Nhạc nềnKengeki

Thiết Kỵ Vây Thành

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chuông sừng trâu báo động đỏ vang lên dồn dập, xé toạc màn sương tuyết hừng đông của ngày thứ tư tại Hắc Phong Trại. Âm thanh ấy trầm đục, run rẩy, dội vào vách đá tai mèo xung quanh rồi vang vọng xuống vực thẳm không đáy, kéo theo những tảng băng mỏng sạt lở.


Trong buồng đá ngầm sâu nhất, Tần Thiết Y đột ngột mở mắt. Đôi mắt anh đỏ ngầu dưới khe hở tối tăm của chiếc mũ giáp sắt rỉ sét, sát khí sa trường ngưng tụ như sương muối. Cơn sốt cao hoại tử từ độc châm của Độc Cáp đã lui hoàn toàn, nhưng di chứng để lại là một vệt sẹo bỏng nhiệt đen kịt vĩnh viễn bên hông phải, nơi Hồi Xuân Cao và Quặng Thạch Hỏa vừa nung đốt da thịt anh đêm qua. Anh khẽ động đậy cơ thể khổng lồ. Bộ Huyền Thiết Giáp nặng ngàn cân găm chặt vào xương tủy phát ra tiếng kêu kèn kẹt khô khốc. Khớp gối chân giáp sắt bên trái bị lỏng lẻo nhẹ sau cú va chạm Trọng Thể Đè Bẹp ở mỏ đá, cứ mỗi lần anh nhấc chân lại phát ra tiếng "grog... grog..." cơ học đầy nặng nề.


Cơ Vân giật mình tỉnh giấc bên mép phản gỗ. Áo choàng đỏ rực của nàng bám đầy tuyết tan chưa kịp khô, đôi bàn tay thanh mảnh vẫn còn hằn lên những vệt máu đen kịch độc của Tần Thiết Y mà nàng đã dốc lòng lau rửa suốt đêm. Nàng lập tức vớ lấy thanh kiếm mỏng bên hông, ánh mắt sắc sảo đầy cảnh giác nhìn về phía cửa đá ngầm.


"Có địch đột kích!" Cơ Vân thốt lên, giọng nói khàn khàn vì kiệt sức nhưng dứt khoát.


Tần Thiết Y không đáp. Anh dùng tay trái bọc xích gông siết chặt lấy mảnh ngọc bội Uyên Ương bị sứt một góc do vết đao chém cũ – di vật duy nhất của thê tử Lục Uyển Đình. Anh giấu mảnh ngọc vào lớp lót da thú gấu tuyết dày trước ngực giáp, nơi mười hai cây Khóa Cốt Châm tàn độc đang áp sát vùng tim mạch. Mỗi hơi thở của anh lúc này đều đè nặng áp lực nhói buốt, nhưng kình lực ngoại gia Cấp 8 (Ngoại Gia Trọng Kình) đã hoàn toàn khôi phục trong huyết quản.


"Rầm!"


Cửa đá ngầm bị đẩy mạnh ra. Thạch Đao Tử mặt cắt không còn giọt máu, đoản đao bên hông lách cách va chạm vào giáp da rách nát, vừa chạy vào vừa thở dốc hổn hển:


"Trại chủ! Thống lĩnh... Không xong rồi! Ba ngàn Thiết Kỵ của Nhạn Môn Doanh đã bao vây chặt cổng trại! Không chỉ có cổng chính, mà cả lối mòn hiểm trở sau núi cũng bị quan binh phong tỏa!"


Cơ Vân biến sắc, bước lên một bước, thanh kiếm mỏng trong tay rít lên một tiếng lạnh lẽo: "Lối sau núi là độc đạo vách đá đầy bẫy đá lở, người thường không thể biết được. Sao quan binh có thể thâm nhập?"


"Là Cẩu Ngốc!" Thạch Đao Tử nghiến răng ken két, mắt hằn lên những tia máu phẫn nộ. "Tên hèn nhát đó đã biến mất từ đêm qua. Hắn bị tiền bạc vinh hoa của quan huyện Tào Ngụy mua chuộc, âm thầm dẫn đường cho phó tướng Từ Khôn đột kích lối sau núi. Lều trại vòng ngoài của chúng ta đã bị hỏa tiễn của kỵ binh bắn thiêu rụi hoàn toàn! Khói đen đang bốc lên nghi ngút!"


Tần Thiết Y l lầm lì đứng dậy. Sức nặng ngàn cân của bộ Huyền Thiết Giáp nện xuống nền đá buồng ngầm vang lên một tiếng "uỳnh" trầm đục, làm những hạt bụi đá rơi lả tả. Anh kéo lê sợi xích sắt gông tay dài hơn một trượng dưới đất tuyết, tiếng sắt rỉ cọ xát vào đá nghe ghê người.


"Cơ Vân," giọng Tần Thiết Y trầm khàn như tiếng hai tảng đá mài vào nhau. "Dẫn dân tị nạn và trẻ em di tản theo đường mòn sườn núi hiểm phía Tây. Thạch Đao Tử, mang theo bẫy chông sắt chặn hậu lối sau."


"Còn ngươi?" Cơ Vân nhìn anh, đôi mắt to tròn tràn đầy lo lắng. Nàng biết khớp gối trái của anh đang bị lỏng lẻo, bả vai phải vẫn còn liệt kẹt rỉ sét cũ dẫu đã được nới lỏng tạm thời.


"Ta chặn cổng chính."


Tần Thiết Y nhấc cây Khiên Phế Liệu Chiến Trường xù xì nặng nề lên gác vào tay trái bọc xích gông. Tấm khiên ghép từ những mảnh sắt vụn sa trường đầy vết đao chém, nặng gần trăm cân, nhưng đối với sức mạnh cơ bắp của anh lúc này, nó chỉ như một tấm gỗ mỏng. Anh bước từng bước vững chãi ra ngoài, tiếng "grog... grog..." dưới gối trái vang lên đều đặn, mỗi bước đi đều để lại một vết lún sâu hoắm trên nền đá đóng băng.


Bước ra khỏi buồng đá ngầm, khung cảnh Hắc Phong Trại hiện ra trước mắt Tần Thiết Y như một bức tranh địa ngục sa trường.


Bão tuyết biên cương vẫn rít gào, nhưng lúc này bị lấn át bởi tiếng lửa cháy hung tợn. Những dãy lều tranh và buồng gỗ của thảo khấu vòng ngoài đang bị ngọn lửa đỏ rực thiêu rụi, khói đen cuồn cuộn bốc lên giữa trời tuyết trắng xóa. Tiếng la hét hoảng loạn của dân tị nạn, tiếng trẻ em khóc lóc thảm thiết vang vọng khắp các hẻm núi. Cơ Tiểu Bảo – đứa trẻ mồ côi gầy gò mặc áo da thú quá khổ – đang lóng ngóng cầm sợi xích sắt nhỏ lôi kéo một bà lão yếu ớt chạy trốn vào sâu trong hốc đá.


"Vút! Vút! Vút!"


Hàng loạt hỏa tiễn tẩm dầu cháy từ phía dưới thung lũng bắn lên như mưa sao băng ngược, găm thẳng vào những mái nhà gỗ còn sót lại. Sức nóng của ngọn lửa bùng cháy làm tuyết trên các vách đá tan chảy thành dòng nước lạnh buốt, dội xuống đất bùn nhão nhoét.


Cơ Vân lập tức vung kiếm, chỉ huy các thảo khấu chiến đấu: "Thạch Đao Tử! Mau đưa nhóm trẻ em và Cơ Tiểu Bảo rút lui theo lối mòn phía Tây! Kích hoạt bẫy đá lở chặn hậu lối sau núi! Không được để một tên Thiết Kỵ nào lọt vào khu di tản!"


"Nhưng còn bẫy đá lở ở cổng chính?" Thạch Đao Tử hét lớn giữa tiếng gầm rú của lửa và gió. "Chúng ta có thể dùng đá lở chôn vùi kỵ binh địch!"


"Không được!" Tần Thiết Y thốt lên dứt khoát. "Cung thủ của Từ Khôn đã chiếm lĩnh đỉnh vách đá phía đối diện. Chúng đang bắn mưa tên áp chế tầm xa. Kẻ nào tiếp cận ngòi nổ bẫy đá ở cổng chính sẽ làm bia đỡ đạn ngay lập tức."


Để chứng minh cho lời nói của anh, một loạt tên sắt xuyên lực từ trên đỉnh vách đá bắn xuống, cắm phập sâu vào bệ đá kích nổ ngòi nổ cổng chính, bắn ra những tia lửa xanh lạnh. Thảo khấu gác cổng định lao ra kích hoạt bẫy đá đã bị mưa tên bắn xuyên ngực gục xuống tuyết đỏ.


Tần Thiết Y nhìn thẳng về phía cổng chính Hắc Phong Trại.


Nơi đó, rào gai gỗ kiên cố bảo vệ cổng trại đã bị phá hủy hoàn toàn. Ba ngàn Thiết Kỵ của Nhạn Môn Doanh dàn trận hình chữ Nhất kéo dài dưới chân núi, giáp sắt đen kịt bám đầy tuyết trắng, sát khí ngập trời. Những con chiến mã bọc giáp thép nặng nề thở ra những luồng hơi trắng xóa giữa trời lạnh, móng sắt dẫm nát mặt đất đóng băng tạo nên những tiếng động rầm rập như sấm sét.


Dẫn đầu đội hình kỵ binh đột kích là một chiến tướng vạm vỡ mang giáp sắt dày cộm, cưỡi trên con chiến mã khổng lồ bọc giáp thép gai. Gương mặt gã hung hãn, tàn ác dưới mũ giáp, tay cầm cây sa trường đại đao bản rộng nặng nề rớm máu. Đó chính là Lý Sát – đội trưởng Thiết Kỵ Doanh tàn bạo dưới trướng Từ Khôn.


Phía sau Lý Sát, đứng trên một cỗ xe ngựa chiến bọc thép kiên cố, là phó tướng Từ Khôn. Gã khoác áo choàng đen, mũ giáp cắm lông chim ưng đen tung bay trong gió bão, gương mặt đầy sẹo chiến trận sa trường lạnh lùng quan sát sào huyệt thảo khấu đang bốc cháy.


"Tần Thiết Y!" Giọng Từ Khôn vang dội khắp thung lũng, mang theo kình lực sa trường mạnh mẽ lấn át cả tiếng bão rít. "Ngươi là kẻ mang trọng tội mưu phản, kéo lê gông xiềng trốn chạy biên thùy, nay lại cấu kết với thảo khấu làm loạn Nhạn Môn Quan! Ta cho ngươi nửa nén nhang để bước ra chịu trói, bằng không ba ngàn Thiết Kỵ của ta sẽ giẫm nát Hắc Phong Trại này thành bình địa, giết sạch không chừa một mạng!"


Tiếng gọi hàng của Từ Khôn khiến hàng ngàn dân tị nạn và thảo khấu run rẩy lo sợ. Sức mạnh quân sự chính quy của triều đình là một thứ áp lực khổng lồ, không một băng đảng thảo khấu nào có thể chống lại trong không gian rộng.


Tần Thiết Y không một lời đáp trả. Anh bước lên trước cổng trại đổ nát, đứng sừng sững giữa độc đạo khe hẹp cổng chính. Địa hình nơi đây kẹp giữa hai vách đá dựng đứng của Hẻm núi Huyết Phong, chỉ rộng chưa đầy một trượng. Đây chính là điểm nút chiến lược duy nhất để ngăn chặn ưu thế số lượng của kỵ binh nặng.


Anh ghim chặt chân giáp sắt xuống mặt đất tuyết nhão nhoét bằng **Sa Trường Hành Quân Bộ**. Khớp gối trái phát ra tiếng "grog" lớn rồi khóa chặt lực, phân bổ đều trọng lượng ngàn cân của bộ giáp bám chặt vào nền đá đóng băng bên dưới. Tay trái anh nâng Khiên Phế Liệu Chiến Trường giữ chặt trước ngực, tay phải buông lỏng sợi Xích Sắt Gông Tay kéo lê trên tuyết đỏ.


Gió tuyết rít gào thổi tung mái tóc xõa che nửa gương mặt sắt đá của anh. Sức nóng của ngọn lửa phía sau nung ấm nhẹ lớp giáp ngoài vùng hông, làm vết sẹo bỏng nhiệt mới lành nhói đau rát bỏng, nhưng lồng ngực anh vẫn lạnh ngắt như băng dưới áp lực của Khóa Cốt Châm.


Từ Khôn nhìn bóng đen khổng lồ mang giáp sắt rỉ sét đứng chặn độc đạo, đôi mắt gã nheo lại đầy sát khí lạnh lùng. Gã biết rõ sức mạnh ngoại gia của Tần Thiết Y dẫu đang bị giam cầm, nhưng gã tin vào sức mạnh càn quét của ba ngàn Thiết Kỵ bọc giáp thép.


Từ Khôn vung cây sa trường thương dài ra hiệu cho Lý Sát.


Lý Sát cười gằn, thúc mạnh móng ngựa chiến. Con chiến mã khổng lồ hí vang một tiếng thất thanh xé rách màn đêm tuyết, vung móng sắt lao thẳng về phía cổng chính Hắc Phong Trại với tốc độ kinh hoàng, kéo theo đội tiên phong Thiết Kỵ bọc giáp thép đột kích trực diện vào độc đạo nơi Tần Thiết Y đang đứng sừng sững chặn lối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!