Thảm Sát Thôn Sa Thảo
Gió bấc rít gào qua những khe đá hẹp của Nhạn Môn Quan, mang theo cái lạnh thấu xương và những hạt cát thô ráp đập liên tiếp vào mặt người. Thôn Sa Thảo, ngôi làng nghèo nàn nằm trơ trọi rìa hoang mạc, giờ đây ngập trong tiếng la hét thất thanh và tiếng vó ngựa dồn dập. Ngọn lửa đỏ cam từ ngôi nhà tranh của góa phụ Lý nương bốc cao hừng hực, tàn tro bay lả tả giữa màn bão cát xám xịt, nhuộm đỏ cả một khoảng trời bình minh u ám.
Nằm ngửa sát đất cát ẩm dưới hố cát lún cạn, Nhạc Hoài Thương khoác trên mình chiếc Áo Choàng Bão Cát Xám dệt từ gai thô, hoàn toàn hòa lẫn vào lòng sa mạc hoang vu. Thân hình anh dẹt sát đất, tĩnh lặng như một tảng đá chết. Nhưng bên dưới lớp ngụy trang ấy, một luồng sát khí sa trường lạnh lẽo đang cuộn xoáy dữ dội. Chân trái của anh luồn chặt vào Đai Ròng Rọc Gót Chân bọc thép, đạp mạnh cố định vào bệ đỡ của cánh cung Huyền Thiết Trọng Cung nặng trăm cân. Khớp gối chân trái phát ra những tiếng kêu răng rắc khô khốc, đau đớn buốt nhói dội thẳng lên đại não do Thiết Cốt Khóa Đau đang gồng lực chịu đựng sức căng Nhị Thạch Kình.
Dải băng gai thô Nhạn Môn quấn quanh bắp chân trái đã đẫm máu tươi rớm ra từ các vết rách da chưa kịp đóng vảy. Cánh tay phải khô héo, gầy guộc như cành củi chết buông thõng vô lực bên sườn – vết thương hoại tử tủy xương do Độc Tố Hắc Sa năm xưa vẫn liên tục rỉ ra những giọt máu đen sẫm tanh nồng. Mọi sức lực, mọi ý chí của đệ nhất thần tiễn năm nào giờ đây dồn hết vào cánh tay trái khỏe mạnh và đôi chân tàn tật. Tay trái anh siết chặt dây cung bện từ gân ngựa cũ nứt nẻ, kẹp chặt đuôi mũi Thập Cân Thiết Tiễn nặng mười cân đặt trên rãnh xé gió xoắn ốc.
“Rầm! Rầm! Rầm!”
Tiếng móng sắt ngựa chiến hạng nặng dẫm nát đất cát vang lên kinh hoàng. Mười kỵ binh hung hãn của toán cướp ngựa Hắc Phong Bang, dẫn đầu bởi thủ lĩnh Tào Bá và phó bang chủ Độc Nhãn Long, đã hoàn toàn làm chủ trận địa càn quét. Chúng vung những thanh đại đao bản rộng chém giết dã man mọi phàm nhân vô tội cản đường. Tiếng gào khóc của trẻ nhỏ, tiếng thét u uất của người già bị vó ngựa dẫm đạp vang vọng khắp thôn làng.
Tào Bá – gã khổng lồ râu xồm xoàm dữ tợn mặc giáp da thú dính đầy vết máu khô – thúc con ngựa chiến khổng lồ xông thẳng vào giữa sân thôn. Hông hắn đeo thanh Huyết Sa Đại Đao nặng ba mươi cân phát ra luồng sát khí khát máu sa mạc. Hắn liếc nhìn ngôi nhà tranh đang cháy rực của Lý nương, đôi mắt chói lọi thú tính.
“Lục soát kỹ cho ta! Thằng què chẻ củi và bao tải sắt huyền thiết phế liệu trộm từ mỏ cũ chắc chắn ở quanh đây! Đốt sạch, giết sạch, không để lại một mống nhân chứng nào!” Giọng Tào Bá gầm lên như sấm nổ, át cả tiếng gió rít.
Ngay lập tức, toán cướp ngựa điên cuồng vung đuốc phóng hỏa thiêu rụi những mái nhà tranh còn sót lại. Dân binh tự vệ nghèo nàn của thôn Sa Thảo, dẫn đầu bởi thanh niên lực lưỡng Đại tráng, cầm cuốc xẻng nẹp sắt thô sơ cố gắng đứng lên bảo vệ người già trẻ nhỏ. Nhưng sức mạnh phàm nhân làm sao chống lại được đao thuật Sát Lục tàn bạo của kỵ binh.
“Vút! Phập!”
Một tên cướp ngựa vung xích sắt quật mạnh, quấn chặt lấy cổ Đại tráng rồi kéo lê anh trên nền cát đá lởm chởm. Đại tráng hộc máu tươi rớm cát bụi, xương sườn gãy rắc dưới móng ngựa chiến dẫm đạp dã man. Tào Bá cười ngạo nghễ, vung Huyết Sa Đại Đao chém đứt cột nhà chịu lực chính của nhà tranh Lý nương. Mái nhà tranh sụp đổ hoàn toàn trong biển lửa đỏ rực, tàn tro nóng bỏng bắn tung tóe khắp nơi.
Từ phía sau đống đổ nát đang cháy rực ở hông nhà, một bóng người gầy gò, lưng còng rạp hốt hoảng chạy ra. Đó là lão bộc già Nhạc Trung. Lão già ngoài sáu mươi tuổi, mặc chiếc áo vải thô màu xám tro vá víu dính đầy tro than đen, hai tay ôm chặt một chiếc rương gỗ nhỏ rỉ sét bọc trong lớp vải chàm. Bên trong chiếc rương ấy chính là bức Huyết Thư Phản Quân Nhạc Gia – vật chứng mưu phản được viết bằng máu của cựu tướng quân Nhạc Thiên Sơn mười năm trước.
“Đứng lại! Thằng già kia ôm cái gì đó? Cướp lấy cho ta!” Độc Nhãn Long phát hiện ra Nhạc Trung, lập tức thúc ngựa lao tới, vung thanh đoản đao rỉ sét tẩm độc nhắm thẳng gáy lão bộc chém xuống.
Nhạc Trung biết mình yếu thế, nhưng nghĩa khí sa trường và lòng trung thành tuyệt đối với dòng họ Nhạc chính tông đã tiếp thêm sức mạnh cho lão. Lão không chạy trốn nữa, quay người lại, dùng tay trái run rẩy rút chiếc rìu sắt chẻ củi rỉ sét hàng ngày ra chém trả.
“Keng!”
Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên. Thanh đoản đao của Độc Nhãn Long bị gạt nảy ra, nhưng lực chấn động cực mạnh từ ngựa chiến đã khiến Nhạc Trung văng lùi lại năm bước, ngã quỵ xuống đất cát nóng bỏng. Chiếc rìu chẻ củi bị mẻ gãy làm đôi, rơi rụng bên chân lão.
Tào Bá thấy vậy, cười gầm lên khinh miệt. Hắn thúc con ngựa chiến khổng lồ lướt tới, vung thanh Huyết Sa Đại Đao bản rộng chém xuống một đường đao tàn bạo xé rách không khí.
“Phập!”
Mũi đao khổng lồ đâm xuyên qua bả vai trái của Nhạc Trung, cắm sâu xuống đất cát ẩm. Máu đỏ tươi pha lẫn máu đen của tuổi già rỉ ra tàn nhẫn, thấm đẫm chiếc áo vải xám tro. Nhạc Trung hộc ra một ngụm máu lớn dính đầy bụi cát sa mạc. Nhưng dù đau đớn đến tột cùng, lão bộc già vẫn dùng chút tàn lực cuối cùng, nằm đè cả thân hình gầy còng của mình lên chiếc rương gỗ chứa bức Huyết Thư, cố gắng dùng xương thịt của mình để bảo vệ bí mật sống còn cho thiếu chủ.
“Thống... thống lĩnh... chạy... chạy ngay...” Nhạc Trung thều thào, ánh mắt kèm nhèm hướng về phía hố cát lún nơi Hoài Thương đang ẩn nấp, rồi hoàn toàn tắt thở, dập tắt hơi thở cuối cùng dưới làn bão cát gào rú.
Chứng kiến cảnh tượng gia bộc già trung thành – người đã cõng mình chạy trốn hàng ngàn dặm sa mạc mười năm trước – bị sát hại dã man ngay trước mắt, Nhạc Hoài Thương uất hận tột cùng. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, tay trái siết chặt dây cung huyền thiết gân ngựa cũ đến mức rách thịt, máu tươi rớm ra hòa lẫn với mỡ thú bôi trơn ròng rọc. Anh muốn gầm lên, muốn buông chân phóng ngay mũi tên sắt mười cân để nghiền nát đầu Tào Bá. Nhưng kỷ luật quân đội sa trường khắc nghiệt và cái đầu lạnh như băng tuyết Nhạn Môn đã giữ anh lại. Gió xoáy sa mạc đang giật mạnh cực đoan, nếu bắn bừa bãi trong cơn giận dữ, anh sẽ phí phạm mũi tên sắt quý giá và làm lộ trận địa phục kích Sa Địa Phục Tiễn.
Đúng lúc đó, Độc Nhãn Long thúc ngựa chiến lướt qua đống củi khô đang cháy sát vách đất sụp đổ. Hắn dùng xích sắt quật mạnh vào đống gạch đổ nát, lôi kéo một bóng người già nua gầy gò ra giữa quảng trường bão cát. Đó là góa phụ Lý nương. Bà lão sáu mươi tuổi đầu tóc bạc trắng xơ xác, mặc chiếc áo vải thô rách nát dính đầy tro than đen, khuôn mặt hốc hác đầy vết bầm tím do bị tuần binh hành hạ ban chiều.
Độc Nhãn Long nhảy xuống ngựa, dùng bàn tay thô bạo túm chặt lấy tóc góa phụ Lý nương lôi xềnh xệch trên đất cát đá hộc. Hắn vung thanh đoản đao rỉ sét tẩm kịch độc rắn sa mạc nhắm thẳng vào cổ họng bà lão, gào rú thách thức hướng về phía màn bão cát mịt mù.
“Thằng què chẻ củi! Ta biết ngươi đang nấp quanh đây! Nhìn xem góa phụ này đã cưu mang ngươi thế nào! Nếu trong vòng ba tiếng đếm ngươi không bò ra đây quỳ gối chịu trói, ta sẽ chém đầu mụ già này ngay lập tức!”
Mũi đao tẩm độc lạnh buốt chỉ cách cổ Lý nương đúng một gang tay, ép Nhạc Hoài Thương vào thế phải hành động ngay lập tức để giải cứu ân nhân bảo mệnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!