Nhạc nềnKengeki

Suối Nóng Băng Giá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng hú dài của bầy sói tuyết vừa dứt, những cái bóng xám xịt đã bắt đầu thấp thoáng sau những bụi cây lá đen kịt của Rừng Tuyết Đen. Gió bão rít gào qua kẽ lá, mang theo mùi máu tanh nồng rỉ ra từ kẽ giáp ngực của Tần Thiết Y. Khối sắt nặng ngàn cân trên người anh lúc này giống như một tảng băng vĩnh cửu, không ngừng hút đi chút dương khí ít ỏi còn sót lại trong cơ thể phế tướng sa cơ. Khớp gối trái phát ra tiếng kêu khô khốc "grog... grog..." kẹt cứng hoàn toàn, khiến mỗi bước lết đi của anh trên tuyết dày đều là một cuộc tra tấn tàn khốc vào tận xương tủy.


"Tướng quân! Mau bên này!" Giọng Lưu Manh rít qua kẽ răng. Gã thợ săn cúi rạp người, dùng cây cung dâu rừng gạt đi những nhánh cây phủ đầy tuyết, để lộ một khe nứt đá hẹp chỉ vừa một người lách qua. "Bầy sói tuyết ngửi thấy mùi máu của ngài, chúng đông lắm, không dưới năm mươi con. Nhưng chúng không dám vào hốc đá này đâu. Mau lên!"


Cơ Vân đỡ lấy cánh tay trái bọc xích gông của Tần Thiết Y, gồng lực kéo mạnh. Lòng bàn tay nàng chạm vào lớp sắt lạnh buốt lập tức rớm máu, nhưng nàng không hề buông tay. Hai người cùng Lưu Manh lách qua khe đá hẹp. Những tảng đá nhọn hoắt cọ xát vào lớp giáp rỉ sét phát ra tiếng rít ghê người. Ngay khi bóng họ vừa khuất sau khe đá, bầy sói đói đã lao đến vách đá, điên cuồng cào bới nhưng đành bất lực hú vang ngoài cửa hẹp.


Càng đi sâu vào trong lòng khe đá, tiếng bão tuyết gầm rú bên ngoài càng nhỏ dần, thay vào đó là một thứ âm thanh u u trầm đục vọng ra từ lòng đất. Không khí xung quanh bắt đầu thay đổi một cách kỳ lạ. Từ cái lạnh cắt da cắt thịt của đêm biên cương, không gian dần trở nên ẩm ướt và nồng nặc mùi lưu huỳnh.


"Là suối nước nóng địa nhiệt!" Lưu Manh reo lên khe khẽ, gương mặt phong trần râu ria bám đầy băng giá cuối cùng cũng giãn ra. Gã chỉ tay xuống một lòng vực đá trũng sâu phía dưới. "Suối Nóng Băng Giá nằm ngay dưới lòng đất của Rừng Tuyết Đen. Nơi này khuất gió, hơi ấm địa nhiệt quanh năm không tắt, là bí cảnh sinh tồn duy nhất của thợ săn chúng ta khi gặp bão tuyết cực hạn."


Tần Thiết Y ngẩng đầu lên. Qua kẽ hở tối tăm của chiếc mũ giáp sắt rỉ sét, anh nhìn thấy một hồ nước ngầm rộng khoảng trượng, làn khói nóng bốc lên nghi ngút như sương mù, tương phản hoàn toàn với những dải băng đá rủ xuống từ trần hang tối. Hơi ấm ẩm ướt táp thẳng vào mặt anh, mang theo tia hy vọng sống sót mong manh giữa đêm đông sinh tử.


Nhưng ngay khi bước chân anh vừa chạm vào mép đá ẩm ướt, cơn đau từ vùng ngực đột ngột bùng phát dữ dội. Lớp giáp sắt ngoài do gặp hơi ấm đột ngột bắt đầu giãn nở không đều, đè nặng áp lực vật lý lên mười hai cây Khóa Cốt Châm giấu kín bên trong khớp ngực. Những mũi kim thép tàn độc nhích mạnh, đâm sâu vào da thịt sát tim mạch của anh. Tần Thiết Y khuỵu cả hai gối xuống đất đá ẩm, một ngụm máu đen rỉ ra ngoài kẽ hở mũ giáp.


"Tần Thiết Y!" Cơ Vân hốt hoảng quỳ xuống bên cạnh. Nàng không màng đến vết thương rách da trên lòng bàn tay do chạm vào giáp lạnh lúc trước, vội vã đỡ lấy bả vai nặng nề của anh. "Ngươi sao thế này? Khóa Cốt Châm lại dịch chuyển sao?"


"Nước... nước nóng..." Tần Thiết Y khàn giọng nói, từng từ phát ra từ cổ họng đầy rát bỏng như lửa đốt. Anh biết rõ, nếu không dùng nhiệt độ của suối nóng để giãn nở hoàn toàn các khớp khóa cơ khí bên ngoài, Khóa Cốt Châm sẽ đâm nát tim anh trong vòng nửa nén nhang do sự co rút đột ngột của sắt rỉ.


Không chút do dự, Tần Thiết Y dùng tàn lực của cánh tay trái, kéo lê thân hình nặng ngàn cân gieo mình xuống lòng hồ suối nước nóng địa nhiệt.


"XÈOOO!"


Một tiếng rít kinh hoàng vang lên khi khối huyền thiết lạnh ngắt va chạm trực tiếp với dòng nước nóng bỏng giàu khoáng chất. Làn khói trắng bốc lên nghi ngút, bao phủ toàn bộ lòng hồ trong sương mù mịt mùng. Cơn đau tột cùng ập đến, khiến toàn thân Tần Thiết Y co thắt dữ dội. Đó không phải là nỗi đau thông thường, mà là sự xung đột nhiệt độ tàn khốc diễn ra trực tiếp trên da thịt anh.


Lớp sắt rỉ đóng băng bên ngoài đột ngột giãn nở, kéo rách những mảng da thịt vốn đã bị dính chặt vào giáp sắt trong đêm bão tuyết. Vết thương hoại tử nghiêm trọng bên hông phải do độc châm Băng Độc Tán của Độc Cáp bám dày rỉ sét sủi bọt khí xanh lục nhạt, nay gặp nước nóng địa nhiệt liền tan chảy ra, máu đen hòa vào dòng suối nóng tỏa ra mùi tanh nồng kịch độc. Vết sẹo bỏng nhiệt đen kịt vĩnh viễn bên hông phải nhói lên đau rát như bị nung đỏ một lần nữa.


Tần Thiết Y nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe miệng. Anh không hề rên rỉ một tiếng. Ý chí sắt đá được tôi luyện qua vạn trận chiến sa trường giúp anh đứng vững giữa ranh giới sinh tử. Anh vận dụng Băng Tuyết Ngự Hàn Pháp, điều hòa nhịp thở cực chậm, dồn khí nóng từ đan điền lan tỏa khắp các mạch máu để chống chịu cơn đau rát bỏng đang thiêu đốt thể xác.


Cơ Vân đứng trên bờ đá, nhìn dòng nước suối xung quanh Tần Thiết Y dần chuyển sang màu đỏ đen của máu và rỉ sét, lòng nàng thắt lại. Nàng vội vã lấy từ trong bao da thú ra đóa Tuyết Liên Hoa quý giá – thảo dược hoạt huyết thông mạch cực mạnh mà nàng đã dốc toàn bộ ngân lượng thảo khấu mua được ở chợ đen biên trấn.


Nàng nhóm một đốm lửa nhỏ bằng củi khô khuất gió, dùng chiếc cóng đồng nhỏ đun Tuyết Liên Hoa với nước suối nóng ngầm. Khi làn hương thơm mát của hoa sen tuyết tỏa ra, nàng bưng cóng thuốc đến bên mép hồ, khẽ nâng mũ giáp rỉ sét của Tần Thiết Y lên để đút cho anh uống.


"Uống đi, Tần Thiết Y. Đây là Tuyết Liên Hoa hoạt huyết. Nó sẽ giúp ngươi đả thông các kinh mạch bị chèn ép dưới sức nặng của bộ giáp này."


Tần Thiết Y hé môi uống cạn dòng nước thuốc đắng ngắt nhưng nóng ấm. Dược lực của Tuyết Liên Hoa lập tức bùng phát trong đan điền, hóa thành một luồng khí lưu mạnh mẽ, chảy dọc theo cột sống và các mạch máu đang bị chèn ép lâu ngày dưới sức nặng ngàn cân của bộ giáp. Cơn nhói buốt vùng ngực dần dịu đi, mười hai cây Khóa Cốt Châm bắt đầu lùi lại, giải tỏa áp lực chí mạng lên tim mạch anh. Khớp bả vai phải bị liệt khôi phục được thêm một phần linh hoạt, vết thương hông phải cũng ngừng sủi bọt độc.


Trong lúc ngâm mình dưới nước nóng, Tần Thiết Y lén lấy ra hũ mỡ cá tầm đen – Dầu Trơn Trục Máy mà Lưu Manh tặng – cố gắng bôi vào các chốt khóa khớp gối và vai dưới nước hòng bôi trơn bảo trì giáp. Thế nhưng, dòng nước nóng ngầm chảy xiết đã nhanh chóng cuốn trôi lớp dầu béo trước khi nó kịp bám dính vào các bánh răng cơ khí rỉ sét. Anh thở dài, cất hũ dầu đi, nhận ra dưới nước nóng địa nhiệt, dầu bôi trơn hoàn toàn vô hiệu.


Cơ Vân ngồi bệt xuống tảng đá cạnh hồ suối, đôi bàn tay thanh mảnh khẽ chạm vào mép giáp vai của anh để kiểm tra nhiệt độ. Ánh lửa bập bùng từ đống củi khô chiếu lên gương mặt sắc sảo đầy mệt mỏi nhưng kiên nghị của nàng.


"Ngươi biết không, Tần Thiết Y..." Cơ Vân khẽ nói, giọng nàng trầm xuống giữa tiếng nước nóng róc rách. "Mười năm trước, cha ta – Cơ Thiết Hải – chỉ là một binh nhì sa trường bị vây khốn giữa trận địa của ngoại tộc. Chính Nguyên soái Tần Đạt đã dốc tàn lực, vác chiến thương phá vỡ vòng vây để cứu ông ấy ra ngoài. Cha ta cả đời luôn khắc ghi món nợ mạng sống đó. Khi ông ấy mất, ông ấy trao cho ta mảnh vải rách của Thần Thương Doanh và bảo ta phải tìm bằng được hậu nhân Tần gia để trả ơn. Ta cứu ngươi... không chỉ vì nghĩa khí giang hồ, mà vì vong linh của cha ta."


Tần Thiết Y im lặng lắng nghe. Qua kẽ hở mũ giáp, ánh mắt anh nhìn nàng đầy phức tạp. Lòng trung nghĩa sa trường của những cựu binh năm xưa vẫn vẹn nguyên dẫu triều đình đã thối nát. Món nợ ân tình này đè nặng lên vai anh, thúc đẩy ý chí phục hận rửa oan cho toàn doanh càng thêm sắt đá.


Anh khẽ tựa đầu vào gờ đá sát mép hồ suối ngầm để thư giãn gân cốt. Chiếc mũ giáp sắt dày cộm của anh chạm sát vào nền đá tảng ẩm ướt. Ngay trong khoảnh khắc đó, một thói quen sa trường trỗi dậy. Tần Thiết Y lập tức kích hoạt kỹ năng Nghe Đất Dò Binh. Anh đóng chặt các giác quan khác, tập trung toàn bộ thính giác vào phần tai sắt của mũ giáp đang áp chặt xuống mặt đất đá.


"Rung... rung... rung..."


Những nhịp rung chấn cực kỳ nhỏ nhịp nhàng truyền qua lòng đất đá ngầm lọt vào tai anh. Không phải tiếng vó ngựa chiến của quân Từ Khôn – thứ tiếng đó nặng nề và dồn dập hơn nhiều. Đây là tiếng bước chân người di chuyển với khinh công thượng thừa, cực nhẹ, đạp tuyết không để lại tiếng động nhưng lại tạo ra rung chấn đặc trưng của cao thủ ngoại gia kình lực khi chạm chân xuống nền đá ngầm.


Hai người. Tốc độ cực nhanh. Đang tiến sát về phía lối vào khe đá hẹp của Rừng Tuyết Đen.


Tần Thiết Y đột ngột mở quắt đôi mắt đỏ ngầu sát khí dưới mũ giáp. Anh nhận ra ngay nhịp bước chân này. Đó là nhịp bước phối hợp gọng kìm hoàn hảo của cặp song sát mật thám triều đình – Huyết Vệ Mật Thám trực thuộc Tể tướng Lý Mưu. Hắc Bạch Vô Thường đã dò ra hành tung của anh qua mùi máu rỉ sét bốc ra từ rừng rậm.


"Cơ Vân! Lưu Manh! Có sát thủ áp sát!" Tần Thiết Y gầm khẽ, giọng nói trầm đục đầy uy lực sa trường. "Hai người mau ẩn nấp sau những vách đá tối kia! Mau lên!"


Cơ Vân giật mình, lập tức rút thanh kiếm mỏng bên hông, đôi mắt sắc sảo hiện rõ vẻ cảnh giác. Nàng biết Tần Thiết Y có thính lực phi thường, không hề nghi ngờ quyết định của anh. Nàng ra hiệu cho Lưu Manh, cả hai nhanh chóng lướt người ẩn mình vào sau những khối đá rủ đầy băng nhọn khuất ánh lửa.


Tần Thiết Y nhìn quanh hồ nước suối nóng ngầm. Bản thân anh đang ngâm mình dưới nước, bộ Huyền Thiết Giáp nặng ngàn cân dẫu đã giãn nở khớp khóa nhưng sức cản của nước nóng khiến anh không thể di chuyển linh hoạt để đối phó với hai cao thủ khinh công thượng thừa trong không gian hẹp. Nếu chủ động xông lên chiến đấu, anh sẽ lập tức làm bia đỡ đạn cho đoản đao tẩm độc của chúng.


Anh quyết định sử dụng một thủ đoạn sinh tồn tàn bạo: Giả Chết Sa Trường.


Tần Thiết Y điều息 ngưng thở hoàn toàn, đóng chặt các huyệt đạo hô hấp bên ngoài. Nhịp tim của anh chậm dần, chậm dần rồi ngưng đập hoàn toàn dưới lòng ngực bọc sắt. Cơ thể anh lạnh ngắt, thả nổi tự do nửa người dưới làn nước nóng địa nhiệt nghi ngút khói sương, trông không khác gì một xác chết tù nhân mang giáp sắt rỉ sét bị chết ngạt dưới suối ngầm.


Không gian hầm ngầm rơi vào sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng nước nóng nhỏ giọt tanh tách từ trần đá xuống lòng hồ.


"VÚTTT!"


Hai luồng hàn phong cực mạnh đột ngột xé rách làn sương mù ẩm ướt của cửa động suối nước nóng. Hai bóng người – một đen tuyền như bóng ma dính chặt vách đá, một trắng muốt lẫn vào màu tuyết – xuất hiện ngay tại cửa hang ngầm.


Hắc Bạch Vô Thường đeo mặt nạ quỷ dữ che kín dung nhan, đôi mắt lạnh lùng đầy sát khí quét nhanh qua đống củi khô vừa tắt lửa và lòng hồ suối nóng bốc khói.


"Hắn kia rồi!" Giọng nói rít qua kẽ răng đầy tà khí của Bạch Vô Thường vang lên. Hắn nhìn thấy khối sắt Huyền Thiết Giáp khổng lồ đang nổi lờ đờ, bất động giữa dòng nước suối đỏ loang lổ vết máu khô rỉ sét.


"Hắn đã kiệt sức chết ngạt dưới suối nóng sao?" Hắc Vô Thường hỏi khẽ, tay cầm đôi đoản đao Hắc Nha sắc lẹm không phản quang.


"Cứ chém đứt đầu hắn mang về nộp cho Tể tướng mới chắc chắn! Ra tay!"


Không một tiếng động khinh công, cả hai bóng đen trắng đột ngột phóng mình vút qua mặt hồ suối nóng. Hai lưỡi đoản đao đen kịt và sợi nhuyễn tiên xích sắt bén nhọn vung mạnh, mang theo kình lực sát phạt tàn độc sa trường nhắm thẳng vào bả vai phải bị liệt và cổ họng của Tần Thiết Y đang nằm bất động dưới suối nóng địa nhiệt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!