Chiến Vân Biên Ải
Gió bão tuyết gầm rú qua những khe đá hốc của ải Nhạn Môn, cuốn theo những bông tuyết sắc lạnh như dao cạo, quất thẳng vào bức tường đá xám cũ nát của cổng phụ phía Tây. Trời chưa hửng sáng, cả vùng biên cương chìm trong một màu xám xịt của mây chì và sương muối đóng băng.
Tần Thiết Y đứng ghim chặt hai chân giáp xuống nền đất đá phủ đầy tuyết đóng băng. Sức nặng ngàn cân của bộ Huyền Thiết Giáp đè nặng xuống khiến gót chân anh lún sâu vào lớp băng mỏng, phát ra những tiếng "rắc rắc" rạn nứt khô khốc. Mỗi nhịp thở của anh đều bốc lên một làn khói trắng đục qua kẽ hở tối tăm của chiếc mũ giáp sắt rỉ sét. Khớp gối chân giáp bên trái bị lỏng lẻo nhẹ sau cú va chạm Trọng Thể Đè Bẹp ở mỏ đá, cứ mỗi lần anh chuyển dịch trọng tâm lại phát ra tiếng "grog... grog..." cơ học đầy nặng nề.
Bên hông phải, vết sẹo bỏng nhiệt đen kịt vĩnh viễn – di chứng từ đợt nung Thạch Hỏa và bôi Hồi Xuân Cao nóng cháy để chữa trị vết hoại tử cũ – lại bắt đầu nhói lên từng đợt buốt nhọn khi thớ cơ co thắt dữ dội chống lại cái lạnh âm độ. Cánh tay trái của anh, nơi vết xước rách nhẹ do đoản kiếm tẩm độc của Vương Sâm sượt qua ở tập trước, vẫn còn cảm giác tê dại nhè nhẹ của Băng Độc Tán, bốc lên một làn sương ấm nhạt mờ ảo khi gặp tuyết lạnh. Nhưng tất cả những đau đớn thể xác ấy đều bị dập tắt bởi ngọn lửa phẫn nộ đang bùng cháy dữ dội trong lồng ngực anh.
Trong lòng bàn tay trái bọc xích gông tay rỉ sét, Tần Thiết Y siết chặt bức thư mật giả mạo bằng da dê cũ nát vừa đoạt được từ mật sứ Mã Nhị. Nét chữ viết tay sắc lẹm cùng dấu ngọc ấn đỏ rực của cựu phó tướng Trác Kính như những nhát dao đâm thẳng vào mắt anh. Chân tướng thảm sát Vực Tử Thần mười năm trước đã rõ mồn một: Trác Kính đã cố tình trì hoãn lương thảo quân nhu, dâng tấu chương giả mạo vu khống Thần Thương Doanh mưu phản để đoạt binh quyền.
"Tướng quân..." Lôi Chấn bước tới bên cạnh anh, cánh tay phải còn lại ghìm chặt cán đao rách nát, đôi mắt một bên sẹo dài rướm lệ nóng. "Huynh đệ... năm trăm cựu binh Thần Thương Doanh vừa được giải cứu khỏi thiên lao... tất cả đã hội quân ở khu nhà kho phế liệu phía sau cổng Tây. Họ đang chờ ngài."
Cơ Vân khoác chiếc áo choàng lông cáo đỏ rực nổi bật giữa màn tuyết trắng, tay nắm chặt chuôi kiếm mỏng, khẽ gật đầu với Tần Thiết Y: "Đi thôi. Trước khi Từ Khôn kịp phản ứng, chúng ta phải khơi dậy lòng trung nghĩa sa trường của họ."
Tần Thiết Y không đáp, anh lặng lẽ bước đi. Tiếng xích sắt gông tay kéo lê dưới tuyết phát ra âm thanh "keng... keng... xoẹt..." u uất dội vào vách đá.
Tại khu nhà kho phế liệu hoang tàn chứa đầy sắt vụn và xe bò cũ, năm trăm cựu binh Thần Thương Doanh đang đứng xếp hàng im lìm. Họ mặc những bộ quần áo tù rách nát thấm máu khô, thân hình gầy gò da bọc xương do nhiều năm bị giam cầm, hành hạ. Nhiều người mang thương tích đầy mình, cụt tay, thọt chân, nhưng khi nhìn thấy bóng đen khổng lồ mang bộ giáp sắt rỉ sét bước vào, năm trăm đôi mắt hốc hác đột ngột rực sáng lên như những đốm lửa hoang dã.
Tần Thiết Y đứng trước mặt họ, sừng sững như một ngọn núi sắt đen. Anh vung tay trái, giơ cao bức thư mật giả mạo của Trác Kính trước toàn bộ huynh đệ. Giọng nói đục ngầu của anh vang lên qua kẽ hở mũ giáp, chấn động cả không gian nhà kho lộng gió:
"Huynh đệ Thần Thương Doanh! Mười năm qua, chúng ta bị gán danh phản nghịch, bị lưu đày, bị tra tấn như loài súc vật. Nhưng hãy nhìn xem! Đây là tấu chương mật của Trác Kính gửi về Kinh Thành mười năm trước! Hắn đã cố tình cắt đứt lương thảo quân nhu tại Vực Tử Thần, vu oan cho phụ thân ta mưu phản để dâng công cầu vinh! Thần Thương Doanh chúng ta không phản quốc! Chúng ta bị phản bội!"
Lời nói của Tần Thiết Y như một tia sét đánh thẳng vào lòng năm trăm cựu binh. Tiếng gào khóc, tiếng nghiến răng ken két vang lên tức thì.
"Trác Kính... tên phản đồ đê tiện!" Lôi Chấn gầm lên, quỳ sụp xuống tuyết, nước mắt trào ra từ khóe mắt sẹo. "Vạn huynh đệ của chúng ta đã chết oan khuất dưới đáy vực lạnh... Họ chết vì đói khát, vì bị kỵ binh địch chà đạp dã man mà không có một mũi tên cứu viện!"
"Chúng ta thà tuẫn tiết sa trường chứ không chịu mang danh phản nghịch!" Một cựu binh già cụt chân gào khóc, dùng tay trần đập mạnh xuống nền đá đóng băng đến rớm máu đỏ tươi. "Tướng quân! Xin hãy dẫn dắt chúng ta đòi lại công lý! Dù phải thịt nát xương tan, chúng ta cũng quyết rửa sạch nợ máu này!"
"Quyết rửa sạch nợ máu! Quyết rửa sạch nợ máu!" Năm trăm tiếng gầm phẫn nộ đồng thanh vang dội, át cả tiếng gió bão gầm rú ngoài ải thành. Lòng trung nghĩa sa trường dồn nén suốt mười năm qua đã hoàn toàn thức tỉnh.
Cơ Vân bước lên phía trước, thần thái quyết đoán của một Đại Trại Chủ Hắc Phong Trại lộ rõ. Nàng vung tay ra hiệu cho các thảo khấu dắt theo những xe bò chở đầy vũ khí, khiên gỗ và phế liệu sắt rèn thu thập được từ nhà rèn Hoắc Thiết Sơn. Nàng dứt khoát phân phó: "Thạch Đao Tử! Mau phân phát đao kiếm và lương khô muối cho các huynh đệ! Cơ Tiểu Bảo, ngươi dẫn nhóm trẻ em thảo khấu vận chuyển đá hộc lên các tháp canh phòng thủ vòng ngoài! Chúng ta phải biến Nhạn Môn Quan này thành một pháo đài tử thủ!"
"Rõ!" Thạch Đao Tử cùng các thảo khấu nhanh chóng hành động, tiếng mài đao rèn sắt lách cách vang lên dồn dập giữa nhà kho.
Lôi Chấn bước tới trước Tần Thiết Y, quỳ một gối dâng đao: "Tướng quân, Tôn Đạt dẫn đầu quân tiên phong bọc giáp nặng của Nhạn Môn Doanh đang áp sát ải thành. Hắn là chiến tướng tàn bạo nhất dưới trướng Trác Kính. Xin cho phép thuộc hạ dẫn một nhóm nhỏ cựu binh tinh nhuệ đột kích quấy rối vòng ngoài, làm chậm đà tiến quân của hắn để trại có thêm thời gian bố phòng!"
Tần Thiết Y nhìn cánh tay cụt sát bả vai của Lôi Chấn, đôi mắt dưới mũ giáp sắt khẽ dao động. Anh biết Lôi Chấn muốn lập công chuộc tội vì đã để mất dấu vết kỵ binh trước đó, nhưng kỵ binh bọc giáp nặng của Tôn Đạt có sức công phá vô cùng khủng khiếp. Anh định ngăn cản, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định, thà chết không lùi bước của Lôi Chấn và các cựu binh, anh khẽ gật đầu: "Cẩn thận. Nếu gặp khiên giáo trận của địch, phải rút lui ngay lập tức. Không được liều mạng đối đầu trực diện."
"Thuộc hạ tuân lệnh!" Lôi Chấn mừng rỡ, vội vã dẫn theo ba mươi cựu binh dũng cảm nhất lao ra ngoài màn sương tuyết.
Từ trên tháp canh cao nhất của cổng phụ phía Tây, Tần Thiết Y cùng Cơ Vân lặng lẽ quan sát chiến trường vòng ngoài. Tuyết rơi ngày càng dày, che khuất tầm nhìn quá mười trượng.
Khoảng nửa canh giờ sau, tiếng va chạm kim khí vang dội cùng tiếng la hét thất thanh vọng lại từ phía rừng tuyết đen vòng ngoài. Qua màn sương mù xám xịt, Tần Thiết Y nhìn thấy bóng dáng Lôi Chấn cùng các cựu binh đang điên cuồng rút lui dưới sự truy đuổi gắt gao của một toán kỵ binh bọc giáp nặng nề.
Đó là quân tiên phong của Nhạn Môn Doanh. Những con chiến mã khổng lồ bọc giáp thép dày cộm màu xám tro, mỗi bước phi đều dẫm nát mặt đất đá đóng băng. Trên lưng ngựa, những binh lính mang giáp sắt dày cầm sa trường thương dài ba thước, phối hợp chặt chẽ thành một bức tường thép di động tiến công dồn dập.
Lôi Chấn cố gắng vung Độc Thủ Đao Pháp một tay để chặt chân ngựa chiến, nhưng lưỡi đao rách nát của gã chém trúng giáp thép chân ngựa chỉ bắn ra những tia lửa đỏ rồi dội ngược lại hoàn toàn.
"PHẬP!"
Một mũi sa trường thương dài từ kỵ binh địch đâm thẳng xuyên qua bả vai phải của một cựu binh đi sau, hất văng người đó xuống dốc tuyết. Đội hình khiên giáo của Tôn Đạt phối hợp quá chặt chẽ, đẩy lui hoàn toàn cuộc đột kích nhỏ của Lôi Chấn một cách dễ dàng.
"Rút lui! Mau rút lui vào trong thành!" Lôi Chấn hét lớn, tay phải ghìm chặt cán đao rách, gượng sức kéo theo cựu binh bị thương nặng trốn chạy dưới sự che chở của các bẫy chông sắt giăng sẵn ngoài rừng tuyết.
Chỉ trong chớp mắt, hai trạm gác biên phòng vòng ngoài bằng gỗ kiên cố đã bị lực tông khổng lồ của kỵ binh nặng Tôn Đạt san phẳng hoàn toàn thành những đống củi vụn. Năm thảo khấu cảnh giới vòng ngoài mất tích, không một tiếng tăm để lại giữa bão tuyết.
"Kỵ binh nặng của Tôn Đạt có sức công phá quá lớn ở địa hình trống trải," Tần Thiết Y lạnh lùng phân tích, đôi bàn tay bọc xích gông tay siết chặt cán Phá Quân Thương gãy mòn vẹt. "Nếu chúng ta dàn trận chiến đấu ngoài trời, ba ngàn Thiết Kỵ sẽ giẫm nát toàn bộ lực lượng trong vòng một nén nhang. Truyền lệnh của ta: Rút toàn bộ lực lượng vào trong thành lũy Nhạn Môn Quan! Đóng chặt cổng thành đá xám, tận dụng tường đá kiên cố và các tháp canh cao để phòng thủ tiêu hao sinh lực địch!"
"Rõ!" Cơ Vân vội vã phất cờ lệnh chỉ huy thảo khấu rút lui khóa chặt cổng thành phụ.
Lúc này, phía dưới chân tháp canh, Phùng Thiết – lão binh mù hai mắt của Thần Thương Doanh – đang ngồi bất động trên mặt đất tuyết lạnh buốt. Lão quấn chiếc áo vải rách nát xám xịt, đôi tai dài chảy xuống bả vai khẽ động đậy liên tục. Lão đột ngột áp sát tai sắt của chiếc mũ cũ xuống mặt đất đá đóng băng, nín thở tập trung thính giác phi thường.
Không gian xung quanh bỗng chốc im lìm đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió bão tuyết gào rú cắt da cắt thịt. Gương mặt đầy vết sẹo đao của Phùng Thiết đột ngột co rút lại, da mặt nhợt nhạt đi vì kinh hoàng.
"Tướng quân..." Phùng Thiết run rẩy kêu lên, giọng nói khàn đặc vang vọng qua thềm đá. "Tiếng rung động truyền âm từ lòng đất... V vó ngựa chiến sa trường nặng nề... Rất đông... Rất khổng lồ..."
Tần Thiết Y lướt nhanh xuống tháp canh, bước chân giáp sắt nặng nề nện xuống thềm đá phát ra tiếng động vang dội. Anh cúi người nhìn lão binh mù: "Phùng Thiết, có chuyện gì?"
"Ba ngàn... không, là toàn bộ kỵ binh bọc giáp nặng của Nhạn Môn Doanh..." Phùng Thiết gào lên đầy tuyệt vọng, hai bàn tay gầy guộc cào bới tuyết lạnh đến chảy máu. "Tiếng bước chân của ngựa chiến bọc thép rầm rập... Chúng đang di chuyển theo đội hình gọng kìm, chặn đứng toàn bộ các lối thoát hiểm biên giới phía Tây và phía Bắc sườn núi! Tôn Đạt... Tôn Đạt đang đích thân dẫn đầu đại quân áp sát cổng thành chính Nhạn Môn Quan!"
Lời cảnh báo thính lực của Phùng Thiết vừa dứt, từ phía chân trời xa xăm ngoài ải thành, một luồng âm thanh trầm đục, u uất bắt đầu truyền đến. Ban đầu nó chỉ là những tiếng u u trầm trầm nhè nhẹ như tiếng sấm xa, nhưng chỉ trong vài hơi thở, âm thanh ấy đã biến thành tiếng sấm sét rầm rập rúng động toàn bộ đất trời biên thùy.
"RẦM... RẦM... RẦM..."
Mặt đất đá đóng băng dưới chân Tần Thiết Y bắt đầu rung chuyển mạnh mẽ. Những hạt tuyết xốp trên mặt đất nhảy dựng lên liên tục dưới lực chấn động của hàng vạn móng ngựa chiến bọc thép đang lao tới dồn dập.
Qua màn bão tuyết mịt mù đang cuộn xoáy dữ dội ngoài cửa ải, bóng tối khổng lồ của đội kỵ binh bọc giáp nặng nề của Tôn Đạt bắt đầu hiện ra như một làn sóng thép đen kịt chặn đứng toàn bộ đường chân trời. Đi đầu đại quân, chiến tướng Tôn Đạt cưỡi trên con hắc mã khổng lồ bọc thép gai, khoác chiếc áo choàng đen tung bay trong gió bão, tay cầm thanh sa trường đại đao nặng sáu mươi cân rực lửa sát khí sa trường.
Tiếng vó ngựa rầm rập của kỵ binh bọc giáp nặng nề của Tôn Đạt vang dội ngoài ải thành, báo hiệu trận quyết chiến sinh tử lớn nhất bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!