Nhạc nềnKengeki

Mật Thư Nhạn Môn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Làn hơi nước ẩm ướt bốc lên từ lòng Suối Nóng Băng Giá bắt đầu thưa dần khi cơn gió lạnh từ cửa động tràn vào, cuốn theo những bông tuyết mịn buốt giá. Tần Thiết Y bước từng bước nặng nề ra khỏi lòng hồ nước nóng ngầm. Bộ Huyền Thiết Giáp nặng ngàn cân sũng nước, những dòng nước ấm pha lẫn vệt máu tươi và rỉ sét đen kịt chảy dọc theo các thớ thép nứt nẻ, nhỏ giọt xuống nền đá lạnh buốt. Sức nóng của địa nhiệt suối ngầm đã làm giãn nở các khớp khóa cơ khí bị đông cứng trước đó, khôi phục lại năm mươi phần trăm độ linh hoạt cho cơ thể Tần Thiết Y. Thế nhưng, cái giá phải trả là những cơn đau rát bỏng thấu xương tủy.


Vết thương ở bả vai phải – nơi đoản đao Hắc Nha của Hắc Vô Thường vừa lách qua kẽ giáp chém sâu vào thớ thịt – đang rỉ máu không ngừng. Máu tươi ấm nóng chảy ra, chạm vào lớp sắt rỉ lạnh ngắt bên ngoài lập tức đông cứng lại thành những vệt đỏ đen kịt, bám chặt lấy lớp lót da thú gấu tuyết dày bên trong giáp. Mỗi khi anh nhúc nhích cánh tay, thớ cơ vai lại bị kéo căng, cọ xát trực tiếp vào mép sắt rỉ nhọn hoắt khiến Tần Thiết Y phải siết chặt nắm tay trái bọc xích gông để nén một tiếng rên rỉ đau đớn.


Cơ Vân khoác chiếc áo choàng lông cáo đỏ rực, bước nhanh tới bên cạnh anh. Gương mặt sắc sảo của nàng dưới ánh sáng mờ ảo của hang đá lộ rõ vẻ xót xa. Nàng không nói một lời, khéo léo rút từ trong túi da ra một hũ Hồi Xuân Cao hoạt huyết nóng cháy do Tiêu Dược Sư đặc chế. Đôi bàn tay thanh mảnh của nàng lách qua kẽ hở giáp vai phải bị móp, nhẹ nhàng bôi chất thuốc mỡ dày lên vết thương rách thịt. Chất thuốc nóng bỏng vừa chạm vào máu tươi liền bốc lên một làn khói trắng nhạt, khiến Tần Thiết Y gồng cứng cơ bắp vai, gân xanh nổi cuồn cuộn trên cổ như những sợi dây đồng.


"Ráng chịu đựng một chút," Cơ Vân khẽ nói, giọng nàng trầm ấm nhưng đầy kiên định. "Dược lực của Hồi Xuân Cao sẽ ngăn hoại tử da thịt do sắt rỉ ăn mòn. Chúng ta không có nhiều thời gian để nghỉ ngơi đâu."


Đúng lúc đó, từ phía lối vào tối tăm của hầm ngầm, một tiếng bước chân dồn dập, loạng choạng vang lên. Thợ săn Lưu Manh lập tức giương cây cung gỗ dâu rừng nứt nhẹ, mũi tên tre sắc lẹm chỉ thẳng vào bóng tối. Thế nhưng, khi bóng người kia ngã gục xuống thềm đá, Cơ Vân đã thốt lên kinh hoàng:


"A Sinh!"


Đó chính là A Sinh, người đưa tin mật dũng cảm của Hắc Phong Trại. Thân hình gầy gò của gã quấn trong bộ áo lông thú rách nát bám đầy băng giá, gương mặt tím tái, môi cắt không ra giọt máu vì lạnh. Gã lồm cồm bò tới, hai bàn tay run rẩy dâng lên một hộp tre nhỏ bọc sáp niêm phong đỏ – mật thư khẩn cấp từ biên thành gửi về.


"Tướng... Tướng quân... Trại chủ..." Giọng A Sinh đứt quãng, hơi thở phả ra làn sương trắng mờ. "Lôi Chấn thúc... gửi thư mật... Quân binh Nhạn Môn Doanh... Từ Khôn đã rút lui về ải thành... Hắn... hắn đã bắt giữ toàn bộ cựu binh Thần Thương Doanh tàn binh làm con tin... giam vào phòng tối thiên lao... Hắn muốn ép Tướng quân phải ra hàng..."


Nghe đến hai chữ "con tin", đôi mắt Tần Thiết Y dưới chiếc mũ giáp sắt rỉ sét đột ngột co rút lại, rực lên một sắc đỏ ngầu đầy sát khí dũng mãnh. Sợi xích sắt gông tay nối liền hai cổ tay anh run lên bần bật, phát ra tiếng kêu kèn kẹt khô khốc dồn dập. Những huynh đệ Thần Thương Doanh cũ – những người lính trung liệt đã cùng anh trải qua mưa bom bão đạn, nay lại bị kẻ phản đồ Từ Khôn dùng làm mồi nhử để dồn anh vào góc chết.


Cơ Vân nhanh tay nhận lấy hộp tre, dùng đoản đao gạt bỏ lớp sáp niêm phong, rút ra bức mật thư bằng da dê cũ nát. Nàng trải tấm da dê dưới ánh đuốc dầu thông bập bùng, đôi mày liễu nhíu chặt lại:


"Lôi Chấn viết rằng, Từ Khôn không chỉ bắt giữ huynh đệ, mà còn nhận được mật lệnh từ Đại tướng quân Trác Kính. Có một mật sứ tên là Mã Nhị đang mang theo tấu chương giả mạo tiến vào Nhạn Môn Quan để chuẩn bị diệt khẩu toàn bộ nhân chứng của vụ án oan năm xưa. Nếu chúng ta không hành động ngay, các cựu binh trong thiên lao sẽ bị cai ngục Phùng Hổ dùng roi sắt nung đỏ tra tấn đến chết trước khi Mã Nhị tới."


Một bầu không khí im lặng đến ngột ngạt bao trùm cả hang đá ngầm. Chỉ có tiếng nước suối nóng nhỏ giọt và tiếng thở dồn nén của Tần Thiết Y.


"Chúng ta phải công thành trực diện!" Cơ Vân quyết đoán vung tay, ánh mắt rực lửa. "Ta sẽ tập hợp toàn bộ thảo khấu Hắc Phong Trại, phối hợp với phu mỏ đá nổi dậy đột kích cổng chính Nhạn Môn Quan. Sức mạnh của chúng ta đủ để nghiền nát quân canh giữ cổng thành!"


"Không được," Tần Thiết Y lên tiếng, giọng nói trầm đục của anh vang lên qua kẽ hở mũ giáp như tiếng sắt nện vào đá. "Bộ Huyền Thiết Giáp này nặng ngàn cân. Gót chân giáp gối trái của ta bị lỏng lẻo nhẹ, mỗi bước đi trên tuyết trơn đều phát ra tiếng grog kèn kẹt cơ khí làm giảm thăng bằng. Nếu công thành trực diện, ta sẽ trở thành tấm bia sống cho mưa tên tẩm độc của Từ Khôn trên tường thành cao vạn trượng. Thảo khấu và dân tị nạn sẽ bị kỵ binh bọc giáp nặng nề giẫm nát trước khi chạm vào cổng thành."


Anh bước tới bên phiến đá phẳng, ngón tay bọc sắt rỉ chỉ vào sơ đồ bố phòng Nhạn Môn Quan do cựu thư lại Từ Hữu Minh vẽ lại. Sơ đồ ghi rõ từng trạm gác, từng lối đi tắt và các kẽ hở quân sự của ải thành kiên cố.


"Từ Khôn kiểm soát hoàn toàn ải thành, phòng thủ nghiêm ngặt bằng rào gai gỗ và tháp canh cung thủ," Tần Thiết Y lạnh lùng phân tích. "Nhưng hắn không ngờ chúng ta có tai mắt ngầm của Lôi Chấn bên trong. Muốn cứu huynh đệ, chỉ có một con đường: Đột nhập ngầm qua khe cửa phụ phía Tây trong đêm bão tuyết này. Lối đi đó chật hẹp, kỵ binh nặng không thể xoay trở, sức nặng của giáp sắt sẽ giúp ta phá vỡ các chốt khóa phòng tối mà không cần binh khí nặng."


Cơ Vân nhìn chăm chú vào sơ đồ, mưu trí của nàng lập tức hoạt động: "Ý ngươi là dùng kế điệu hổ ly sơn?"


"Đúng," Tần Thiết Y gật đầu. "Ngươi dẫn một toán thảo khấu Hắc Phong Trại mang theo hỏa dược giả vờ quấy rối, đốt cháy kho lương thảo vòng ngoài cổng Bắc để thu hút sự chú ý của Từ Khôn. Ta và Lưu Manh sẽ hóa trang thành lính tuần tra vận chuyển phế liệu lò rèn rèn sắt để đột nhập qua cổng phụ phía Tây. Lôi Chấn sẽ đón ta ở ngõ tối."


Kế hoạch đã định. Dẫu bả vai phải vẫn còn rách thịt đau đớn kịch liệt, Tần Thiết Y vẫn dứt khoát vác cây Phá Quân Thương gãy một nửa tìm thấy dưới mộ cổ lên vai. Anh giấu mảnh ngọc bội Uyên Ương bị sứt góc của thê tử Lục Uyển Đình vào sâu trong lớp lót da thú gấu tuyết dày trước ngực giáp, nơi mười hai cây Khóa Cốt Châm tàn độc đang áp sát vùng tim mạch. Mỗi bước đi của anh lúc này đều đè nặng áp lực nhói buốt, nhưng ý chí phục thù sa trường đã lấn át tất cả.


Họ nhanh chóng xuất phát. Cơn bão tuyết đêm thứ tư gầm rú dữ dội ngoài Rừng Tuyết Đen, che phủ hoàn toàn dấu chân kéo lê xích sắt nặng nề của Tần Thiết Y dưới tuyết dày.


Khi tiếp cận cổng phụ phía Tây Nhạn Môn Quan, Lưu Manh nhanh nhẹn lướt tới bóng tối dưới chân tường đá xám. Gã rút từ trong bọc ra một túi tiền đồng Nhạn Môn – số ngân lượng cuối cùng của Hắc Phong Trại – âm thầm giao dịch hối lộ với tên lính gác cổng phụ đang run rẩy vì lạnh. Tên lính gác nhận tiền, vội vã đút vào túi áo và quay mặt đi hướng khác, giả vờ như không thấy cỗ xe bò chở phế liệu lò rèn rách nát đi qua.


Tần Thiết Y cúi thấp người dưới đống sắt vụn phế liệu, ghim chặt chân giáp bám đất bám chặt nền xe. Tiếng bánh xe gỗ nghiến trên tuyết lạnh lạo xạo dường như hòa cùng tiếng grog kèn kẹt khô khốc của khớp gối trái bị lỏng lẻo nhẹ của anh.


"KẠT... KẠT..."


Cỗ xe bò thuận lợi đi qua khe cửa phụ, tiến vào trong những con ngõ tối tăm, chật hẹp của biên thành Nhạn Môn Quan. Không khí trong thành ngột ngạt, lạnh buốt và đầy sát khí rình rập của mật thám Huyết Vệ.


Ngay khi cỗ xe dừng lại ở góc tối của một hẻm rượu bỏ hoang, một bóng người gầy guộc nhưng săn chắc như gỗ mun đen, cụt một cánh tay trái sát bả vai bước ra từ bóng tối vách đá. Đó chính là Lôi Chấn. Ông áp sát tai vào vách gỗ, gõ nhẹ ba tiếng dài, hai tiếng ngắn – mật hiệu liên lạc tuyệt mật của Thần Thương Doanh.


Tần Thiết Y đẩy đống phế liệu sắt vụn sang một bên, bước xuống xe, sức nặng ngàn cân của bộ Huyền Thiết Giáp nện xuống mặt đất đá đóng băng phát ra một tiếng trầm đục nhẹ. Anh nhìn thẳng vào mắt Lôi Chấn, gật đầu dứt khoát.


Lôi Chấn run rẩy nắm lấy sợi xích sắt gông tay của Tần Thiết Y, giọng ông khàn đặc vì xúc động nhưng đầy khẩn cấp:


"Tướng quân... ngài cuối cùng đã tới! Cai ngục Phùng Hổ đang chuẩn bị dùng roi sắt nung đỏ tra tấn dã man các cựu binh trong phòng tối thiên lao... Chúng ta phải hành động ngay lập tức!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!