Nhạc nềnKengeki

Đôi Mắt Qua Màn Cát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bão cát ở Nhạn Môn Quan đêm nay không chỉ gầm rú, nó như một con dã thú đói mồi bị giam cầm ngàn năm dưới lòng đất cổ, điên cuồng gào thét và cào cấu vào những vách đá dựng đứng. Gió rít qua từng khe hở của ngôi nhà tranh rách nát, mang theo cái lạnh thấu xương tủy của sa mạc đông giá và những hạt cát thô ráp, sắc nhọn găm thẳng vào da thịt.


Trong góc tối tăm của gian nhà tranh, Nhạc Hoài Thương ngồi xếp bằng trên nền đất lạnh lẽo. Vết sẹo hoại tử màu tím đen trên bả vai phải của anh đang co giật liên hồi dưới áp lực của cái lạnh cực đoan. Chất độc Hắc Sa tàn độc từ đoản kiếm của Nhạc Thanh Diệp mười năm trước đang sôi sục trong tủy xương, tỏa ra những luồng khí lạnh buốt dọc theo sống lưng, chạy thẳng xuống đôi chân tàn phế. Mỗi nhịp thở của anh đều nặng nề như đang kéo một tảng đá hộc, lồng ngực phập phồng dồn dập, mồ hôi lạnh túa ra hòa cùng bụi cát bám trên khuôn mặt góc cạnh phong trần.


Anh chậm rãi bưng gáo dừa chứa Nước Giếng Muối Thôn Sa Thảo đắng chát lên, ngửa cổ uống cạn một ngụm lớn. Vị muối chát xộc thẳng lên đại não, kích thích toàn bộ hệ thần kinh đang tê dại, tạm thời đè nén cơn đau buốt xương đang hành hạ. Tay trái khỏe mạnh của anh khẽ miết nhẹ lên vết xước nhỏ rỉ máu đỏ tươi trên cổ – dấu tích từ đầu roi sắt bẩn thỉu của Vương Mãnh ban chiều. Vết thương tuy nhỏ nhưng nhức nhối, như một lời nhắc nhở tàn khốc về sự sỉ nhục mà anh đã phải nhẫn nhục chịu đựng.


“Sáng sớm mai, tên ác ôn đó sẽ dẫn lính đến lục soát.” Giọng Hoài Thương trầm thấp tựa tiếng đá mài dưới lòng giếng cạn.


Anh liếc mắt nhìn xuống gầm giường tre rách nát. Bao tải sắt huyền thiết thô phế liệu nặng mười lăm cân nằm im lìm trong bóng tối. Tiếng kêu đanh thép của những khối quặng thô khi bị Vương Mãnh đạp chân ban chiều vẫn còn vang vọng bên tai anh đầy nguy hiểm. Đây là huyết mạch, là nền móng duy nhất để anh đúc nên những mũi tên sắt nặng mười cân Thập Cân Thiết Tiễn sau này. Nếu để mất bao sắt này vào tay phản quân Vân Trung, không chỉ lời thề phục thù của anh tiêu tan, mà mạng sống của Lý nương và cả thôn Sa Thảo này cũng sẽ bị treo trên cổng thành huyện nha.


Anh không thể chờ đến sáng mai. Anh phải di dời đống sắt này ngay trong đêm tối bão cát cực đoan.


“Uỳnh!”


Một tiếng sấm khô nổ vang giữa màn cát vàng xám xịt ngoài cửa. Hoài Thương dùng tay trái bám chặt vào thành giường gỗ sứt sẹo, khó khăn lết bàn chân trái quấn băng vải đen dày xuống đất. Khớp gối chân trái của anh sưng tấy nhẹ do gồng lực đứng tấn Thối Thể Đạp Địa Pháp ban chiều, mỗi bước di chuyển đều là một sự tra tấn thể xác thực thể. Anh cúi người, dùng tay trái khỏe mạnh lôi bao tải sắt huyền thiết thô ra khỏi gầm giường. Trọng lượng mười lăm cân của quặng sắt thô gỉ sét đè nặng lên cánh tay trái dẻo dai, kéo căng các thớ cơ vai trái nổi lên cuồn cuộn.


Anh khoác lên mình chiếc Áo Choàng Bão Cát Xám rách nát dệt bằng sợi gai thô, che phủ hoàn toàn bả vai phải khô héo dị dạng. Khi anh vừa kéo bao tải sắt bước ra hiên nhà, một bóng đen nhỏ bé đã lủi nhanh qua khe cửa tre xộc xệch, nấp sát vào vách đất.


“Sư phụ... là con, A Bảo đây.”


Cậu bé mồ côi mười hai tuổi gầy gò, nước da đen nhẻm vì nắng gió sa mạc hiện ra dưới ánh sáng mờ ảo của bão cát. Lưng cậu đeo một chiếc giỏ tre cũ kỹ bọc da thú, hông quấn chặt sợi dây thừng to bản. Đôi mắt lanh lợi của cậu bé lấp lánh dưới chiếc mũ vải thô sùm sụp, tay trái nắm chặt chiếc ống nhòm bằng đồng rỉ sét nhặt được từ xác binh sĩ.


“Sao con lại ở đây? Ta đã bảo con trốn kỹ trong hầm đá cơ mà?” Hoài Thương nhíu mày, giọng nói mang theo sự nghiêm khắc của kỷ luật quân đội sa trường.


“Con biết sư phụ định di dời đống sắt này.” A Bảo thì thầm, giọng nói run rẩy nhưng kiên định. “Vương Mãnh đã cho tăng cường lính canh quanh Trạm gác số 4. Một mình sư phụ chân tàn phế, lại kéo theo bao tải nặng thế này, làm sao vượt qua được các hẻm đá hẹp? Con nhỏ người, am hiểu các ngách cát lún, con có thể dẫn đường và xách bớt sắt phế liệu cho sư phụ.”


Hoài Thương im lặng nhìn đứa học trò duy nhất của mình. Sự trung thành và nhanh nhẹn của cậu bé mồ côi này là mỏ neo nhân tính duy nhất giữ cho anh không hóa điên trong những năm tháng tàn phế dưới đáy vực sâu. Anh biết A Bảo nói đúng. Đôi chân tàn tật của anh di chuyển quá chậm chạp trên địa hình cát lún Nhạn Môn Quan, nếu không có người cảnh giới đo đạc khoảng cách tầm xa, anh rất dễ bị các toán tuần tra đêm của phản quân Vân Trung bao vây.


“Chia ra.” Hoài Thương trầm giọng, dùng tay trái bốc năm cân sắt huyền thiết thô bỏ vào giỏ tre của A Bảo. “Nặng lắm đấy. Có chịu nổi không?”


“Con chịu được!” A Bảo nghiến răng gồng vai, chiếc giỏ tre trĩu nặng xuống nhưng cậu bé không hề kêu ca một tiếng.


“Đi sát sau lưng ta. Lắng nghe tiếng gió. Nếu ta ra hiệu nằm xuống, tuyệt đối không được cử động hay phát ra tiếng động.” Hoài Thương dặn dò, tay trái vác mười cân sắt huyền thiết còn lại lên vai trái khỏe mạnh, chân khập khễnh bước thẳng vào màn bão cát mịt mù ngoài cửa.


Bão cát Nhạn Môn Quan lập tức nuốt chửng hai bóng người đơn độc.


Gió cát gào thét điên cuồng, quất thẳng vào mặt họ những hạt cát sắc như mảnh sứ vỡ. Tầm nhìn lúc này bị rút ngắn xuống chưa đầy năm bước chân. Không khí đậm đặc mùi bụi đất khô khốc và vị mặn chát của muối sa mạc. Hoài Thương lết từng bước chân nặng nề, gót chân trái bấm sâu xuống đất cát mịn để giữ thăng bằng dưới sức nặng của bao tải sắt. Vết thương hoại tử vai phải bị gió lạnh kích phát, đau buốt đến tận xương tủy, nhưng anh vẫn cắn chặt môi, giữ cho nhịp thở đồng bộ với tiếng gió rít sa mạc theo Sa Trường Tức Sàng Pháp.


Để vượt qua ngả đường dẫn tới chợ ngựa biên thùy – nơi cựu phó tướng Lục Phong đang ẩn danh chăn ngựa – họ bắt buộc phải đi qua rìa thung lũng đá hẹp chịu sự kiểm soát của Trạm gác số 4. Đây là huyết mạch phòng thủ của phản quân Vân Trung do Vương Mãnh trực tiếp cai quản, với hệ thống tháp canh đá kiên cố tầm xa có thể bắn hạ bất kỳ kẻ nào di chuyển trong đêm giới nghiêm.


Khi họ tiếp cận hẻm đá hẹp cách trạm gác khoảng hai trăm bước chân, bão cát đột ngột giật mạnh thành một luồng lốc xoáy khổng lồ, cuốn theo những vệt cát xám tro bay mịt mù che khuất hoàn toàn ánh sáng mờ nhạt của trăng sao.


Hoài Thương khựng lại. Đôi mắt sâu hoắm của anh khẽ nheo lại dưới vành mũ vải rách. Anh vận tập trung toàn bộ tinh thần lực vào hai nhãn cầu, điều tiết tiêu cự thích nghi với màn cát mờ mịt xung quanh.


Năng lực đặc thù bẩm sinh của dòng họ Nhạc biên phòng quân – Thấu Sa Nhãn – chính thức kích hoạt.


Trong nhãn giới của Hoài Thương, màn cát xám tro cuồn cuộn bỗng chốc trở nên chậm chạp và trong suốt hơn. Anh có thể nhìn rõ quỹ đạo chuyển động của từng hạt cát thô đang va đập vào vách đá. Và ở khoảng cách trăm bước chân trực diện phía trước, xuyên qua màn bão cát dày đặc, anh phát hiện năm bóng đen mờ ảo đang di chuyển trên lưng ngựa chiến hạng nặng.


Toán tuần tra đêm của Vương Mãnh.


Chúng mặc giáp sắt gỉ sét đen sẫm, tay cầm thiết thương dài, cưỡi trên những con ngựa chiến sa mạc dẻo dai đang bước đi chậm rãi dọc theo khe đá hẹp. Vương Mãnh dẫn đầu, chiếc roi sắt dài gác ngang yên ngựa, đôi mắt ti hí của gã láo liên nhìn quanh vách đá đầy cảnh giác.


“Nằm xuống! Sát vách đá!” Hoài Thương trầm giọng ra lệnh, tay trái nhanh như chớp ấn mạnh gáy A Bảo xuống lòng cát mịn sát rìa một tảng đá hộc nhô ra.


Cậu bé A Bảo hoảng sợ tột độ khi nghe tiếng móng ngựa chiến xé gió rít vang vọng từ xa dội về qua vách đá. Đứa trẻ mười hai tuổi chưa từng đối mặt với sát khí sa trường thực tế, toàn thân run rẩy bần bật, gót chân lóng ngóng định bước giật lùi để bỏ chạy vào bóng tối hẻm đá phía sau.


“Không được động đậy!” Hoài Thương nghiến răng gầm khẽ, cánh tay trái dẻo dai như gọng kìm thép khóa chặt bả vai của A Bảo, ghì chặt thân hình nhỏ bé của cậu bé dẹt sát xuống nền cát lạnh buốt. Anh khoác chiếc Áo Choàng Bão Cát Xám phủ kín lên người cả hai và bao tải sắt huyền thiết thô phế liệu, hòa lẫn hoàn toàn màu sắc cơ thể vào bọc cát xám tro tự nhiên của sa mạc Nhạn Môn.


“Cộc... Cộc... Cộc...”


Tiếng móng ngựa chiến dẫm đạp lên nền đá hộc vang lên trầm đục, nặng nề, mỗi lúc một gần hơn. Sức nặng của những con ngựa chiến hạng nặng bọc giáp sắt làm rung chuyển nhẹ mặt đất cát mịn dưới bụng Hoài Thương.


Toán tuần binh phản quân đi qua sát sạt chỗ ẩn nấp của hai người. Khoảng cách gần đến mức Hoài Thương có thể ngửi thấy mùi mồ hôi ngựa nồng nặc hòa cùng mùi rỉ sắt thép ròng từ giáp sĩ của chúng. Một chiếc móng ngựa chiến nặng nề dẫm sạt ngay rìa tảng đá che giấu họ chỉ cách đầu A Bảo chưa đầy hai gang tay, bắn ra những hạt cát thô đập thẳng vào mắt và má cậu bé.


A Bảo kinh hoàng nín thở, hai tay run rẩy siết chặt lấy chiếc ống nhòm bằng đồng rỉ sét đeo trước ngực. Nhưng trong cơn hoảng loạn tột độ, ngón tay nhỏ bé của cậu vô tình tuột khỏi quai đeo da bò đã mục nát.


Chiếc ống nhòm đồng rỉ sét tuột xuống, hướng thẳng về phía hốc đá hộc sắc nhọn phía dưới.


Nếu chiếc ống nhòm bằng đồng va chạm vào đá cứng, tiếng kêu kim loại vang dội chắc chắn sẽ xé toạc tiếng gió rít sa mạc, phơi bày hành tung của họ trước năm mũi thiết thương sắc bén của tuần binh.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Hoài Thương không thể dùng tay phải tàn phế, tay trái của anh lại đang bận ghì chặt bả vai A Bảo để giữ cậu bé không vùng chạy. Bằng một phản xạ cơ học sa trường cực kỳ chính xác, anh lập tức duỗi thẳng chân trái tàn tật quấn băng vải gai thô ra phía trước, dùng mu bàn chân trái hứng trọn chiếc ống nhòm đồng rỉ sét ngay trước khi nó kịp chạm vào bề mặt đá hộc.


“Bụp.”


Một tiếng động trầm đục, cực nhỏ vang lên, hoàn toàn bị tiếng gió rít gào rú dữ dội của bão cát sa mạc át đi không một dấu vết.


Tuy nhiên, cú duỗi chân trái đột ngột dưới sức nặng của bao tải sắt mười cân đè trên vai trái đã làm chấn động mạnh đến khớp gối chân trái đang bị sưng tấy nhẹ của anh. Một cơn đau co rút cơ đùi trái dữ dội bộc phát, khiến toàn thân Hoài Thương run lên bần bật.


Cùng lúc đó, luồng bão cát cực đoan thổi ngược chiều hẻm đá đã cuốn theo một vốc cát thô sắc nhọn dội thẳng vào hốc mắt đang giãn nở cực hạn của Thấu Sa Nhãn. Cát bụi lọt vào mắt cứa rách giác mạc nhạy bén, khiến nhãn cầu của anh bỏng rát như bị nung lửa, nước mắt hòa cùng máu tươi rớm đỏ khẽ rỉ ra bên khóe mắt sâu hoắm.


Chưa dừng lại ở đó, gió lạnh rít mạnh đã luồn lách qua lớp áo choàng rách, thổi thốc những hạt cát mịn găm thẳng vào vết sẹo hoại tử hở miệng trên bả vai phải khô héo của anh. Độc tố Hắc Sa gặp cát bẩn lập tức phản ứng, gây ra một cơn đau buốt nhói, nóng ran như có hàng ngàn con kiến lửa đang điên cuồng cắn xé tủy xương vai phải của anh.


Nỗi đau thể xác tột cùng ập đến từ ba phía: mắt bỏng rát rớm máu, khớp gối chân trái co rút giật cơ dữ dội, và bả vai phải hoại tử rỉ máu đen liên tục.


Hoài Thương cắn chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi, hai nhãn cầu đỏ ngầu trợn trừng dưới màn cát xám. Anh không rên rỉ một tiếng, nín thở hoàn toàn theo Sa Trường Tức Sàng Pháp, dùng thính giác nhạy bén Địa Chấn Thính lắng nghe từng nhịp chuyển động của tiếng bước chân ngựa chiến để xác định khoảng cách của truy binh.


“Cộc... cộc... cộc...”


Tiếng móng ngựa của Vương Mãnh chậm rãi xa dần dọc theo khe đá hẹp, rồi hoàn toàn biến mất sau khúc cua dẫn về phía tháp canh Trạm gác số 4.


Sau khi chắc chắn toán tuần binh đã đi khuất hẳn tầm thính giác, Hoài Thương mới lỏng tay trái ra khỏi gáy A Bảo. Anh ngửa mặt lên trời bão cát, hít thở dồn dập những luồng khí lạnh buốt để làm dịu đi cơn nóng ran trong lồng ngực. Nước mắt máu rớm đỏ khẽ chảy dài trên gò má phong trần dính đầy bụi cát xám tro.


“Sư phụ... mắt của người... máu...” A Bảo hốt hoảng khi thấy vệt máu đỏ tươi bên khóe mắt Hoài Thương, vội vàng rút dải vải gai thô định lau cho anh.


“Không sao. Cát bụi lọt vào thôi.” Hoài Thương trầm giọng gạt tay cậu bé ra, dùng tay trái khỏe mạnh nhấc bao tải sắt huyền thiết lên vai trái. “Đi mau. Vương Mãnh sẽ sớm nhận ra có dấu vết lạ trên cát khi bão tan bớt.”


Họ tiếp tục di chuyển dọc theo các ngách đá hẹp hiểm trở, lẩn tránh hoàn toàn tầm kiểm soát của tháp canh đá. Sau hơn một canh giờ vật lộn dã ngoại đầy gian khổ, đôi chân tàn phế của Hoài Thương gần như đã mất hoàn toàn cảm giác xúc giác do lạnh giá và đau đớn, họ mới tiếp cận được rìa huyện thành Nhạn Môn – nơi có Chợ ngựa biên thùy sầm uất nhưng hỗn loạn.


Chợ ngựa biên thùy ban đêm vẫn thoang thoảng mùi phân ngựa nồng nặc, mùi cỏ khô ẩm ướt và tiếng hí trầm đục của bầy ngựa chiến sa mạc đang đứng tránh bão dưới những mái che bằng da thú thô ráp.


Họ lách nhanh qua những dãy chuồng ngựa tối tăm, tiến về phía góc sâu nhất của chợ ngựa, nơi có một cựu binh gầy gò phong trần đang lầm lũi dùng xẻng hốt phân ngựa dưới ánh đèn dầu tù mù.


Cựu phó tướng Thần Tiễn Doanh – Lục Phong.


Gã trung niên khoác trên mình chiếc áo khoác da cừu hôi hám dính đầy lông ngựa, râu tóc rối bù xơ xác, chân đi khập khiễng giả tạo để che mắt tai mắt của phản quân. Tay phải gã cầm chiếc roi chăn ngựa bằng da trâu dài cũ kỹ, ánh mắt sắc sảo luôn đảo liên tục đầy cảnh giác xung quanh.


Nhìn thấy bóng Hoài Thương khập khễnh vác bao tải sắt bước vào chuồng ngựa, Lục Phong lập tức dừng xẻng, nhanh như cắt lách người ra cửa chuồng ngựa cảnh giới tầm xa dã ngoại. Sau khi chắc chắn không có tai mắt bám đuôi, gã mới đóng chặt cửa gỗ sứt sẹo lại.


“Thống lĩnh! Người lại tự mình mang vác vật nặng thế này sao?” Lục Phong hốt hoảng đỡ lấy bao tải sắt huyền thiết thô từ vai trái Hoài Thương, đặt nhẹ xuống đống rơm khô góc chuồng ngựa. Tiếng kêu đanh thép trầm đục của quặng thô khẽ vang lên.


“Ta không sao.” Hoài Thương quỵ gối ngồi xuống đống rơm khô, tay trái không ngừng xoa bóp khớp gối chân trái đang bị co rút cứng đờ. “Vương Mãnh đã phát hiện ra bao sắt này dưới gầm giường của ta ban chiều. Sáng mai hắn sẽ dẫn lính đến lục soát triệt để thôn Sa Thảo. Ta bắt buộc phải di dời nó đến mật thất miếu hoang Sơn Thần đêm nay.”


“Tên khốn Vương Mãnh đó... hắn ngày càng hống hách bóc lột dân nghèo dã man.” Lục Phong nghiến răng uất hận, bàn tay đầy chai sạn siết chặt cán xẻng sắt. “Nếu không vì đại cục, ta đã dùng thương sắt đâm xuyên họng hắn từ lâu rồi.”


Lục Phong cúi xuống nhìn khuôn mặt rớm máu đỏ tươi bên khóe mắt và vết thương bả vai phải đang rỉ máu đen thấm qua áo xám của Hoài Thương, thở dài đầy u uất: “Độc tố Hắc Sa lại phát tác rồi phải không? Người dùng đôi chân tàn phế này gồng lực đứng tấn quá mức chịu đựng rồi. Thần y Quách Dược Sư đã dặn không được vận động mạnh cơ gối chân trái trước khi gân cốt chân hoàn toàn hồi phục cơ mà?”


“Nếu ta không gồng lực đứng tấn để giữ thăng bằng, chiếc ống nhòm đồng của A Bảo đã rơi xuống đá hộc làm lộ hành tung trước năm tuần binh phản quân.” Hoài Thương lầm lì đáp, giọng nói không một tia dao động cảm xúc sợ hãi. “Lục Phong, tình hình quân nhu của phản quân Vân Trung thế nào rồi? Có biến động gì mới không?”


Sắc mặt Lục Phong lập tức trở nên vô cùng nghiêm trọng. Gã cúi người xuống sát tai Hoài Thương, thì thầm giọng nói đầy u ám:


“Thống lĩnh... ta vừa thu thập được một tin tình báo mật vô cùng chấn động từ mật thư của chấp sự Nhạc Hải.”


Hoài Thương nheo mắt lạnh sắc: “Tin gì?”


“Gia chủ Nhạc Kính Thiên ở Trung Nguyên vừa gửi mật lệnh tối cao lên biên giới.” Lục Phong siết chặt roi da ngựa chiến, giọng run lên vì phẫn nộ tột cùng. “Nhạc thế gia đang chuẩn bị niêm phong toàn bộ Hầm mỏ huyền thiết cũ bỏ hoang từ ngày kia. Chúng sẽ điều động một đội ngũ thợ rèn lò nung nhiệt độ cao của phản quân tiến vào lòng mỏ ngầm để tìm kiếm và tịch thu cánh cung Huyền Thiết Trọng Cung nặng trăm cân của tổ sư Nhạc Trấn Nam!”


“Cái gì?” A Bảo đứng cạnh giếng rơm kinh ngạc thốt lên, vội bị Lục Phong bịt miệng chặn lại.


Lòng Hoài Thương chấn động mạnh. Đôi mắt sâu hoắm của anh lóe lên tia sáng lạnh lẽo như băng tuyết Nhạn Môn Quan.


Huyền Thiết Trọng Cung – cánh cung thần thoại nặng trăm cân đúc bằng sắt huyền thiết siêu cứng của tổ phụ Nhạc Trấn Nam chế tạo mười năm trước – hiện đang được chôn giấu dưới lớp đá sụp đổ của hầm mỏ cũ để tránh rơi vào tay kẻ phản bội thế gia chi thứ. Đó là thần binh sa trường cốt lõi, là bệ phóng duy nhất chịu được lực kéo căng Tam Thạch Trọng Kình của đôi chân anh để bắn ra những mũi tên sắt nặng mười cân xuyên phá mọi lớp giáp thép kỵ binh.


“Nhạc thế gia muốn tịch thu Trọng Cung để làm gì?” Hoài Thương trầm giọng hỏi, sát khí vô hình khẽ bộc phát làm bầy ngựa chiến trong chuồng khẽ hí lên lo sợ.


“Chúng muốn nấu chảy cánh cung huyền thoại của tổ phụ người!” Lục Phong nghiến răng, mắt đỏ ngầu u uất. “Nhạc Kính Thiên muốn xóa sạch hoàn toàn mọi vết tích vinh quang cũ của Thần Tiễn Doanh biên phòng quân chính tông, đồng thời dùng số sắt huyền thiết tinh chất trăm cân đó để rèn đúc hàng ngàn thanh kiếm cổ và binh khí lậu thế gia, dọn đường cho phản tướng Nhạc thế gia Trung Nguyên mưu phản soán ngôi hoàng đế!”


Câu nói của Lục Phong như một mồi lửa châm ngòi cho ngọn lửa hận thù tột cùng đang đè nén sâu trong tâm can Nhạc Hoài Thương.


Chính Nhạc thế gia chi thứ Trung Nguyên đã cắt đứt lương thảo sa trường mười năm trước, đẩy cha ruột Nhạc Thiên Sơn và đệ đệ Nhạc Hoài Anh vào con đường chết đói dã tàn dã ngoại. Chính chúng đã bẻ gãy bả vai phải của anh để phế bỏ võ công tiễn đạo chính tông, tịch thu toàn bộ gia sản trục xuất ba mẹ con anh ra sa mạc hoang vu đói khát bão cát.


Giờ đây, chúng lại muốn nấu chảy cánh cung của tổ phụ anh – di vật cuối cùng mang theo vinh quang và nợ máu của vạn chiến hữu Thần Tiễn Doanh đã khuất.


“Chúng dám...” Tay trái Hoài Thương nắm chặt thành quyền, lực siết mạnh đến mức các khớp xương kêu răng rắc giòn giã tàn nhẫn.


“Thời gian không còn nhiều, thưa Thống lĩnh.” Lục Phong lo lắng nhìn đôi chân tàn phế đi lại khập khiễng của Hoài Thương. “Chỉ còn chưa đầy hai ngày trước khi lối vào hầm mỏ cũ bị phản quân Nhạc gia niêm phong và phá hủy hoàn toàn lối vào ngầm bằng thuốc nổ. Nếu chúng ta không hành động cướp lại Trọng Cung ngay lập tức... thần binh sa trường sẽ vĩnh viễn biến thành tro bụi sắt vụn dưới lò nung thế gia.”


Hoài Thương chậm rãi nhắm mắt lại.


Trong bóng tối của tâm cảnh tĩnh lặng, anh nghe thấy tiếng gió rít sa mạc Nhạn Môn Quan gào rú dữ dội ngoài kia, tiếng roi sắt bạo tàn của Vương Mãnh quất vào lưng dân nghèo, và tiếng khóc than oan uổng của các chiến hữu cũ dưới nghĩa địa hoang dã.


Bả vai phải của anh vẫn hoại tử đau nhức, đôi chân của anh vẫn tàn tật khập khiễng rách da rớm máu, bao tải sắt huyền thiết thô phế liệu vừa di dời vẫn chưa kịp đúc thành tên sắt mười cân.


Nhưng anh không thể lùi bước nữa.


“Lục Phong, liên lạc với cựu phu mỏ Thạch Đầu ngay trong đêm nay.” Hoài Thương mở mắt ra, đôi mắt sâu hoắm lóe lên tia sáng lạnh sắc như chim ưng sa mạc khóa chặt mục tiêu tầm xa.


“Bảo lão chuẩn bị sẵn sơ đồ mật đạo hầm mỏ ngầm cũ không có lính canh. Đêm mai, ta và con sẽ đột nhập vào lòng đất cướp lại Huyền Thiết Trọng Cung trước khi lò nung thế gia châm lửa.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!