Nhạc nềnKengeki

Song Sát Vô Thường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Làn hơi nước mịt mù bốc lên từ lòng Suối Nóng Băng Giá như một bức màn sương xám dày đặc, che khuất những dải băng đá sắc nhọn rủ xuống từ trần hang tối. Trong lòng hồ nước nóng ngầm sủi bọt lưu huỳnh tanh nồng, thân hình khổng lồ của Tần Thiết Y nằm bất động, nửa chìm nửa nổi giữa dòng nước đỏ loang lổ vết máu và rỉ sét. Anh đang vận dụng Quy Tức Phép Thở, thu hồi hoàn toàn nhịp đập tim và hơi thở để cơ thể lạnh ngắt như một xác chết tù nhân chết ngạt.


Nhưng sự tĩnh lặng giả tạo ấy lập tức bị xé rách.


"VÚTTT!"


Hai luồng hàn phong cực mạnh đột ngột chém đôi màn sương ẩm ướt. Từ hai phía vách đá tối tăm, hai cái bóng đen trắng vút ra nhanh như chớp giật. Hắc Vô Thường khoác áo choàng đen tuyền, di chuyển không một tiếng động lướt trên mặt nước ẩm, đôi đoản đao Hắc Nha sắc lẹm không phản quang vạch ra hai đường vòng cung tàn độc nhắm thẳng vào bả vai phải bị liệt của Tần Thiết Y. Cùng lúc đó, Bạch Vô Thường khoác áo choàng trắng muốt lẫn vào sương khói, nhuyễn tiên xích sắt bện bằng gai thép nhỏ dẻo dai trong tay hắn rít lên u u, quét một đường hiểm hóc dưới lòng suối nóng ngầm, quấn chặt lấy hai chân giáp nặng nề của cựu tướng quân.


Sát cơ ập đến trong gang tấc.


Tần Thiết Y cảm nhận được luồng khí lạnh buốt của đoản đao đang áp sát da thịt qua kẽ hở khớp bả vai phải rỉ sét. Sức cản của nước nóng địa nhiệt xung quanh khiến thân hình mang giáp nặng ngàn cân của anh trở nên trì trệ hơn gấp bội. Anh không thể né tránh. Với bộ Huyền Thiết Giáp khóa chặt từ cổ đến chân, né tránh trong không gian chật hẹp này chỉ là một sự xa xỉ vô vọng.


Anh chỉ có một con đường: Ghim chân chịu đòn và phản công cận chiến cực gần.


"KENGGG!"


Đoản đao Hắc Nha của Hắc Vô Thường đâm trúng kẽ khớp bả vai phải rỉ sét của Tần Thiết Y. Lưỡi đao thép nguội lách qua lớp sắt rỉ, cắm sâu vào thớ thịt vai đang bị bỏng rộp đỏ rực rách nát của anh. Cơn đau thấu xương tủy lập tức bùng phát, nhói buốt thẳng vào hệ thần kinh. Máu tươi đỏ tươi phun ra, hòa vào dòng nước suối nóng ngầm bốc khói.


Nhưng ngay trong giây phút sinh tử ấy, đôi mắt Tần Thiết Y dưới chiếc mũ giáp sắt rỉ sét đột ngột mở quắt, rực lên một sắc đỏ ngầu đầy sát khí chiến thần. Anh kích hoạt trạng thái Tuyệt Đối Chịu Đau.


Hệ thần kinh của vị phế tướng sa cơ bị dồn nén suốt mười năm dưới gông xiềng lập tức chai lỳ hoàn toàn trước mọi đau đớn thể xác. Cơn đau rách thịt ở bả vai phải bị ý chí sắt đá gạt phăng sang một bên. Tần Thiết Y gồng cứng toàn bộ cơ bắp bả vai phải bọc sắt, kẹp chặt lấy lưỡi đoản đao đang cắm trong vai mình, không cho Hắc Vô Thường rút đao tháo lui.


"Cái gì?!" Hắc Vô Thường kinh hoàng thốt lên dưới lớp mặt nạ quỷ. Hắn dùng hết sức bình sinh xoay cổ tay hòng rút đao, nhưng lưỡi đoản đao Hắc Nha như bị đúc chặt vào một khối đá tảng ngàn năm, hoàn toàn bất động.


Tần Thiết Y gầm khẽ một tiếng trầm đục như tiếng sấm nổ dưới lòng đất ẩm. Anh vận dụng ngoại gia kình lực Cấp 8 (Ngoại Gia Trọng Kình), dồn toàn bộ phản lực cơ thể bộc phát chiêu thức Thiết Giáp Chấn Kình.


"RẮCCC!"


Một luồng kình lực vô hình cực mạnh dội ngược từ lớp giáp sắt ngoài dọc theo thân đoản đao. Lực phản chấn vật lý tàn bạo chấn động trực diện vào lòng bàn tay Hắc Vô Thường. Thanh đoản đao Hắc Nha phát ra tiếng kêu thất thanh rồi rạn nứt một đường dài từ mũi đến chuôi đao. Hắc Vô Thường hộc ra một ngụm máu tươi, kinh mạch bàn tay phải bị chấn vỡ nát, buộc phải buông chuôi đao, lộn nhào một vòng trên mặt nước để lùi lại trong hoảng sợ.


Nhưng mối đe dọa lớn hơn nằm ở phía dưới.


"XOẸT!"


Bạch Vô Thường ở phía đối diện cười tàn độc, giật mạnh sợi nhuyễn tiên xích sắt đang quấn chặt lấy khớp gối trái lỏng lẻo nhẹ của Tần Thiết Y. Những gai thép nhỏ trên nhuyễn tiên xiết mạnh, cào rách lớp da chân đùi rớm máu dưới giáp, cố gắng kéo ngã quỵ gã khổng lồ sắt xuống lòng suối nóng chảy xiết.


Khớp gối trái bị lỏng lẻo phát ra tiếng kêu kèn kẹt khô khốc "grog... grog..." đầy nặng nề. Tần Thiết Y cảm thấy cơ đùi trái bị căng cứng cực hạn dưới lực kéo dồn dập của Bạch Vô Thường. Sức nặng ngàn cân của bộ giáp lúc này trở thành một gánh nặng khổng lồ, nếu anh bị kéo ngã xuống nước, dòng nước nóng chảy xiết sẽ cuốn trôi anh vào lòng vực sâu sạt lở đá.


Tần Thiết Y gầm lên, hai chân giáp nặng nề dẫm mạnh xuống đáy đá của suối ngầm. Sức nặng ngàn cân của bộ Huyền Thiết Giáp phối hợp với Sa Trường Hành Quân Bộ giúp anh ghim chặt hai gót chân sắt lún sâu vào các khe đá hộc dưới đáy nước, biến thân mình thành một cột đồng đúc bất di bất dịch giữa dòng nước chảy.


Anh vung mạnh cánh tay trái còn hoạt động linh hoạt, áp dụng Xích Thương Thuật.


Sợi Xích Sắt Gông Tay rỉ sét nối liền hai cổ tay dài hơn một trượng được vung lên với tốc độ cực đại dưới lòng nước nóng. Tiếng xích sắt rít gió u u dưới nước tạo thành một luồng xoáy nước mạnh mẽ, quấn chặt lấy sợi nhuyễn tiên xích sắt của Bạch Vô Thường.


"KENG! KENG! KENG!"


Hai sợi xích sắt va chạm nảy lửa dưới lòng suối nóng, những mắt xích huyền thiết cổ của Tần Thiết Y quấn chặt, khóa cứng hoàn toàn nhuyễn tiên gai thép của đối thủ. Bạch Vô Thường giật mình, cố gắng vận nội kình khinh công nhảy lùi để thoát khỏi lực trói buộc, nhưng đã quá muộn.


Tần Thiết Y lấy sức nặng ngàn cân của bộ giáp sắt làm bệ tạ giữ thăng bằng vật lý tuyệt đối. Cánh tay trái của anh nổi cuồn cuộn những thớ cơ đỏ như đồng đúc dưới lớp giáp nứt nẻ, gân xanh gồ lên như rễ cây cổ thụ.


"Lên cho ta!" Tần Thiết Y thét lớn.


Anh dùng tàn lực bộc phát của bả vai trái, giật mạnh sợi Xích Sắt Gông Tay về phía sau. Sức kéo vạn cân từ trọng lượng ngàn cân của bộ giáp phối hợp quán tính chuyển động cực đại kéo lê Bạch Vô Thường bay thẳng qua mặt hồ suối nóng.


"VÚTTT!"


Thân hình Bạch Vô Thường bị kéo bay đi như một con diều đứt dây, lướt sạt qua mặt suối nóng nghi ngút khói sương. Hắn kinh hoàng vung tay định cắt đứt nhuyễn tiên để thoát thân, nhưng sợi xích huyền thiết của Tần Thiết Y đã khóa chặt không một kẽ hở.


Tần Thiết Y xoay mạnh nửa thân người, dùng tay trái kéo lê sợi xích quật mạnh Bạch Vô Thường trực diện vào vách đá dựng đứng của động suối ngầm.


"RẦMMM!"


Một tiếng nổ chấn động vang dội khắp hang đá ngầm tối tăm. Thân hình Bạch Vô Thường va đập cực mạnh vào vách đá cứng. Lực va chạm vật lý tàn bạo nghiền nát lồng ngực hắn, tiếng xương sườn gãy vụn phát ra răng rắc ghê người. Bạch Vô Thường hộc ra một vũng máu đỏ tươi lẫn lộn nội tạng nát vụn, đôi mắt trợn trừng đầy kinh hoàng rồi buông thõng đầu chết ngay tại chỗ, xác rơi tõm xuống suối nóng ngầm trôi đi.


Nhìn thấy đồng bọn bị quật chết thảm khốc trong chớp mắt, Hắc Vô Thường kinh hoàng tột độ. Hắn ôm lấy cánh tay phải bị chấn vỡ kinh mạch rớm máu, đôi mắt sau mặt nạ quỷ nhìn Tần Thiết Y như nhìn thấy một ác quỷ bước ra từ địa ngục sa trường.


"Quái... quái vật sa trường... hắn đã khôi phục sinh lực..." Hắc Vô Thường lẩm bẩm trong sợ hãi.


Hắn không dám nán lại thêm một nhịp, vội vã vút mình lộn nhào vào trong làn hơi nước mịt mù, dùng khinh công chạy trốn thoát thân qua các khe đá hẹp tối tăm của Rừng Tuyết Đen, mang theo tin tức mật nguy hiểm về việc Tần Thiết Y đã khôi phục sinh lực quay trở lại Nhạn Môn.


Tần Thiết Y đứng vững giữa suối nóng, một ngụm máu đen rỉ ra từ khóe môi dẫm mạnh chân giáp phát ra tiếng grog kèn kẹt khô khốc của khớp gối trái bị lỏng lẻo nhẹ. Anh thở dốc dồn dập, bả vai phải rách thịt rớm máu loang lổ rỉ sét đen kịt, nhưng ánh mắt anh vẫn quắc thước nhìn theo bóng đen chạy trốn vào sương mù tối tăm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!