Thần Cung Thức Tỉnh
Bóng tối dưới lòng đất của Hầm mỏ huyền thiết cũ đặc quánh như hắc ín, ẩm ướt và nồng nặc mùi lưu huỳnh lẫn rỉ sắt lâu năm. Nhạc Hoài Thương nằm rạp sát mặt đất cát ẩm, tay trái miết nhẹ lên vệt chất lỏng dính dớp dính trên tảng đá hộc vừa sụp đổ. Dưới nhãn giới xám mờ của Thấu Sa Nhãn, vệt máu tươi ấy hiện lên một sắc đỏ sẫm, còn ấm nóng và bốc lên mùi tanh nồng của máu thịt phàm nhân vừa bị xé rách. Khóe mắt trái của anh – vết xước giác mạc do bão cát ban chiều cứa qua – lại bắt đầu rỉ ra những giọt nước mắt máu rớm đỏ nhạt, làm nhòe đi một góc tầm nhìn. Anh khẽ nghiến chặt răng, dùng vạt áo vải thô xám tro rách nát lau mạnh khóe mắt, ép bản thân phải tập trung cao độ.
Cơn đau từ bả vai phải bị phế hoại tử vẫn âm ỉ như có hàng vạn con kiến độc đang gặm nhấm tủy xương cốt. Độc tố Hắc Sa tích tụ mười năm qua liên tục rỉ ra những giọt máu đen sẫm thấm đẫm lớp băng vải gai thô bên vai phải buông thõng vô lực. Hoài Thương hít sâu một hơi theo Sa Trường Tức Sàng Pháp, đưa nhịp tim xuống mức tối thiểu, rồi dùng tay trái khỏe mạnh cùng đôi chân tàn tật lách qua những khe đá hẹp, lặng lẽ lướt đi theo vệt máu tươi dẫn sâu vào khu vực tối tăm nhất của lòng mỏ ngầm.
Càng đi sâu, tiếng gió rít gào rú từ mật đạo ngầm phía trên càng nhỏ dần, thay vào đó là tiếng thở dốc nặng nề, khò khè như bễ lò rèn bị hỏng và tiếng xích sắt va chạm lách cách vào đá hộc. Hoài Thương nấp sau một bệ thờ đá cổ bám đầy rêu mốc và bụi đá đen. Qua ánh sáng lờ mờ phát ra từ lò nung huyền thạch đang âm ỉ cháy ở ngách hang bên cạnh, anh rùng mình nhận ra một bóng người khổng lồ đang bị xích chặt vào một cột đá chịu lực chính của lòng mỏ.
Đó là một lão già có thân hình vạm vỡ như một tháp sắt, cơ bắp vai cuồn cuộn gồ lên như những tảng đá sa mạc, nhưng toàn thân chằng chịt những vết sẹo bỏng do tàn lửa rèn và vết roi da rách thịt rớm máu. Hai mắt lão hõm sâu, nhắm nghiền, rõ ràng đã bị mù vĩnh viễn. Lão mặc một chiếc tạp dề da trâu rách rưới dính đầy than đen, đôi bàn tay to bè nứt nẻ đang run rẩy siết chặt lấy một sợi xích sắt lớn khóa vào gót chân.
"Hoắc sư phụ..." – Hoài Thương khẽ thốt lên trong tâm trí. Anh nhận ra ngoại hình dũng mãnh nhưng tàn phế của Hoắc Thiết Chùy, cựu thợ rèn danh tiếng của Thần Tiễn Doanh năm xưa.
Ngay sát bên cạnh cột đá nơi lão mù bị xích, nửa ẩn nửa hiện dưới đống đất đá đổ nát và lớp bụi than đen dày đặc, là một cánh cung khổng lồ đúc hoàn toàn bằng sắt huyền thiết xám xịt. Cánh cung dài hơn năm thước, thô kệch, không có lưỡi sắc nhưng toát ra một vẻ nặng nề, cứng cáp vô song. Trên sườn cánh cung tích hợp một hệ thống bánh răng ròng rọc cơ khí cổ xưa tinh xảo, xích sắt nhỏ liên kết chặt chẽ với trục xoay ở gót chân cung.
Đó chính là Huyền Thiết Trọng Cung – thần binh huyền thoại nặng trăm cân của tổ sư Nhạc Trấn Nam, thứ mà phản quân đang ráo riết chuẩn bị nấu chảy để đúc binh khí lậu.
Hoài Thương bò sát đất tiếp cận bệ thờ đá cổ. Tay trái anh dò dẫm dưới bệ thờ rách nát, chạm vào một ngăn hộc ngầm nhỏ khuất sau lớp đất đá. Anh cẩn thận kéo ra một hộp gỗ sồi mục nát, bên trong chứa một cuộn da dê cũ kỹ bám đầy bụi đen – Bản Vẽ Thiết Kế Ròng Rọc Cổ Sư. Đây là di vật ghi chép cơ chế truyền lực cơ học giúp giảm bớt lực kéo tay cho phế nhân kéo cung nặng.
Tiếng xích sắt khẽ động. Hoắc Thiết Chùy đột ngột ngẩng đầu, đôi tai khổng lồ khẽ động đậy theo nhịp thở cực nhẹ của Hoài Thương. Giọng lão khàn khàn, trầm đục vang lên trong lòng mỏ tối tăm:
"Kẻ nào? Nhịp thở Sa Trường Tức Sàng Pháp... Có phải là dòng máu Nhạc gia?"
Hoài Thương lách người ra khỏi bóng tối bệ thờ, tiến sát lại gần lão mù. Anh đưa bàn tay trái dính đầy máu và bụi than nắm lấy sợi xích sắt của lão, giọng trầm thấp đầy u uất:
"Hoắc sư phụ, là con. Nhạc Hoài Thương đây."
Lão mù run rẩy, đôi bàn tay chai sạn sờ soạng khắp mặt và vai trái của Hoài Thương, rồi dừng lại ở bả vai phải khô héo, buông thõng vô lực. Gương mặt lão lập tức co rúm lại trong một nỗi u uất tột cùng, giọng nghẹn ngào:
"Hoài Thương... Vai phải của con... Khớp xương đã bị bẻ gãy hoàn toàn, độc tố Hắc Sa đã ăn sâu vào tủy. Phế rồi... Võ công của con đã phế sạch rồi! Tại sao con còn dẫn thân vào hiểm địa này làm gì?"
"Con đến để lấy lại Huyền Thiết Trọng Cung." Hoài Thương kiên định đáp, ánh mắt Thấu Sa Nhãn đỏ ngầu nhìn thẳng vào cánh cung trăm cân dưới đống đá. "Con sẽ dùng nó để rửa sạch oan khiên cho Thần Tiễn Doanh, đòi lại nợ máu cho cha và các chiến hữu."
Hoắc Thiết Chùy lắc đầu điên cuồng, xích sắt khua lên lách cách chói tai:
"Từ bỏ đi! Huyền Thiết Trọng Cung nặng trăm cân, lực kéo tối thiểu phải đạt Nhất Thạch Kình mới có thể giương được nửa cánh cung. Con chỉ còn một tay trái khỏe mạnh, bả vai phải đã chết hoàn toàn, làm sao có thể kéo căng dây cung sắt này? Đừng nộp mạng vô ích!"
Hoài Thương không đáp. Anh dùng tay trái gạt bỏ những khối đá hộc nặng nề đang đè nặng lên Trọng Cung. Mỗi lần bới đá, móng tay trái của anh lại bị cứa rách rớm máu tươi, rát buốt tột cùng, nhưng anh không hề kêu một tiếng. Khi cánh cung huyền thiết hoàn toàn lộ ra dưới ánh lửa lò nung, anh nằm ngửa sát mặt đất cát ẩm của lòng mỏ ngầm.
Anh đặt gót chân trái vào trục xoay cố định ở tâm cánh cung, tay trái nắm chặt sợi dây cung bện bằng gân ngựa chiến thô ráp. Hoài Thương hít sâu một hơi, vận dụng Thối Thể Đạp Địa Pháp, gồng cứng toàn bộ cơ đùi và cơ lưng chịu lực ép thẳng trực diện.
"Rắc! Rắc!"
Tiếng xương khớp gối chân trái kêu lên khô khốc. Sức nặng trăm cân và lực đàn hồi cơ học khổng lồ của Trọng Cung ép ngược lại gót chân anh đau đớn dữ dội. Nhưng dưới sự hỗ trợ của hệ thống ròng rọc cơ khí cổ xưa, dây cung huyền thiết dần dần bị kéo căng ra ba phân.
Hoắc Thiết Chùy nín thở lắng nghe tiếng rít cơ học trầm đục phát ra từ các bánh răng ròng rọc. Lão mù kinh hoàng thốt lên:
"Nghịch Thể Phản Cung Thuật... Con dùng gót chân đạp cung, dùng lực lưng và hông để kéo dây? Con điên rồi! Cái giá phải trả là khớp gối chân trái của con sẽ bị hoại tử hủy hoại vĩnh viễn!"
"Nếu không báo được thù, đôi chân này giữ lại cũng vô dụng." Hoài Thương thản nhiên đáp, mồ hôi lạnh hòa cùng máu rớt xuống nền đất mỏ.
"Uỳnh!"
Đột nhiên, một tiếng gầm rú dã man vang lên từ phía lối vào lòng mỏ ngầm sụp đổ.
"Lũ phu mỏ trốn việc! Sáng sớm ngày kia lò nung phải châm lửa, thế mà giờ này chúng mày còn dám trốn ở đây bàn mưu tính kế hả?"
Chu Thương – tên cai ngục tàn bạo của mỏ huyền thiết cũ – dẫn theo năm tên lính canh cầm đuốc sáng rực tiến vào. Thân hình hắn khổng lồ, mặc giáp da thú dính đầy bụi than mỏ, khuôn mặt đầy sẹo ngang dọc hung tợn. Tay phải hắn lăm lăm chiếc roi sắt gỉ sét dính đầy máu khô, tay trái vác một cây búa tạ đào đá nặng ba mươi cân phát ra tiếng rít xé gió dũng mãnh.
"Chát!"
Chu Thương vung roi sắt quất mạnh vào lưng lão binh mù Hoắc Thiết Chùy. Một vệt máu đỏ tươi bắn tung tóe lên vách đá hầm mỏ ngầm. Lão mù rên rỉ, gục sụp xuống đống đá hộc chịu đau dã tàn.
"Con mẹ nó, lão già mù này hôm nay cứng đầu thế?" Chu Thương trợn mắt hung dữ, vung búa tạ định đập nát đầu Hoắc Thiết Chùy để thị uy.
Nhìn thấy sư phụ bị hành hạ dã man ngay trước mắt, ngọn lửa phẫn nộ trong lòng Hoài Thương bùng cháy tột cùng. Anh nhanh chóng nấp sau bệ thờ đá cổ, tay trái siết chặt Huyền Thiết Trọng Cung nặng trăm cân.
Hoài Thương cố gắng đứng dậy, dùng tay trái khỏe mạnh nâng cánh cung sắt nặng nề lên định kéo cung phòng thủ cận chiến tầm ngắn. Nhưng ngay khi anh vừa vận lực vào vai phải để lấy thăng bằng, độc tố Hắc Sa trong vết sẹo hoại tử vai phải lập tức phát tác cơn đau dữ dội như ngàn vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên xương tủy. Cơn đau buốt nhói lan nhanh xuống lồng ngực làm anh mất hoàn toàn thăng bằng, ngã quỵ xuống nền đất đá hộc ẩm ướt trong đau đớn tột cùng.
"Bịch!"
Tiếng động lớn của cánh cung sắt va chạm vào đá hộc vang dội khắp lòng mỏ tối tăm.
"Kẻ nào nấp sau bệ thờ?" Chu Thương lập tức quay ngoắt lại. Ánh lửa đuốc quét qua, soi rõ bóng dáng một thanh niên vải thô xám rách nát, bả vai phải buông thõng dị dạng và đôi mắt sâu hoắm rỉ máu đỏ tươi.
"Ha ha! Tao tưởng là ai, hóa ra là gã què chẻ củi vô hại của thôn Sa Thảo!" Chu Thương cười ngạo nghễ dã tàn. "Mày dám lẻn vào đây trộm sắt huyền thiết hả? Để tao dùng búa tạ này đập nát cái chân què còn lại của mày!"
Chu Thương vung cây búa tạ nặng ba mươi cân, thúc lực ngoại công nhị lưu dũng mãnh, lao tới sầm sập như một con gấu điên sa mạc. Địa hình hẹp trong lòng mỏ ngầm hoàn toàn giới hạn khả năng di chuyển khập khiễng của Hoài Thương, biến anh thành một bia đỡ đạn bất động chịu đòn áp sát cận chiến cực kỳ nguy hiểm.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Hoài Thương nhận thấy không thể dùng tay kéo cung đứng bắn. Anh nhanh trí nằm ngửa sát mặt đất cát ẩm của lòng mỏ ngầm bằng Sa Độn Hành Quân Pháp.
Anh đạp mạnh chân trái vào trục xoay cơ học ở tâm cánh cung Huyền Thiết Trọng Cung, cố định gót chân vào đai ròng rọc thô sơ. Tay trái khỏe mạnh siết chặt sợi dây cung gân ngựa chiến rỉ sét. Anh nín thở hoàn toàn theo Sa Trường Tức Sàng Pháp, gồng cứng cơ đùi và cơ lưng chịu lực ép thẳng cực đại.
"Rắc!"
Khớp gối chân trái của anh bị giãn nở đau đớn tột cùng do chịu lực phản chấn cơ học đột ngột của Trọng Cung nặng trăm cân khi kéo căng. Máu đỏ tươi rớm ra đẫm lớp băng vải gai quấn chân trái. Nhưng dây cung sắt đã bị anh kéo căng ra nửa gang tay.
Chu Thương đã lao đến sát sạt, cây búa tạ mang theo sát khí cương mãnh bổ thẳng xuống đầu Hoài Thương tầm gần.
Hoài Thương không có tên sắt nặng mười cân trong tay. Trong tích tắc sinh tử, anh quyết định thực hiện một phát bắn thử nghiệm không tên (dry fire) để mượn lực phản chấn tàn bạo của thần binh cơ khí.
Anh buông tay trái nhả dây cung huyền thiết cực nặng.
"BÙM!"
Một tiếng nổ cơ học trầm đục, kinh hoàng vang dội khắp hầm mỏ ngầm như tiếng sấm sét nổ tung giữa bão cát.
Sức căng cực lớn của dây cung sắt khi buông ra giải phóng một luồng tiễn kình chân không áp suất thấp, tạo ra lực phản chấn vật lý khổng lồ dội ngược lại phía trước. Luồng khí xoáy xé gió dũng mãnh đập thẳng vào mặt cây búa tạ đang bổ xuống của Chu Thương.
"Keng!"
Tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên rợn người. Cây búa tạ nặng ba mươi cân của Chu Thương bị lực phản chấn tàn bạo hất văng ngược trở lại, tuột khỏi tay hắn. Bản thân Chu Thương bị chấn động mạnh, lồng ngực tê dại, lùi liên tiếp mười bước chân dã tàn trước khi ngã quỵ xuống đống đá hộc rách thịt rớm máu.
"Hự... Lực phản chấn gì thế này?" Chu Thương hộc ra một ngụm máu tươi, kinh hoàng nhìn gã què nằm ngửa dưới đất cát.
Nhưng cái giá phải trả của Hoài Thương cũng cực kỳ tàn khốc. Khớp gối chân trái của anh bị giãn nở quá mức đau đớn dữ dội, cơ đùi co rút giật cơ liên tục khiến anh không thể cử động nổi chân trái tạm thời. Máu đỏ tươi thấm đẫm dải băng gai thô rách nát.
"Hoài Thương! Đi mau! Lối mật đạo ngầm phía sau bệ thờ!" Hoắc Thiết Chùy gầm lớn, dùng sức bẻ gãy một xích sắt rỉ sét yếu ớt bằng búa rèn nặng năm mươi cân dắt hông.
Hoài Thương cắn chặt răng chịu đựng cơn đau buốt gối chân trái, dùng tay trái khỏe mạnh ôm lấy Huyền Thiết Trọng Cung nặng trăm cân và cuộn Bản Vẽ Thiết Kế Ròng Rọc Cổ Sư giấu vào ngực áo. Anh rướn người bò tới, dùng tay trái kéo lê cơ thể tàn phế của mình và cõng lão binh mù Hoắc Thiết Chùy trên lưng, nhanh chóng lách người lẩn trốn vào mật đạo ngầm tối tăm khuất sau bệ thờ đá cổ.
Chu Thương sống sót sau cú va chạm, ôm ngực đứng dậy gầm rú điên cuồng dã tàn:
"Báo động! Toàn bộ tuần binh phản quân bao vây chặt hầm mỏ cũ! Không được để gã què bắn cung huyền thiết trốn thoát khỏi Nhạn Môn Quan!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!