rách không khí lạnh buốt.


Từ sâu trong thung lũng đá biên thùy hoang dã phía Đông, một tiếng hí vang lộng gió dũng mãnh đáp lại. Con hắc mã chiến mã đặc chủng chịu tải ngàn cân của Tần Thiết Y đang phi nước đại vượt qua vách đá tuyết, hướng thẳng về phía cổng phụ Nhạn Môn Quan để sẵn sàng nhận thông điệp phản công đột kích của chủ nhân.


Nhưng ngay trong giây phút tia sáng hy vọng vừa nhen nhóm, một thảo khấu từ phía giếng nước ngầm hớt hải chạy lên tháp canh, gương mặt biến dạng hoàn toàn vì kinh hoàng, ngã quỵ xuống thềm đá rớm máu:


"Trại chủ! Tướng quân! Giếng nước... nguồn nước duy nhất trong Nhạn Môn Quan... đã bị quân binh của Từ Khôn phát hiện từ lối ngách và đổ chất độc rỉ sét ăn mòn kịch độc! Nước giếng đang sủi bọt xanh độc hại bốc khói nghi ngút, đẩy toàn bộ tàn binh và thảo khấu vào thế ngõ cụt sinh tử!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!