Nhạc nềnKengeki

Mũi Tên Đoạt Mệnh Vương Mãnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng nổ cơ học kinh hoàng từ cú buông dây của Huyền Thiết Trọng Cung vẫn còn chấn động, u uất dội lại từ những vách đá sa thạch dựng đứng của Hẻm núi Tử Vong. Khói bụi xám xịt từ vụ lở núi và xác chết bọc thép khổng lồ của Thiết Giáp Nhân bị đóng đinh thẳng đứng xuống đất cát vẫn còn rỉ máu tươi dính dớp. Thế nhưng, sa trường biên viễn không cho phép bất kỳ ai có một nhịp thở để bàng hoàng.


Nhạc Hoài Thương nằm ngửa sát đất cát ẩm ướt của vách đá cao. Toàn bộ thân hình anh dẹt sát mặt đất dưới tấm Áo Choàng Bão Cát Xám rách nát. Khớp gối chân trái của anh—nơi vừa gánh chịu lực phản chấn tàn bạo của Tam Thạch Trọng Kình để phóng ra mũi tên cầu vồng đoạt mệnh—lúc này đang phát ra những tiếng kêu răng rắc khô khốc trong thớ thịt. Cơn đau nhức buốt nhói dội thẳng lên đại não khiến trán anh nổi đầy gân xanh cuồn cuộn. Dải băng gai thô Nhạn Môn dệt bởi Khương nương quấn quanh bắp chân đã rách nát hoàn toàn, máu tươi rớm ra đầm đìa, hòa cùng cát bụi xám xịt của sa mạc Nhạn Môn Quan.


Cánh tay phải khô héo, gầy guộc như một cành củi chết buông thõng vô lực bên sườn—vết thương hoại tử tủy xương do Độc Tố Hắc Sa năm xưa liên tục rỉ ra từng giọt máu đen sẫm tanh nồng. Nhưng điều tồi tệ hơn cả là đôi chân của anh lúc này đã hoàn toàn mất đi cảm giác xúc giác. Từ thắt lưng trở xuống, một luồng khí lạnh buốt giá tê dại lan nhanh, biến đôi chân tàn phế của cựu thống lĩnh Thần Tiễn Doanh thành hai khối gỗ nặng nề, bất động.


“Sư phụ! Vương Mãnh… tên ác ôn đó đang chạy trốn!”


Tiếng hét thất thanh của cậu bé A Bảo xé rách màn bão cát gào rú. Đứa trẻ mười hai tuổi quỳ sụp bên hốc đá, đôi bàn tay nhỏ nhắn run rẩy cầm chiếc ống nhòm đồng rỉ sét hướng về phía lối ra hẻm núi.


Lục Phong gục bên một tảng đá lớn, tay trái ôm chặt lồng ngực đang hộc máu tươi do cú va chạm thương sắt của Thiết Giáp Nhân trước đó. Ông cố sức dùng đao sa trường chống xuống đất để gượng dậy, đôi mắt đỏ ngầu phẫn nộ nhìn theo bóng dáng một gã trung niên mập mạp đang điên cuồng quất roi thúc ngựa chiến chạy trốn tốc độ cao dọc lối ra hẻm núi sa thạch. Đó chính là Vương Mãnh, đội trưởng tuần binh phản quân cai quản trạm gác số 4.


“Hắn… hắn đã cướp được một con chiến mã dẻo dai của kỵ binh nhẹ!” Lục Phong khàn đặc giọng, tiếng ho khan kéo theo những búng máu đỏ tươi rớt xuống tuyết lạnh. “Thống lĩnh! Nếu để Vương Mãnh chạy thoát về biên thành Vân Trung, bí mật về cánh cung huyền thiết kéo bằng chân của người sẽ bại lộ! Nhạc Vô Song sẽ biết người còn sống. Hắn sẽ lập tức điều động ba vạn thiết kỵ của Vân Trung Biên Phòng Quân san phẳng Nhạn Môn Quan, và… muội muội Nhạc Dao sẽ bị hắn giết chết để diệt khẩu!”


Nhạc Dao. Cái tên ấy như một luồng lửa nóng bỏng dội thẳng vào tâm can đang lạnh giá của Nhạc Hoài Thương. Bức Huyết Thư Từ Biệt Phủ Vân Trung hằn vết xích sắt đẫm máu của cô vẫn đang được giấu kỹ dưới xác của gia bộc Nhạc Trung ngoài kia. Cô đang bị giam lỏng, đang phải chịu đựng những màn tra tấn dã man của phản quân Nhạc gia. Cô đang đợi anh. Anh không thể để Vương Mãnh mang bí mật này đi. Anh không thể thua ở đây.


“A Bảo… bao tiễn… còn mấy mũi?” Giọng Hoài Thương trầm thấp, khàn đặc như hai phiến đá hộc mài vào nhau giữa bão cát.


A Bảo run rẩy thò tay vào giỏ tre đeo sau lưng. Bàn tay nhỏ nhắn của cậu chạm vào khoảng trống rỗng lạnh lẽo.


“Sư phụ… chỉ còn… chỉ còn một mũi Thập Cân Thiết Tiễn duy nhất!”


Mũi tên sắt nặng mười cân cuối cùng. Toàn bộ vốn liếng bảo mệnh của tàn quân Thần Tiễn Doanh.


Khoảng cách của Vương Mãnh lúc này đã vượt quá hai trăm năm mươi bước chân, đang lao nhanh về mốc ba trăm bước—độ dài cực hạn của tầm bắn hiệu quả đối với một mũi tên sắt nặng mười cân giữa cơn bão lốc xoáy cát cực đoan dã ngoại. Chiến mã Tây Vực dưới hông hắn là loại ngựa chiến hạng nhẹ cực kỳ dai sức, mỗi bước sải chân của nó đều lướt đi như gió thổi trên cát mịn. Vương Mãnh biết rõ tử thần đang rình rập sau lưng, hắn cúi rạp người trên lưng ngựa chiến hòng giảm tối đa tiết diện tiếp xúc, hai tay ghì chặt bờm ngựa, điên cuồng quất roi da trâu.


“Ta phải bắn gục hắn.” Hoài Thương lẩm nhẩm.


Anh cố gắng dùng tay trái khỏe mạnh bám vào bệ đá để nhổm người dậy, nhưng khớp gối chân trái phát ra một tiếng “rắc” khô khốc, nhức nhối tột cùng dội ngược lên lồng ngực khiến anh ngã quỵ xuống đất cát ẩm ướt. Đôi chân hoàn toàn bại liệt tạm thời. Anh không thể đứng tấn Thối Thể Đạp Địa Pháp để chịu lực phản chấn của Trọng Cung được nữa.


“Thống lĩnh! Người không thể vận lực được nữa! Khớp gối của người sẽ vỡ vụn vĩnh viễn!” Lục Phong hét lên, cố bò tới để cản anh lại.


“Lục thúc… nếu hắn chạy thoát, Thần Tiễn Doanh sẽ vĩnh viễn mang danh phản quốc. Nhạc Dao sẽ chết.” Hoài Thương nhìn thẳng vào mắt Lục Phong, đôi mắt sâu hoắm như chim ưng không hề có một tia dao động sợ hãi. “Ta không cầm kiếm được nữa. Nhưng mũi tên này… phải bay đi.”


Anh quay sang A Bảo: “A Bảo, giúp ta khóa khớp chân.”


Cậu bé mồ côi khóc nghẹn ngào, nhưng đôi tay nhỏ nhắn vẫn kiên định nắm lấy bộ khung Đai Ròng Rọc Gót Chân bọc thép. Nhạc Hoài Thương dùng tay trái khỏe mạnh, thô bạo nắm lấy bắp đùi trái tê dại của mình, dùng lực vặn mạnh một cú.


“RẮC!”


Tiếng xương gối chệch khớp dã tàn vang lên trong ngách đá hẹp. Hoài Thương nghiến răng đến mức máu tươi rỉ ra từ khóe môi khô nứt, tự mình thi triển kỹ thuật Thiết Cốt Khóa Đau, ép buộc khớp gối chân trái bầm tím sưng đỏ phải khóa chặt vào trục thép của đai ròng rọc gót chân. Đôi chân tàn phế lúc này cứng đờ ra như một thanh sắt đúc cắm sâu xuống nền đất cát, tạo thành một bệ phóng bất động chịu lực phản chấn.


Anh nằm ngửa sát đất cát ẩm ướt, lưng tựa vào tấm chắn xe trượt gỗ hỏng. Tay trái khỏe mạnh của anh nhấc cánh cung Huyền Thiết Trọng Cung khổng lồ nặng trăm cân lên, đạp gót chân trái vào đai ròng rọc trợ lực.


“Két… két…”


Sợi dây cung gân ngựa Tây Vực mới bện nhựa tùng Tuyết Sơn rít lên những tiếng cơ học khô khốc, rách nhẹ chịu lực kéo Tam Thạch Trọng Kình. Những sợi gân ngựa chiến dưới sức căng ba trăm sáu mươi cân bắt đầu bị giãn nứt nẻ nhẹ, nhựa tùng Tuyết Sơn kết dính bị đông cứng dưới cái lạnh thấu xương của sa mạc phát ra những tiếng kêu răng rắc đầy nguy hiểm. Dây cung có thể đứt phựt bất kỳ tích tắc nào, và nếu nó đứt, lực phản chấn khổng lồ sẽ giật nát bấy cánh tay trái khỏe mạnh duy nhất của anh.


Nhưng Hoài Thương không màng đến điều đó. Anh đặt mũi tên sắt Thập Cân Thiết Tiễn cuối cùng lên rãnh xé gió xoắn ốc của Trọng Cung. Đầu mũi tên sắt đen bóng lạnh lẽo hướng thẳng về phía lối ra hẻm núi mịt mù cát bụi.


“A Bảo! Đo gió!” Hoài Thương nín thở hoàn toàn theo Sa Trường Tức Sàng Pháp.


A Bảo áp tai sát đất cát ẩm, lắng nghe tiếng gió rít gào rú qua các khe đá vách núi cao. Cậu bé nheo mắt nhìn qua ống nhòm đồng rỉ sét, quan sát vệt cát bay xám xịt.


“Sư phụ! Gió xoáy tây bắc giật mạnh tầm thấp! Sức gió cấp bảy, hướng gió đang xoay tròn liên tục trong lòng hẻm đá! Vương Mãnh đã vượt qua mốc hai trăm tám mươi bước chân! Hắn sắp rẽ vào khúc cua khuất vách đá!”


Khúc cua khuất vách đá. Nếu Vương Mãnh lọt vào đó, tầm nhìn bắn thẳng sẽ bị triệt tiêu hoàn toàn. Anh chỉ có đúng một nhịp thở để hành động.


Nhạc Hoài Thương nheo mắt trái đang bị xước giác mạc rớm máu đỏ tươi. Vệt nước mắt máu rớm đỏ bên khóe mắt sâu hoắm làm mờ đi một nửa tầm nhìn của anh, nhưng anh không dùng tay lau đi. Anh vận dụng nhãn lực Thấu Sa Nhãn kết hợp với thính giác cực hạn Thính Phong Nhãn.


Trong bóng tối mờ mịt của màn bão cát xám xịt, hình ảnh của Vương Mãnh và con chiến mã Tây Vực không còn là những nét vẽ rõ ràng nữa. Anh nhắm chặt mắt lại nửa tích tắc, lắng nghe.


Tiếng móng sắt ngựa chiến nện xuống đất cát dội về qua Địa Chấn Thính: “Cộp… cộp… cộp…” Nhịp sải chân của con ngựa chiến hạng nhẹ rất đều đặn, cứ sau ba nhịp gõ móng là một nhịp rướn người lên của Vương Mãnh. Hắn đang cúi rạp người, đầu áp sát bờm ngựa để tránh né loạn tiễn.


“Thuấn Mục Định Tiễn.”


Đây không phải là tà thuật, mà là sự tính toán cơ học tột cùng của tiễn đạo sa trường thực dụng. Hoài Thương mở trừng mắt trái. Trong chớp mắt cát bụi mịt mù hé mở một khoảng trống nhỏ vô hình giữa các luồng gió xoáy, anh khóa chặt vị trí gáy của Vương Mãnh—ngay dưới vành mũ giáp sắt gỉ sét của hắn.


Sức gió xoáy tây bắc giật mạnh lệch ba phân về hướng hữu… Trọng lượng mũi tên sắt mười cân sẽ bị rơi tự do hai phân sau hai trăm bước… Góc bù trừ sức gió xoáy sa mạc theo Phong Hướng Định Tiễn Quy Luật phải là lệch bốn phân về phía đông bắc và nâng cao đầu cung một phân.


Cơ lưng và bắp tay trái khỏe mạnh của Nhạc Hoài Thương gồng lên bần bật. Dây cung gân ngựa Tây Vực nứt nẻ nhẹ rít lên tiếng kêu khô khốc chịu lực kéo Tam Thạch tối đa.


“Két… két… két…”


“Sư phụ! Gió lặng nửa nhịp!” A Bảo hét lên, huýt lên một tiếng sáo ngắn truyền tin hiệu khẩn cấp.


“Buông!”


Ngón chân trái của Nhạc Hoài Thương buông lực nhả dây cung.


“BÙM!!!”


Một tiếng nổ cơ học kinh thiên động địa vang lên, rúng động cả hẻm núi Tử Vong. Lực phản chấn tàn bạo dội ngược lại từ cánh cung huyền thiết trăm cân mạnh đến mức bẻ gãy hoàn toàn trục bánh xe trượt gỗ bọc thép của Hoài Thương, hất văng bệ đỡ gỗ sồi bọc thép lệch sang bên vách đá. Khớp gối chân trái của anh phát ra tiếng rắc kinh hoàng, sụn khớp gối bị rạn vỡ hoàn toàn, dải băng gai thô rách nát đẫm máu tươi phun trào ra nhuộm đỏ cả nền cát ẩm.


Sợi dây cung gân ngựa Tây Vực mới bện bị lực kéo Tam Thạch giật đứt phựt làm đôi, hai đầu dây tơi tả rủ xuống đầy oán khí, bạt mạng một vệt máu đỏ tươi trên mu bàn tay trái khỏe mạnh của Hoài Thương.


Nhưng mũi tên sắt mười cân Thập Cân Thiết Tiễn cuối cùng đã bay đi.


Nó không bay thẳng. Do lực xoắn của các rãnh xé gió xoắn ốc tinh xảo được Thiết Đâu rèn đúc tỉ mỉ, mũi tên sắt mười cân xoay tròn với tốc độ kinh hoàng giữa không trung, tạo ra một luồng Tiễn Kình Chân Không xám mờ xé toạc màn bão cát cực đoan. Luồng khí xoáy áp suất thấp xung quanh thân tên hút sạch cát bụi và dưỡng khí trên đường bay của nó, vẽ nên một vệt chân không thẳng băng, dài dằng dặc xuyên qua lòng hẻm núi Tử Vong.


Vương Mãnh đang thúc ngựa chiến chạy trốn tốc độ cao sát lối ra hẻm núi cách đó ba trăm bước chân. Hắn chỉ còn cách khúc cua khuất vách đá đúng ba bước sải chân ngựa. Một nụ cười thoát nạn điên cuồng bắt đầu nở ra trên khuôn mặt mập mạp đầy thịt mỡ của hắn.


“Ta thoát rồi! Lũ tàn tốt Thần Tiễn Doanh chết tiệt! Chờ ta mang tin về Vân Trung thành, Nhạc Vô Song thiếu chủ sẽ lột da…”


Lời của hắn chưa kịp dứt thì luồng Tiễn Kình Chân Không đã ập tới sau lưng.


Âm thanh xé gió kinh hoàng của mũi tên sắt mười cân dội thẳng vào màng nhĩ Vương Mãnh, nhanh hơn cả tốc độ suy nghĩ của hắn. Vương Mãnh kinh hoàng định cúi rạp người thấp hơn nữa, nhưng Thuấn Mục Định Tiễn đã khóa chặt gáy hắn từ trước.


“PHẬP!!!”


Mũi tên sắt mười cân đập trúng trực diện vào vành mũ giáp sắt gỉ sét phía sau gáy Vương Mãnh. Sức đâm xuyên khổng lồ của Phá Giáp Kình kết hợp với động năng cực đại xé toạc lớp thép giáp mỏng như xé một tờ giấy ẩm. Mũi tên sắt xuyên thấu qua cổ họng hắn, xé rách khí quản và cột sống cổ trong tích tắc, rồi tiếp tục lao đi găm thẳng sâu ba thước vào vách đá sa thạch phía trước.


“Phụt!!!”


Máu tươi đỏ rực phun trào ra như một vòi rồng từ cổ họng Vương Mãnh, nhuộm đỏ cả bờm ngựa chiến. Đôi mắt hống hách, đầy thịt mỡ của tên đội trưởng tuần binh trợn trừng lên đầy kinh hoàng, hoảng sợ tột độ, rồi nhanh chóng xám xịt lại. Thân hình mập mạp của hắn bị động năng khổng lồ hất văng khỏi yên ngựa chiến, rơi rầm xuống đất cát sa mạc lởm chởm đá hộc, lăn lộn mấy vòng rồi bất động hoàn toàn.


Con chiến mã Tây Vực mất người điều khiển, kinh hoàng hí vang một tiếng dài, lảo đảo ngã quỵ xuống đất cát mịn do lực phản chấn của cú ngã hất văng yên ngựa.


Vương Mãnh đền tội dã tàn. Xác của hắn nằm sấp trên cát bụi Nhạn Môn, máu tươi rỉ ra đầm đìa, hòa cùng tuyết lạnh đóng băng.


Trên đỉnh vách đá cao, Nhạc Hoài Thương đổ gục hoàn toàn xuống bệ xe trượt gỗ đã bị vỡ nát trục xoay. Đôi chân của anh duỗi thẳng đờ vô lực, hoàn toàn mất đi cảm giác xúc giác, lạnh ngắt như băng tuyết sa mạc. Khớp gối chân trái sưng đỏ sưng tấy nặng nề, máu tươi rớm ra đầm đìa qua dải băng gai thô rách nát. Vai phải hoại tử rỉ máu đen liên tục do độc tố Hắc Sa phát tác dữ dội sau khi vận động kéo cung Tam Thạch cực hạn.


Anh nằm ngửa sát đất, đôi mắt trái xước giác mạc nhạt nhòa máu đỏ tươi nhìn lên bầu trời bão cát xám xịt gào rú dã ngoại. Cánh cung Huyền Thiết Trọng Cung khổng lồ trơ trọi nằm bên cạnh anh, sợi dây cung gân ngựa Tây Vực mới bện bị đứt tơi tả dính máu tươi rủ xuống đầy bất lực.


“Thống lĩnh! Người… người đã bắn hạ được hắn rồi!”


Lục Phong khóc nghẹn ngào, cố sức dùng đao sa trường bò trườn xuống lối mòn dốc đá dẫn thẳng về phía xác Vương Mãnh.


Sau một canh giờ bò trườn đầy gian khổ giữa bão cát lạnh giá, Lục Phong cũng tiếp cận được xác chết của tên đội trưởng tuần binh phản quân. Ông dùng đao sa trường rạch rách bao yên ngựa chiến Tây Vực bọc da bò của Vương Mãnh.


Bên trong bao yên ngựa, Lục Phong tìm thấy một cuộn da dê cổ xưa được niêm phong bằng sáp đỏ của Vân Trung Biên Phòng Quân. Ông nhanh chóng mở cuộn da dê ra, đôi mắt đỏ ngầu chợt lóe lên tia sáng kinh hoàng xen lẫn vui mừng tột độ.


“Sơ đồ phòng thủ… Vân Trung thành!” Lục Phong hét lên hướng về phía vách đá cao, giọng nói run rẩy vì xúc động. “Thống lĩnh! Là sơ đồ phòng thủ chi tiết của biệt phủ Vân Trung và hệ thống tháp canh tầm xa! Chúng ta… chúng ta có đường cứu Nhạc Dao rồi!”


Bản đồ phòng thủ biên thành Vân Trung. Chìa khóa sống còn vạch trần âm mưu mưu phản cấu kết ngoại bang của Nhạc thế gia và cứu sống muội muội Nhạc Dao. Phát bắn vĩ đại bằng chân trái của Nhạc Hoài Thương không chỉ kết liễu tên ác ôn Vương Mãnh bịt đầu mối, mà còn mở ra con đường tiến vào Vân Trung đầy tàn phế gian khổ ở Cấp 2.


Thế nhưng, Nhạc Hoài Thương lúc này không còn nghe thấy tiếng hét của Lục Phong nữa.


Tác dụng phụ tàn khốc của lực kéo Tam Thạch Trọng Kình và vết thương hoại tử bả vai phải bộc phát tột cùng dồn ép hệ thần kinh của anh đến giới hạn chịu đựng cơ thể. Đôi mắt sâu hoắm như chim ưng của anh khép chặt lại, ý thức dần chìm vào bóng tối mịt mù lạnh giá của sa mạc Nhạn Môn Quan.


Cậu bé A Bảo quỳ bên cạnh, ôm chặt lấy bả vai trái khỏe mạnh duy nhất của sư phụ, khóc nức nở giữa màn bão cát xám xịt đang dần bao phủ toàn bộ Hẻm núi Tử Vong.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!