Gông Xiềng Sa Trường
Bão tuyết ở Nhạn Môn Quan không giống bất kỳ nơi nào khác trên thế gian. Nó không rơi thành từng bông thanh nhã, mà cuộn lên như vạn cây đao bằng băng chém xéo qua không trung, rít gào luồn qua những vách đá xám xịt của vùng biên viễn phía Bắc. Giữa khoảng không mịt mù trắng xóa ấy, một bóng người khổng lồ đang chậm rãi lê bước.
Keng... keng... rắc...
Tiếng kim loại va chạm vào nhau, nặng nề và rợn người, đều đặn vang lên sau mỗi nhịp chân. Đó là tiếng kéo lê của sợi Xích Sắt Gông Tay dài hơn một trượng, rỉ sét bám dày nhưng vẫn giữ nguyên độ dẻo dai tàn khốc của huyền thiết. Hai đầu xích khóa chặt vào cổ tay của Tần Thiết Y, nối thẳng vào bộ Huyền Thiết Giáp nặng ngàn cân đang ôm chặt lấy thân hình vạm vỡ của anh từ cổ đến chân.
Bộ giáp sắt đen kịt này không phải là một tấm khiên bảo vệ, mà là một nhà tù vật lý di động. Những chiếc chốt khóa cơ khí đã bị nước tuyết và gió lạnh làm rỉ sét hoàn toàn, kẹt cứng vào da thịt. Mỗi khi Tần Thiết Y nhấc chân, lớp sắt lạnh buốt lại siết chặt vào xương vai và hông, cọ xát trực tiếp vào những vết sẹo cũ rách nát. Máu tươi rỉ ra từ bả vai phải lập tức bị cái lạnh âm độ đóng băng thành những vệt đỏ đen kịt, bám chặt lấy lớp lót da thú mục nát bên trong giáp.
Lúc này, Tần Thiết Y chỉ là một kẻ mang cảnh giới Phàm Phu Tục Tử về mặt nội công. Toàn bộ hộ thể chân khí sa trường năm xưa đã bị phong tỏa bởi mười hai cây Khóa Cốt Châm giấu kín bên trong khớp ngực bộ giáp. Chỉ cần anh vận dụng một tia nội kình vượt quá giới hạn, những cây kim thép tàn độc này sẽ lập tức đâm nát tim mạch. Anh chỉ có thể dựa vào sức bền cơ bắp thuần túy và ý chí sắt đá của một quân nhân để kéo lê khối sắt nặng ngàn cân đi qua hoang mạc tuyết.
"Thiếu chủ... sống... phải sống..."
Gương mặt nhăn nheo đầy nếp nhăn và những vết sẹo bỏng loang lổ của lão gia bộc A Phúc hiện lên trong tâm trí Tần Thiết Y. Ngày hôm đó tại Kinh Thành, khi phủ Nguyên soái bị tịch thu tài sản, toàn tộc bị triệt hạ, chính A Phúc đã chấp nhận chịu hình tra tấn dã man, giả dạng làm anh để anh có cơ hội bị lưu đày biên viễn thay vì bị chém đầu ngay lập tức. Cái chết của A Phúc là món nợ máu, là gánh nặng sinh tồn đè nặng lên vai Tần Thiết Y. Anh không được phép gục ngã tại đây. Thần Thương Doanh trung liệt không thể bị chôn vùi dưới lớp tuyết oan uổng này. Tể tướng Lý Mưu và phản đồ Trác Kính vẫn đang ngồi trên nhung lụa, hưởng thụ vinh hoa phú quý xây dựng trên xương máu của vạn huynh đệ sa trường.
"Ta... chưa thể chết..." Tần Thiết Y khàn giọng lẩm bẩm, hơi thở nóng thoát ra khỏi kẽ hở của mũ giáp lập tức hóa thành làn sương trắng xóa rồi tan biến trong gió độc.
Khớp khóa bả vai phải của anh bị rỉ sét đóng băng hoàn toàn do nước tuyết thấm vào, làm liệt cánh tay phải tạm thời. Anh không thể nhấc nổi cánh tay phải, chỉ có thể dùng tay trái nắm chặt một đoạn xích sắt gông tay để làm đối trọng, cố giữ thăng bằng dẫm chân xuống tuyết.
Vù... vù...
Cơn gió tuyết bỗng nhiên chuyển hướng, mang theo một luồng chấn động nhẹ truyền từ mặt đất đá đóng băng phía xa.
Tần Thiết Y lập tức đứng khựng lại. Dù không có nội lực, bản năng sa trường nhạy bén tích lũy qua hàng trăm trận chiến sinh tử giúp anh nhận biết tiếng bước chân ngựa chiến. Anh áp nhẹ tai sắt của mũ giáp xuống một vách đá nhô ra bên lề đường mòn để lắng nghe.
Bịch... bịch... bịch...
Tiếng vó ngựa sắt nện mạnh trên tuyết dội lại rất rõ ràng. Đó là kỵ binh tuần tra của quan phủ địa phương Nhạn Môn Doanh. Bọn chúng đang lùng sục ráo riết để săn lùng quái nhân mang giáp sắt vượt ngục. Với thể trạng kiệt quệ hiện tại, nếu bị bao vây, anh chắc chắn sẽ chết dưới mưa giáo dài sa trường.
Cái lạnh cực hạn bắt đầu làm các khớp khóa ở đầu gối và cổ chân của bộ giáp co rút cơ học. Sắt gặp lạnh co lại, ép chặt vào các thớ cơ bắp chân khiến Tần Thiết Y đau đớn đến mức run rẩy. Anh cố gắng lách người vào sát một tảng đá nhọn bên đường, nhấc sợi Xích Sắt Gông Tay lên, dồn hết sức lực cơ bắp thô thô của tay trái đập mạnh xích vào cạnh đá nhọn hòng tìm cách bẻ gãy gông khóa.
Choang!
Tia lửa bắn ra đỏ rực giữa màn tuyết trắng. Nhưng sợi xích huyền thiết rỉ sét không hề mẻ một góc, ngược lại lực phản chấn vật lý khổng lồ dội ngược lại bả vai phải bị liệt của anh. Cơn đau nhói buốt như hàng vạn cây kim châm đâm sâu vào tủy xương khiến Tần Thiết Y khuỵu gối xuống tuyết. Vết thương cũ bên bả vai phải rách toạc ra, máu tươi tuôn chảy thấm qua các kẽ hở giáp, rồi lập tức bị gió lạnh đóng băng thành những vệt đỏ đen kịt bám chặt vào da thịt.
Tình thế vô cùng nguy kịch. Tiếng vó ngựa tuần tra đã tiến sát đến khúc quanh của hẻm núi, chỉ còn cách khoảng trăm bước.
Tần Thiết Y cắn chặt răng đến mức bật máu môi, dùng chút tàn lực cuối cùng bò lê từng tấc đất hướng về phía một ngôi Miếu Đổ Nát hoang phế nằm cheo leo bên sườn dốc đá khuất gió. Ngôi miếu thờ sơn thần này đã bị bỏ hoang từ nhiều năm trước, mái ngói sụp đổ một nửa, gió lùa bốn phía nhưng lại là nơi ẩn náu duy nhất vào lúc này.
Anh lết thân mình mang giáp nặng ngàn cân qua bậu cửa đá sứt mẻ của ngôi miếu, trốn vào góc tối phía sau bức tượng thần bằng đất sét đã bị vỡ nát nửa thân.
Tiếng vó ngựa dừng lại ngay bên ngoài miếu.
"Có dấu xích sắt kéo lê trên tuyết! Kẻ vượt ngục chắc chắn ở gần đây!" Tiếng quát lạnh lùng của một tên bách hộ quan binh vang lên giữa tiếng gió rít.
"Vào miếu lục soát!"
Tần Thiết Y nằm rạp dưới nền đất đầy bụi bặm và tuyết phủ của ngôi miếu hoang. Anh biết rõ, chỉ một tiếng thở nhẹ hay một nhịp tim đập mạnh cũng có thể làm rung động lớp giáp sắt phát ra tiếng động cơ khí nhỏ. Anh lập tức thi triển Giả Chết Sa Trường—một thủ đoạn thu hồi hoàn toàn nhịp đập tim và hơi thở mà anh học được từ những lão binh sa trường năm xưa.
Đồng thời, anh vận dụng Băng Tuyết Ngự Hàn Pháp ở mức thô sơ nhất. Anh hít một hơi thật sâu dồn vào đan điền, nén hơi thở lại cực kỳ chậm rãi nhịp nhàng. Khí nóng đan điền bắt đầu lan tỏa bảo vệ các cơ quan nội tạng không bị đóng băng, trong khi lớp da thịt bên ngoài và bộ giáp sắt lạnh ngắt như một xác chết đông cứng dính chặt vào nền đất tuyết.
Cạch... cạch...
Ba tên lính tuần tra cầm giáo dài bước vào ngôi miếu hoang. Ánh đuốc dầu thông quét qua các góc tối đầy mạng nhện và bụi đá.
"Không có ai cả, chỉ có một đống sắt rỉ và xác chết đông cứng ở góc miếu."
Một tên lính bước đến gần góc tối phía sau bức tượng thần vỡ, dùng mũi giáo sắt dài đâm mạnh vào lưng giáp của Tần Thiết Y để kiểm tra.
Keng!
Mũi giáo đâm trúng lớp giáp dày bả vai bộc phát tiếng vang đục ngầu của sắt nguội. Bộ Huyền Thiết Giáp bất hoại đã cản phá hoàn toàn đòn đâm, lực chấn động dội ngược lại làm tê dại tay tên lính gác. Tần Thiết Y vẫn nằm im lìm bất động, nhịp tim ngưng đập hoàn toàn, hơi thở biến mất, cơ thể lạnh lẽo như một khối đá tảng sa trường dưới lớp tuyết phủ dày.
"Chỉ là một khối sắt rỉ cũ nát của quân đội bỏ lại từ triều đại trước. Đi thôi, kẻ vượt ngục mang giáp nặng ngàn cân không thể chạy nhanh trong bão tuyết thế này được, chắc chắn hắn đã ngã gục dọc đường sườn dốc rồi!" Tên bách hộ ra lệnh từ bên ngoài.
Toán lính tuần tra nhanh chóng rút đi, tiếng vó ngựa sắt nhỏ dần rồi mất hút trong tiếng gầm rú của bão tuyết Nhạn Môn.
Tần Thiết Y từ từ mở mắt ra, lồng ngực giáp sắt nhấp nhô cực kỳ chậm rãi để lấy lại hơi thở. Anh đã thoát khỏi sự truy quét lâm thời, nhưng khủng hoảng thực sự mới chỉ bắt đầu.
Bộ giáp sắt nguội lạnh đang hút dần chút sinh mệnh lực cuối cùng của anh. Không có nguồn nhiệt, da thịt bị đông cứng dính chặt vào lớp sắt rỉ sẽ nhanh chóng bị hoại tử toàn thân. Tay phải của anh đã hoàn toàn mất cảm giác, bả vai phải liệt cứng đau nhói mỗi khi có gió lạnh lùa qua kẽ giáp. Ý thức của Tần Thiết Y bắt đầu mờ mịt, mí mắt nặng trĩu sụp xuống.
Giữa lúc ranh giới sinh tử đang cận kề, từ phía cửa Miếu Đổ Nát hoang phế, một làn ánh sáng đỏ rực ấm áp bất ngờ chiếu vào xuyên qua màn tuyết trắng xóa.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng không gây tiếng động lướt trên tuyết tiến gần góc tối. Một bóng người khoác áo choàng đỏ rực như ngọn lửa giữa tuyết trắng, tay cầm cây đuốc dầu thông đang bốc khói ấm, lặng lẽ bước vào bên trong ngôi miếu hoang sụp đổ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!