Tiếng Gió Trong Đêm Đông
Tiếng rít gào của bão đông Nhạn Môn Quan như muốn xé rách mái ngói âm dương mục nát của miếu hoang Sơn Thần. Khí lạnh buốt giá luồn qua những khe nứt trên vách tường đất sét, mang theo hơi ẩm buốt tủy của tuyết sa mạc, thổi bùng những đống tro tàn lạnh lẽo dưới chân bức tượng thần sứt sẹo. Nhạc Hoài Thương ngồi bất động trong góc tối, tay trái ghì chặt lấy thân cung Huyền Thiết Trọng Cung nặng trăm cân.
Hoắc Thiết Chùy, sư phụ mù của anh, đang nằm ngủ say trên đống rơm mục nát ở góc đối diện, hơi thở khò khè dốc lên từng nhịp như một chiếc bễ lò rèn đã rỉ sét. Lục Phong và cậu bé A Bảo đã ra ngoài từ canh hai để dò la động tĩnh của tuần binh phản quân dưới quyền Vương Mãnh. Trong ngôi miếu đổ nát chỉ còn lại tiếng rít của gió tuyết và tiếng tim đập chậm rãi của một phế nhân.
Hoài Thương cúi đầu nhìn xuống bàn chân trái của mình. Lớp dải băng quấn chân bằng sợi gai thô Nhạn Môn dệt bởi Khương nương đã bị máu nhuộm đen sẫm ở phần gót. Cú giật phản lực tàn bạo từ phát bắn Nhất Thạch Kình trước đó không chỉ làm rạn nhẹ xương gối mà còn xé toạc lớp da thịt non nớt đang cố gắng thích nghi với sức căng của dây cung sắt. Anh chậm rãi tháo dải băng gai ra. Những sợi gai khô ráp bám chặt vào vết thương hở, khi kéo ra mang theo cả những mảng da thịt rớm máu đỏ tươi lẫn cát bụi xám xịt. Đau đớn buốt nhói dội thẳng lên đại não, nhưng gương mặt phong trần của Hoài Thương không hề co rúm. Đôi mắt sâu hoắm như chim ưng của anh chỉ khẽ nheo lại dưới mái tóc đen xõa che nửa mặt.
Anh biết, nếu chỉ dừng lại ở Nhất Thạch Kình, anh vĩnh viễn không thể xuyên phá được lớp giáp sắt ba lớp của kỵ binh phản quân Vân Trung chứ đừng nói đến việc đòi lại công lý cho vạn vong hồn Thần Tiễn Doanh. Anh cần sức mạnh lớn hơn. Anh cần đạt đến Nhị Thạch Kình – sức kéo hai trăm bốn mươi cân.
Hoài Thương lấy một hũ đất nung chứa nước giếng muối thôn Sa Thảo đắng chát bên cạnh, dội thẳng lên vết thương hở ở gót chân để sát trùng. Cơn đau rát bỏng như lửa thiêu khiến toàn thân anh run lên bần bật, nhưng anh vẫn cắn chặt răng chịu đựng. Sau đó, anh lấy dải băng gai thô mới dày đến ba phân, quấn chặt lại quanh bàn chân và bắp chân trái, cố định gót chân vào đai ròng rọc bằng gỗ sồi bọc thép ở tâm cánh cung.
Nằm ngửa sát mặt đất gạch lạnh lẽo, Hoài Thương đặt gót chân trái vào bệ đỡ cung, tay trái khỏe mạnh nắm chặt lấy sợi dây cung gân ngựa cũ kỹ đã giãn nứt nẻ. Anh vận dụng Sa Trường Tức Sàng Pháp, hít sâu một hơi rồi nín thở hoàn toàn. Nhịp tim của anh bắt đầu hạ xuống, đồng bộ hóa với tiếng gió rít gào ngoài miếu hoang. Anh không nhìn bằng mắt, mà dùng toàn bộ thính giác để cảm nhận độ rung động của dây cung sắt.
"Hự!"
Một tiếng gầm nhẹ thoát ra từ lồng ngực Hoài Thương. Anh gồng cứng toàn bộ cơ đùi chân trái và cơ lưng, dùng cột sống làm đòn bẩy chịu lực phản chấn ép thẳng xuống nền gạch cứng. Sợi dây cung sắt rít lên những tiếng cơ học chói tai qua hệ ròng rọc. Lực kéo tăng dần từ một trăm hai mươi cân lên một trăm tám mươi cân... rồi hai trăm cân.
Khớp gối chân trái của anh phát ra những tiếng rắc rắc khô khốc tàn nhẫn. Vết rách da gót chân trái bị hở miệng, máu đỏ tươi lập tức thấm đẫm dải băng gai thô mới dệt. Cơn đau hoại tử từ bả vai phải tàn phế lại bùng lên như muốn xé đôi cơ thể anh làm hai nửa. Cánh tay phải khô héo rủ buông vô lực bên hông khẽ giật giật trong vô thức.
"Kéo căng cho ta!" Hoài Thương thầm gầm thét trong lòng.
Với một nỗ lực tột cùng vượt qua giới hạn thể xác, anh đạp thẳng chân trái ra phía trước, tay trái ghì chặt dây cung sát ngực. Cánh cung huyền thiết nặng trăm cân hơi cong nhẹ chịu lực. Sức kéo đạt đến Nhị Thạch Kình (Sức kéo 240 cân) thành công! Nhưng đúng lúc đó, khớp gối trái của anh bị co rút đau đớn dữ dội, lực phản chấn tàn bạo dội ngược lại khiến anh phải buông lực nhả dây cung.
"Uỳnh!"
Tiếng dây cung sắt đàn hồi đập mạnh vào tấm bảo hộ bắp chân bọc thép phát ra âm thanh trầm đục. Hoài Thương bị hất văng sang một bên, đập mạnh lưng vào bức tượng thần đổ nát, cát bụi trên trần miếu rơi xuống lả tả. Anh nằm vật ra đất, hít thở dốc khò khè, máu tươi rớm đỏ bên khóe mắt trái do áp lực tinh thần quá lớn.
Đột nhiên, đôi tai của Hoài Thương khẽ động đậy. Giữa tiếng bão cát gào rú ngoài miếu hoang, anh nghe thấy một tiếng động lạ cực kỳ nhỏ nhẹ trên mái miếu. Đó không phải là tiếng ngói vỡ do gió thổi, mà là tiếng ma sát cực nhẹ của vải lụa mềm mại lướt trên mái ngói dốc.
Có kẻ đột nhập!
Hoài Thương lập tức nằm im sát đất cát, hơi thở hoàn toàn biến mất theo Sa Trường Tức Sàng Pháp. Tay trái của anh lặng lẽ luồn ra phía sau thắt lưng da, nắm chặt lấy chuôi gỗ của cây Dao Găm Săn Sói rỉ sét. Đôi mắt sâu hoắm của anh khóa chặt vào một kẽ hở lớn trên trần miếu đổ nát.
Một bóng đen mảnh mai như một con mèo đêm lướt nhẹ từ mái miếu hoang Sơn Thần xuống đất không tiếng động. Kẻ đột nhập mặc y phục da thú bó sát màu đen, khuôn mặt che mạng lụa mỏng chỉ để lộ đôi mắt sáng rực như sao đêm. Thân thủ của cô dẻo dai lanh lẹ vô cùng, vừa đáp đất đã lập tức lăn một vòng ẩn nấp sau một cột gỗ đổ nát, đôi tai khẽ động đậy cảnh giác hướng ra ngoài cửa miếu.
Đó là Lạc Tuyết, nữ đạo tặc nổi tiếng của biên thành Vân Trung đang trên đường trốn chạy sự truy quét của tuần binh phản quân.
Nhưng cô không ngờ rằng, ngay dưới chân cột gỗ cô đang nấp, một sát cơ tàn độc tầm thấp đang chờ sẵn.
Hoài Thương đang nằm ngửa sát mặt đất cát ẩm, tận dụng trọng tâm tàn phế của mình để luồn lách dưới bóng tối. Không một tiếng động báo trước, tay trái anh vung mạnh, sử dụng Độc Tý Đoản Đao Thuật phóng lưỡi Dao Găm Săn Sói đâm góc thấp nhắm thẳng vào cổ chân của Lạc Tuyết.
Ánh thép lạnh của dao găm xé gió lao tới cực nhanh. Lạc Tuyết giật mình kinh hoàng trước đòn tấn công bất ngờ từ góc chết sát đất. Bản năng sinh tồn của một đạo tặc hàng đầu giúp cô kịp thời bộc phát Tuyết Ảnh Công khinh công dẻo dai. Thân hình cô uốn cong một góc khó tin, lướt ngang hai thước để tránh né mũi dao bén nhọn. Lưỡi dao găm sượt qua mép giày da thú của cô, cắm ngập nửa lưỡi vào cột gỗ mục.
"Kẻ nào?!" Lạc Tuyết khẽ quát, tay phải vung mạnh, sợi phi trảo xích sắt mảnh có móc vuốt rồng đúc bằng thép lạnh lập tức phóng ra xé gió, nhắm thẳng vào tay trái của Hoài Thương hòng tước vũ khí.
Hoài Thương cố gắng dùng chân trái đạp bệ đỡ Trọng Cung định xoay cánh cung sắt khổng lồ để làm lá chắn cản phá, nhưng khớp gối trái vừa bị chấn thương do cú kéo Nhị Thạch Kình lập tức co rút đau đớn dữ dội. Cơn đau buốt xương khiến chuyển động chân của anh bị chậm đi nửa nhịp, không thể nâng nổi cánh cung nặng trăm cân.
Không thể dùng cung bảo mệnh, Hoài Thương lập tức thay đổi chiến thuật. Anh hạ thấp trọng tâm tàn tật nằm sát mặt đất cát ẩm, tay trái rút mạnh thanh Dao Găm Săn Sói ra khỏi cột gỗ, vung đao tạo thành một vòng tròn phòng thủ tầm ngắn cực kỳ thực dụng.
"Keng!"
Tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên giữa ngôi miếu hoang vắng. Lưỡi dao găm của Hoài Thương chém chính xác vào móc vuốt rồng của phi trảo xích sắt, gạt phăng sợi xích mảnh lệch sang một bên vách tường đất. Lực phản chấn từ sợi xích khiến bắp tay trái của Hoài Thương tê dại, vết rách da gót chân trái của anh bị hở miệng rộng hơn, máu đỏ thấm đẫm dải băng gai thô mới dệt nhuộm đỏ cả một khoảng cát dưới đất.
Lạc Tuyết định thu hồi phi trảo để tiếp tục tấn công, nhưng khi ánh mắt cô lướt qua thân hình tàn phế của đối thủ, cô đột ngột khựng lại. Dưới ánh sáng mờ ảo của bão cát đêm đông, cô nhìn thấy một thanh niên mặc y phục xám tro rách nát, bả vai phải buông thõng dị dạng vô lực, và đặc biệt là cánh cung Huyền Thiết Trọng Cung khổng lồ đúc bằng sắt đen nặng trăm cân đang gác bên cạnh chân trái quấn băng vải đẫm máu của anh.
"Cánh cung này... Nghịch Thể Phản Cung Thuật..." Giọng Lạc Tuyết run lên dưới lớp mạng che mặt. Cô lập tức thu hồi phi trảo xích sắt, lùi lại ba bước dập tắt sát khí. "Ngươi... Ngươi chính là gã què chẻ củi ở thôn Sa Thảo? Đệ nhất thần tiễn thống lĩnh Nhạc Hoài Thương năm xưa?"
Hoài Thương không đáp, tay trái vẫn nắm chặt Dao Găm Săn Sói giữ thế phòng thủ lạnh lùng, đôi mắt sâu hoắm khóa chặt mọi cử động nhỏ nhất của nữ đạo tặc.
"Đừng hiểu lầm, ta không phải là người của phản quân Nhạc gia!" Lạc Tuyết vội vàng tháo mạng che mặt lụa mỏng ra, để lộ khuôn mặt thanh tú oai vệ nhưng đang nhợt nhạt vì lạnh giá sa mạc. "Ta là Lạc Tuyết. Lục Phong và Diệp Tam Nương thường xuyên kể về ngươi. Ta lẻn vào đây chỉ để trốn tránh toán kỵ binh nhẹ của Vương Mãnh đang tuần tra ngoài bến nước khô."
Nghe thấy tên Lục Phong và Diệp Tam Nương, sát khí trong mắt Hoài Thương mới khẽ giảm bớt một phân, nhưng thanh dao găm trong tay anh vẫn không hề hạ xuống.
Lạc Tuyết cúi đầu nhìn xuống bàn chân trái đang chảy máu rớm liên tục của Hoài Thương. Sự khinh miệt ban đầu đối với một "gã què" biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự kính trọng và cảm phục tột cùng trước ý chí thép sa trường của người đàn ông này. Cô chậm rãi bước tới, quỳ một gối xuống nền đất lạnh bên cạnh xe trượt gỗ của anh, lấy từ hông ra một hộp thuốc mỡ nhỏ và một dải lụa sạch.
"Vết thương gối và da chân của ngươi bị rách nát nghiêm trọng do phản lực Trọng Cung rồi," Lạc Tuyết trầm giọng, bàn tay dẻo dai lanh lẹ của cô nhẹ nhàng nâng bàn chân trái đẫm máu của anh lên, bắt đầu bôi thuốc giảm đau khớp gối và khéo léo băng bó lại vết thương dã ngoại. "Nếu cứ tiếp tục khổ luyện thế này mà không có Sa Sâm Tuyết Liên bồi bổ gân cốt, đôi chân của ngươi sẽ bại liệt hoàn toàn trước khi ngươi kịp giương cung bắn chết Nhạc Vô Song."
Hoài Thương im lặng để mặc cho cô băng bó. Cảm giác nóng ấm từ bàn tay dẻo dai của Lạc Tuyết và mùi dược liệu thanh mát làm dịu đi phần nào cơn đau buốt xương đang hành hạ đôi chân tàn phế của anh. Sự im lặng giữa hai người giữa bão cát đêm đông tạo nên một sự thấu hiểu tình cảm thầm lặng, không cần lời nói hoa mỹ thế gia.
"Ta đột nhập vào biệt phủ Vân Trung của Nhạc gia chi thứ ban chiều," Lạc Tuyết vừa siết chặt dải băng lụa vừa nói, giọng cô đột ngột trở nên nghiêm trọng. Cô thò tay vào lớp lót của chiếc giày da thú rách nát, lấy ra một bức thư mỏng dính đầy máu khô hằn sâu vết xích sắt gỉ sét. "Ta đã lấy trộm được thứ này từ mật thất của tên chấp sự Nhạc Hải. Nó dành cho ngươi."
Hoài Thương giật mình. Anh dùng tay trái khỏe mạnh nhận lấy bức thư. Ngay khi ánh mắt anh chạm vào những nét chữ thanh mảnh nhưng kiên nghị hằn sâu trên mảnh vải lụa dính máu, toàn thân anh run lên bần bật.
Đó là nét chữ của muội muội Nhạc Dao!
Bức Huyết Thư Từ Biệt Phủ Vân Trung viết bằng máu khô vạch rõ chân tướng tàn khốc: Nhạc Dao vẫn còn sống sót sau trận loạn quân mười năm trước, nhưng hiện đang bị giam lỏng và tra tấn dã man tại biệt phủ Vân Trung làm con tin. Phản quân Nhạc gia đang dùng xích sắt khóa chặt cô để ép cô phải giao ra sổ danh sách quân nhu cổ xưa của cha ruột Nhạc Thiên Sơn.
"Dao nhi... muội vẫn còn sống..."
Một luồng sát khí vô hình, lạnh buốt như băng tuyết sa mạc bùng phát từ cơ thể Hoài Thương. Tay trái anh siết chặt bức huyết thư đến mức các khớp ngón tay trắng bệch rắc rắc kêu lên đầy u uất. Ngọn lửa hận thù phục thù Nhạc gia thế gia Trung Nguyên bùng cháy dữ dội trong đôi mắt sâu hoắm của anh.
Lạc Tuyết nhìn thẳng vào mắt anh, khẽ lắc đầu cảnh báo:
"Đừng nóng vội dấn thân vào Vân Trung lúc này. Nhạc Vô Song đã biết có một tiễn thủ què đang lẩn trốn ở Nhạn Môn. Hắn đã phái một toán sát thủ đao thủ cực kỳ tàn bạo của Ảnh Các hành tẩu khắp biên giới để lùng sục và tiêu diệt tất cả các cựu binh Thần Tiễn Doanh còn sống sót. Chúng đang tiến sát sạt về phía miếu hoang Sơn Thần này!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!