Mũi Tên Sắt Đầu Tiên
Cơn bão cát đêm đông ở Nhạn Môn Quan rít lên qua những khe đá hẹp của huyện thành, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt dội thẳng vào những con hẻm nghèo nàn nấp dưới bóng tháp canh của phản quân. Trong bóng tối mịt mù, một bóng người gầy gò, đi khập khiễng từng bước khó khăn đang bám sát vào những bức tường đất loang lổ để di chuyển. Đó là Nhạc Hoài Thương. Khớp gối chân trái của anh sưng tấy, nhức nhối sau những giờ khổ luyện Nhị Thạch Kình tại miếu hoang Sơn Thần. Mỗi lần bước đi, những sợi gai thô Nhạn Môn dệt bởi Khương nương quấn chặt quanh bắp chân lại cọ xát vào các vết rách da chưa kịp đóng vảy, khiến máu rớm ra đỏ tươi, thấm đẫm lớp băng vải gai thô xám xịt.
Bả vai phải của Hoài Thương buông thõng dị dạng, khô héo không một chút cảm giác lực. Cơn đau hoại tử từ tủy xương vai do độc tố Hắc Sa tích tụ mười năm qua lại âm ỉ phát tác dưới cái lạnh buốt giá, chạy dọc xuống lồng ngực như ngàn vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua da thịt. Anh phải dùng tay trái khỏe mạnh ghì chặt lấy thân cánh cung Huyền Thiết Trọng Cung khổng lồ bọc trong tấm áo choàng bão cát xám tro để giữ thăng bằng.
Phía trước anh, Lục Phong đang cúi rạp người, hai tay khệ nệ vác một bao tải bố gai thô nặng trĩu. Bên trong bao tải là mười lăm cân Quặng Huyền Thiết Thô gỉ sét gồ ghề – thứ phôi thép đen siêu cứng mà họ vừa di dời thành công từ đống rơm khô dưới chuồng ngựa chợ biên thùy ngay trong đêm bão cát. Tiếng quặng sắt va chạm vào nhau phát ra những âm thanh đanh thép, trầm đục, bị tiếng gió rít gào rú của sa mạc nuốt chửng hoàn toàn.
Lách qua một khúc cua hẹp ngập đầy rác rưởi và tuyết bẩn, Lục Phong khẽ gõ ba nhịp ngắn lên cánh cửa gỗ mục nát của Tiệm rèn Thiết Đâu. Cánh cửa cọt kẹt hé mở, để lộ một luồng hơi nóng hầm hập mang theo mùi lưu huỳnh và than đá nồng nặc phả thẳng vào mặt họ.
Thiết Đâu – gã thợ rèn dạo lực lưỡng với bờ ngực trần sạm đen vì than lửa – thò đầu ra cảnh giới. Thấy Hoài Thương và Lục Phong, gã nhanh chóng kéo hai người vào trong rồi sập mạnh chốt cửa gỗ sồi bọc thép.
“Đến rồi sao?” Giọng Thiết Đâu cộc cằn, khàn đặc do hít phải bụi than lâu ngày. Gã quăng cây búa rèn nặng hai mươi cân xuống bệ đá, ánh mắt sắc lẹm nhìn vào bao tải bố gai trên vai Lục Phong. “Nhạc thống lĩnh, thứ quặng huyền thiết thô này cứng như đá tảng dưới đáy hồ băng. Lò rèn dã chiến của ta dù có dùng than củi thường nung ba ngày ba đêm cũng chỉ làm nó xám đi chứ đừng hòng nung chảy.”
Hoài Thương chậm rãi ngồi sụp xuống một chiếc ghế gỗ sứt sẹo sát góc tường để giảm bớt áp lực lên khớp gối trái đang run rẩy. Anh dùng tay trái đẩy tấm áo choàng xám ra, để lộ cánh cung huyền thiết đen bóng loáng gác bên hông chân tàn tật. Đôi mắt sâu hoắm như chim ưng của anh nhìn thẳng vào lò nung đang âm ỉ cháy đỏ ở giữa tiệm rèn.
“Ta mang theo Than Đá Đen Nhạn Môn.” Giọng Hoài Thương trầm thấp, khàn đục như tiếng đá mài. “Lục Phong, đổ than vào bễ.”
Lục Phong gật đầu, đặt bao tải quặng xuống đất rồi nhanh chóng dỡ một giỏ than đá đen bóng, sắc cạnh từ chiếc gùi da bò sau lưng đổ thẳng vào lòng lò nung. Than đá đen Nhạn Môn là loại than đặc sản của vùng biên viễn, cháy cực lâu và tỏa ra nhiệt lượng cao gấp ba lần than củi thông thường. Ngay khi những viên than đen được rải đều, Thiết Đâu lập tức dùng tay phải khỏe mạnh bám chặt lấy tay kéo bễ, ra sức giật mạnh liên tục.
“Phù! Phù! Phù!”
Tiếng gió rít cơ học từ họng bễ thổi bùng ngọn lửa lò rèn lên rực rỡ. Ánh lửa đỏ cam chuyển dần sang màu xanh lam cực nóng, tỏa ra một luồng nhiệt lượng khổng lồ khiến không khí trong tiệm rèn chật hẹp trở nên ngột ngạt, vặn vẹo. Thiết Đâu dùng chiếc kẹp sắt dài gắp một khối Quặng Huyền Thiết Thô lớn đặt vào chính giữa tâm lửa.
“Nóng quá! Sức nóng này có thể nung chảy cả khiên thép tuần binh!” Thiết Đâu mồ hôi đầm đìa chảy thành dòng trên những thớ cơ bắp cuồn cuộn, đôi mắt gã phản chiếu ánh lửa xanh lam rực rỡ. Gã quai búa rèn đập mạnh thử vào khối quặng bắt đầu chuyển sang màu đỏ sẫm.
“Keng! Keng! Keng!”
Tiếng búa sắt nặng hai mươi cân nện xuống phôi thép huyền thiết vang lên những tiếng đanh thép dồn dập, làm rung chuyển cả những kệ treo công cụ rỉ sét xung quanh vách tường. Hoài Thương cắn chặt răng, tay trái bám chặt vào thành ghế gỗ chịu đựng cơn đau buốt gối đang hành hạ. Anh biết, đây là cơ hội duy nhất để chế tạo vũ khí xuyên phá giáp sắt kỵ binh phản quân Vân Trung trước khi Nhạc Hải phát hiện ra tung tích lò rèn.
Sau gần hai canh giờ nung đỏ và quai búa liên tục dưới nhiệt độ cực cao, khối quặng huyền thiết thô cuối cùng cũng mềm đi, hóa thành một thỏi thép dẻo nóng đỏ rực rỡ. Thiết Đâu thở dốc khò khè, bắp tay gã nổi đầy gân xanh cuồn cuộn. Gã nhìn Hoài Thương, gật đầu ra hiệu:
“Huyền thiết đã dẻo! Nhạc thống lĩnh, giúp ta giữ phôi thép để ta thi triển Thiết Đốt Rèn Đúc Pháp!”
Hoài Thương không do dự. Anh dùng tay trái khỏe mạnh cầm lấy chiếc kẹp sắt phụ bọc da, gồng lực giữ chặt lấy đuôi thỏi thép nóng đỏ trên bệ rèn đá hộc. Tay phải khô héo của anh hoàn toàn bất động, rủ buông vô lực bên hông như một cành cây chết khô. Khớp gối chân trái của anh run lên bần bật dưới lực ép của gót chân đạp mạnh xuống đất để giữ thăng bằng cơ thể tàn phế.
“Xuống búa!” Hoài Thương gầm nhẹ.
Thiết Đâu hét lớn một tiếng oai hùng, vung cây búa rèn nặng hai mươi cân nện xuống liên tiếp với một tốc độ và lực lượng kinh hoàng. Mỗi nhát búa nện xuống đều tuân theo quy luật Thiết Đốt Rèn Đúc Pháp – kỹ thuật rèn đúc đặc chế của thợ rèn sa trường cũ. Gã không đập phẳng thỏi thép, mà dùng cạnh sắc của đầu búa gõ mài tạo thành những đường rãnh xoắn ốc sâu, đều đặn dọc theo thân của mũi tên sắt khổng lồ.
“Keng! Keng! Rắc!”
Những tia lửa kim loại bắn tung tóe giữa không trung tiệm rèn, bám vào tấm tạp dề da trâu rách rưới của Thiết Đâu và làm cháy xém một mảng áo xám của Hoài Thương. Sự tỉ mỉ và sức lực cơ bắp tự nhiên cực lớn của Thiết Đâu dần dần định hình nên hình dáng của một mũi Thập Cân Thiết Tiễn đầu tiên. Mũi tên sắt nặng đúng mười cân, dài ba thước, thân tên nổi rõ các đường rãnh xoắn ốc tinh xảo xám đen bóng loáng. Các rãnh xoắn này được thiết kế cơ học cực kỳ chính xác để khi bắn ra từ Huyền Thiết Trọng Cung, mũi tên sẽ tự xoay tròn cực mạnh giữa không trung, xé toạc áp suất không khí và triệt tiêu hoàn toàn lực cản của gió xoáy sa mạc Nhạn Môn.
“Thành công một mũi!” Thiết Đâu gầm lên vui sướng, dùng kẹp sắt gắp mũi tên sắt nóng đỏ nhúng thẳng vào hố nước lạnh sát bệ rèn để tôi thép.
“Xèo xèo xèo!!!”
Một cột khói trắng dày đặc mang theo mùi rỉ sắt nồng nặc và hơi nước nóng bỏng bốc cao nghi ngút, luồn qua các kẽ hở của mái ngói mục nát bay thẳng lên trời đêm sa mạc.
Hoài Thương giật mình, đôi mắt Thấu Sa Nhãn của anh lập tức co rút lại đầy cảnh giác. Anh quát lớn:
“Thiết Đâu! Dừng lại! Khói bốc cao quá!”
Nhưng đã quá muộn. Giữa tiếng gió rít gào rú ngoài con hẻm nghèo, đôi tai nhạy bén của Hoài Thương đột ngột giật nẩy lên. Anh nghe thấy một chuỗi âm thanh dồn dập, đanh thép dội về từ mặt đất đá hộc ở đầu ngõ.
“Cộc! Cộc! Cộc! Cộc!”
Đó là tiếng móng sắt của ngựa chiến hạng nặng kỵ binh tuần tra phản quân đang di chuyển cực nhanh về hướng tiệm rèn.
“Có truy binh!” Lục Phong biến sắc mặt, tay trái lập tức luồn ra sau lưng định rút thanh thiết thương gãy khúc giấu trong đống rơm khô chuồng ngựa cũ mang theo.
“Không được rút binh khí!” Hoài Thương trầm giọng ra lệnh, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát như mệnh lệnh sa trường. “Vương Mãnh dẫn lính tuần tra trạm gác số 4 đang áp sát. Nếu bộc phát võ công ở đây, tiệm rèn sẽ bị san phẳng, Thiết Đâu sẽ mất mạng và lò nung huyền thiết duy nhất này sẽ bị hủy hoại vĩnh viễn. Chúng ta phải ngụy trang!”
Lực lượng kỵ binh tuần tra phản quân dưới quyền Vương Mãnh chiếm ưu thế pháp lý kiểm tra quân sự tuyệt đối tại Nhạn Môn Quan. Chúng có quyền tịch thu lò rèn và chém đầu bất kỳ ai bị nghi ngờ chế tạo binh khí lậu ngay lập tức.
“Làm sao bây giờ? Phôi tên sắt thứ hai vẫn còn nóng đỏ trên bệ rèn!” Thiết Đâu hoảng hốt, tay phải gã định dùng kẹp sắt quăng phôi tên nóng đỏ xuống hố nước để phi tang.
“Đừng quăng nước! Khói trắng sẽ bốc lên dữ dội hơn!” Hoài Thương hét lên tầm thấp. Anh nhanh trí dùng tay trái khỏe mạnh bốc một vốc tro than đá đen Nhạn Môn nguội lạnh dưới đáy lò nung, quăng thẳng lên phôi tên sắt mới đúc dở trên bệ rèn.
Lớp tro than đen xám dày đặc lập tức phủ kín thỏi thép nóng đỏ, dập tắt ánh sáng rực rỡ và ngăn chặn nhiệt lượng tỏa ra ngoài, biến nó thành một đống tro tàn vô hại trong mắt kẻ ngoài.
Đúng lúc đó, Lão Tiêu – cựu tiêu đầu một mắt – thúc hai con lừa gầy gò chở đầy bao muối lậu của Sa Thảo Thương Hội từ đầu ngõ xông thẳng vào cổng tiệm rèn. Lão Tiêu giả vờ quát mắng bầy lừa om sòm để tạo tiếng động át đi tiếng xích sắt va chạm bên trong.
“Rầm!!!”
Cánh cửa gỗ mục nát của tiệm rèn bị một lực đạp dã man đá bay chốt cửa, đổ sập xuống nền đất cát bụi bặm. Vương Mãnh – tên đội trưởng tuần binh phản quân mập mạp, khuôn mặt đầy thịt mỡ hung dữ – dắt theo năm tên tuần binh cầm roi sắt dài bước vào. Hông hắn đeo thanh kiếm sắt gỉ sét, đôi mắt ti hí đảo liên tục xung quanh tiệm rèn đầy nghi ngờ.
“Đứa nào dám nhóm lửa lò rèn lớn giữa đêm giới nghiêm bão cát thế này?” Vương Mãnh hếch mũi hít một hơi thật sâu, ngửi thấy mùi than đá đen và rỉ sắt nồng nặc trong không khí. Hắn quát lớn: “Mùi huyền thiết rỉ sét nồng nặc thế này... Thiết Đâu, có phải ngươi đang lén lút rèn đúc binh khí lậu cho tàn tốt Thần Tiễn Doanh không?”
Thiết Đâu run rẩy cúi đầu, cố gắng che giấu bả vai phải gầy guộc sạm đen của mình, giọng run run giả vờ sợ hãi:
“Oan uổng quá quan lớn! Tiểu nhân làm sao dám tàng trữ sắt huyền thiết quân dụng. Đây... đây là Lão Tiêu chăn lừa mang bầy lừa gầy đến nhờ tiểu nhân rèn lại móng sắt rỉ sét để kịp chuyến vận chuyển muối ngày mai thôi ạ!”
Lão Tiêu một mắt lập tức bước tới, khuôn mặt nhăn nheo giả vờ cười xòa đầy nịnh nọt. Lão thò tay vào thắt lưng da, lấy ra mười đồng Tiền Đồng Rỉ Sét Biên Ải nhét thẳng vào tay Vương Mãnh:
“Quan lớn bớt giận! Bầy lừa của Sa Thảo Thương Hội đi qua vũng cát lún bị rách móng nặng quá, tiểu nhân phải lén nộp tiền đồng nhờ Thiết Đâu nhóm lò nung móng sắt gấp. Đây là chút tiền trà nước mong quan lớn bỏ qua cho!”
Vương Mãnh liếc nhìn mười đồng tiền đồng rỉ sét trong lòng bàn tay, khuôn mặt thịt mỡ khẽ giãn ra một phân, nhưng sự nghi ngờ trong mắt hắn vẫn chưa dập tắt hoàn toàn. Hắn dùng đầu roi sắt dài gõ mạnh xuống bệ rèn đá hộc, nơi Hoài Thương vừa phủ lớp tro than đen che giấu phôi tên sắt.
“Keng!”
Đầu roi sắt va chạm vào lớp tro than, phát ra một tiếng kêu đanh thép trầm đục dưới đáy tro. Vương Mãnh nheo mắt, cúi người xuống định dùng tay gạt lớp tro than ra để kiểm tra.
Ngay trong nhịp thở ngàn cân treo sợi tóc ấy, Hoài Thương đang ngồi im lặng trong góc tối bất ngờ lên tiếng. Giọng anh khàn đặc, lầm lì như một gã què chẻ củi vô hại:
“Quan lớn... móng lừa rỉ sét gãy khúc nằm dưới đáy tro đó ạ. Thiết Đâu vừa đập vỡ nó ra để đúc lại móng mới. Tro than nóng lắm, quan lớn chạm vào sẽ bị bỏng tay trái đấy ạ.”
Vương Mãnh khựng tay lại, liếc mắt nhìn gã què Thương đang mặc áo xám rách nát, vai phải buông thõng dị dạng vô lực và đôi chân quấn băng vải đẫm máu. Hắn khinh miệt nhổ một bãi nước bọt xuống đất cát, quát lớn:
“Hừ! Hóa ra là gã què ăn hại thôn Sa Thảo. Đêm hôm không lo chẻ củi kiếm tiền đồng mà còn lết xác đến đây làm vướng chân vướng tay. Đống tro bẩn thỉu này mà cũng coi là huyền thiết sao?”
Vương Mãnh thu roi sắt lại, giật lấy mười đồng tiền đồng rỉ sét nhét vào túi da bò hông của mình. Hắn liếc nhìn Thiết Đâu một lần cuối đầy đe dọa, rồi delivers một mệnh lệnh tàn khốc:
“Từ ngày mai, Nhạn Môn Huyện Nha có lệnh phong tỏa toàn bộ huyện thành. Tất cả các lò rèn tư nhân sẽ bị niêm phong nghiêm ngặt để trưng thu phục vụ quân nhu phản quân Vân Trung dưới quyền Nhạc Vô Song chỉ huy. Đứa nào dám nhóm lửa lén lút đúc sắt sau đêm nay sẽ bị chém đầu thị chúng ngay lập tức!”
Vương Mãnh vung roi sắt dắt theo bầy tuần binh quay người bước ra ngoài con hẻm nghèo bão cát thổi mạnh. Tiếng móng ngựa chiến dập dồn xa dần trong đêm đông mịt mù.
Trong tiệm rèn, không khí ngột ngạt u uất bao trùm. Thiết Đâu quỵ gối xuống bệ rèn đá, thở dốc đầy hoảng sợ. Gã nhanh tay gạt bỏ lớp tro than đen ra, để lộ phôi tên sắt huyền thiết nóng đỏ rực rỡ dập tắt bớt ánh sáng cam đỏ.
“Chỉ có ba mũi... Nhạc thống lĩnh, chúng ta chỉ kịp đúc thành công ba mũi Thập Cân Thiết Tiễn đầu tiên trước khi lò rèn bị niêm phong vĩnh viễn vào ngày mai.” Thiết Đâu run rẩy nhìn ba mũi tên sắt huyền thiết khổng lồ có rãnh xé gió xoắn ốc tinh xảo nằm im lìm dưới đáy nước lạnh tôi thép.
Hoài Thương chậm rãi đứng dậy bằng chân trái khỏe mạnh, tay trái siết chặt lấy thân cánh cung Huyền Thiết Trọng Cung khổng lồ. Ánh mắt sâu hoắm như chim ưng của anh phản chiếu ánh lửa tàn lụi của lò nung, ngập tràn lửa hận báo thù quyết tâm không bao giờ dập tắt.
“Ba mũi tên sắt...” Giọng Hoài Thương lạnh lùng, dứt khoát vang vọng giữa ngôi tiệm rèn đổ nát. “Đủ để ta bắn xuyên qua giáp sắt của Vương Mãnh và kết liễu mạng sống của hắn từ cự ly hai trăm bước chân.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!