Sát Khí Cận Kề
Bình minh ở Nhạn Môn Quan không mang theo ánh thái dương rực rỡ, chỉ có một màu xám xịt của mây mù trộn lẫn với những cơn bão cát vàng gào rú thổi buốt xương tủy. Gió rít qua những khe đá hẹp của huyện thành hủ bại, dội thẳng vào ngôi làng nghèo nàn Thôn Sa Thảo nằm trơ trọi rìa hoang mạc.
Trong góc tối của mái nhà tranh rách nát, Nhạc Hoài Thương ngồi xếp bằng sát nền đất lạnh. Bả vai phải của anh buông thõng dị dạng, khô héo vĩnh viễn không một chút cảm giác lực do độc tố Hắc Sa từ đoản kiếm của Nhạc Thanh Diệp mười năm trước liên tục gặm nhấm tủy xương. Khớp gối chân trái của anh sưng tấy, đỏ ửng dã tàn sau những giờ khổ luyện Nhị Thạch Kình. Mỗi nhịp thở ra, anh đều nghe thấy tiếng khớp xương gối kêu lên răng rắc khô khốc. Những sợi gai thô Nhạn Môn dệt bởi Khương nương quấn chặt quanh bắp chân bết dính máu tươi đỏ rực rớm ra từ các vết rách da chưa kịp đóng vảy, trộn lẫn với cát bụi xám xịt của biên thùy.
Bên cạnh anh, cánh cung Huyền Thiết Trọng Cung nặng trăm cân nằm im lìm trong bóng tối, phát ra ánh đen bóng lạnh lẽo của sắt thép ròng. Dây cung bện từ gân ngựa cũ đã bị giãn nứt nẻ nghiêm trọng, chỉ cần một lực kéo căng quá mức nữa là có thể đứt phựt, bạt mạng cánh tay trái khỏe mạnh duy nhất của anh. Hoài Thương chậm rãi vuốt ve ba mũi Thập Cân Thiết Tiễn mới đúc từ lò rèn của Thiết Đâu. Mỗi mũi tên sắt nặng đúng mười cân, lạnh buốt, nổi rõ các đường rãnh xé gió xoắn ốc tinh xảo xám đen bóng loáng dọc thân tên. Đây là toàn bộ vốn liếng bảo mệnh của anh, và cũng là nợ máu sa trường của vạn vong hồn Thần Tiễn Doanh cũ.
“Sát khí sắp đến rồi.” Hoài Thương lầm lì lẩm bẩm, giọng trầm thấp tựa tiếng đá mài dưới lòng giếng cạn.
Đột nhiên, từ vách đá sa thạch cao vút phía đông thôn Sa Thảo, một tiếng huýt sáo sắc lẹm, xé toạc tiếng gió gào rú của sa mạc dội về.
“Chíp... Chíp... Chíp... Víu...!”
Đó là tiếng chim ưng sa mạc kêu kép, nhưng nhịp điệu lại biến đổi một cách kỳ lạ. Tiễn Chỉ Liên Lạc Pháp của cậu bé A Bảo! Đứng trên đỉnh vách đá cao ngắm nhìn qua chiếc ống nhòm đồng rỉ sét, A Bảo đang huýt sáo truyền tin hiệu mã hóa quân đội dã ngoại: mười kỵ binh, di chuyển tốc độ cực nhanh, hướng tây bắc, cự ly một trăm bước chân. Toán cướp ngựa Hắc Phong Bang của Tào Bá, dưới sự giật dây tiền bạc bằng vàng ròng của thiếu chủ phản quân Nhạc Vô Song, đã đánh hơi được hành tung của tàn quân Thần Tiễn Doanh và đang tiến sát sạt thôn Sa Thảo để tàn sát dập đầu mối.
Không một chút do dự, Hoài Thương dùng tay trái khỏe mạnh nắm chặt lấy thân cánh cung huyền thiết nặng trăm cân, dùng sức mạnh cơ đùi chân trái lết thân hình tàn phế của mình bò trườn sát mặt đất cát mịn. Anh khoác lên người chiếc Áo Choàng Bão Cát Xám dệt từ gai thô, lặng lẽ di chuyển ra rìa thôn làng. Sa Độn Hành Quân Pháp giúp anh hoàn toàn hòa lẫn màu sắc cơ thể vào bão cát xám tro sa mạc, triệt tiêu mọi sự phản chiếu ánh sáng kim loại của Trọng Cung.
Anh chọn một hố cát lún cạn nằm khuất sau đống gỗ mục nát sát cổng thôn Sa Thảo. Đây là trận địa phục kích góc thấp hoàn hảo cho thủ đoạn Sa Địa Phục Tiễn. Hoài Thương nằm ngửa sát mặt đất cát mịn, hai chân đạp mạnh cố định bệ đỡ cung gỗ sồi bọc thép. Anh luồn gót chân trái vào Đai Ròng Rọc Gót Chân, khóa chặt khớp gối bằng Thiết Cốt Khóa Đau để tạm thời triệt tiêu cảm giác đau đớn thể xác cực hạn. Mỗi lần gân gối trái bị bẻ rắc để khóa chặt góc ngắm, mồ hôi lạnh của Hoài Thương lại chảy ra đầm đìa, nhưng đôi mắt sâu hoắm như chim ưng của anh vẫn tĩnh lặng tuyệt đối, không nảy sinh một tia dao động.
“Cộc! Cộc! Cộc! Cộc!”
Tiếng móng sắt ngựa chiến hạng nặng dập dồn xé gió vang lên kinh hoàng. Màn cát bụi phía trước nứt toạc, lộ ra mười kỵ binh hung hãn của Hắc Phong Bang. Dẫn đầu là Độc Nhãn Long – gã phó bang chủ cướp ngựa tàn bạo mất mắt trái đeo băng vải đen dữ tợn. Hắn vung thanh đoản đao rỉ sét tẩm kịch độc rắn sa mạc gầm rú điên cuồng, thúc ngựa chiến hạng nặng xông thẳng vào cổng thôn Sa Thảo.
“Đốt sạch! Giết sạch! Đứa nào tàng trữ sắt huyền thiết hay bao tiễn nặng đều phải chém đầu thị chúng!” Độc Nhãn Long gào rú, giọng nói tàn bạo lấn át cả tiếng gió rít.
Một vài thanh niên thôn dũng dũng cảm đứng lên, dùng cuốc xẻng nẹp sắt và ném đá hộc dã ngoại để cản đường kỵ binh. Nhưng sức mạnh cơ bắp phàm nhân làm sao chống lại được sức càn quét của kỵ binh giáp nặng. Độc Nhãn Long vung sợi roi sắt dài quật mạnh liên tiếp, tiếng roi xé gió rít lên chói tai. Cổng gỗ của thôn Sa Thảo bị ngựa chiến húc sập hoàn toàn thành những mảnh vụn gỗ sồi. Hai thanh niên thôn dũng bị xích sắt quật ngã dã man, xương sườn gãy rắc, máu tươi phun ra nhuộm đỏ tuyết bẩn và đất cát.
Nằm ngửa sát mặt đất dưới hố cát lún, Hoài Thương dùng tay trái khỏe mạnh kẹp chặt một mũi Thập Cân Thiết Tiễn đặt vào dây cung huyền thiết gân ngựa cũ nứt nẻ. Anh dùng cả gót chân trái đẩy mạnh bệ đỡ cung, bắp đùi trái nổi gân xanh cuồn cuộn như rễ cây tùng cổ thụ chịu lực ép thẳng trực diện. Hệ thống ròng rọc cơ khí cổ xưa rít lên những tiếng 'két két' trầm đục, nhân đôi lực kéo chân giúp anh giương căng cánh cung huyền thiết đạt đến cảnh giới Nhị Thạch Kình (Sức kéo 240 cân).
Cơn đau hoại tử từ bả vai phải bỗng bộc phát dữ dội như lửa đốt, lan nhanh xuống hông làm đôi chân anh run lên bần bật. Hoài Thương vận dụng Sa Trường Tức Sàng Pháp, hít sâu một hơi rồi nín thở hoàn toàn, đưa nhịp tim xuống mức tối thiểu để đạt độ tĩnh lặng tuyệt đối của tâm cảnh. Anh lắng nghe tiếng gió rít sa mạc gào rú qua khe đá để tính toán bù trừ sức gió xoáy sa mạc. Gió thổi mạnh từ hướng tây bắc lệch sang phải hai phân. Với mũi tên sắt nặng mười cân, trọng lượng khổng lồ của nó sẽ bị gió đẩy lệch ba phân về hướng nam ở cự ly trăm bước chân.
Hoài Thương chủ động điều chỉnh góc đạp cánh cung huyền thiết lệch ba phân sang trái để mượn sức gió đưa tên sắt găm thẳng vào tim đối thủ. Đôi mắt Thấu Sa Nhãn của anh khóa chặt vào lồng ngực của Độc Nhãn Long qua khe hở của đống gỗ mục nát.
Độc Nhãn Long hoàn toàn không phát hiện ra họng súng tầm xa đang chĩa thẳng vào mình dưới lòng cát. Hắn thúc ngựa tiến sâu vào giữa quảng trường thôn, tay trái rút ra một ngọn đuốc tẩm dầu tùng châm lửa cháy rừng rực. Hắn cười ngạo nghễ, quăng thẳng ngọn đuốc lên mái nhà tranh rách nát của góa phụ Lý nương.
“Xèo... Bùm!”
Ngọn lửa đỏ cam gặp lớp tranh khô ráo bắt cháy cực nhanh, khói đen bốc lên nghi ngút che phủ hoàn toàn lối ra vào. Ngôi nhà tranh – nơi ẩn náu bình yên duy nhất của Hoài Thương, nơi Lý nương già nua đang yếu ớt trốn chạy – bắt đầu đổ sụp xuống trong biển lửa tàn bạo. Sát khí bùng cháy tột cùng trong lòng Hoài Thương, tay trái anh siết chặt dây cung huyền thiết rỉ máu rách thịt, ngón chân trái kẹp chặt đuôi tên sắt mười cân sẵn sàng phóng đi đòi mạng kẻ thủ ác...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!