Nhạc nềnKengeki

Thần Tiễn Chấn Địa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít xé gió của dây cung huyền thiết buông ra rúng động cả hẻm núi đá sa thạch.


Đó không phải là âm thanh thanh mảnh của những cánh cung tre trúc thông thường, mà là một tiếng “bùm” trầm đục, xé toạc không khí như tiếng sấm sét mùa đông nổ ra giữa lòng hẻm núi Tử Vong. Lực đàn hồi từ cánh cung Huyền Thiết Trọng Cung nặng trăm cân phóng ra một luồng phản lực tàn bạo dội ngược thẳng vào cơ thể Nhạc Hoài Thương.


“Rắc!”


Một tiếng động khô khốc vang lên từ khớp gối chân trái của anh. Dù đã có bộ Đai Ròng Rọc Gót Chân cố định bệ đỡ bọc thép xuống khe đá chịu lực, toàn bộ bắp chân trái của Hoài Thương vẫn run lên bần bật. Cú giật cơ học tàn bạo của dây cung bện tạm từ gân ngựa cũ có nút thắt thô kịch đã xé toạc lớp dải băng gai thô Nhạn Môn mới quấn. Máu tươi đỏ rực rớm ra, thấm đẫm thớ vải gai, hòa cùng cát bụi xám xịt của sa mạc. Cơn đau buốt nhói dội thẳng lên đại não khiến trán anh nổi đầy gân xanh cuồn cuộn. Vết sẹo hoại tử lồi lõm sậm màu tím đen ở bả vai phải bị phế của anh co rút dữ dội, rỉ ra từng giọt dịch đen tanh nồng dưới lớp áo xám tro rách nát. Vai phải của anh vĩnh viễn buông thõng vô lực, nhưng đôi mắt sâu hoắm như chim ưng của anh vẫn không hề chớp.


Anh nheo mắt trái, vận dụng nhãn lực Thấu Sa Nhãn đến cực hạn để nhìn xuyên qua màn cát bụi mờ mịt dày đặc dưới lòng khe đá.


Mũi tên sắt nặng mười cân Thập Cân Thiết Tiễn đầu tiên đã bay đi. Quỹ đạo của nó xé rách màn sương cát, lao thẳng về phía vách đá sa thạch dựng đứng phía nam—nơi hằn sâu một khe nứt tự nhiên chịu lực chính của cả khối núi đá vôi khổng lồ nằm ngay trên đầu toán kỵ binh nặng Vân Trung.


Thế nhưng, ngay trong tích tắc mũi tên sắt rời dây, một luồng gió xoáy cực đoan đột ngột giật mạnh ngược chiều từ đáy vực hú thổi lên. Luồng gió mang theo hàng vạn hạt cát thô ráp đập thẳng vào thân mũi tên sắt mười cân, tạo ra một lực cản vật lý bất ngờ ngoài dự tính.


“Keng!”


Tiếng kim loại va chạm vào đá hộc vang lên chói tai. Mũi tên sắt nặng mười cân găm lệch khỏi khe nứt chịu lực chính đúng một phân. Nó cắm ngập vào thớ đá vôi cứng rắn bên cạnh, lực chấn động cực lớn chỉ làm nứt vỡ vài mảng đá rìa ngoài. Những khối đá vụn nhỏ cỡ nắm tay rào rào rơi xuống lòng hẻm núi, đập vào những tấm mũ giáp sắt của toán kỵ binh nặng phía dưới, phát ra những tiếng “bộp bộp” vô hại.


Toán kỵ binh nặng Vân Trung đang dồn ứ ở khúc cua hẹp bỗng khựng lại. Thiết Giáp Nhân—thủ lĩnh kỵ binh với bộ giáp sắt dày ba lớp đen ngòm—ngước cặp mắt đỏ ngầu qua khe hở của mũ giáp sắt nhìn lên vách đá cao. Thấy chỉ có đá vụn rơi xuống, hắn lập tức gằn giọng cười tàn ác, tiếng cười ồm ồm phát ra từ lồng ngực bọc thép dày cồng kềnh:


“Ha ha ha! Gã què bắn cung huyền thiết chỉ có thế thôi sao? Hắn bắn trượt rồi! Toàn quân nghe lệnh, giữ vững thế trận khiên thép! Chúng ta sắp dồn được hai tên tàn quân Thần Tiễn Doanh vào ngõ cụt rồi!”


Phía dưới lòng hẻm núi, Lục Phong đang nằm rạp trên lưng con ngựa chiến khập khiễng, lồng ngực ông phập phồng đau đớn, khóe môi vẫn còn dính vệt máu tươi hộc ra do cú va chạm thương sắt trước đó. Ông ngước nhìn lên đỉnh vách đá, gương mặt phong trần hằn sâu vết sẹo lộ rõ vẻ lo âu tột độ. Ông biết rõ Hoài Thương chỉ còn lại đúng một mũi tên sắt Thập Cân Thiết Tiễn cuối cùng trong giỏ tre của A Bảo. Nếu phát bắn thứ hai này tiếp tục thất bại, cả nhóm sẽ bị ba vạn quân của Nhạc Vô Song bao vây và nghiền nát dưới móng ngựa chiến.


Trên đỉnh vách đá cao, cậu bé A Bảo đang nằm rạp sau một bụi cây sậy khô héo để ngụy trang. Gió bão cát thổi mạnh khiến khuôn mặt đen nhẻm của đứa trẻ mười hai tuổi rát buốt, nhưng đôi mắt lanh lợi của cậu vẫn khóa chặt vào hướng di chuyển của kỵ binh địch. Cậu bé nhận ra Sói Xám đang dắt bầy chó săn sa mạc Tây Vực mới len lỏi qua các ngách đá hẹp phía dưới, chỉ còn cách lối mòn dẫn lên đỉnh vách đá chưa đầy năm mươi bước chân.


Không thể chần chừ thêm một khắc nào.


A Bảo áp tai sát đất cát ẩm, lắng nghe nhịp chân ngựa chiến dội về, rồi nhanh chóng đưa hai ngón tay lên miệng. Cậu bé vận dụng quy tắc Tiễn Chỉ Liên Lạc Pháp, huýt lên một tiếng sáo giả giọng chim ưng sa mạc sắc lẹm:


“Chíp… chíp… chíp…”


Tiếng sáo lướt qua tiếng bão cát gào rú, truyền đến tai Nhạc Hoài Thương. Đó là mật mã quân đội cũ của Thần Tiễn Doanh: “Gió xoáy tây bắc đang giảm lực, mục tiêu đang dồn cục tại khúc cua hẹp cách vách đá một trăm tám mươi bước, bầy chó săn sắp áp sát ngách hang.”


Nhạc Hoài Thương nằm ngửa sát đất cát ẩm, nhắm chặt hai mắt lại. Anh không thèm dùng mắt trái đang bị xước giác mạc rớm máu để nhìn nữa. Trong bóng tối của tâm cảnh, anh vận dụng thính giác cực hạn Thính Phong Nhãn để lắng nghe. Tiếng gió rít gào rú qua các khe đá sa thạch, tiếng xích sắt va chạm lách cách vào giáp thép của kỵ binh nặng, tiếng gầm gừ đói khát của bầy chó săn sa mạc của Sói Xám… tất cả những âm thanh đó biến thành những vệt sáng quỹ đạo rõ mồn một trong tâm trí anh.


“Dây cung tạm thời bện gân ngựa cũ đã bị giãn nứt nẻ nghiêm trọng sau phát bắn vừa rồi.” Hoài Thương thầm tính toán trong đầu. “Nút thắt thô kịch ở giữa dây cung sắp tuột hoàn toàn. Ta chỉ còn một cơ hội duy nhất. Phát bắn này bắt buộc phải dùng lực kéo Tam Thạch Trọng Kình tối đa để phá hủy hoàn toàn cấu trúc vách đá chịu lực.”


Anh dùng bàn tay trái khỏe mạnh duy nhất vươn ra sau lưng, rút mũi tên sắt Thập Cân Thiết Tiễn cuối cùng từ giỏ tre của A Bảo. Mũi tên sắt nặng mười cân lạnh buốt, nổi rõ các đường rãnh xé gió xoắn ốc xám đen bóng loáng dọc thân tên. Hoài Thương kẹp chặt đuôi tên vào dây cung huyền thiết bằng các ngón chân trái.


Anh vận dụng kỹ thuật Thiết Cốt Khóa Đau, tự bẻ khớp gối chân trái của mình.


“Rắc!”


Một tiếng xương gãy giòn giã dã tàn vang lên trong cơ thể anh. Khớp gối chân trái của Hoài Thương cứng đờ ra như một thanh sắt đúc cắm sâu xuống đất, khóa chặt toàn bộ bệ đỡ cung gỗ sồi bọc thép vào khe đá chịu lực của vách núi. Cơn đau tột cùng từ khớp gối bị rạn xương và bả vai phải hoại tử rỉ máu đen dội ngược lại, khiến lồng ngực anh thắt chặt, máu tươi rớm ra đầu khóe môi khô nứt. Nhưng tâm cảnh của anh lại tĩnh lặng tuyệt đối như mặt hồ đóng băng vĩnh cửu.


Anh hít sâu một hơi theo Sa Trường Tức Sàng Pháp, đồng bộ hóa nhịp thở của mình với nhịp gió rít gào rú của hẻm núi Tử Vong.


Tay trái anh siết chặt dây cung gân ngựa cũ nứt nẻ. Đôi chân tàn phế của anh gồng lên, đạp căng cánh cung huyền thiết nặng trăm cân ra phía sau.


“Két… két… két…”


Tiếng rít cơ học khô khốc của hệ thống ròng rọc vang lên đầy nguy hiểm. Dây cung bị kéo căng đến mức cực hạn của lực Tam Thạch Trọng Kình—tương đương sức kéo ba trăm sáu mươi cân. Nút thắt thô kịch ở giữa dây cung gân ngựa cũ bị kéo giãn ra, các sợi gân ngựa mỏng bắt đầu đứt gãy từng sợi một, phát ra những tiếng “pựt… pựt” nhỏ nhoi nhưng chết chóc ngay sát bắp chân trái của Hoài Thương. Chỉ cần dây cung đứt trước khi anh nhả lực, phản lực cơ học khổng lồ sẽ giật nát bạt mạng bàn chân và bắp tay trái khỏe mạnh duy nhất của anh.


Nhưng Hoài Thương không hề dao động. Anh lắng nghe tiếng gió rít qua rãnh tên xoắn ốc của mũi tên sắt cuối cùng.


Gió xoáy tây bắc vừa lặng đi nửa tích tắc.


“Buông!”


Ngón chân trái của Nhạc Hoài Thương buông lực nhả dây cung huyền thiết căng cứng.


“BÙM!”


Một luồng tiễn kình chân không khổng lồ bộc phát từ cánh cung huyền thiết. Mũi tên sắt nặng mười cân Thập Cân Thiết Tiễn xé toạc không khí, bay đi với tốc độ kinh hoàng, tạo ra một luồng khí xoáy áp suất thấp hút sạch lá khô và bụi cát xung quanh đường bay của nó. Luồng tiễn kình chân không mạnh đến mức làm bão cát sa mạc xung quanh quỹ đạo bay khẽ dạt ra hai bên tự nhiên.


Mũi tên sắt vạch một vệt ánh sáng xám đen mờ ảo diệu giữa không trung hẻm núi Tử Vong, bay thẳng với động năng cực đại hướng về phía vách đá sa thạch phía nam.


“ẦM!”


Mũi tên sắt mười cân mang theo chiêu thức Chấn Địa Tiễn găm sâu vào đúng tâm điểm nối chịu lực chính của vách đá sa thạch vôi dựng đứng—khe nứt tự nhiên chịu lực kéo dài từ đỉnh xuống đáy vực. Lực phản chấn cơ học khổng lồ của mũi tên sắt nặng mười cân va chạm trực diện vào đá vôi cứng rắn, tạo ra một tiếng nổ kinh thiên động địa rúng động cả hẻm núi.


Những vết nứt nẻ khổng lồ như mạng nhện nhanh chóng lan rộng từ điểm va chạm của mũi tên sắt. Toàn bộ vách đá sa thạch dựng đứng phía nam rên rỉ, rung chuyển dữ dội dưới lực tàn phá cơ học diện rộng Đoạn Mộc Kình.


“Rắc… rắc… RẦM!”


Hàng vạn khối đá tảng khổng lồ, mỗi khối nặng hàng trăm cân, đổ sập xuống từ độ cao hai trăm bước chân. Cả một mảng vách núi đá vôi khổng lồ bị nứt toạc, đổ sụp thẳng xuống lòng hẻm núi Tử Vong hẹp chưa đầy ba thước—nơi toán kỵ binh nặng Vân Trung đang dồn ứ xếp hàng.


“Tránh ra! Lũ ngu xuẩn! Tránh ra mau!” Thiết Giáp Nhân gầm rú điên cuồng, cố gắng giật dây cương để quay đầu con đại chiến mã bọc giáp sắt nặng nề.


Nhưng đã quá muộn.


Địa hình hẹp và sự cồng kềnh của bộ giáp sắt ba lớp đã biến toán kỵ binh nặng thành những bia đỡ đạn bất động. Tiếng đá lở gầm rú kinh hoàng nuốt chửng hoàn toàn tiếng la hét tuyệt vọng của binh lính phản quân. Hàng vạn khối đá tảng đổ sập xuống như một trận lũ quét bằng đá, đè bẹp những tấm khiên thép dày, nghiền nát giáp sắt hộ tâm và chôn vùi toàn bộ ngựa chiến xuống lòng đất cát sa mạc.


Một đám mây bụi cát và tro đá khổng lồ bốc cao hàng chục trượng, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của cả hẻm núi Tử Vong. Sức tàn phá cơ học của vụ lở đá lớn đến mức làm rung chuyển cả đất cát dưới chân xe trượt gỗ hỏng của Hoài Thương trên vách núi cao.


Một nửa lực lượng kỵ binh nặng Vân Trung—hơn hai mươi lăm thiết kỵ tinh nhuệ—bị chôn vùi vĩnh viễn dưới đống đổ nát của vách đá sụp đổ. Tiếng móng ngựa chiến dẫm nát đất cát gầm rú ban nãy giờ đây bị thay thế bởi tiếng rên rỉ thảm thiết của những con ngựa chiến bị gãy chân và tiếng đá hộc va chạm lăn lóc.


Sói Xám đang dắt bầy chó săn sa mạc Tây Vực mới đi ngách đá hẹp phía dưới cũng bị lực chấn động của vụ lở đá hất văng xuống khe núi sâu. Toàn bộ bầy chó săn mới thả ra bị đá tảng đè chết gục dã tàn, chặn đứng hoàn toàn khả năng theo dấu vết khứu giác của chúng đối với Hoài Thương.


Trên đỉnh vách đá cao, Nhạc Hoài Thương gục đầu xuống sàn đá cát ẩm ướt.


Dây cung bện gân ngựa cũ đã đứt phựt hoàn toàn làm đôi sau phát bắn Tam Thạch cực hạn. Lực phản chấn tàn bạo của dây cung khi đứt đã giật ngược lại, đánh nát dải băng bảo vệ bắp chân trái của anh. Ống chân trái của Hoài Thương bầm tím, rách thịt rớm máu tươi đầm đìa, khớp gối chân trái bị rạn xương nghiêm trọng tạm thời mất đi hoàn toàn cảm giác xúc giác do tác dụng phụ tàn khốc của Thiết Cốt Khóa Đau.


“Thống lĩnh! Người có sao không?” A Bảo hốt hoảng bò tới, hai tay run rẩy ôm lấy bả vai trái khỏe mạnh của Hoài Thương để đỡ anh dậy.


Hoài Thương không đáp. Anh dùng tay trái khỏe mạnh lau vệt nước mắt máu nhạt nhòa bên mắt trái, rồi cố gắng áp tai sát đất cát ẩm để lắng nghe độ rung dội về từ đám mây bụi tro đá khổng lồ phía dưới.


“U u u… u u u…”


Địa Chấn Thính của anh đột ngột nhận diện được một nhịp độ rung động cực kỳ nặng nề và dũng mãnh đang di chuyển dưới đống đá sụp đổ.


Đó không phải là nhịp bước của ngựa chiến, mà là tiếng chân người mang giáp sắt nặng nề nện thẳng xuống đất cát.


“Rầm! Rầm! Rầm!”


Từ trong đám mây khói bụi đá vôi mịt mù xám xịt, một bóng người khổng lồ từ từ đứng dậy khỏi đống đá đổ nát.


Đó là Thiết Giáp Nhân.


Bộ giáp sắt dày ba lớp bọc kín toàn thân của hắn chằng chịt những vết xước xát sâu hoắm do đá tảng va chạm, chiếc mũ giáp sắt bẹp rúm một bên tai rỉ ra những vệt máu tươi đỏ rực. Con đại chiến mã bọc giáp của hắn đã bị đá tảng nghiền nát chết gục dã tàn dưới đất cát, nhưng bản thân Thiết Giáp Nhân nhờ có ngoại công Thiết Sa Công luyện bàn tay cứng như đá và sức chịu đựng va đập cực hạn của bộ giáp thép dày, vẫn sống sót một cách thần kỳ sau vụ lở núi kinh hoàng.


Hắn dùng bàn tay bọc giáp thép gạt bỏ một khối đá tảng nặng trăm cân đang đè trên đùi trái, rồi vung mạnh thanh đại thương sắt đúc nguyên khối nặng bốn mươi cân găm thẳng xuống đất cát. Đôi mắt đỏ ngầu sát khí của tên thủ lĩnh kỵ binh khóa chặt vào vách đá cao nơi Nhạc Hoài Thương đang nằm tàn phế.


“Nhạc… Hoài… Thương!” Thiết Giáp Nhân gầm rú điên cuồng dã tàn, giọng nói khàn đặc phát ra từ lồng ngực bọc thép rỉ máu. “Ngươi tưởng dùng đá lở là có thể giết được ta sao? Lũ hèn nhát Thần Tiễn Doanh cũ! Toàn quân còn sống nghe lệnh, dựng khiên thép phối hợp tiến lên vách đá! Ta sẽ lột da gã què này bằng chính thanh đại thương này!”


Từ sau đống đổ nát, mười lăm tên thiết kỵ Vân Trung còn sống sót lảo đảo bò dậy. Chúng nhanh chóng dựng các tấm khiên thép dày phối hợp chặt chẽ che chắn đỉnh đầu, vây quanh Thiết Giáp Nhân tạo thành một thế trận phòng thủ kiên cố, bắt đầu tiến sát sạt từng bước một lên lối mòn dốc đá dựng đứng dẫn thẳng về phía ngắm bắn của Hoài Thương.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!