Hồng Nhan Cứu Mạng
Ánh lửa từ cây đuốc dầu thông bập bùng cháy, tỏa ra hơi ấm mỏng manh cùng làn khói xám nhạt, xua đi phần nào cái lạnh lẽo thấu xương đang ngự trị bên trong ngôi Miếu Đổ Nát. Cơ Vân bước từng bước cẩn trọng, tà áo choàng đỏ rực như một cánh hoa diên vĩ nở muộn giữa trời tuyết Nhạn Môn Quan. Nàng nâng cao ngọn đuốc, đôi mắt sắc sảo khẽ nheo lại khi phát hiện vệt kéo lê sâu hoắm trên nền tuyết trắng dẫn thẳng vào góc tối sau bức tượng sơn thần sứt mẻ.
Dưới chân tượng thần, một khối sắt đen khổng lồ nằm im lìm. Nếu không có những vệt máu tươi đã đóng băng thành một màu đỏ đen kịt bám chặt lấy bả vai phải và hông giáp, Cơ Vân có lẽ đã lầm tưởng đây là một pho tượng sắt bị bỏ hoang từ triều đại trước. Nàng tiến lại gần, hơi thở của quái nhân giáp sắt vô cùng yếu ớt, dường như chỉ còn một sợi chỉ mỏng manh treo giữ sinh mệnh.
"Trọng giáp khóa chết toàn thân..." Cơ Vân thì thầm, đầu ngón tay thon dài khẽ chạm vào lớp sắt rỉ sét lạnh buốt của bộ Huyền Thiết Giáp.
Nàng dùng chuôi kiếm gạt đi lớp tuyết mỏng bám trên tấm bảo vệ ngực của quái nhân. Dưới ánh lửa bập bùng, một ký hiệu cổ hiện ra: hình một ngọn chiến thương rách nát được khắc ngược chìm sâu vào thớ thép rỉ. Đôi mắt Cơ Vân đột ngột co rút lại. Ký ức tuổi thơ ùa về như thác lũ. Cha nàng, một cựu binh biên thùy năm xưa, trước khi nhắm mắt đã luôn giữ chặt mảnh vải rách của Thần Thương Doanh và dặn dò nàng về món nợ mạng sống mà gia tộc nàng nợ Nguyên soái Tần Đạt.
"Thần Thương Doanh... Tần gia..." Cơ Vân thốt lên, giọng nói khẽ run rẩy giữa tiếng gió rít gào ngoài cửa miếu.
Nàng không chút do dự, quay người ra hiệu cho hai gã thảo khấu lực lưỡng đang đứng cảnh giới ngoài cửa: "Thạch Đao Tử! Mau vào đây, mang người này về Hắc Phong Trại!"
Thạch Đao Tử bước vào, đoản đao dắt bên hông lách cách va chạm. Gã nhìn khối sắt nặng ngàn cân dưới đất, gương mặt choắt đầy vết phong trần hiện rõ vẻ kinh ngạc và hoài nghi: "Đại trại chủ! Người này mang trọng tội giáp sắt của triều đình, thân phận không rõ ràng. Cứu hắn về trại khác nào tự rước họa diệt môn? Hơn nữa... khối sắt này nặng ít nhất cũng phải ngàn cân, ngựa chiến của chúng ta làm sao thồ nổi?"
"Ta bảo mang về!" Giọng Cơ Vân lạnh lùng nhưng đầy uy quyền, không cho phép phản kháng. "Dùng xe kéo phế liệu của rèn Hoắc, lót thêm da thú gấu tuyết dày để giảm chấn động. Đi mau, trước khi tuần tra của Nhạn Môn Doanh quay lại!"
Thạch Đao Tử cắn răng, dù trong lòng trăm phần không cam tĩnh nhưng vẫn phải vẫy tay gọi thêm ba tên thảo khấu nữa vào khiêng. Tiếng thở dốc nặng nề của những gã đàn ông lực điền vang lên khi họ cố gắng nâng thân hình Tần Thiết Y lên khỏi mặt đất đóng băng. Bộ giáp sắt nặng nề ma sát vào nhau phát ra những tiếng ken két khô khốc, rợn người.
***
Tần Thiết Y tỉnh lại khi cơn đau đớn tột cùng từ bả vai phải ập đến. Đó không phải là cái lạnh buốt giá của tuyết đêm, mà là một sức nóng bỏng rát như bị nung đỏ trực tiếp vào da thịt. Anh khẽ rên rỉ, hơi thở khàn đục thoát ra qua kẽ hở của mũ giáp sắt.
"Đừng cử động. Da thịt của ngươi bị sắt lạnh dính chặt, giờ gặp hơi ấm bếp lửa đang bong ra. Nếu cựa quậy, toàn bộ lớp da bả vai phải sẽ bị lột sạch đấy."
Giọng nói nữ nhân trong trẻo nhưng trầm ổn vang lên bên tai. Tần Thiết Y cố gắng mở mắt dưới kẽ hở của mũ giáp. Trước mắt anh là trần nhà bằng gỗ thông thô sơ của một gian buồng ấm áp, bên cạnh là một đống lửa lớn đang cháy bập bùng trong lò sưởi bằng đá hộc. Cơ Vân đang ngồi bên cạnh, tay cầm một chiếc khăn ấm thấm nước muối ấm, cẩn thận lau đi những vệt máu đông đỏ đen kịt bám chặt quanh khớp khóa bả vai phải của anh.
"Đây là đâu?" Giọng Tần Thiết Y khàn đặc như tiếng hai mảnh sắt rỉ cọ xát vào nhau.
"Hắc Phong Trại. Địa bàn của ta," Cơ Vân không ngẩng đầu lên, tiếp tục công việc của mình. "Ngươi đã hôn mê một ngày một đêm. Nếu ta không đưa ngươi về kịp, cái lạnh của Nhạn Môn Quan đã biến bộ giáp này thành cỗ quan tài sắt của ngươi rồi."
Tần Thiết Y im lặng, ánh mắt sắt đá dò xét xung quanh. Anh cố vận một tia nội kình đan điền theo bản năng sa trường cũ, nhưng ngay lập tức, một cơn đau nhói buốt như vạn cây kim châm đâm thẳng vào tim mạch dội lên từ khớp ngực. Khóa Cốt Châm đang rung động cảnh cáo. Anh hộc ra một ngụm máu đen, lồng ngực giáp sắt phập phồng dữ dội.
"Ta đã bảo đừng vận nội kình," Cơ Vân đặt chiếc khăn xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào kẽ hở mũ giáp của anh. "Ta biết bộ giáp này. Cha ta từng là thuộc hạ dưới quyền Nguyên soái Tần Đạt. Ông ấy đã kể về bộ Huyền Thiết Giáp giam cầm trung thần, bên trong có Khóa Cốt Châm tự hủy. Ngươi... chính là Tần Thiết Y, thiếu chủ của Thần Thương Doanh?"
Tần Thiết Y nhìn đăm đăm vào nữ tử trước mặt. Sự cảnh giác trong mắt anh không hề giảm bớt, nhưng sự chân thành và ơn cứu mạng của nàng là điều không thể phủ nhận. Anh khẽ gật đầu, giọng trầm xuống: "Cha của cô... là ai?"
"Cơ Thiết Hải. Đội trưởng tiên phong Thần Thương Doanh năm xưa," Cơ Vân cúi đầu, ánh mắt thoáng qua một nỗi u sầu sâu thẳm. "Trận chiến Vực Tử Thần mười năm trước, cha ta bị vây khốn, chính Nguyên soái Tần Đạt đã dốc tàn lực cứu ông ấy ra ngoài. Món nợ nghĩa tình sa trường này, Cơ gia ta chưa từng quên. Hôm nay cứu được ngươi, coi như vong linh cha ta dưới suối vàng cũng được an lòng."
Chưa kịp để Tần Thiết Y lên tiếng, cánh cửa gỗ của gian buồng đột ngột bị đẩy mạnh ra. Thạch Đao Tử bước vào, theo sau là năm sáu tên thảo khấu tay cầm đoản đao và giáo ngắn. Gương mặt gã đầy vẻ giận dữ và lo lắng tột độ.
"Đại trại chủ! Tôi không thể nhẫn nhịn được nữa!" Thạch Đao Tử quát lớn, chỉ tay thẳng vào Tần Thiết Y đang nằm trên giường gỗ. "Tin tức đã truyền ra ngoài biên thùy. Huyết Lang Bang đã nhận được mật lệnh từ quan huyện Tào Ngụy, đang ráo riết lùng sục khắp các ngọn núi để tìm một quái nhân mang giáp sắt. Ba ngàn Thiết Kỵ của Nhạn Môn Doanh cũng bắt đầu tăng cường tuần tra vòng ngoài. Chúng ta giữ hắn lại đây, khác nào tự treo cổ cả trại lên cổng thành Nhạn Môn Quan?"
Cơ Vân đứng bật dậy, tay đặt lên chuôi kiếm bên hông, khí khái nữ trung hào kiệt bộc phát: "Thạch Đao Tử! Ai cho phép ngươi tự ý xông vào đây? Hắc Phong Trại này từ bao giờ đến lượt ngươi quyết định việc giữ hay đuổi khách?"
"Tôi không muốn phản nghịch đại trại chủ!" Thạch Đao Tử gầm lên, bước lên một bước, đoản đao bên hông khẽ rút ra một phân. "Nhưng anh em trong trại cần phải sống! Mùa đông bão tuyết này đã đủ đói khát rồi, giờ lại thêm họa triều đình truy sát. Nếu hắn thực sự là chiến thần sa trường như lời đồn, tại sao lại nằm bất tỉnh như một đống sắt rỉ thế kia? Tôi thách đấu hắn! Nếu hắn không đỡ nổi một đao của tôi, xin đại trại chủ lập tức trục xuất hắn khỏi trại để bảo toàn tính mạng cho hàng trăm anh em!"
Không khí trong gian buồng lập tức căng thẳng đến cực điểm. Những tên thảo khấu phía sau Thạch Đao Tử cũng bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt đầy vẻ hoài nghi nhìn về phía Tần Thiết Y.
Cơ Vân định vung kiếm ngăn cản, nhưng một tiếng động trầm nặng vang lên từ phía giường gỗ.
Keng... keng...
Tần Thiết Y chậm rãi ngồi dậy. Bộ Huyền Thiết Giáp nặng nề đè sụt một góc giường gỗ phát ra tiếng rắc gãy nhẹ. Anh kéo lê sợi Xích Sắt Gông Tay bước xuống nền đất đá. Dù bả vai phải vẫn liệt cứng, vết thương cũ bên hông vẫn rớm máu rỉ sét dưới lớp lót da thú gấu tuyết mới thay, nhưng phong thái lầm lì, sắt đá của một chiến thần sa trường vẫn khiến cả gian phòng phải im lặng.
"Được. Ra sân tập," Tần Thiết Y khàn giọng nói, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Thạch Đao Tử.
***
Sân tập của Hắc Phong Trại nằm trên một khoảng đất trống bằng phẳng sát vách đá cheo leo, xung quanh phủ đầy tuyết trắng xóa và gió núi gầm rú. Hàng trăm thảo khấu và dân tị nạn trong trại đã tụ tập vây quanh thành một vòng tròn lớn. Họ xì xào bàn tán, ánh mắt đổ dồn vào quái nhân mang bộ giáp sắt đen kịt rỉ sét đang đứng im lìm giữa sân.
Tần Thiết Y đứng vững vàng dưới nền tuyết trơn trượt. Anh áp dụng Sa Trường Hành Quân Bộ, hai chân giáp sắt bám chặt xuống đất đá đóng băng như hai rễ cây cổ thụ, phân bổ đều trọng lượng ngàn cân để giữ thăng bằng tuyệt đối. Cánh tay phải của anh buông thõng, hoàn toàn bị liệt do rỉ sét kẹt khóa ngầm bả vai từ đêm bão tuyết trước. Anh chỉ có thể dùng tay trái nắm chặt một đoạn xích sắt gông tay dài hơn một trượng đang rủ xuống tuyết.
Thạch Đao Tử bước ra giữa sân, quăng bỏ chiếc áo choàng lông thú rách nát, để lộ thân hình cao gầy nhưng gân guốc dẻo dai. Gã rút đôi đoản đao rèn từ sắt vụn chiến trường ra khỏi bao. Ánh thép mỏng sắc lẹm phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo của ngày đông.
"Tần Thiết Y! Tôi biết danh tiếng Thần Thương Doanh của ngươi năm xưa," Thạch Đao Tử xoay nhẹ cổ tay, đôi đoản đao vạch ra hai đường vòng cung sắc bén trong không khí. "Nhưng giang hồ biên thùy này chỉ nói chuyện bằng thực lực hiện tại. Ngươi mang bộ giáp nặng nề, lại phế một cánh tay bả vai phải, lấy gì để đấu với tốc độ đoản đao của tôi? Coi chừng tôi chém đứt gân chân ngươi trước khi ngươi kịp vung xích đấy!"
Tần Thiết Y không đáp một lời. Gương mặt anh ẩn sau kẽ hở của mũ giáp sắt tối tăm, lạnh lùng như đá tảng sa trường.
"Chiến!" Thạch Đao Tử gầm lên một tiếng.
Thân hình gã lập tức chuyển động, nhanh nhẹn như một con báo tuyết hoang dã. Gã thi triển Địa Đàng Song Đao Pháp, bộ pháp lướt nhẹ trên tuyết không để lại nhiều dấu vết, lao thẳng về phía bên sườn phải—phía cánh tay bị liệt của Tần Thiết Y.
Vút!
Thanh đoản đao bên tay phải của Thạch Đao Tử vạch ra một đường chém xéo cực nhanh nhắm thẳng vào khe khớp gối của Tần Thiết Y hòng triệt hạ khả năng đứng vững của anh.
Tần Thiết Y không hề né tránh. Anh thừa biết với trọng lượng ngàn cân của bộ Huyền Thiết Giáp hiện tại, việc cố gắng di chuyển né tránh trước một đối thủ chuyên về tốc độ khinh công như Thạch Đao Tử là hoàn toàn bất khả thi. Anh chủ động xoay nhẹ thân người, lấy phần lưng giáp dày nhất đỡ trực diện nhát chém.
Keng!
Đoản đao chém mạnh vào lưng giáp sắt, tia lửa bắn ra đỏ rực giữa màn tuyết trắng. Lực chém mạnh mẽ chỉ để lại một vết xước nhẹ trên lớp sắt rỉ dày cộp, hoàn toàn bị hấp thụ bởi sức nặng của bộ giáp.
Thạch Đao Tử biến chiêu cực nhanh. Nhận thấy đòn tấn công lưng giáp không hiệu quả, gã mượn lực phản chấn xoay tròn thân người lướt ra sau lưng Tần Thiết Y, thanh đoản đao thứ hai đâm thẳng vào khe hở khớp hông bên trái—nơi vết thương cũ của anh đang rớm máu.
Tần Thiết Y lập tức nhận biết hướng di chuyển của đối thủ nhờ tiếng gió rít nhẹ bên tai trái. Anh không quay người lại—bởi giáp nặng làm giảm góc xoay chuyển—mà bất ngờ giật mạnh sợi Xích Sắt Gông Tay bên tay trái, mượn quán tính sức nặng vung mạnh xích sắt ra phía sau như một chiếc đuôi rồng thép quét tầm thấp.
Sợi xích sắt nặng nề xé gió rít gầm rú u u, quét một vòng rộng sát mặt đất tuyết.
Thạch Đao Tử kinh hoàng trước phản xạ thô bạo của đối thủ. Gã buộc phải hủy bỏ đòn đâm hông, bật nhảy lùi ra sau ba thước để tránh sợi xích sắt quét trúng chân gân cốt. Sợi xích sắt sượt qua mặt tuyết, hất tung một làn sóng tuyết trắng xóa cao đến nửa thước.
"Tốc độ vung xích thật đáng sợ dẫu mang giáp nặng!" Thạch Đao Tử cắn răng nghĩ thầm, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán gã.
Gã nhận ra mình đã đánh giá thấp quái nhân này. Tần Thiết Y dẫu bị liệt tay phải và không có nội lực, nhưng sức bền cơ bắp thô thô và kinh nghiệm chiến đấu sa trường thực tế của anh đã đạt đến mức lô hỏa thuần thanh. Anh biết cách biến từng nhược điểm nặng nề của bộ giáp thành lợi thế phòng thủ bất hoại.
"Nhưng ngươi vẫn thiếu tốc độ xoay chuyển địa hình!" Thạch Đao Tử hét lớn để lấy lại tinh thần.
Gã lại lao lên lần nữa. Lần này, gã không dùng đòn đâm lén lút nữa, mà tận dụng khinh công leo vách đá dẻo dai bật nhảy cao lên không trung, đôi đoản đao vung lên chém mạnh liên hoàn từ trên cao xuống, nhắm thẳng vào bả vai phải bị liệt rỉ sét của Tần Thiết Y—nơi vết thương rách thịt rỉ máu đông đen kịt đang để lộ một kẽ hở cơ khí nhỏ.
"Thiếu chủ! Cẩn thận bả vai phải!" Tiếng hét lo lắng của cựu binh Lôi Chấn vang lên từ trong đám đông.
Cơ Vân cũng khẽ siết chặt chuôi kiếm Hàn Băng, đôi mắt chăm chú nhìn vào từng chuyển động của hai người trên sân tập.
Tần Thiết Y đứng im lìm dưới dốc tuyết, đôi mắt sắt đá nhìn chằm chằm vào mũi đao đang lao xuống từ trên cao. Anh hoàn toàn có thể dùng tay trái vung xích sắt chặn đòn, nhưng khớp vai trái đang bị mỏi mệt căng cơ do gánh vác lực xoay nặng từ trận chiến trước. Nếu vung xích hụt, bả vai phải bị liệt của anh chắc chắn sẽ bị đoản đao của Thạch Đao Tử chém nát thịt xương.
Anh quyết định dùng một thủ đoạn chiến thuật tàn bạo và thực dụng nhất của sa trường.
Tần Thiết Y ghim chặt chân giáp xuống tuyết, gồng cứng toàn bộ cơ bắp thớ thịt đỏ như đồng đúc bên trong bộ giáp. Anh không tránh né, không gạt đỡ, chủ động đưa bả vai phải bị liệt rỉ sét ra chịu trực diện nhát chém chí mạng của đối thủ.
"Ngươi điên rồi sao?!" Thạch Đao Tử kinh hoàng hét lên giữa không trung dẫu đà đao đã phóng đi không thể thu hồi.
Phập! Choang!
Đoản đao sắc lẹm chém mạnh trúng khớp khóa bả vai phải của Tần Thiết Y. Lực chém cực mạnh của một cao thủ Nhị Lưu Đao Thủ nện thẳng vào lớp sắt rỉ sét dày cộp. Nhưng thay vì chém nát xương vai như Thạch Đao Tử tưởng tượng, đoản đao của gã như chém trúng một bức tường đá tảng ngàn năm.
Ngay trong khoảnh khắc va chạm nảy lửa, Tần Thiết Y bộc phát Thiết Giáp Chấn Kình.
Lớp chất liệu huyền thiết cổ đúc bộ giáp ngoài đột ngột co giãn cơ học, hấp thụ toàn bộ lực chém của đao bản và chuyển hóa thành một luồng lực phản chấn vật lý cực mạnh dội ngược lại dọc theo lưỡi đao.
U u u...
Một tiếng rung động trầm nặng vang lên từ điểm tiếp xúc va chạm. Thạch Đao Tử cảm thấy như có một luồng búa tạ vô hình nện mạnh trực diện vào lòng bàn tay cầm đao của mình. Toàn bộ gân cốt cánh tay gã chấn động kịch liệt, tê dại hoàn toàn đến mức mất hết cảm giác.
"A!"
Thạch Đao Tử hét lên một tiếng đau đớn, thanh đoản đao bên tay phải tuột khỏi tầm tay, bay thẳng lên không trung rồi cắm ngập sâu xuống tuyết lạnh. Thân hình gã bị lực phản chấn khổng lồ hất văng ra sau hơn năm thước, loạng choạng ngã quỵ xuống nền tuyết trơn trượt, tay trái ôm chặt cánh tay phải đang run rẩy kịch liệt, không thể nhấc nổi đao nữa.
Tần Thiết Y vẫn đứng vững vàng tại chỗ cũ, không lùi một bước chân giáp sắt. Vết thương cũ bên bả vai phải bị chấn động rách nhẹ ra dưới lớp lót da thú gấu tuyết mới thay, máu tươi rớm ra nhuộm đỏ một góc giáp sắt rỉ sét ngoài, nhưng gương mặt anh vẫn sắt đá lạnh lùng không một tiếng rên rỉ.
Cả sân tập Hắc Phong Trại hoàn toàn câm lặng. Hàng trăm thảo khấu trợn tròn mắt kinh hãi nhìn quái nhân giáp sắt đứng sừng sững giữa sân tuyết đỏ. Họ chưa từng chứng kiến một ngoại gia công phu nào thô bạo và có sức phòng thủ phản chấn vật lý tuyệt đối đến thế dẫu đang mang thương tích tàn phế.
Thạch Đao Tử mặt cắt không còn giọt máu, nhìn thanh đoản đao cắm sâu dưới tuyết rồi nhìn cánh tay phải tê bại hoàn toàn của mình. Gã biết, nếu vừa rồi Tần Thiết Y vung xích sắt kết liễu, đầu gã đã rơi xuống tuyết từ lâu rồi.
"Ta... thua rồi," Thạch Đao Tử khàn giọng lẩm bẩm, cúi đầu nhận bại nhục nhã.
Cơ Vân từ trong đám đông bước ra, vung kiếm Thanh Sương đâm thẳng xuống đất ngăn cách hai người, dùng uy thế đại trại chủ dẹp yên cuộc tranh chấp: "Thạch Đao Tử! Ngươi đã phục chưa? Từ nay về sau, kẻ nào trong Hắc Phong Trại còn dám bàn tán hoài nghi thân phận hay đòi đuổi khách của ta, quy tắc của trại sẽ thả rơi kẻ đó xuống vực sâu vạn trượng dưới chân núi!"
Thạch Đao Tử cắn răng cúi đầu: "Thuộc hạ... phục tùng đại trại chủ."
Gã cùng nhóm thảo khấu lầm lũi rút lui khỏi sân tập, nhưng ánh mắt Thạch Đao Tử vẫn thoáng qua một tia hoài nghi và lo sợ khôn nguôi về họa truy sát của quan phủ Nhạn Môn Doanh sắp tới.
Cơ Vân bước lại gần Tần Thiết Y, nhìn vết máu rớm ra nơi bả vai phải của anh, ánh mắt nàng lộ rõ vẻ thấu hiểu và trân trọng: "Ngươi chủ động chịu đòn để dùng Thiết Giáp Chấn Kình bẻ gãy ý chí chiến đấu của hắn? Phương pháp sa trường này thực sự quá tàn bạo đối với thân thể đang mang thương tích của ngươi đấy."
"Hiệu quả nhất," Tần Thiết Y khàn giọng đáp dứt khoát.
Anh xoay người kéo lê sợi xích sắt bước về phía gian buồng ấm áp. Dù giành chiến thắng răn đe bước đầu, nhưng anh cảm nhận rõ ràng sức nặng ngàn cân của bộ giáp sắt đang đè nặng lên khớp hông và đầu gối rỉ sét, vết thương cũ rách thịt bắt đầu nhói đau buốt gân cốt kịch liệt dưới cái lạnh ngày đông.
Cơ Vân bám sát phía sau anh, giọng nàng trầm xuống đầy cảnh báo: "Thạch Đao Tử tạm thời lui bước, nhưng hắn nói đúng một điều. Huyết Lang Bang ngoài biên cương đã nhận được tiền của quan huyện Tào Ngụy để săn lùng đầu ngươi. Bọn chúng là bầy sói đói tàn bạo nhất vùng biên viễn này, sớm muộn gì cũng sẽ dò ra tung tích Hắc Phong Trại. Ngươi cần phải hồi phục thể chất bả vai liệt này nhanh chóng trước khi bầy sói dữ áp sát tìm mạng."
Tần Thiết Y khựng bước chân giáp sắt lại ngay bậu cửa gỗ, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía dãy núi Nhạn Môn bão tuyết mịt mù phía xa. Ngọn lửa phục thù nợ máu gia tộc và Thần Thương Doanh vẫn đang cháy âm ỉ dưới lớp giáp sắt rỉ sét lạnh buốt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!