Chân Tướng Huyết Thư
Bóng tối đặc quánh trong phòng tra tấn ngầm của thiên lao Nhạn Môn Quan đột ngột bị xé rách bởi ánh đuốc đỏ rực từ những ngả rẽ hành lang. Tiếng cười lanh lảnh, tàn độc của Giám ngục Vương Sâm vọng qua những khe đá hẹp, dội vào tai Tần Thiết Y như tiếng kim khí cọ xát vào lòng đất ẩm ướt. Cánh cửa sắt ngục dày ba tấc giăng kín gai nhọn đã sập xuống rầm trời, khóa chặt lối thoát hiểm duy nhất. Phía bên kia vách đá, hàng chục quân binh Nhạn Môn Doanh vây kín, tay lăm lăm những thanh đoản kiếm mỏng phát ra ánh sáng xanh lam mờ ảo của kịch độc Băng Độc Tán.
"Tần Thiết Y! Ngươi nghĩ bản thân còn là Thống lĩnh Thần Thương Doanh oai phong lẫm liệt năm xưa sao?" Vương Sâm đứng sau hàng ngũ lính gác, gương mặt nhợt nhạt u tối không một sợi râu của gã co rúm lại đầy đắc ý. Gã lắc lư chùm chìa khóa sắt lớn trên tay, âm thanh lách cách vang lên đầy khiêu khích. "Hôm nay, thiên lao này sẽ là nấm mồ chôn sống ngươi cùng lũ tàn binh rách nát!"
Tần Thiết Y đứng im lìm như một pho tượng sắt rỉ giữa phòng tối. Dưới chiếc nón lá sụp che khuất nửa mặt, đôi mắt anh rực lên một sắc đỏ ngầu lạnh lẽo. Sức nặng ngàn cân của bộ Huyền Thiết Giáp ghim chặt vào da thịt anh, đè nặng lên đôi chân đang dẫm sâu xuống nền đá ẩm ướt. Khớp bả vai phải – dẫu đã được thần rèn mù Hoắc Thiết Sơn dùng búa tạ chấn cốt nới lỏng ba mươi phần trăm linh hoạt ở các tập trước – lúc này đang nhói lên từng đợt đau bỏng rát do thớ cơ vai bị kéo căng dưới thớ thép rỉ cứng ngắc. Khớp gối chân giáp bên trái bị lỏng lẻo nhẹ sau cú va chạm Trọng Thể Đè Bẹp ở mỏ đá, cứ mỗi nhịp thở lại phát ra tiếng "grog... grog..." cơ học đầy khô khốc.
"Tướng quân... chúng ta bị bẫy rồi..." Lôi Chấn cụt cánh tay trái sát bả vai, tay phải ghìm chặt cán đao rách nát, đứng chắn trước người cựu binh Thần Thương Doanh vừa được cứu. Gương mặt gầy guộc săn chắc như gỗ mun của ông đầm đìa mồ hôi lạnh, đôi mắt một bên sẹo dài co rút đầy lo âu. "Không gian phòng tối quá chật hẹp, nếu ngài vung quét xích sắt tầm rộng sẽ va chạm mạnh vào vách đá, không những không thoát được mà còn làm sập trần hang!"
Cơ Vân lướt nhẹ như một bóng ma đỏ sát bên cạnh Tần Thiết Y. Nàng nắm chặt chuôi thanh kiếm mỏng, mái tóc đen dài giấu dưới mũ da thú lấm lem bụi than ngục. Nàng khẽ liếc nhìn bả vai phải đang rớm máu tươi của anh, giọng nói run nhẹ nhưng quyết đoán: "Tần Thiết Y, ta sẽ dùng khinh công thu hút hỏa lực của đoản kiếm độc. Ngươi hãy tìm cách phá vách đá phía sau!"
"Không cần," Tần Thiết Y trầm giọng, giọng nói đục ngầu vang lên qua kẽ hở mũ giáp sắt như tiếng búa nện vào đá tảng sa trường. "Lui lại phía sau ta."
Anh nhắm nghiền đôi mắt dưới mũ giáp, dồn nén hơi thở đan điền, vận dụng Băng Tuyết Ngự Hàn Pháp để điều hòa thân nhiệt, ép luồng khí nóng lan tỏa bảo vệ các cơ quan nội tạng không bị đóng băng trước luồng khí lạnh buốt của hầm ngầm. Bên trong ngực giáp, mười hai cây Khóa Cốt Châm tàn độc đang áp sát vùng tim mạch, nhói lên từng đợt đau buốt cảnh báo nếu anh vận dụng nội lực sa trường cũ vượt ngưỡng. Anh không thể dùng nội kình, anh chỉ có thể dùng sức bền cơ bắp thuần túy và trọng lượng vạn cân của chính bộ giáp sắt để phá vỡ thế trận.
"Bắn! Giết chết chúng cho ta!" Vương Sâm gầm lên đầy biến thái.
Hàng chục tên lính tuần vung đoản kiếm tẩm độc lao tới, những mũi kiếm xanh lam xé rách màn sương ẩm ướt đâm thẳng vào các kẽ hở hông và vai giáp của Tần Thiết Y.
Tần Thiết Y không né tránh. Anh hạ thấp trọng tâm, hai chân giáp dẫm mạnh xuống nền đá. Tiếng "rắc rắc" nứt vỡ của đá hộc vang lên giòn giã dưới sức nặng khổng lồ. Anh gồng lực Kim Cương Bất Hoại sơ bộ, biến toàn thân thành một tảng đá thái sơn vững chãi.
"KENG! KENG! KENG!"
Những thanh đoản kiếm tẩm độc đâm trúng giáp ngoài bọc sắt rỉ của Tần Thiết Y, phát ra những tiếng va chạm kim khí đanh tai. Lực phản chấn vật lý cực mạnh từ lớp huyền thiết cổ của bộ giáp dội ngược lại, chấn mẻ đao và làm tê dại bàn tay của những tên lính tuần đầu tiên. Tuy nhiên, một thanh đoản kiếm tẩm độc của tên lính tuần bên sườn phải đã lách qua kẽ hở hông hở, sượt qua cánh tay trái của Tần Thiết Y. Vết xước rách nhẹ bốc lên một làn khói xanh lục nhạt mang theo mùi tanh nồng của Băng Độc Tán ăn mòn. Cơn đau rát bỏng ập đến dữ dội, nhưng hệ thần kinh bị chai lỳ trước đau đớn tuyệt đối giúp anh giữ vững kình lực cơ bắp cánh tay trái.
"Ngoại Gia Trọng Kình! Phá cho ta!" Tần Thiết Y gầm lên một tiếng như sấm động sa trường.
Anh không vung xích sắt quét rộng. Anh dồn toàn bộ trọng lượng ngàn cân của bộ giáp sắt bám chặt xuống đất, cúi rạp người, lao thẳng toàn bộ thân hình khổng lồ bọc thép vào tấm cửa sắt ngục dày ba tấc trước mặt bằng chiêu thức Trọng Thể Đè Bẹp.
"RẦM!!!"
Một tiếng nổ lớn chấn động toàn bộ thiên lao ngầm vang lên. Sức nặng ngàn cân phối hợp với quán tính di chuyển cực đại của Tần Thiết Y đập mạnh vào tấm cửa sắt. Tấm cửa sắt ngục dày ba tấc bị biến dạng méo mó hoàn toàn trong tích tắc, những chiếc đinh tán bằng thép lớn bắn tung tóe ra xung quanh như những viên đạn đá. Vách đá xám hai bên cửa ngục nứt vỡ rạn nứt diện rộng, đổ sập xuống đè bẹp hàng loạt quân binh Nhạn Môn Doanh đang đứng phía sau cửa ngục.
"Cái... Cái gì?!" Vương Sâm kinh hoàng tột độ, đôi mắt gã trợn trừng nhìn vách cửa sắt dày ba tấc bị đập nát vụn dưới chân quái nhân giáp sắt.
Không để đối thủ kịp hoàn hồn, Tần Thiết Y lướt tới qua đống đổ nát đá tảng. Khớp gối trái phát ra tiếng "grog... grog..." kèn kẹt khô khốc dồn dập dưới lực nén, nhưng anh vẫn tiến sát Vương Sâm trong gang tấc. Anh vung tay trái bọc xích gông, áp dụng thủ đoạn Khóa Khớp Đoạt Binh kẹp chặt lấy thanh đoản kiếm tẩm độc của Vương Sâm khi gã định đâm lén.
"RẮC!"
Thanh đoản kiếm tẩm độc bị bẻ gãy làm đôi dưới khớp khuỷu tay giáp sắt rỉ của anh. Tần Thiết Y vươn bàn tay trái bọc xích gông tay, bấu chặt lấy cổ họng nhợt nhạt của Vương Sâm, gằn giọng qua kẽ hở mũ giáp: "Mã Nhị đang ở đâu?"
"Hự... ư... Hắn... hắn đã cưỡi ngựa trốn thoát... mang theo tấu chương mật... qua cổng phụ phía Tây..." Vương Sâm trợn ngược mắt, ú ớ khai ra trong cơn nghẹt thở tột cùng.
"Phản đồ phải đền tội," Tần Thiết Y lạnh lùng trầm giọng.
"RẮC!"
Một tiếng bẻ cổ dứt khoát vang lên. Thân hình nhợt nhạt của Giám ngục Vương Sâm mềm nhũn đổ gục xuống thềm đá lạnh buốt. Tần Thiết Y tước đoạt chùm chìa khóa sắt lớn trên tay gã, ném mạnh về phía Lôi Chấn: "Lôi Chấn! Mau mở khóa toàn bộ phòng tối giải thoát huynh đệ Thần Thương Doanh! Cơ Vân, đi cùng ta đánh chặn Mã Nhị!"
"Rõ!" Lôi Chấn chụp lấy chùm chìa khóa, đôi mắt rực lửa phục hận vội vã lao về phía các dãy phòng tối.
Tần Thiết Y cùng Cơ Vân vọt ra khỏi thiên lao ngầm Nhạn Môn Quan, lao thẳng vào màn đêm bão tuyết dữ dội ngoài ải thành. Gió tuyết gầm rú cắt da cắt thịt, thổi tung chiếc áo choàng rách nát ngụy trang của anh, để lộ bộ Huyền Thiết Giáp đen kịt rỉ sét dưới ánh đuốc chập chờn.
"Tướng quân! Cổng phụ phía Tây ở ngách núi bên kia! Mã Nhị có tuấn mã chạy nhanh chạy trốn, chúng ta đi bộ không thể đuổi kịp!" Cơ Vân vừa chạy vừa hét lớn giữa tiếng gió rít gào.
"Lưu Manh đã chuẩn bị xe bò phế liệu ở ngõ tối cổng Tây, nhưng chúng ta phải chặn hắn trước khi hắn ra khỏi vành đai ải thành!" Tần Thiết Y gầm lên, khớp gối trái bị lỏng lẻo phát ra tiếng grog kèn kẹt khô khốc liên tục khi anh dốc lực chạy dọc theo bờ tường đá xám của cổng Tây.
Khi họ tiến sát ngõ tối gần cổng phụ phía Tây, tiếng vó ngựa dồn dập rầm rập vang lên từ phía trước. Dưới ánh lửa bập bùng của những ngọn đuốc tuần tra bên tường thành, bóng một mật sứ mặc áo bào xám nhẹ đang điên cuồng thúc con tuấn mã chạy nhanh lao thẳng về phía cửa cổng phụ đang hé mở. Đó chính là Mã Nhị – kẻ mang tấu chương mật diệt khẩu của Trác Kính gửi về Kinh Thành.
"Đứng lại!" Lôi Chấn từ trong bóng tối ngõ hẻm đột ngột lao ra chặn đường. Cựu binh Thần Thương Doanh dùng cánh tay phải còn lại vung mạnh thanh đao rách nát nhắm thẳng vào chân trước của con tuấn mã.
Thế nhưng, con tuấn mã của Mã Nhị là chiến mã đặc chủng của quân đội, lực lao tới vô cùng dũng mãnh.
"HÍÝÝÝ!"
Con tuấn mã chồm lên, hai vó trước đập mạnh hất văng thanh đao rách nát của Lôi Chấn. Lực va chạm khổng lồ của ngựa chiến lao thẳng vào lồng ngực cựu binh cụt tay, hất văng Lôi Chấn ngã xuống tuyết đỏ loang lổ. Lôi Chấn hộc ra một ngụm máu tươi, cán đao rách nát tuột khỏi tay gã.
"Lũ tàn binh rách nát! Chờ chết đi!" Mã Nhị cười lớn đầy nhát gan nhưng đắc ý, gã cúi rạp người trên lưng ngựa, thúc mạnh roi da quyết vượt qua cổng phụ đang hé mở cách đó chỉ ba mươi bước.
Tần Thiết Y chứng kiến huynh đệ bị hất văng, nộ khí phục hận dâng lên tột cùng trong lồng ngực. Khớp gối trái lỏng lẻo khiến anh không thể chạy nhanh chặn ngựa chiến, khoảng cách ba mươi bước lúc này là một khoảng cách vô vọng đối với bộ giáp sắt nặng ngàn cân.
Anh biết rõ nếu để Mã Nhị trốn thoát cùng bức mật thư, danh dự của phụ thân Tần Đạt, đệ đệ Tần Kiệt và vạn vong hồn Thần Thương Doanh tử nạn tại Vực Tử Thần sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi dưới sự dối trá của Trác Kính.
Anh không thể thua. Sa trường thương pháp họ Tần không cho phép anh gục ngã.
Tần Thiết Y dồn toàn bộ kình lực ngoại gia Cấp 8 (Ngoại Gia Trọng Kình) vào cánh tay trái bọc xích gông tay. Anh quấn chặt sợi xích sắt rỉ sét dài hơn một trượng quanh bắp tay trái, dồn nén hơi thở đan điền, gân xanh nổi cuồn cuộn trên cổ như những sợi dây đồng đúc dưới sức nóng nung ấm của giáp ngoài hông phải mới lành da non.
Anh áp dụng chiêu thức Đâm Xích Xuyên Giáp – kỹ thuật biến sợi xích gông tay thành một cây thương mềm dẻo tàn bạo.
"XOẠT!!!"
Tần Thiết Y vung mạnh cánh tay trái phóng sợi xích sắt gông tay ra phía trước với tốc độ kinh hoàng. Sợi xích sắt rỉ sét vạch ra một đường thẳng tắp nhanh như chớp xé gió gầm rú, đầu xích nhọn hoắt ánh lên sắc lạnh xanh đen xé rách màn tuyết mịt mù, phóng thẳng về phía lưng Mã Nhị từ khoảng cách mười trượng.
"PHẬP!!!"
Một tiếng xé rách da thịt ghê người vang dội cổng phụ. Đầu xích sắt nhọn hoắt đâm xuyên qua lớp giáp nhẹ bọc da của mật sứ Mã Nhị từ phía sau lưng, cắm sâu vào thớ thịt, xuyên thẳng qua lồng ngực gã mật sứ rớm máu đỏ tươi. Lực phóng khổng lồ từ kình lực ngoại gia vạn cân của Tần Thiết Y kéo căng sợi xích sắt, ghim chặt thân hình Mã Nhị vào bức tường đá xám đóng băng của cổng phụ Nhạn Môn Quan.
"Hự... á..." Mã Nhị trợn trừng hai mắt đầy kinh hoàng, máu tươi trào ra từ khóe miệng gã, đôi bàn tay gầy gò lanh lẹ run rẩy bấu chặt lấy sợi xích sắt gông tay đang xuyên qua ngực mình, nhưng gã không thể nhúc nhích nổi một phân.
Tần Thiết Y kéo lê bước chân nặng nề tiến tới, khớp gối trái phát ra tiếng grog kèn kẹt khô khốc trên tuyết lạnh. Anh vung tay trái giật mạnh sợi xích sắt, rút đầu xích nhọn hoắt ra khỏi ngực Mã Nhị. Thân hình gã mật sứ đổ gục xuống đất tuyết đóng băng như một bao cát rách.
Tần Thiết Y cúi người, bàn tay trái bọc xích sắt rỉ thọc sâu vào trong áo bào của Mã Nhị, tước đoạt lấy ống mật thư bằng đồng có dấu niêm phong sáp đỏ của Trác Kính gửi cho thống lĩnh Từ Khôn.
"Tướng quân... tìm thấy rồi..." Lôi Chấn gượng dậy từ vũng tuyết đỏ, tay phải ôm lồng ngực đang xuất huyết nhẹ, đôi mắt sẹo dài rực sáng nhìn ống mật thư đồng trên tay thiếu chủ.
Cơ Vân vội vã lướt tới che chắn gió bão tuyết xung quanh. Nàng dùng đoản kiếm cạy mạnh nắp ống đồng, rút ra bức thư mật bằng da dê cũ nát đóng dấu niêm phong đỏ của Trác Kính gửi về Kinh Thành mười năm trước.
Dưới ánh đuốc chập chờn bập bùng của đêm bão tuyết Nhạn Môn Quan, Tần Thiết Y mở rộng bức thư mật giả mạo. Đôi mắt anh co rút lại kịch liệt khi nhìn thấy những dòng chữ viết tay quen thuộc và chữ ký tay sắc lẹm đóng dấu ngọc ấn của cựu phó tướng Trác Kính.
*"...Thần Thương Doanh của Tần Đạt đã hoàn toàn rơi vào thế cô lập tại Vực Tử Thần. Lương thảo quân nhu viện trợ đã bị trì hoãn hoàn toàn theo kế hoạch. Thư mật vu khống cấu kết ngoại tộc đã được dâng lên triều đình... Chỉ cần tiêu diệt tận gốc Tần gia tại biên cương, binh quyền Thần Thương Doanh sẽ hoàn toàn thuộc về Trác gia..."*
Bức thư mật giả mạo – bằng chứng thép đầu tiên vạch trần tội ác phản phản bội vu oan của Trác Kính mười năm trước hiện ra rõ mồn một dưới ánh lửa đỏ rực của bão tuyết biên cương.
Ngọn lửa phẫn nộ hận thù dồn nén suốt mười năm qua trong tim Tần Thiết Y đột ngột bùng cháy dữ dội tột cùng. Anh siết chặt bức thư mật trong tay trái bọc xích gông tay, tiếng xích sắt rỉ sét run lên bần bật phát ra âm thanh u u rùng rợn xé rách không khí đêm bão tuyết.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!