Huyết Chiến Khe Hẹp
Bóng tối của hừng đông ngày thứ tư tại Nhạn Môn Quan bị xé toạc bởi tiếng rít gào buốt óc của hàng vạn mũi tên tẩm độc. Từ trên đỉnh vách đá đối diện cổng chính Hắc Phong Trại, quân binh dưới trướng Từ Khôn đồng loạt buông dây cung, tạo thành một cơn mưa tên đen kịt như đàn châu chấu đói, che lấp cả ánh sáng yếu ớt của buổi sớm mai. Khói độc từ những đầu mũi tên tẩm Băng Độc Tán bốc lên mù mịt, gặp hơi lạnh của bão tuyết ngưng tụ thành một làn sương xanh lục nhạt, mang theo mùi tanh nồng của rắn tuyết và rỉ sét ăn mòn.
"Keng! Keng! Keng!"
Tần Thiết Y không thể né tránh. Với bộ Huyền Thiết Giáp nặng ngàn cân ghim chặt vào xương tủy, cộng thêm khớp gối trái đang bị lỏng lẻo phát ra tiếng kêu kèn kẹt khô khốc, việc nhảy tránh hay dùng khinh công lướt đi là điều hoàn toàn bất khả thi. Anh gầm nhẹ một tiếng dưới chiếc mũ giáp sắt móp méo, hạ thấp trọng tâm bằng Sa Trường Hành Quân Bộ, hai bàn chân sắt dẫm mạnh xuống mặt đất băng tuyết để giữ thăng bằng.
Trong tích tắc sinh tử, Tần Thiết Y quyết đoán áp dụng chiêu thức Đỡ Tiễn Bằng Lưng. Anh xoay nửa thân người nặng nề, quay phần lưng giáp dày nhất – nơi tấm thép rèn thô chưa bị rạn nứt – về phía hướng mưa tên trút xuống, đồng thời thu gọn đầu dưới mũ giáp để bảo vệ vùng cổ và gáy. Cùng lúc đó, cánh tay trái bọc xích gông vung mạnh, gác tấm Khiên Phế Liệu Chiến Trường nặng gần trăm cân trước ngực để che chắn cho Cơ Vân và Cơ Tiểu Bảo đang ở ngay phía sau.
"BOONG! BOONG! XOẸT!"
Mưa tên độc găm xối xả vào lưng giáp sắt và tấm khiên phế liệu. Tiếng kim khí va chạm đanh tai vang dội liên hồi, tia lửa bắn ra đỏ rực giữa màn tuyết trắng. Lực va chạm khổng lồ từ hàng trăm mũi tên tầm xa dội mạnh vào lưng Tần Thiết Y, truyền qua lớp sắt rỉ vào sâu trong lồng ngực. Anh cảm thấy lồng ngực mình thắt chặt, mười hai cây Khóa Cốt Châm giấu kín bên trong khớp ngực giáp nhích nhẹ, tạo ra những cơn đau nhói buốt thấu tim gan như muốn cảnh cáo anh không được vận dụng nội lực sa trường cũ.
Bên dưới tấm khiên phế liệu, cậu bé Cơ Tiểu Bảo mười tuổi gầy gò, mặc áo da thú rách nát quá khổ, đang run rẩy ôm chặt lấy chân giáp sắt của Tần Thiết Y. Đôi mắt to tròn sáng ngời của đứa trẻ mồ côi ngập tràn nỗi sợ hãi nhưng không hề khóc lóc. Cậu bé biết, nếu không có khối thép sừng sững này che chắn, cơ thể nhỏ bé của cậu đã bị hàng chục mũi tên độc cắm nát từ lâu.
Cơ Vân khoác áo choàng đỏ rực, gương mặt sắc sảo đẫm mồ hôi và tuyết tan, tay cầm thanh kiếm mỏng không ngừng vung lên, gạt bay những mũi tên lọt qua kẽ hở của tấm khiên phế liệu. Nàng ngước nhìn tấm lưng giáp sần sùi đầy sẹo rỉ sét của Tần Thiết Y, nơi những mũi tên độc găm vào rụng xuống lả tả, để lại những vệt khói độc xanh lục sủi bọt sền sệt ăn mòn lớp sắt ngoài.
"Tần Thiết Y! Lưng giáp của ngươi đang bị độc tính ăn mòn! Chúng ta phải rút ngay vào hẻm núi!" Cơ Vân hét lên qua tiếng gió rít gào.
"Di tản... ngay lập tức!" Giọng Tần Thiết Y trầm khàn gầm lên dưới mũ giáp. Cánh tay trái của anh run rẩy do phải gánh chịu lực nén cực hạn của tấm khiên phế liệu, bả vai phải mới khôi phục ba mươi phần trăm di chuyển lại bắt đầu nhói lên đau đớn khi các thớ cơ rách thịt dưới giáp bị kéo căng.
Cơ Vân quyết đoán quay đầu, giơ cao thanh kiếm chỉ huy thảo khấu Hắc Phong Trại đang hoang mang: "Thạch Đao Tử! Dẫn dắt dân tị nạn và nhóm trẻ em di tản ngay vào sâu trong Hẻm núi Huyết Phong! Dùng bẫy chông sắt chặn hậu!"
"Rõ! Tất cả mọi người đi theo ta! Mau lên!" Thạch Đao Tử dắt hai cây đoản đao bên hông, vung tay ra hiệu cho hàng trăm dân nghèo, phụ nữ và người già đang hoảng loạn tháo chạy khỏi các lều tranh đang cháy rụi. Họ chen chúc nhau di chuyển vào con đường hẹp độc đạo dẫn vào khe núi hiểm trở.
Từ Khôn đứng trên cỗ xe ngựa chiến bọc thép ngoài cổng trại, đôi mắt lạnh lùng như chim ưng quan sát cuộc rút lui của thảo khấu. Gã vung sa trường thương dài, phát lệnh cho kỵ binh tiên phong đột kích: "Chúng muốn trốn vào hẻm núi! Đội kỵ binh nhẹ, vác giáo sắt đuổi theo! Giết sạch không chừa một tên!"
Tiếng vó ngựa lại rầm rập vang lên. Hàng trăm kỵ binh Nhạn Môn Doanh vác giáo dài, thúc ngựa chiến càn quét qua cổng chính đổ nát, lao thẳng về phía lối vào Hẻm núi Huyết Phong.
Tần Thiết Y kéo lê sợi xích sắt gông tay dưới tuyết, bước đi từng bước nặng nề chặn hậu. Khớp gối trái của anh phát ra tiếng kêu "grog... grog..." kèn kẹt dữ dội sau mỗi bước dịch chuyển, lực thăng bằng trên mặt tuyết trơn trượt bị giảm sút nghiêm trọng. Vết sẹo bỏng nhiệt đen kịt vĩnh viễn bên hông phải mới lành da non lại co thắt kịch liệt, máu tươi rớm ra ấm nóng thấm ướt lớp lót da thú gấu tuyết bên trong giáp ngực.
Nhìn thấy đội kỵ binh địch đang lao tới với tốc độ kinh hoàng, Thạch Đao Tử cùng một nhóm thảo khấu dũng cảm nhanh chóng rải hàng loạt bẫy chông sắt gai xuống mặt đường tuyết hẹp.
"Hí!"
Những con chiến mã tiên phong của quan binh dẫm phải chông sắt gai dốc đứng, chân ngựa bị đâm thủng rách thịt rỉ máu, hí vang thất thanh rồi ngã quỵ xuống đất tuyết nhão nhoét, hất văng kỵ binh xuống sườn dốc đá nhọn. Đà tiến công của kỵ binh địch bị khựng lại một nhịp giữa lối vào hẹp.
Thế nhưng, từ phía sau đội hình quan binh, một bóng người gầy gò nhăn nheo, bàn tay đầy vết sẹo bỏng thuốc súng đen kịt xuất hiện. Đó chính là Lôi Hỏa – chuyên gia chất nổ của quan phủ. Gã vác theo hòm gỗ chứa Hắc Hỏa Dược sau lưng, đôi mắt cuồng nổ lấp lánh sát khí. Gã nhìn thấy vách đá dựng đứng của Hẻm núi Huyết Phong, nơi thảo khấu đã đặt sẵn bẫy đá nổ bằng thuốc nổ phòng thủ thu giữ được từ trước.
"Lũ thảo khấu ngu xuẩn! Muốn dùng bẫy đá chôn sống chúng ta sao?" Lôi Hỏa cười lên một tiếng tàn nhẫn.
Gã nhanh chóng rút ra một cây hỏa tiễn nung nóng từ bao da, đặt lên cây cung sắt khổng lồ, nhắm thẳng vào vách đá ngầm nơi đặt ngòi nổ chính của bẫy đá Hắc Hỏa Dược. Nếu ngòi nổ bị kích nổ sớm, toàn bộ đất đá sẽ sập xuống chôn sống chính Tần Thiết Y, Cơ Vân và hàng trăm dân tị nạn đang bị kẹt giữa khe núi hẹp.
Thạch Đao Tử phát hiện ra ý đồ của Lôi Hỏa, điên cuồng vung đoản đao bắn tên trả đũa, nhưng mũi tên của gã bị giáp kỵ binh của đối thủ chặn đứng hoàn toàn, không thể tiếp cận được chuyên gia bộc phá đang ẩn nấp phía sau.
"Chết đi!" Lôi Hỏa hét lớn, buông dây cung.
Mũi hỏa tiễn nung nóng mang theo tàn lửa đỏ rực xé rách màn sương tuyết, lao thẳng về phía vách đá ngòi nổ chính.
Tần Thiết Y chứng kiến cảnh tượng đó, phẫn nộ dồn nén tột cùng trong huyết quản. Anh biết, nếu ngòi nổ bị phá hủy hoặc kích nổ sớm lúc này, tất cả mọi nỗ lực bảo vệ dân nghèo và Thần Thương Doanh tàn binh sẽ tan thành mây khói. Anh gầm lên một tiếng vang dội, bất chấp đau đớn bả vai phải và khớp gối trái lỏng lẻo, vác tấm khiên phế liệu chiến trường lao thẳng về phía trước để đánh chặn.
Nhưng đúng lúc đó, Lôi Hỏa vung tay trái, rút ra một cây rìu sắt ngắn có gắn bộc phá nổ mạnh tự chế, vung mạnh cánh tay ném thẳng cây rìu bộc phá về phía vách đá ngòi nổ chính, đe dọa phá hủy hoàn toàn kế hoạch bẫy đá của thảo khấu trong tiếng nổ kinh hoàng chuẩn bị bùng phát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!