Nhạc nềnKengeki

Thiết Giáp Phá Quân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng vó ngựa rầm rập như sấm động rung chuyển cả huyết lộ dẫn lên cổng chính Hắc Phong Trại. Tuyết rơi buốt giá của Nhạn Môn Quan bị luồng khí nóng hừng hực thở ra từ mũi những con chiến mã bọc thép thổi bạt đi, để lại một màn sương trắng mờ mịt bao phủ lấy đội quân tiên phong Nhạn Môn Doanh.


Tần Thiết Y đứng sừng sững giữa độc đạo khe hẹp cổng trại. Dưới chân anh, bùn đất trộn lẫn tuyết tan nhão nhoét, bốc lên mùi tanh nồng của đất mỏ và khói lửa từ những mái lều tranh đang cháy rụi phía sau. Sức nặng ngàn cân của bộ Huyền Thiết Giáp đè nặng xuống đôi chân, ghim chặt gót chân sắt xuống nền đá đóng băng bên dưới. Mỗi hơi thở của anh lúc này đều là một cuộc chiến sinh tử với mười hai cây Khóa Cốt Châm giấu kín bên trong khớp ngực. Chỉ cần anh vận dụng một tia nội kình sa trường cũ, những cây kim thép tàn độc kia sẽ lập tức đâm nát tim mạch. Anh chỉ có thể dựa vào sức bền cơ bắp thuần túy và ý chí sắt đá của một phế tướng sa cơ.


"Grog... grog..."


Tiếng cơ khí rạn nứt nhẹ vang lên từ khớp đầu gối trái của bộ giáp sắt. Di chứng từ cú va chạm Trọng Thể Đè Bẹp ở mỏ đá Nhạn Môn khiến khớp gối trái bị lỏng lẻo nhẹ, mỗi khi anh dồn lực lại phát ra tiếng động khô khốc, làm giảm đi mười phần sự thăng bằng trên mặt tuyết trơn trượt. Bên hông phải, vết sẹo bỏng nhiệt đen kịt vĩnh viễn mới lành da non sau đợt bôi Hồi Xuân Cao nóng cháy lại bắt đầu nhói lên khi thớ cơ hông co thắt dữ dội để giữ thăng bằng.


Tần Thiết Y siết chặt tay trái bọc xích gông, cảm nhận góc cạnh sần sùi của mảnh ngọc bội Uyên Ương bị sứt góc – di vật duy nhất của thê tử Lục Uyển Đình đang áp chặt vào lồng ngực qua lớp lót da thú gấu tuyết dày. Bên trong ngực giáp, bức mật thư đóng dấu niêm phong đỏ của quan huyện Tào Ngụy vẫn nằm im lìm, chứa đựng bằng chứng thép về sự hủ bại cấu kết của quan phủ địa phương.


"Chết đi, tên phản tặc!"


Lý Sát gầm lên một tiếng như thú dữ. Gã là một Nhị Lưu Sa Trường Tiên Phong Tướng dưới trướng Từ Khôn, thân hình vạm vỡ mang giáp sắt dày cộm, cưỡi trên con chiến mã khổng lồ bọc giáp thép gai đang lao tới trực diện với tốc độ kinh hoàng. Sức nặng của cả người lẫn ngựa bọc thép tạo ra một quán tính va chạm vạn cân, đủ sức húc sập bất kỳ rào chắn gỗ kiên cố nào.


Lý Sát vung sa trường đại đao bản rộng nặng nề, lưỡi đao rít gió xé rách không khí, vạch ra một đường ánh sáng xám xịt chém mạnh từ trên cao xuống nhắm thẳng vào đỉnh đầu Tần Thiết Y.


Tần Thiết Y nheo mắt dưới kẽ hở mũ giáp sắt. Anh nhận thấy không thể dùng tốc độ né tránh kỵ binh nặng trong độc đạo hẹp này, đặc biệt là khi khớp đầu gối trái đang bị lỏng lẻo. Anh quyết định dùng giáp dày đỡ đòn để kéo gần khoảng cách, triệt tiêu quán tính của chiến mã.


Anh định dùng tay trái bọc xích gông vươn lên bắt sống lưỡi đại đao đang chém xuống. Thế nhưng, ngay khi anh vừa vận lực cơ đùi để bật người, khớp gối trái giáp sắt đột ngột phát ra tiếng "grog" kèn kẹt dữ dội. Lực chân bị hẫng, chân trái của anh trượt dài trên nền băng tuyết trơn trượt, khiến anh mất thăng bằng hoàn toàn.


"Rắc!"


Tần Thiết Y buộc phải lùi lại một bước dài để giữ thăng bằng, mặt đất đá đóng băng dưới gót chân sắt lún sâu hoắm. Cú trượt chân khiến anh không kịp bắt lưỡi đao bằng tay trái. Trong tích tắc sinh tử, anh khẽ nghiêng người, hạ thấp trọng tâm bằng **Sa Trường Hành Quân Bộ**, lấy phần bả vai phải giáp sắt – vốn đã được Hoắc Thiết Sơn dùng búa tạ chấn cốt nới lỏng ba mươi phần trăm linh hoạt – đỡ trực diện nhát đao sấm sét của Lý Sát.


"BOONG!"


Một tiếng va chạm kim khí khổng lồ vang dội khắp thung lũng, đanh tai đến mức khiến những hạt tuyết đang rơi trên vách đá rụng xuống lả tả. Tia lửa bắn ra đỏ rực cả một khoảng tối.


Lực chém vạn cân từ trên ngựa chiến dội thẳng vào vai giáp phải của Tần Thiết Y. Bộ Huyền Thiết Giáp rung lên bần bật, phản lực rung chấn mạnh mẽ truyền thẳng vào xương bả vai rách thịt bên dưới lớp sắt rỉ, khiến anh nhói đau thấu tận tâm can. Vai giáp ngoài bị móp nhẹ một vết sâu, thớ cơ đùi trái của anh bị căng cứng cực hạn do phải gánh chịu toàn bộ lực va chạm khổng lồ của ngựa chiến để không bị hất văng xuống vực sâu phía sau.


Lý Sát kinh hoàng nhận ra lưỡi đại đao của mình như chém phải một tảng đá thái sơn bằng thép đặc. Con chiến mã khổng lồ của gã bị dội ngược lực chấn động, hí vang một tiếng thất thanh rồi khựng lại một nhịp.


"Đến lượt ta!" Giọng Tần Thiết Y trầm khàn gầm lên dưới mũ giáp.


Không để cho Lý Sát kịp thu đao vung nhát thứ hai, Tần Thiết Y dồn toàn bộ kình lực ngoại gia của ngưỡng **Ngoại Gia Trọng Kình** vào cánh tay trái bọc xích gông. Anh vung mạnh sợi **Xích Sắt Gông Tay** dài hơn một trượng, sợi xích rỉ sét quay tròn rít gió xé rách không khí, áp dụng chiêu thức **Quăng Xích Trói Ngựa**.


Sợi xích sắt nặng nề phóng đi như một con rồng thép, quấn chặt liên tiếp ba vòng quanh hai chân trước bọc thép gai của con chiến mã khổng lồ.


Tần Thiết Y ghim chặt chân giáp sắt xuống đất bằng Sa Trường Hành Quân Bộ, khớp gối trái khóa chặt lực cơ học phát ra tiếng grog khô khốc. Anh dùng hai tay nắm chặt đầu xích, lấy sức nặng ngàn cân của chính bộ giáp sắt làm bệ tạ, gầm lên một tiếng vang dội rồi vận lực giật mạnh sợi xích ngược về phía sau.


"RẦM!"


Sức kéo khổng lồ phối hợp với trọng lượng ngàn cân của Tần Thiết Y hoàn toàn triệt tiêu quán tính tiến lên của ngựa chiến. Hai chân trước của con chiến mã khổng lồ bị trói chặt, đổ gục xuống đất tuyết nhão nhoét. Con ngựa chiến nặng hơn ngàn cân đổ ập xuống, kéo theo Lý Sát văng mạnh khỏi yên ngựa, đập người xuống nền đá đóng băng nứt nẻ.


Lý Sát bị chấn động mạnh, giáp sắt trên người móp méo, gã lóng ngóng định bò dậy vớ lấy đại đao.


Tần Thiết Y không cho đối thủ một cơ hội sống sót nào. Anh hạ thấp trọng tâm, dồn toàn bộ kình lực đùi trái bộc phát sức nhảy ngắn dũng mãnh, áp dụng chiêu thức **Trọng Thể Đè Bẹp**.


Bóng đen khổng lồ mang giáp sắt ngàn cân đổ ập xuống như núi đá sụp đổ. Tần Thiết Y dẫm mạnh hai chân giáp sắt trực diện lên lồng ngực của Lý Sát.


"RẮC! RẮC!"


Tiếng xương sườn gãy vụn và tiếng giáp sắt móp méo vang lên ghê người dưới gót chân giáp nặng. Sức nặng ngàn cân phối hợp với quán tính rơi tự do của Tần Thiết Y nghiền nát hoàn toàn lồng ngực của Lý Sát, máu tươi từ miệng gã trào ra nhuộm đỏ cả một vùng tuyết trắng dưới chân giáp.


Tướng tiên phong tàn bạo Lý Sát đền tội ngay tại chỗ, đôi mắt gã trợn trừng đầy kinh hoàng dập tắt sinh mệnh.


"Tướng quân Lý Sát tử trận rồi!"


Tiếng la hét kinh hoàng vang lên từ phía binh lính Thiết Kỵ Nhạn Môn Doanh vòng ngoài. Sự dũng mãnh thô bạo và sức nặng vô địch của quái nhân giáp sắt đã dội một gáo nước lạnh vào ý chí chiến đấu của quân binh địa phương.


Thế nhưng, từ phía xa trên cỗ xe ngựa chiến bọc thép, phó tướng Từ Khôn không hề có một tia thương hại hay do dự. Đôi mắt gã lạnh lùng như băng tuyết biên thùy, vung sa trường thương dài chỉ thẳng về phía cổng trại:


"Trận địa cung thủ! Bắn! Giết sạch toàn bộ lũ thảo khấu và tên phản tặc mang giáp sắt kia cho ta!"


"Vút! Vút! Vút! Vút!"


Ngay lập tức, từ trên đỉnh vách đá đối diện và phía sau đội hình Thiết Kỵ, hàng ngàn cung thủ đồng loạt buông dây cung. Mưa tên tẩm độc dày đặc trút xuống như bão táp, xé rách màn sương tuyết, khóa chặt mọi đường lui của Tần Thiết Y ngay trước cổng trại Hắc Phong Trại.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!