Nhạc nềnKengeki

Cầu Vồng Phá Giáp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng móng sắt của đại chiến mã dẫm lên đống đá hộc lởm chởm vang lên dồn dập, kéo theo tiếng kim loại va chạm khô khốc rợn người.


Dưới lòng hẻm núi Tử Vong, khói bụi từ vụ lở núi kinh hoàng vừa rồi còn chưa kịp lắng xuống thì một sát cơ mới, lạnh lẽo và kiên cố hơn, đã bắt đầu áp sát. Thiết Giáp Nhân—thống lĩnh kỵ binh nặng của phản quân Vân Trung—vẫn sống sót một cách thần kỳ sau khi mảng vách đá sa thạch đổ sụp. Bộ giáp sắt dày ba lớp bọc kín thân hình hộ pháp của hắn chằng chịt những vết chém và móp méo do đá tảng va đập, máu tươi đỏ rực rỉ ra từ khe hở mũ giáp bẹp rúm, nhưng thanh đại thương sắt đúc nguyên khối nặng bốn mươi cân trong tay hắn vẫn chỉ thẳng lên đỉnh vách đá cao.


“Toàn quân nghe lệnh! Dựng khiên thép phối hợp! Càn quét vách đá!”


Tiếng gầm rú ồm ồm của Thiết Giáp Nhân vang vọng qua lớp mũ giáp sắt. Ngay lập tức, mười lăm tên kỵ binh nặng còn sống sót lảo đảo đứng dậy từ đống đổ nát. Chúng không còn ngựa chiến, nhưng kỷ luật sa trường tàn độc của phản quân Vân Trung buộc chúng phải hành động như một cỗ máy. Mười lăm tấm khiên thép dày khảm bạc, mỗi tấm nặng ba mươi cân, nhanh chóng được dựng lên, đắp chồng lên nhau khít khao như những chiếc vảy rùa khổng lồ.


Thế trận khiên thương phối hợp hoàn chỉnh được thiết lập, bít kín toàn bộ ngả đường bắn thẳng trực diện từ trên vách đá cao xuống. Chúng chậm rãi, từng bước một, nện những đôi ủng sắt nặng nề lên lối mòn dốc đá dựng đứng dẫn thẳng về phía ngắm bắn của Nhạc Hoài Thương.


Trên đỉnh vách đá, Nhạc Hoài Thương nằm ngửa sát đất cát ẩm ướt, lồng ngực phập phồng dữ dội. Khớp gối chân trái của anh bị rạn xương nghiêm trọng sau phát bắn Tam Thạch Trọng Kình trước đó, đau nhức buốt nhói dội thẳng lên đại não. Dải băng gai thô Nhạn Môn quấn quanh bắp chân đã rách nát hoàn toàn, máu tươi rớm ra đầm đìa, hòa cùng cát bụi xám xịt. Vai phải hoại tử rỉ máu đen liên tục do độc tố Hắc Sa phát tác dưới cái lạnh thấu xương của sa mạc.


Nhưng điều tồi tệ nhất là sợi dây cung bện gân ngựa cũ của cánh cung Huyền Thiết Trọng Cung đã bị đứt phựt làm đôi. Hai đầu dây tơi tả rủ xuống đầy bất lực trên khung sắt đen bóng nặng trăm cân.


“A Bảo! Dây cung dự phòng!”


Giọng Lục Phong khàn đặc xé rách màn bão cát. Ông gục bên một tảng đá, tay trái ôm chặt lồng ngực đang hộc máu tươi do cú va chạm thương sắt trước đó, tay phải cố sức giương cánh cung gỗ thông thường của mình lên.


“Vút! Vút! Vút!”


Ba mũi tên tre nhẹ hẫng phóng đi, găm thẳng vào thế trận khiên thép của địch. Nhưng “Keng! Keng! Keng!”, những mũi tên thường chạm vào thép dày liền gạt nảy ra, gãy đôi vô hại. Thế trận khiên rùa của Thiết Giáp Nhân không hề lung lay, chúng vẫn lầm lì tiến lên, khoảng cách đến đỉnh vách đá chỉ còn chưa đầy một trăm bước chân.


Cậu bé A Bảo run rẩy quỳ bên cạnh Hoài Thương. Khuôn mặt đen nhẻm của đứa trẻ mười hai tuổi tái nhợt vì lạnh và sợ hãi, nhưng đôi bàn tay nhỏ nhắn của cậu vẫn nhanh nhẹn lục lọi trong giỏ tre, lôi ra cuộn dây gân ngựa chiến Tây Vực cũ bện tạm.


“Sư phụ! Con có dây mới rồi! Nhưng ròng rọc cơ khí bị kẹt cát đá!” A Bảo khóc nghẹn ngào, cố sức dùng ngón tay cào cấu những hạt cát thô ráp đang bám chặt vào các bánh răng của hệ ròng rọc trợ lực gót chân.


“Đưa đây cho ta!” Lục Phong bò tới, dùng hàm răng rỉ máu cắn chặt một đầu dây gân ngựa, tay trái khỏe mạnh giữ chặt khung sắt lạnh ngắt của Trọng Cung, dùng hết sức tàn của ngoại công nhất lưu để giúp A Bảo gá dây vào hệ thống ròng rọc cơ khí.


Tiếng móng ủng sắt của phản quân nện xuống đá hộc ngày càng gần. Thiết Giáp Nhân cười sằng sặc, giọng cười rợn người phát ra sau lớp giáp thép:


“Lũ tàn tốt Thần Tiễn Doanh! Cung tre của các ngươi chỉ để gãi ngứa cho giáp thép của ta thôi! Chờ ta bước lên đỉnh vách đá, ta sẽ nghiền nát đầu gã què bắn cung bằng chân kia!”


Nhạc Hoài Thương nhắm chặt hai mắt lại. Trong bóng tối của tâm cảnh, anh không hề nghe thấy tiếng đe dọa của kẻ thù. Anh đang vận dụng thính giác cực hạn Thính Phong Nhãn để tính toán.


Thế trận khiên rùa của Thiết Giáp Nhân được thiết lập với góc nghiêng bốn mươi lăm độ hướng ra ngoài. Đây là thế trận phòng thủ sa trường hoàn hảo chống lại các phát bắn thẳng tầm xa. Nếu anh bắn thẳng trực diện, dù mũi tên sắt nặng mười cân Thập Cân Thiết Tiễn có mang theo Phá Giáp Kình cực đại, lực cản từ góc nghiêng của khiên thép cũng sẽ làm mũi tên bị gạt nảy sang bên vách đá, hoàn toàn mất đi hiệu quả sát thương đâm xuyên.


“Không thể bắn thẳng trực diện.” Hoài Thương thầm suy luận trong đầu. “Khiên thép của chúng bít kín mọi ngả đường nằm ngang. Nhưng đỉnh đầu của chúng—nơi các tấm khiên giao nhau theo chiều ngang—chính là điểm mù chịu lực yếu nhất. Ta phải bắn từ trên cao dội thẳng xuống.”


Anh mở mắt trái đang bị xước giác mạc rớm máu đỏ tươi.


“Trọng Lực Tiễn Pháp.”


Đó là quy tắc bắn mượn lực tự nhiên của tổ sư Thần Tiễn Doanh Nhạc Trấn Nam. Bằng cách phóng mũi tên sắt nặng mười cân lên trời cao với một góc sáu mươi độ, mũi tên sẽ vạch một đường cầu vồng khổng lồ. Khi đạt đến đỉnh điểm, động năng bay thẳng sẽ triệt tiêu, và mũi tên sẽ mượn trọng lực rơi tự do cực đại của trái đất để lao thẳng đứng xuống với gia tốc kinh hoàng. Sức nặng mười cân của sắt huyền thiết kết hợp với gia tốc rơi tự do sẽ tạo ra một lực phá hủy cơ học tuyệt đối, đập tan mọi lớp khiên thép từ góc chín mươi độ.


“Xong rồi! Sư phụ!” A Bảo hét lên, tay cậu bé rách da rỉ máu tươi nhưng đã gá thành công sợi dây gân ngựa mới vào ròng rọc.


Hoài Thương không chậm trễ một tích tắc. Anh nằm ngửa sát đất cát ẩm ướt, hai chân đạp mạnh vào bệ đỡ cung gỗ sồi bọc thép. Anh vận dụng kỹ thuật Thiết Cốt Khóa Đau, tự bẻ khớp gối chân trái của mình.


“Rắc!”


Tiếng xương khớp gãy giòn giã dội ngược lên lồng ngực. Cơn đau buốt nhói tột cùng khiến khóe môi anh rỉ máu tươi, nhưng đôi chân tàn phế của anh lúc này đã cứng đờ ra như hai thanh sắt đúc, khóa chặt vào Đai Ròng Rọc Gót Chân cải tiến. Anh dùng bàn tay trái khỏe mạnh duy nhất rút mũi tên sắt Thập Cân Thiết Tiễn cuối cùng từ giỏ tre của A Bảo, đặt đuôi tên vào dây cung mới bện.


Anh giương cánh cung huyền thiết hướng thẳng lên trời cao một góc sáu mươi độ.


“Sư phụ! Gió xoáy đông bắc đang giật mạnh tầm cao!” A Bảo áp tai sát đất cát, huýt lên một tiếng sáo ngắn truyền tin hiệu đo gió.


Hoài Thương vận dụng Sa Trường Tức Sàng Pháp, nín thở hoàn toàn. Anh lắng nghe tiếng gió rít gào rú qua rãnh xoắn ốc của mũi tên sắt mười cân. Gió xoáy đông bắc giật mạnh… giật mạnh… rồi đột ngột lặng đi trong vòng nửa tích tắc.


“Buông!”


Ngón chân trái của Nhạc Hoài Thương buông lực nhả dây cung.


“BÙM!”


Một tiếng nổ cơ học kinh hoàng rúng động cả hẻm núi Tử Vong. Luồng phản lực tàn bạo từ cánh cung huyền thiết trăm cân phóng ra hất văng bệ đỡ xe trượt gỗ hỏng của Hoài Thương lệch sang một bên, khớp hông của anh bị giãn đau nhức dữ dội như muốn nứt toạc. Sợi dây gân ngựa mới bện rít lên một tiếng xé gió chói tai.


Mũi tên sắt nặng mười cân Thập Cân Thiết Tiễn xé toạc màn cát xám mịt mù, lao vút thẳng lên trời cao theo một góc nghiêng hoàn mỹ. Nó bay cao, cao mãi, biến mất hoàn toàn vào đám mây bụi đá xám xịt trên đỉnh hẻm núi.


Thiết Giáp Nhân đang tiến lên bỗng khựng lại. Qua khe hở của mũ giáp sắt bẹp rúm, hắn nghe thấy một tiếng rít kỳ lạ dội xuống từ trên đỉnh đầu. Đó không phải là tiếng gió rít ngang, mà là tiếng xé gió rợn người của một vật thể cực nặng đang lao thẳng đứng xuống.


“Tránh ra!” Thiết Giáp Nhân hét lên kinh hoàng, nhưng thế trận khiên rùa cồng kềnh đã khóa chặt đường lui của chúng.


Từ trên trời cao, mũi tên sắt mười cân mang theo chiêu thức Cầu Vồng Đoạt Mệnh đổ sụp xuống như một tia sét đen ròng. Mượn trọng lực rơi tự do cực đại từ độ cao trăm trượng, động năng của mũi tên sắt lúc này đã đạt đến cảnh giới Phá Giáp Kình tuyệt đối.


“OÀNG!”


Một tiếng nổ kim loại kinh thiên động địa vang lên. Tấm khiên thép dày ba mươi cân bọc bạc trên đỉnh đầu Thiết Giáp Nhân bị mũi tên sắt mười cân đập trúng trực diện góc chín mươi độ. Thép ròng dày ba phân bị xé toạc rách nát như một tờ giấy mỏng dưới sức nặng cơ học khổng lồ.


Mũi tên sắt không hề giảm tốc độ, tiếp tục xuyên thủng lớp mũ giáp sắt ba lớp, cắm ngập vào bả vai và lồng ngực bọc thép của Thiết Giáp Nhân, đóng đinh gã khổng lồ hộ pháp thẳng đứng xuống mặt đất đá hộc của hẻm núi.


“Phụt!”


Máu tươi đỏ rực phun trào ra từ khe hở mũ giáp của Thiết Giáp Nhân, nhuộm đỏ cả tấm khiên thép rách nát. Đôi mắt đỏ ngầu sát khí của tên thủ lĩnh kỵ binh trợn trừng lên đầy kinh hoàng, rồi nhanh chóng xám xịt lại. Thanh đại thương sắt nặng bốn mươi cân tuột khỏi bàn tay bọc thép của hắn, rơi xuống đất cát phát ra tiếng “keng” lạnh lẽo.


Thiết Giáp Nhân tử trận dã tàn, thân hình hộ pháp bọc thép vẫn bị đóng đinh chặt đứng giữa hẻm núi như một bức tượng sắt rỉ máu.


Thế trận khiên rùa của phản quân Vân Trung sụp đổ hoàn toàn trong chớp mắt. Mười lăm tên kỵ binh nặng còn sống sót kinh hoàng tột độ khi chứng kiến thủ lĩnh vô địch của chúng bị kết liễu bởi một phát bắn từ trời cao. Chúng nhìn bức tượng sắt rỉ máu của Thiết Giáp Nhân, rồi nhìn lên đỉnh vách đá cao mịt mù cát bụi, tinh thần chiến đấu hoàn toàn tan vỡ. Chúng quăng khiên bỏ chạy toán loạn dọc lối ra hẻm núi.


Phía sau thế trận đổ nát, đội trưởng tuần binh Vương Mãnh chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng. Khuôn mặt mập mạp đầy thịt mỡ của hắn cắt không còn một giọt máu. Hắn nhận ra gã què bắn cung huyền thiết bằng chân trên vách đá kia chính là cựu thống lĩnh Thần Tiễn Doanh Nhạc Hoài Thương còn sống sót.


“Nhạc… Nhạc Hoài Thương… Hắn vẫn còn sống…” Vương Mãnh run rẩy lẩm bẩm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên cổ.


Hắn biết rõ nếu tin tức này lọt ra ngoài, Nhạc thế gia ở Trung Nguyên sẽ rúng động. Không dám chần chừ một khắc nào, Vương Mãnh lén lút dắt con ngựa chiến dẻo dai nhất của mình, nhảy lên lưng ngựa rồi điên cuồng thúc roi chạy trốn dọc lối ra hẻm núi hòng báo tin mật cho Nhạc Vô Song điều động vạn quân biên phòng càn quét.


Lục Phong phát hiện ra bóng dáng Vương Mãnh đang chạy trốn tầm xa. Ông cố giương cung bắn theo một phát tên thường, nhưng cánh cung tre quá yếu, mũi tên chỉ bay được trăm bước rồi rơi rụng vô hại xuống cát bụi.


“Thống lĩnh! Vương Mãnh trốn thoát rồi! Hắn đang chạy về hướng biên thành Vân Trung!” Lục Phong hét lên đầy bất lực.


Trên đỉnh vách đá cao, Nhạc Hoài Thương đổ gục xuống đất cát ẩm ướt bên cạnh Huyền Thiết Trọng Cung. Khớp gối chân trái của anh bị rạn xương nghiêm trọng sau cú giật phản lực Tam Thạch, hoàn toàn bại liệt mất đi mọi cảm giác xúc giác. Vết sẹo hoại tử bả vai phải liên tục rỉ ra máu đen tanh nồng thấm đẫm tuyết lạnh sa mạc.


Anh nằm ngửa sát đất, đôi mắt sâu hoắm như chim ưng nhìn theo bóng dáng Vương Mãnh đang biến mất dần vào màn bão cát xám xịt phía chân trời Vân Trung.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!