Nhạc nềnKengeki

Lối Vào Lòng Đất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm Nhạn Môn Quan rít qua khe cửa gỗ mục của chuồng ngựa, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt và mùi phân ngựa nồng nặc. Trong góc tối, Nhạc Hoài Thương ngồi xếp bằng trên đống rơm khô. Tay trái của anh run rẩy bưng chiếc bát đất sứt mẻ chứa nước giếng muối đắng chát. Anh nghiêng đầu, nhỏ từng giọt nước muối đậm đặc vào hốc mắt trái đang sưng tấy.


"Ư..."


Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào bị chặn lại nơi cuống họng. Vị muối mặn chát xộc thẳng vào vết xước giác mạc do cát bụi ban chiều cứa rách, tạo ra một cơn đau buốt nhói như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua nhãn cầu. Nước mắt hòa cùng những vệt máu đỏ tươi rớm ra, chảy dài theo gò má phong trần dính đầy bụi than đen. Khóe mắt trái của anh đỏ ngầu, tầm nhìn mờ mịt đi một nửa, nhưng anh vẫn kiên nhẫn dùng vạt áo vải thô xám lau sạch vệt máu rớm đỏ.


Áp lực từ vết thương hoại tử ở bả vai phải vẫn âm ỉ truyền xuống sống lưng. Chất độc Hắc Sa gặp cái lạnh thấu xương của đêm sa mạc lại bắt đầu ngoan cố rỉ ra những giọt máu đen sẫm qua lớp băng vải gai thô. Hoài Thương hít sâu một hơi theo Sa Trường Tức Sàng Pháp, ép nhịp tim đập chậm lại để khống chế cơn đau đang tàn phá cơ thể phế nhân của mình.


"Thống lĩnh, Thạch Đầu đã tới."


Tiếng thì thầm của Lục Phong vang lên sát cửa chuồng ngựa. Cánh cửa gỗ cọt kẹt mở ra một khe hẹp, một bóng người gầy gò, lưng còng rạp lách vào trong. Đó là Thạch Đầu, cựu phu mỏ của Thần Tiễn Doanh. Lão già ngoài sáu mươi, da dẻ xám xịt như tro tàn, bàn tay to bè với những ngón tay dị dạng hằn sâu vết chai đá huyền thiết mười năm qua.


Nhìn thấy Thần Tiễn Lệnh Bài rỉ sét cắm trên vách gỗ chuồng ngựa bên cạnh Hoài Thương, đôi mắt kèm nhèm của Thạch Đầu bỗng đỏ hoe. Lão quỳ sụp xuống đống rơm, giọng run rẩy:


"Thống lĩnh... thực sự là người... Người vẫn còn sống..."


"Thạch Đầu thúc, đứng lên đi." Hoài Thương dùng tay trái đỡ lão già dậy, giọng trầm thấp nhưng mang theo uy nghiêm sa trường khó tả. "Thời gian không còn nhiều. Nhạc Hải đang chuẩn bị niêm phong hầm mỏ cũ để nấu chảy Trọng Cung. Ta cần sơ đồ mật đạo ngầm để đột nhập."


Thạch Đầu run rẩy lấy từ trong lớp áo vá chằng vá đụp ra một tấm da dê cũ kỹ, dính đầy bụi than mỏ đen sẫm. Lão trải tấm da lên đống rơm, chỉ vào những đường vẽ nguệch ngoạc bằng than:


"Đây là Mật đạo hầm mỏ do tổ sư Nhạc Trấn Nam bí mật đào từ mười năm trước, thông từ hẻm đá phía Nam trực tiếp dẫn vào khu vực sụp đổ trung tâm của Hầm mỏ huyền thiết cũ. Lối đi này hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của các tháp canh tầm xa do Nhạc Hải dựng lên. Nhưng... Thống lĩnh..."


Thạch Đầu ngập ngừng nhìn bả vai phải buông thõng vô lực và đôi chân đi khập khiễng của Hoài Thương, ánh mắt đầy lo âu:


"Mật đạo này rất hẹp, nhiều đoạn đã bị sụp nhẹ do thiếu bảo trì. Người phải bò trườn sát mặt đất đá hộc sắc nhọn mới có thể qua được. Với thể trạng của người hiện tại, chịu đựng lực phản chấn và ma sát của đá cứng... e rằng gân cốt chân trái sẽ bị hủy hoại hoàn toàn."


"Nếu không lấy lại được Trọng Cung, đôi chân này giữ lại cũng vô dụng." Hoài Thương thản nhiên đáp, ánh mắt lạnh lùng như băng tuyết Nhạn Môn. Anh quay sang Lục Phong: "Lục phó tướng, anh ở lại chợ ngựa canh chừng Vương Mãnh và bảo vệ A Bảo. Một mình ta đi là đủ."


"Nhưng Thống lĩnh..." Lục Phong định can ngăn, nhưng khi chạm vào ánh mắt kiên định của Hoài Thương, gã đành im lặng cúi đầu chấp nhận mệnh lệnh sa trường.


Hoài Thương khoác lên mình chiếc Áo Choàng Bão Cát Xám rách nát, che giấu hoàn toàn bả vai phải tàn phế. Tay trái anh cầm theo thanh dao găm rỉ sét dùng để phòng thủ cận chiến, lặng lẽ lách người bước ra ngoài chuồng ngựa, biến mất vào màn đêm bão cát mịt mù.


***


Rìa vách đá phía Nam của Hầm mỏ huyền thiết cũ lặng ngắt như tờ. Bão cát gào rú dữ dội, cuốn theo những luồng cát xám tro che khuất hoàn toàn ánh trăng mờ nhạt.


Hoài Thương nằm rạp sát mặt đất cát nóng bỏng, toàn thân phủ kín chiếc áo choàng xám rách. Anh bắt đầu vận dụng Sa Độn Hành Quân Pháp để tiếp cận lối vào mật đạo. Đây không phải là cách bò trườn thông thường, mà là một kỹ thuật di chuyển tàn khốc dành riêng cho phế nhân. Anh chỉ có thể dùng tay trái khỏe mạnh bám vào các gờ đá hộc sắc nhọn để kéo cơ thể tiến lên, chân trái quấn băng vải gai dày đạp mạnh xuống cát để tạo lực đẩy, trong khi bả vai phải hoàn toàn chết lặng, kéo lê trên mặt đất như một bao tải cát nặng nề.


"Xoẹt... Xoẹt..."


Tiếng ma sát của vải thô và da thịt trên nền đá hộc vang lên trầm đục. Đá dăm sắc nhọn cứa rách lớp áo choàng bảo hộ, găm thẳng vào da thịt bắp chân trái của anh, máu đỏ tươi rớm ra, thấm đẫm dải băng vải đen. Cơn đau rát buốt truyền thẳng lên đại não, kết hợp với cơn đau hoại tử ở vai phải đang bộc phát dữ dội do gió lạnh. Khóe mắt trái bị xước giác mạc lại bắt đầu rỉ máu, tầm nhìn của anh nhòe đi trong một màn sương máu đỏ ngầu. Nhưng Hoài Thương không dừng lại, anh nghiến răng chịu đựng, điều hòa nhịp thở nhịp nhàng theo Sa Trường Tức Sàng Pháp.


"Vút!"


Một luồng ánh sáng chói lọi đột ngột quét qua nền đất đá ngay sát chỗ Hoài Thương đang nằm.


Đó là ánh đuốc từ tháp canh tầm xa của lính canh Nhạc Hải. Hệ thống tháp canh đá kiên cố được dựng lên dày đặc quanh hầm mỏ cũ, liên tục quét ánh sáng để phát hiện bất kỳ kẻ nào xâm nhập.


Hoài Thương lập tức nín thở hoàn toàn, bất động như một bức tượng đá cổ xưa giữa lòng cát xám. Anh vận dụng Địa Chấn Thính, áp tai trái sát xuống mặt đất đá cứng để lắng nghe độ rung động của không khí và tiếng chân của lính tuần tra.


"Cộp... Cộp... Cộp..."


Tiếng bước chân nặng nề của hai tên lính gác Nhạc gia đi tuần ngang qua cửa hầm mỏ vang lên rõ mồn một. Chúng dừng lại ngay sát vách đá nơi Hoài Thương đang ẩn nấp, chỉ cách anh chưa đầy mười bước chân. Tiếng trò chuyện của chúng truyền qua tiếng gió rít:


"Nghe nói Chấp sự Nhạc Hải đã ra lệnh, sáng sớm ngày kia phải dựng xong lò nung nhiệt độ cao ở khu vực trung tâm mỏ. Tất cả phế liệu sắt huyền thiết cũ, kể cả cái đống sắt vụn trăm cân của lão tướng quân Nhạc Trấn Nam, đều phải nấu chảy hết để đúc kiếm lậu chuyển về Trung Nguyên."


"Hừ, lão tướng quân năm xưa lừng lẫy thế nào, giờ di vật cũng chỉ là đống sắt vụn để gia chủ chi thứ mưu sự soán ngôi. Đúng là thời thế đổi thay."


Nghe đến đó, lồng ngực Hoài Thương phập phồng dữ dội, sát khí vô hình bộc phát mạnh mẽ khiến anh suýt chút nữa đã mất kiểm soát nhịp thở. Tay trái anh siết chặt cán dao găm rỉ sét đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Sự sỉ nhục của gia tộc đối với tổ phụ và cha ruột anh là vết thương lòng vĩnh viễn không thể khép miệng.


Anh ép mình phải bình tĩnh lại, lắng nghe tiếng gió rít qua khe đá hẹp. Gió sa mạc giật mạnh theo chu kỳ, tạo ra những âm thanh gầm rú lớn. Hoài Thương chờ đúng nhịp gió thổi mạnh nhất để trườn nhanh qua điểm mù của ánh đuốc tháp canh, lách người vào sâu trong khe nứt tối tăm của vách đá phía Nam.


***


Không khí bên trong mật đạo hầm mỏ ngầm lập tức thay đổi. Cái lạnh hanh khô của sa mạc bị thay thế bởi sự ngột ngạt, ẩm ướt và mùi bụi than mỏ nồng nặc. Bóng tối bao trùm hoàn toàn, không có một tia sáng nào lọt vào.


Hoài Thương thu hồi Thấu Sa Nhãn, chuyển sang vận dụng hoàn toàn thính giác Địa Chấn Thính để định vị lối đi. Mật đạo hẹp đến mức bả vai tàn phế của anh liên tục va quệt vào vách đá thạch nhũ nhọn hoắt, tạo ra những cơn đau buốt nhói như kim châm. Đá vụn từ trần hầm mỏ thỉnh thoảng rơi rụng xuống đầu và vai anh.


Anh phải trườn bò sát đất, dùng tay trái dọn dẹp những khối đá đổ sụp chắn lối. Móng tay của tay trái bị đá cứa rách rớm máu, đau đớn tột cùng, nhưng anh vẫn kiên nhẫn đào bới từng nắm đất đá vụn để thông đường không tiếng động.


Sau gần nửa canh giờ bò trườn tàn khốc dưới lòng đất, Hoài Thương đã tiến sâu vào khu vực sụp đổ trung tâm của Hầm mỏ huyền thiết cũ. Không gian xung quanh bắt đầu mở rộng ra, nhưng mùi ẩm mốc và rỉ sắt càng thêm nồng nặc.


Đột nhiên, bước chân trườn sát đất của Hoài Thương khựng lại.


Bàn tay trái của anh bỗng chạm vào một vệt chất lỏng dính dớp, ấm nóng trên một tảng đá vụn vừa sụp đổ.


Hoài Thương giật mình. Anh đưa bàn tay trái lên sát mũi, ngửi thấy một mùi tanh nồng quen thuộc của máu tươi sa trường.


Anh vận dụng Thấu Sa Nhãn cực hạn để nhìn xuyên qua bóng tối mờ mịt của lòng mỏ ngầm. Dưới ánh sáng xám mờ ảo của nhãn giới, anh rùng mình phát hiện một vệt máu tươi mới chảy, kéo dài từ đống đổ nát phía trước dẫn sâu vào khu vực tối tăm nhất của hầm mỏ cũ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!