Nghịch Thể Khổ Luyện
Bóng tối của mật đạo ngầm sụp đổ phía sau lưng họ bằng những tiếng uỳnh uỳnh trầm đục, như thể lòng đất Nhạn Môn Quan đang cố nuốt chửng mọi dấu vết của cuộc đào thoát khốc liệt. Nhạc Hoài Thương cắn chặt răng, khớp hàm bạnh ra đến mức rỉ máu tươi nơi kẽ răng. Tay trái anh gồng lên hết mức, những thớ cơ bắp cuồn cuộn nổi lên như những rễ cây tùng già trên vách đá, một tay vừa ôm chặt lấy thân cung Huyền Thiết Trọng Cung nặng trăm cân, vừa kéo lê thân hình khổng lồ đầy thương tích của lão binh mù Hoắc Thiết Chùy trên nền đất đá dăm sắc nhọn.
Mỗi bước bò trườn sát đất là một lần khớp gối chân trái của anh rên rỉ. Phản lực tàn bạo từ cú bắn dry fire dưới lòng mỏ trước đó đã làm rạn nhẹ xương gối, khiến mỗi cử động dù là nhỏ nhất cũng như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm thẳng vào tủy xương. Bả vai phải của anh buông thõng vô lực, vết sẹo hoại tử do Độc Tố Hắc Sa Trên Xương Vai Phải gặp khí lạnh luồn sâu từ mật đạo lại ngoan cố rỉ ra thứ máu đen sẫm, tanh nồng, thấm đẫm lớp áo vải thô xám rách nát. Khóe mắt trái của anh rớm đỏ, vệt nước mắt máu nhạt nhòa nhòa che khuất nửa tầm nhìn, nhưng đôi mắt sâu hoắm như chim ưng vẫn khóa chặt vào luồng sáng xám đục ở cuối đường hầm ngầm.
Sau gần một canh giờ bò trườn trong ngột ngạt, họ cũng thoát được ra ngoài. Khí lạnh thấu xương của đêm đông sa mạc ập thẳng vào mặt, làm đông cứng những giọt mồ hôi và máu trên trán Hoài Thương. Trước mắt họ là bãi sậy xơ xác bên dòng sông cạn Nhạn Môn Quan, nơi Miếu hoang Sơn Thần đổ nát nằm cô độc trong màn bão cát mịt mù.
Lục Phong và cậu bé A Bảo đã đợi sẵn trong bóng tối của miếu hoang. Thấy Hoài Thương kéo được Hoắc Thiết Chùy ra ngoài, Lục Phong vội vàng lướt tới, tay trái đỡ lấy lão binh mù, tay phải nhanh chóng quét sạch những dấu vết đất cát xáo trộn ngoài cửa miếu. A Bảo run rẩy ôm lấy hông Hoài Thương, đôi mắt đen nhẻm đỏ hoe khi nhìn thấy gót chân trái của sư phụ đã rách nát, máu đỏ tươi dớp dính lẫn với cát bụi sa mạc.
"Thống lĩnh... người cứu được Hoắc sư phụ rồi!" Lục Phong thì thầm, giọng nghẹn ngào trong gió rít. "Nhưng Chu Thương đã phát lệnh báo động toàn diện. Tuần binh phản quân của Vương Mãnh đang điên cuồng lùng sục khắp các ngả đường hướng về thôn Sa Thảo. Chúng ta không thể nán lại đây lâu."
"Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất," Hoài Thương trầm giọng, tiếng nói khàn đục như hai viên đá mài vào nhau. Anh ngồi sụp xuống nền gạch vỡ nát của miếu hoang Sơn Thần, tựa lưng vào bức tượng thần sứt sẹo. "Nhạc Hải chưa biết ta lấy được Trọng Cung. Miếu hoang này khuất sau đầm lầy, phản quân kỵ binh nặng không thể di chuyển qua bùn lún để vào đây. Ta cần thời gian. Ta cần luyện cung."
Hoắc Thiết Chùy ngồi xếp bằng trên đống rơm mục nát bên cạnh. Dù hai mắt đã mù vĩnh viễn, đôi tai khổng lồ của lão vẫn khẽ động đậy theo từng nhịp thở dốc khò khè của Hoài Thương. Lão đưa bàn tay to bè, nứt nẻ và dính đầy tàn lửa rèn sờ soạng lên bắp chân trái của đệ tử, cảm nhận sự rung động bộc phát của các thớ cơ đang bị co rút dữ dội.
"Lực cơ đùi rất tốt, nhưng khớp gối đã bị chấn thương do phản lực Trọng Cung," Hoắc Thiết Chùy lắc đầu, giọng nghiêm khắc nhưng ẩn chứa nỗi u uất sa trường. "Trọng Cung đúc bằng sắt huyền thiết tinh chất nặng trăm cân, không có lưỡi sắc nhưng cứng cáp vô song. Con muốn dùng chân đạp cung, dùng lưng làm bệ đỡ để kéo dây cung sắt này? Đó là Nghịch Thể Phản Cung Thuật – một tà môn võ học tàn khuyết! Cái Giá Của Việc Đạp Cung Bằng Chân là sự hủy hoại gân cốt không thể đảo ngược. Mỗi lần con giương cung, khớp gối của con sẽ bị mài mòn, gân kheo sẽ bị xé rách. Con có chịu nổi không?"
Hoài Thương không đáp. Anh dùng tay trái khỏe mạnh tháo dải băng quấn chân cũ đã rách nát, đẫm máu và cát bụi ra. Gót chân trái của anh đỏ lựng, da thịt phồng rộp và rách một đường dài dọc theo lòng bàn chân. Anh hướng mắt về phía A Bảo:
"A Bảo, lấy dải băng mới của Khương nương dệt cho ta."
Khương nương, người góa phụ của cựu binh biên phòng Thần Tiễn Doanh, đã dùng cả tháng trời để dệt nên những dải băng quấn chân từ Sợi Gai Thô Nhạn Môn dại mọc quanh bến nước khô. Sợi gai thô được ngâm trong nước muối giếng cổ, phơi khô rồi bện chặt thành ba lớp dày dặn. Loại sợi này cực kỳ thô ráp, cứng ngắc và bốc mùi ngai ngái của cỏ dại, nhưng nó có độ bền chắc chịu lực kéo cơ học khổng lồ vô song, không một loại vải lụa Trung Nguyên nào sánh bằng.
Hoài Thương nhận lấy dải băng gai thô, quấn chặt quanh bàn chân và bắp chân trái của mình. Những sợi gai cứng như gai nhím lập tức đâm vào những vết thương hở trên da thịt anh, tạo ra một cơn đau rát buốt tột cùng. Anh không hề nhíu mày, chỉ có những giọt mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán là minh chứng cho sự chịu đựng cực hạn của anh. Anh quấn dải băng dày đến ba phân, tạo thành một lớp bảo hộ vững chắc giữa lòng bàn chân trái và dây cung huyền thiết.
"Hoắc sư phụ, con đã sẵn sàng," Hoài Thương nằm ngửa sát mặt đất gạch lạnh lẽo của miếu hoang Sơn Thần. Anh đặt gót chân trái đã quấn gai thô vào bệ đỡ bằng gỗ sồi bọc thép gắn ở tâm cánh cung Huyền Thiết Trọng Cung. Tay trái nắm chặt lấy sợi dây cung bện bằng gân ngựa chiến cũ kỹ rỉ sét.
"Hãy vận dụng Thối Thể Đạp Địa Pháp!" Hoắc Thiết Chùy gầm khẽ, đôi tai lão hướng về phía Hoài Thương để giám sát từng âm thanh nhỏ nhất của xương khớp. "Đứng tấn trên cát lún thế nào thì nằm ngửa cũng phải như thế! Ép chặt gót chân trái xuống bệ đỡ, gồng cứng cơ đùi và cơ lưng chịu lực ép thẳng trực diện. Dùng cột sống làm đòn bẩy chịu lực phản chấn, tuyệt đối không được dùng lực tay phải tàn phế!"
Hoài Thương hít sâu một hơi, nín thở hoàn toàn theo Sa Trường Tức Sàng Pháp để triệt tiêu mọi tạp niệm và đau đớn. Anh vận nội lực tàn dư ít ỏi vào bắp chân trái và cơ lưng.
"Hự!"
Một tiếng rên rỉ trầm đục thoát ra từ cổ họng Hoài Thương. Khi anh gồng lực đạp mạnh chân trái ra phía trước, đồng thời tay trái kéo căng dây cung sắt về phía ngực, toàn thân anh bắt đầu rung lên bần bật như một dây đàn bị kéo căng quá mức. Sức nặng trăm cân của cánh cung sắt huyền thiết áp chế hoàn toàn thể trạng tàn phế yếu ớt ban đầu của anh. Sợi dây cung sắt rít lên những tiếng cơ học khô khốc, rùng rợn qua hệ thống bánh răng ròng rọc cơ khí cổ xưa.
Lòng bàn chân trái của anh bị ma sát tàn bạo của dây cung ép chặt, dù đã có lớp bảo hộ bằng sợi gai thô Nhạn Môn, da thịt vẫn bị ép đến rách nứt, máu đỏ tươi rớm ra thấm qua lớp băng gai xám xịt. Cơn đau buốt nhói từ khớp gối trái dội ngược lên cột sống, va chạm trực diện với cơn đau hoại tử của vai phải tàn phế.
"Chưa đủ lực!" Hoắc Thiết Chùy quát lớn, giọng lão vang dội trong miếu hoang. "Dây cung mới chỉ căng ra được hai phân! Con chưa đạt được Nhất Thạch Kình! Con đang dùng lực cơ bắp đơn thuần, thế thì chỉ làm đứt gân chân mà thôi! Hãy lắng nghe tiếng gió rít ngoài miếu, đồng bộ hóa nhịp thở của con với nhịp rung động của dây cung!"
Hoài Thương nhắm mắt lại, cố gắng triệt tiêu cảm giác đau đớn đang tàn phá cơ thể. Anh lắng nghe tiếng gió bão cát Nhạn Môn Quan đang gào rú qua những khe cửa đổ nát của miếu hoang Sơn Thần. Gió thổi theo từng đợt, lúc mạnh mẽ gầm rú, lúc lặng đi trong tích tắc. Anh bắt đầu điều hòa hơi thở theo nhịp gió rít.
Khi một luồng gió mạnh nhất giật qua mái miếu, Hoài Thương đột ngột bộc phát lực lượng. Anh ép chặt gót chân trái xuống bệ đỡ, cơ đùi nổi gân xanh cuồn cuộn như những sợi xích sắt, cột sống lưng ép chặt xuống nền gạch đá cứng để làm điểm tựa.
"Rắc!"
Tiếng xương khớp gối chân trái kêu lên một tiếng giòn giã, tàn nhẫn. Dây cung huyền thiết bị kéo căng ra thêm một phân, rồi hai phân, đạt đến cảnh giới Nhất Thạch Kình (Sức kéo 120 cân) bằng chân trái thành công!
Tuy nhiên, do chưa quen với lực đàn hồi cơ học cực lớn của Trọng Cung, Hoài Thương cố gắng nhả dây cung nhanh để kết thúc phát bắn thử nghiệm. Nhưng anh đã phạm sai lầm. Anh chưa khóa chặt khớp gối trái khi nhả lực.
"UỲNH!"
Cánh cung sắt huyền thiết đàn hồi cực mạnh, phản lực tàn bạo dội ngược lại đánh mạnh vào ống chân trái của anh. Tiếng va chạm trầm đục vang lên rợn người. Cú giật mạnh khiến Hoài Thương bị hất văng sang một bên, đập mạnh lưng vào bức tượng thần sứt sẹo.
Anh quỵ ngã xuống nền đất cát, hộc ra một ngụm máu tươi nhạt. Ống chân trái của anh lập tức sưng tấy đỏ, tím bầm một mảng lớn dưới lớp băng gai thô. Lòng bàn chân trái bị rách nứt hở miệng, máu đỏ tươi chảy rớm ra đẫm cả nền gạch vỡ.
"Ngu ngốc!" Hoắc Thiết Chùy bước tới, vung tay tát mạnh vào mặt Hoài Thương. Cái tát đầy sát khí sa trường khiến khóe môi anh rách thêm một đường. "Sa trường tiễn thuật không có chỗ cho sự vội vã! Con nhả dây nhanh khi chưa có điểm tựa vững chắc thì phản lực của Trọng Cung sẽ đánh gãy xương ống chân của con trước khi con kịp bắn chết kẻ thù! Con phải dùng gót chân bám đất dẻo dai, giữ thăng bằng cánh cung cho đến khi lực đàn hồi hoàn toàn triệt tiêu!"
Hoài Thương im lặng lau vệt máu trên khóe môi, đôi mắt sâu hoắm không hề có một tia oán hận hay thối lui. Anh dùng tay trái khỏe mạnh chống đỡ cơ thể đứng dậy, nhưng gối chân trái sưng tấy khiến anh khập khiễng nặng nề hơn trước. Anh cúi đầu nhìn cánh cung huyền thiết đang nằm im lìm trên đất cát.
Lão binh mù Hoắc Thiết Chùy bước đến bên cánh cung, đôi bàn tay chai sạn của lão dò dẫm dọc theo sợi dây cung bện bằng gân ngựa chiến cũ kỹ. Gương mặt lão đột ngột biến sắc, lão dùng ngón tay miết chặt vào những thớ gân ngựa đang bị tưa ra, giãn nứt nghiêm trọng sau cú giật lực vừa rồi. Lão thở dài một tiếng đầy u uất:
"Dây cung này đã bị giãn và nứt nẻ nghiêm trọng dưới lực kéo Nhất Thạch Kình của con. Đây chỉ là loại gân ngựa thường của phản quân tuần binh. Ta nhận định: với sức căng cơ học trăm cân của Trọng Cung, sợi dây này sẽ đứt hoàn toàn sau không quá năm mươi phát bắn nữa. Nếu nó đứt đột ngột khi con đang kéo căng, phản lực sẽ giật nát cánh tay trái khỏe mạnh duy nhất của con vĩnh viễn!"
Hoài Thương nhìn chằm chằm vào sợi dây cung đang rách nhẹ, giọng anh lạnh lùng như băng tuyết Nhạn Môn:
"Con phải tìm loại dây cung nào?"
Hoắc Thiết Chùy ngẩng đầu lên hướng về phía khoảng không mịt mù gió tuyết ngoài cửa miếu hoang, giọng lão trầm đục ẩn chứa một bí mật tàn khốc:
"Con phải tìm kiếm loại gân ngựa chiến dẻo dai hơn. Đó là gân của bầy chiến mã sa mạc hạng nặng Tây Vực dưới trướng kỵ binh giáp nặng của phản quân Vân Trung. Chỉ có loại gân dẻo dai chịu lực cực đại ấy mới chịu nổi sức kéo căng Tam Thạch Trọng Kình của đôi chân tàn phế của con."
Tiếng gió rít ngoài miếu hoang Sơn Thần bỗng nhiên giật mạnh, cuốn theo những hạt cát thô đập liên tiếp vào cánh cửa gỗ mục nát, tạo ra những tiếng động lách cách đầy nguy hiểm như tiếng móng ngựa chiến đang áp sát tầm xa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!