Nhạc nềnKengeki

Tuyết Đêm Sinh Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng nổ kinh hoàng từ Hẻm núi Huyết Phong vẫn còn ù rền trong màng nhĩ, nhưng xung quanh Tần Thiết Y lúc này chỉ còn lại tiếng rít gào buốt nhọn của cơn bão tuyết đêm. Trận sạt lở đá kinh hoàng sau vụ nổ bộc phá của Lôi Hỏa đã cuốn phăng anh và Cơ Vân xuống sườn dốc phía Tây của dãy Nhạn Môn. Đất đá, băng tuyết cuộn tròn thành một thác lũ trắng xóa, quật nện điên cuồng vào bộ Huyền Thiết Giáp ngàn cân. Khi Tần Thiết Y tỉnh lại giữa đống tuyết ngập lút đầu gối, toàn thân anh đau đớn như bị nghiền nát. Khớp gối trái giáp sắt vốn đã bị lỏng lẻo nhẹ từ trận chiến mỏ đá nay càng thêm kẹt cứng, phát ra những tiếng kêu kèn kẹt khô khốc mỗi khi anh cố dịch chuyển gân cốt.


"Cơ Vân..."


Tần Thiết Y gầm khàn dưới mũ giáp, tay trái bọc xích gông điên cuồng bới tuyết. Sức nặng ngàn cân của bộ giáp sắt bám chặt da thịt khiến mỗi động tác của anh tốn hao lực lượng khủng khiếp. May mắn thay, một bóng áo choàng đỏ rực hiện ra dưới lớp tuyết xốp bên cạnh một tảng đá hộc chắn gió. Cơ Vân đang nằm đó, gương mặt sắc sảo nhợt nhạt đi vì lạnh, nhưng hơi thở vẫn còn đều đặn. Ngay phía sau nàng, thợ săn Lưu Manh đang lồm cồm bò dậy, khoác chiếc áo da sói xám xù xì bám đầy băng giá. Cây cung gỗ dâu rừng của gã vẫn đeo chặt sau lưng dẫu đã bị nứt nhẹ phần bọc da.


"Tướng quân... chúng ta không thể ở lại đây." Lưu Manh run rẩy nói, giọng gã bị tiếng gió bão nuốt chửng một nửa. "Trận nổ đã phá hủy lối về Hắc Phong Trại. Phía sau chúng ta là Đường mòn Tử Vong, con đường độc đạo dốc đứng dẫn qua sườn núi Tây. Nhưng bão tuyết đêm nay lạnh quá... lạnh đến mức máu trong người cũng muốn đóng băng."


Cái lạnh của đêm biên cương Nhạn Môn rơi xuống đột ngột như một lưỡi đao vô hình. Nhiệt độ giảm sâu chưa từng thấy, biến không khí thành một màn sương băng giá buốt nhọn. Đối với người thường, cái lạnh này đã là một cực hình chí mạng, nhưng đối với Tần Thiết Y, nó là một tai biến tự nhiên tàn khốc trực tiếp đe dọa tính mạng.


Khối huyền thiết ngàn cân khóa chặt từ cổ đến chân anh bắt đầu phản ứng vật lý trước nhiệt độ âm độ sâu. Sắt rỉ co rút lại. Lớp giáp ngoài lạnh ngắt như băng vĩnh cửu, bắt đầu ghim chặt và dính chặt vào da thịt trầy xước bên trong. Cơn đau buốt nhọn từ bả vai phải bị móp rách da rớm máu ấm từ trận chiến trước truyền thẳng vào đại não. Nhưng đáng sợ hơn cả là vùng lồng ngực.


"Rắc... rắc..."


Tiếng cơ khí co rút ngầm vang lên ghê người bên trong khớp ngực giáp sắt. Áp lực nén vật lý cực đại bắt đầu tác động lên hệ thống mười hai cây kim thép tàn độc của Khóa Cốt Châm. Do kim loại co lại vì lạnh, mười hai cây kim thép bắt đầu nhích dần, đâm nhẹ vào vùng da thịt sát tim mạch của Tần Thiết Y. Cơn đau nhói thấu tim gan khiến anh khuỵu nửa gối xuống tuyết, một ngụm máu nóng trào ra ngoài kẽ hở mũ giáp rỉ sét, lập tức đóng băng thành một vệt đỏ đen kịt trên nền tuyết trắng.


"Tần Thiết Y!" Cơ Vân vừa tỉnh lại, nhìn thấy cảnh tượng đó liền hoảng hốt lao tới. Nàng vươn đôi bàn tay thanh mảnh khẽ chạm vào lồng ngực giáp sắt ngoài của anh, nhưng lòng bàn tay lập tức bị lớp sắt lạnh buốt dính chặt, kéo rách một mảng da rớm máu. "Lạnh quá... Bộ giáp của ngươi đang đóng băng!"


"Đừng... chạm vào..." Tần Thiết Y thở dốc, giọng nói trầm đục phát ra từ sâu trong cổ họng đầy rát bỏng. Anh biết rõ nếu không hành động ngay, Khóa Cốt Châm sẽ đâm nát tim anh trước khi anh kịp đông cứng.


Trong giây phút sinh tử, Tần Thiết Y lập tức nhắm nghiền đôi mắt đỏ ngầu sát khí, dồn nén toàn bộ tinh thần lực còn sót lại để áp dụng Băng Tuyết Ngự Hàn Pháp. Anh hít vào một hơi thật sâu, nín thở nhẹ ở đan điền, cố gắng đóng các huyệt đạo hô hấp bên ngoài để giữ lại chút nhiệt lượng tối thiểu của cơ thể. Luồng khí nóng ít ỏi từ đan điền bắt đầu lan tỏa chậm rãi khắp các mạch máu toàn thân, bảo vệ các cơ quan nội tạng không bị đóng băng thực tế.


Thế nhưng, ngoại lực lạnh giá ngoài trời quá tàn khốc. Lớp giáp sắt ngoài vẫn liên tục hạ nhiệt độ, đè nặng áp lực nhói buốt lên vùng ngực. Cơ Vân nhìn thấy làn khói trắng mờ ảo bốc lên từ các kẽ hở giáp sắt rỉ sét của anh, biết anh đang dốc tàn lực điều hòa thân nhiệt. Nàng quyết đoán tháo chiếc áo choàng lông cáo đỏ rực của mình, quấn chặt lấy vùng ngực giáp của Tần Thiết Y để giữ nhiệt độ tối thiểu, hạn chế sự co rút tàn nhẫn của sắt rỉ.


"Lưu Manh! Mau dẫn đường vượt qua dốc băng này!" Cơ Vân ra lệnh, giọng nói sắc sảo đầy quyết đoán dẫu đôi môi nàng đang tím tái đi vì lạnh.


"Đi theo ta! Nhưng dốc băng này trơn trượt lắm, một bước sụt chân là rơi xuống vực đá nhọn ngay!" Lưu Manh giật mạnh sợi dây thừng bện bằng gân thú dẻo dai đeo bên hông, quăng một đầu dây cho Cơ Vân. "Buộc chặt vào xích sắt của tướng quân! Ta sẽ dùng sức kéo giữ thăng bằng từ phía trên!"


Cơ Vân nhanh nhẹn luồn sợi dây thừng gân thú qua sợi Xích Sắt Gông Tay nối liền hai cổ tay của Tần Thiết Y, buộc chặt lại. Lưu Manh đi tiên phong, hai chân dẫm chặt vào các kẽ đá nhọn khuất tuyết, dùng toàn lực kéo giữ để trợ lực cho Tần Thiết Y lết từng bước chậm rãi trên Đường mòn Tử Vong đầy dốc băng trơn đứng.


Tần Thiết Y cố gắng vận kình lực cơ bắp đùi để di chuyển nhanh hơn nhằm thoát khỏi vùng bão tuyết phong tỏa. Thế nhưng, cú vận lực đột ngột đã phản tác dụng. Khớp gối chân giáp bên trái vốn bị lỏng lẻo bỗng chốc kẹt cứng hoàn toàn do nước tuyết thấm vào đóng băng nhanh.


"RẮC!"


Tiếng rạn nứt cơ khí khô khốc vang lên từ gối trái. Lực thăng bằng bị triệt tiêu hoàn toàn, thân hình nặng ngàn cân của Tần Thiết Y lảo đảo, trượt dài trên mặt băng trơn. Cả cơ thể anh đổ sập xuống, suýt chút nữa kéo theo cả Cơ Vân rơi tự do xuống sườn dốc đá nhọn bên dưới vực sâu.


"TƯỚNG QUÂN!"


Lưu Manh gào lên, gã dùng hai tay quấn chặt dây thừng gân thú vào thân cây thông cổ thụ bên lề đường mòn, gồng cứng thớ cơ bắp chịu lực kéo ngàn cân. Sợi dây thừng căng ra phát ra tiếng kêu kèn kẹt ghê người, vỏ cây thông bị xiết mạnh bốc khói nhẹ. Lực giữ của Lưu Manh và sợi dây thừng dẻo dai đã chặn đứng đà rơi của Tần Thiết Y trong gang tấc. Anh nằm rạp dưới tuyết lạnh, cảm nhận rõ rệt lớp da ngực bị rách nát chảy máu tươi ấm nóng do mười hai cây kim thép Khóa Cốt Châm áp sát đâm nhẹ vào da thịt.


"Không thể... dùng bạo lực... cơ học..." Tần Thiết Y tự nhủ trong tâm trí lờ mờ. Anh hiểu rõ thể chất của mình dưới lớp giáp sắt lúc này đã chạm đến giới hạn chịu đựng vật lý cực hạn. Nếu tiếp tục cưỡng ép di chuyển bằng kình lực thô bạo, khớp gối giáp sắt sẽ vỡ vụn hoàn toàn, bỏ mặc anh nằm chết đông cứng giữa bão tuyết hoang dã.


Anh nhắm mắt, điều息 ngưng thở nhẹ theo chỉ điểm của Thích Không Thiền Sư, mượn sức kéo dây thừng của Lưu Manh và sự dìu đỡ của Cơ Vân để lết từng bước nhỏ vững chãi bằng chân phải lành lặn hơn. Mỗi bước đi để lại một vệt xích sắt kéo lê sâu hoắm trên mặt tuyết trắng xóa loang lổ những giọt máu tươi rỉ ra từ kẽ giáp ngực.


Sau gần một canh giờ giằng co sinh tử với thiên tai cực lạnh, nhóm của Tần Thiết Y cũng vượt qua được sườn dốc hiểm trở của Đường mòn Tử Vong, tiến vào vành đai phòng thủ tự nhiên phía sau sào huyệt – Rừng Tuyết Đen. Những cây cổ thụ lá đen kịt phủ đầy tuyết dày hiện ra như những bóng ma khổng lồ trong đêm tối mịt mù, che chắn bớt sức gió bão gầm rú.


"Chúng ta thoát rồi..." Lưu Manh thở phào, ngồi bệt xuống gốc cây cổ thụ thở dốc. "Nhưng bão tuyết vẫn chưa ngưng. Đi xuyên qua khu rừng này, ta biết có một nơi..."


Gã chưa kịp dứt lời, một âm thanh rùng rợn đột ngột cắt ngang tiếng gió bão rít gào.


"HÚUUUUUU——!"


Tiếng sói tuyết gầm rú vang lên liên hồi từ sâu trong bóng tối dày đặc của Rừng Tuyết Đen. Những tiếng hú trầm đục, đói khát vang vọng từ vách đá hẹp, báo hiệu bầy thú dữ hoang dã của biên cương đang ngửi thấy mùi máu tươi rỉ sét bốc ra từ các vết thương rách thịt dưới giáp sắt của Tần Thiết Y.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!