Nhạc nềnKengeki

Đột Nhập Thiên Lao

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng Nhạn Môn Quan ẩm ướt, nhớp nháp và nồng nặc mùi máu rỉ sét lâu ngày. Cơn bão tuyết gầm rú dữ dội bên ngoài ải thành dường như bị ngăn cách hoàn toàn bởi những bức tường đá xám dày hàng trượng, chỉ còn lại những tiếng rít u u vọng qua khe thông gió hẹp hòi. Dưới lòng đất sâu, không khí đặc quánh, nóng hầm cập và tanh tưởi mùi phân người lẫn lộn với mùi thịt thối rữa.


Tần Thiết Y bước từng bước cực kỳ cẩn trọng trên thềm đá trơn trượt. Khoác trên mình bộ y phục rộng thùng thình của lính tuần tra Nhạn Môn Doanh để ngụy trang, nhưng bên dưới lớp vải thô ấy, bộ Huyền Thiết Giáp nặng ngàn cân vẫn như một con quái thú bằng sắt găm chặt vào da thịt anh. Mỗi một cử động nhỏ nhặt nhất lúc này đều là một cuộc chiến sinh tử đối với thể chất của cựu thống lĩnh Thần Thương Doanh.


"Grog... grog..."


Khớp gối chân giáp bên trái – di chứng từ cú va chạm Trọng Thể Đè Bẹp ở mỏ đá – phát ra tiếng kêu kèn kẹt cơ học đầy nặng nề. Tần Thiết Y phải ghìm chặt cơ đùi trái, phân bổ toàn bộ trọng lượng ngàn cân sang chân phải để giảm thiểu tiếng động. Bên hông phải, vết sẹo bỏng nhiệt đen kịt vĩnh viễn mới lành da non sau đợt bôi Hồi Xuân Cao nóng cháy của Tiêu Dược Sư lại bắt đầu nhói lên từng đợt buốt nhọn khi thớ cơ co thắt dữ dội để giữ thăng bằng. Đau đớn thể xác tột cùng gặm nhấm gân tủy anh, nhưng hệ thần kinh bị chai lỳ trước đau đớn tuyệt đối giúp gương mặt anh dưới chiếc nón lá sụp che khuất nửa mặt vẫn lạnh lùng như tượng đá sa trường.


"Tướng quân, đi lối này. Tránh vũng nước tù phía trước, lính tuần thường đi qua đó sẽ để lại dấu chân bùn."


Giọng nói trầm thấp của Lôi Chấn vang lên sát bên tai anh. Cựu binh Thần Thương Doanh cụt cánh tay trái sát bả vai, mặc bộ giáp lính tuần tra xộc xệch, khéo léo dùng cánh tay phải còn lại để dắt cỗ xe gỗ chở đầy phế liệu lò rèn rách nát để ngụy trang tiếng xích sắt kéo lê dưới đất.


Đi tiên phong dẫn lối là Phùng Thiết – cựu binh mù hai mắt của Thần Thương Doanh nay sống sót bằng nghề ăn xin tại trấn Nhạn Môn. Phùng Thiết không cần đuốc, gã mặc bộ áo vải rách nát, tay cầm cây gậy trúc rỗng ruột gõ nhẹ, cực nhẹ vào vách đá xám theo một nhịp điệu kỳ lạ. Đôi tai của gã liên tục giật động, thính giác nhạy bén phi thường do mù lòa giúp gã nhận biết từng luồng gió chuyển động và tiếng bước chân tuần tra của quan binh cách đó hàng trăm bước.


"Ba mươi bước phía trước có ngã rẽ, toán tuần tra bốn người vừa đi qua. Tiếng xích sắt lách cách trên thắt lưng của chúng đang xa dần về phía cổng Bắc. Chúng ta có nửa nén nhang để qua hành lang chính," Phùng Thiết thì thào, giọng nói khàn đặc đầy cảnh giác.


Cơ Vân lướt nhẹ như một bóng ma đỏ bên cạnh Tần Thiết Y. Nàng đã hóa trang thành một tên lính tuần nhỏ nhắn, mái tóc đen dài giấu kỹ dưới chiếc mũ da thú, đôi mắt sắc sảo quyến rũ không ngừng dò xét những góc tối của thiên lao. Tay nàng luôn đặt hờ trên chuôi thanh kiếm mỏng, sẵn sàng bộc phát kiếm chiêu bất cứ lúc nào. Nàng khẽ liếc nhìn Tần Thiết Y, xót xa khi thấy làn khói trắng nhạt từ hơi ấm suối nóng địa nhiệt ngấm trong giáp sắt đang bốc hơi qua kẽ hở mũ giáp, mang theo cả mùi máu tươi rỉ ra từ vết rách bả vai phải chưa lành.


"Ngươi ổn chứ?" Cơ Vân thì thầm, giọng nàng run nhẹ.


"Vẫn chịu được," Tần Thiết Y trả lời, giọng nói trầm đục vang lên qua kẽ hở mũ giáp như tiếng sắt nện vào đá. Anh dồn nén hơi thở, vận dụng Băng Tuyết Ngự Hàn Pháp để điều hòa thân nhiệt, ngăn không cho khí lạnh tràn vào lồng ngực làm co rút khớp khóa ngực, nơi mười hai cây Khóa Cốt Châm tàn độc đang áp sát vùng tim mạch. Chỉ cần một chút sơ sẩy, cơ cấu tự hủy sẽ kích hoạt đâm nát tim anh ngay lập tức.


Nhóm bốn người lặng lẽ luồn lách qua những hành lang tối tăm, ẩm ướt của nhà lao Nhạn Môn Quan. Càng đi sâu xuống lòng đất, mùi tanh của máu và thịt thối rữa càng nồng nặc. Đó là mùi của sự tra tấn, mùi của những oán hồn binh sĩ Thần Thương Doanh bị giam cầm trong ngục tối.


Đột ngột, Phùng Thiết dừng bước, cây gậy trúc gõ khẽ vào chân tường đá. Gã nghiêng đầu, đôi tai giật mạnh liên tục:


"Đến rồi... Phòng tra tấn ngầm phía trước. Ta nghe thấy tiếng than hồng nung đỏ... và tiếng roi sắt nện vào thịt người... Là tiếng của Phùng Hổ... Hắn đang hành hạ huynh đệ..."


Một luồng sát khí dũng mãnh đột ngột bùng phát từ thân hình mang giáp nặng của Tần Thiết Y, khiến không khí xung quanh như đông đặc lại. Sợi xích sắt gông tay nối liền hai cổ tay anh run lên bần bật, phát ra tiếng kêu kèn kẹt khô khốc dồn dập. Lôi Chấn vội vã nắm chặt lấy vai anh, giọng đầy khẩn cầu:


"Tướng quân! Xin hãy nén giận! Phòng tra tấn chật hẹp, nếu ngài vung quét xích sắt tầm rộng sẽ va chạm vào vách đá phát ra tiếng động keng keng lớn, làm kinh động lính gác ngục vòng ngoài! Chúng ta phải cận chiến im lặng!"


Tần Thiết Y nhắm nghiền đôi mắt dưới mũ giáp, siết chặt tay trái bọc xích gông, cảm nhận góc cạnh sần sùi của mảnh ngọc bội Uyên Ương bị sứt góc của thê tử Lục Uyển Đình đang áp chặt vào ngực qua lớp lót da thú gấu tuyết dày. Anh đang dồn nén một cơn thịnh nộ vạn quân sa trường. Khi mở mắt ra, đôi mắt anh rực lên một sắc đỏ ngầu lạnh lẽo.


"Ta biết," Tần Thiết Y trầm giọng. "Cận chiến im lặng. Ta sẽ ra tay."


Họ áp sát vào khe cửa gỗ mục nát của phòng tra tấn ngầm. Qua kẽ hở, ánh lửa đỏ rực từ lò than hồng chiếu sáng một khung cảnh dã man tột cùng.


Giữa căn phòng đá chật hẹp, một cựu binh Thần Thương Doanh gầy gò, da bọc xương, mình trần đầy những vết sẹo roi ngang dọc đang bị xích chặt vào cột gỗ lớn. Máu tươi từ bả vai rách thịt của người lính rỏ xuống thềm đá, tạo thành một vũng đỏ lòm dưới chân.


Đứng trước mặt người lính là Phùng Hổ – gã đao phủ tàn bạo của thiên lao Nhạn Môn. Hắn có thân hình cao to thô kệch như một con gấu xám, ngực trần đầy sẹo bỏng lò than, gương mặt bạnh ra đầy thớ thịt hung ác dữ tợn. Trong tay phải gã là một cây roi sắt nung đỏ rực dài năm thước, phát ra tiếng xèo xèo ghê người khi chạm vào không khí ẩm ướt.


"Nói! Thư mật của Trác Kính đại tướng quân đang ở đâu? Quái nhân giáp sắt Tần Thiết Y đang trốn ở xó xỉnh nào?" Phùng Hổ gầm rú đầy biến thái, vung mạnh cây roi sắt nung đỏ nện mạnh vào ngực người cựu binh.


"XOẸT... XÈO XÈO..."


Tiếng thịt da bị nung cháy khét lẹt bốc khói trắng kèm theo tiếng hét nghẹn ngào của người lính Thần Thương Doanh vang dội phòng tối. Người cựu binh gằn giọng, nhổ một ngụm máu tươi trộn lẫn nước bọt thẳng vào mặt Phùng Hổ:


"Phản đồ... Các ngươi... thà giết ta đi... Thần Thương Doanh... không bao giờ quỳ gối trước kẻ gian thần..."


"Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt! Để ta mù hai mắt ngươi trước xem ngươi còn cứng đầu đến bao giờ!" Phùng Hổ điên cuồng gầm lên, vung cây roi sắt nung đỏ rực nhắm thẳng vào đôi mắt của người cựu binh.


Không thể chần chừ thêm một khắc nào nữa.


"RẮC!"


Tần Thiết Y vọt tới như một mũi tên đen bọc sắt xé rách màn đêm tối tăm của phòng tra tấn. Sức nặng ngàn cân của bộ giáp dồn vào bước chân bám đất vững chãi, nhưng anh đã khéo léo dùng Sa Trường Hành Quân Bộ để triệt tiêu tiếng động va chạm dẫm nện đá. Anh áp sát từ phía sau bóng tối phòng tra tấn với tốc độ kinh hoàng.


Cơ Vân vút mình lao theo, thanh kiếm mỏng trong tay nàng vạch ra một đường kiếm sáng lạnh nhắm thẳng vào tim Phùng Hổ từ xa hòng kết liễu nhanh gã đao phủ.


Thế nhưng, không gian phòng tra tấn quá chật hẹp. Những sợi xích sắt treo ngục lòng thòng rỉ sét từ trên trần hang rủ xuống đã cản trở đường kiếm của nàng. Mũi kiếm chạm vào một sợi xích treo, phát ra tiếng "keng" nhẹ hẫng làm lệch đường kiếm.


Phùng Hổ là một tên lực sĩ dày dạn kinh nghiệm sa trường, gã lập tức nghe thấy tiếng động lạ sau lưng. Gã giật mình quay người lại, nhìn thấy một bóng đen khổng lồ mang giáp sắt rỉ sét đang áp sát. Gã đao phủ kinh hoàng định mở miệng gầm lên báo động đỏ cho lính gác ngoài:


"Có kẻ đột..."


Chưa kịp dứt câu, cây roi sắt nung đỏ rực trong tay Phùng Hổ đã vung mạnh nhắm thẳng vào bả vai phải bị liệt cũ của Tần Thiết Y hòng mở đường máu trốn chạy.


Tần Thiết Y không tránh né. Anh biết rõ bả vai phải chỉ mới khôi phục ba mươi phần trăm di chuyển linh hoạt, không thể vung xích sắt gông tay cản phá kịp thời. Anh chủ động xoay nửa thân người trái bọc sắt dày nhất về phía trước gánh chịu cú chém.


"KENG... XÈO XÈO!"


Cây roi sắt nung đỏ rực đập mạnh vào giáp vai trái của Tần Thiết Y, phát ra tiếng rít xèo xèo ghê người. Sức nóng tột cùng của sắt nung đỏ tức thì truyền qua lớp sắt rỉ dày cộm, thiêu đốt lớp da thú gấu tuyết lót giáp mỏng bên trong và chạm trực tiếp vào da thịt bắp tay trái anh. Cơn đau bỏng nhiệt rách da rớm máu ập đến dữ dội, nóng cháy thấu xương tủy, nhưng Tần Thiết Y không hề biến sắc. Ý chí sắt đá vượt giới hạn giúp anh giữ vững kình lực cơ bắp cánh tay trái cứng như đồng đúc.


Ngay trong khoảnh khắc cây roi sắt nung đỏ còn đang bám chặt vào giáp ngoài tay trái, Tần Thiết Y áp dụng thủ đoạn cận chiến Khóa Khớp Đoạt Binh. Anh gập mạnh khuỷu tay trái bọc sắt rỉ, tận dụng các góc cạnh sắc nhọn rỉ sét của khớp khuỷu tay giáp để kẹp chặt lấy thân roi sắt nung đỏ rực của Phùng Hổ.


"RẮC!"


Tiếng thép nứt gãy vụn vang lên giòn giã. Lực kẹp bẻ gãy thô bạo từ khớp giáp sắt nặng ngàn cân đã bẻ đôi cây roi sắt nung đỏ của Phùng Hổ ngay trước sự kinh hoàng tột độ của gã đao phủ.


Không để đối thủ kịp phát ra tiếng hét thứ hai, Tần Thiết Y vung mạnh tay trái, sợi Xích Sắt Gông Tay rỉ sét dài hơn một trượng nối liền hai cổ tay anh được phóng ra như một con rồng thép đen kịt trong bóng tối hẹp. Sợi xích quấn chặt lấy cổ họng dày cộm đầy thớ thịt của Phùng Hổ.


"Ư... ư..."


Phùng Hổ trợn trừng hai mắt, đôi bàn tay gân guốc của gã điên cuồng bấu chặt lấy sợi xích sắt gông tay hòng gỡ ra, nhưng sợi xích huyền thiết rỉ sét dưới kình lực ngoại gia Cấp 8 (Ngoại Gia Trọng Kình) của Tần Thiết Y đã xiết chặt như một gọng kìm bất hoại.


Tần Thiết Y dồn toàn bộ trọng lượng ngàn cân của bộ giáp sắt bám chặt xuống đất, tay trái giật mạnh sợi xích gông tay lôi lê Phùng Hổ áp sát vào thân mình anh.


"RẮC!"


Một tiếng bẻ gãy xương cổ khô khốc, dứt khoát vang lên giữa không gian im ắng của phòng tra tấn. Đôi mắt Phùng Hổ dại đi, toàn thân gã đao phủ khổng lồ mềm nhũn ra như một bao cát rách, đổ gục xuống thềm đá lạnh buốt không phát ra thêm một tiếng động nào ngoài tiếng xích sắt lách cách nhỏ nhạt.


Tần Thiết Y buông xích sắt, lồng ngực nhấp nhô cực kỳ chậm rãi để điều hòa nhịp thở đan điền. Vết bỏng rách da thịt bắp tay trái đang bốc lên một làn khói trắng khét lẹt nhạt mờ, nhưng anh không hề nhìn tới. Anh bước nhanh tới bên cột gỗ lớn, tay trái bọc xích gông vung đoản đao của Tần Kiệt cắt đứt xiềng xích đang trói chặt người cựu binh Thần Thương Doanh.


"Huynh đệ... ta tới muộn," Tần Thiết Y trầm giọng, giọng nói chứa đựng nỗi đau dằn vặt sa trường sâu sắc.


Người cựu binh ngước đôi mắt mờ đục nhìn bóng đen mang giáp sắt khổng lồ trước mặt, nhận ra ấn ký ngọn chiến thương khắc ngược trên ngực giáp, nước mắt người lính già trào ra hòa cùng máu tươi:


"Tướng... Tướng quân... Ngài vẫn còn sống... Thần Thương Doanh... cuối cùng đã đợi được ngài..."


"Tất cả huynh đệ còn lại đang ở đâu?" Cơ Vân vội vã bước tới hỗ trợ băng bó vết thương vai rách thịt cho người cựu binh bằng một mảnh vải sạch.


"Trong các phòng giam tối phía sau... Giám ngục Vương Sâm... hắn giam giữ họ trong phòng tối giam giữ biệt lập..." Người cựu binh yếu ớt chỉ tay về phía lối thoát hẹp sâu hơn của thiên lao.


Thế nhưng, ngay khi Tần Thiết Y định bước đi, một tiếng động cơ khí rợn người đột ngột vang lên từ phía lối cửa vào duy nhất của phòng tra tấn ngầm.


"RẦM!!!"


Tấm cửa sắt ngục dày ba tấc giăng kín gai nhọn bất ngờ sập xuống từ trên trần đá, bịt kín hoàn toàn lối thoát hiểm duy nhất của phòng tra tấn ngầm. Tiếng cười lảnh lót, tàn độc và biến thái của giám ngục Vương Sâm vang lên từ phía bên kia vách đá xám:


"Ha ha ha! Tần Thiết Y! Ngươi nghĩ Nhạn Môn Quan thiên lao là nơi ngươi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao? Phùng Hổ dẫu chết cũng đã dụ được con cá lớn nhất vào rọ!"


Trong khoảnh khắc, hàng chục ngọn đuốc dầu thông đồng loạt được thắp sáng rực rỡ qua các khe đá hẹp xung quanh phòng tra tấn tối tăm. Ánh lửa bập bùng chiếu sáng hàng chục khuôn mặt lạnh lùng, tàn ác của quân binh Nhạn Môn Doanh đang đứng vây kín xung quanh vách đá. Trong tay mỗi tên lính là một thanh đoản kiếm mỏng phát ra ánh sáng xanh lam mờ ảo – thứ ánh sáng kịch độc của Băng Độc Tán ăn mòn sắt rỉ.


Vương Sâm đứng giữa hàng ngũ quân binh, gương mặt nhợt nhạt u tối không có râu của gã lộ rõ vẻ đắc ý, tay gã mân mê chùm chìa khóa sắt lớn, giọng nói lanh lảnh đầy sát cơ:


"Đoản kiếm tẩm độc đã sẵn sàng. Toàn bộ thiên lao đã bị khóa chặt. Tần Thiết Y, hôm nay xương cốt của ngươi sẽ phải chôn vùi vĩnh viễn dưới lòng đất Nhạn Môn Quan này!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!