Nhạc nềnKengeki

Thiết Kỵ Vào Khe Đá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết trên đỉnh Tuyết Sơn Nhạn Môn vẫn gào rú liên hồi như muốn xé toạc màn đêm xám xịt của giờ Dần. Luồng hơi lạnh buốt giá từ những tảng đá đóng băng thốc thẳng vào ngách đá hẹp, nơi Nhạc Hoài Thương đang nằm sát đất. Dược lực của Sa Sâm Tuyết Liên nóng ấm vừa được Lạc Tuyết thoa lên khớp gối chân trái đang âm ỉ lan tỏa, giúp xoa dịu phần nào cơn co rút cơ đùi tàn khốc, nhưng bả vai phải bị phế của anh vẫn hoàn toàn vô lực, buông thõng dị dạng như một cành củi khô bên sườn.


Lạc Tuyết vừa run rẩy buông chiếc ống nhòm đồng rỉ sét xuống, khuôn mặt cô tái nhợt dưới ánh sáng mờ ảo của tuyết phản chiếu. Giọng cô lạc đi giữa tiếng gió rít:


“Thương… kỵ binh giáp nặng của Nhạc Vô Song… chúng đã điều động ba vạn quân phong tỏa toàn bộ ngả đường dưới chân núi tuyết… Chúng ta bị bao vây hoàn toàn rồi!”


Nhạc Hoài Thương không hề nao núng. Đôi mắt sâu hoắm như chim ưng của anh khẽ nheo lại, ánh lên tia nhìn sắc lạnh xuyên qua màn sương tuyết. Anh biết rõ, với thể trạng tàn phế hiện tại của mình và sự kiệt quệ của Lạc Tuyết, việc đối đầu trực diện với ba vạn thiết kỵ chính quy của Vân Trung Biên Phòng Quân là con đường tự sát. Thế nhưng, sa trường biên viễn mười năm qua đã dạy cho anh một quy luật: đại quân đông đảo đến mấy cũng có điểm yếu, và kẻ thù càng kiêu ngạo thì càng dễ sa vào bẫy rập của tự nhiên.


“Chúng không thể dồn toàn bộ ba vạn quân lên đỉnh núi tuyết này.” Hoài Thương trầm giọng, tiếng nói khàn đặc như hai phiến đá hộc mài vào nhau. “Địa hình dốc đứng chỉ cho phép chúng chia nhỏ lực lượng thành từng toán tuần tra. Toán tiên phong lùng sục ngách đá chắc chắn là lực lượng tuần binh của Vương Mãnh và Thiết Giáp Nhân.”


Lục Phong từ bóng tối của ngách đá bước ra, tay trái dắt theo một con ngựa chiến sa mạc gầy guộc nhưng dai sức. Gương mặt phong trần hằn sâu vết sẹo của cựu phó tướng Thần Thương Doanh lộ rõ vẻ lo âu:


“Thống lĩnh, thám tử của ta báo về rằng tên thợ săn Sói Xám đã dẫn theo một bầy chó săn sa mạc mới. Chúng đang đánh hơi theo vệt máu tươi rỉ ra từ vết thương vai của người. Nếu để chúng bao vây đỉnh núi, chúng ta sẽ không còn đường lui.”


Hoài Thương khẽ liếc nhìn bắp tay trái đang rỉ máu độc của Lạc Tuyết, rồi nhìn xuống đôi chân tàn tật của mình. Anh đưa ra một quyết định dứt khoát:


“Chúng ta sẽ không trốn chạy nữa. Chúng ta sẽ dụ chúng xuống Hẻm núi Tử Vong.”


Nghe đến ba chữ “Hẻm núi Tử Vong”, cả Lục Phong và Lạc Tuyết đều rùng mình. Đó là một hẻm vực đá sa thạch hẹp nằm kẹp giữa hai vách núi dựng đứng, nơi gió xoáy sa mạc thổi mạnh liên tục với sức gió cực đoan, tạo ra những âm thanh gầm rú kinh hoàng như tiếng quỷ khóc. Địa hình nơi đó hiểm trở đến mức ngay cả những kỵ sĩ hoang dã nhất cũng không dám phi ngựa nhanh. Nhưng đối với một tiễn thủ đơn độc sử dụng trọng cung, đó lại là một trận địa phục kích hoàn hảo.


“Nhưng Trọng Cung của huynh đã bị đứt dây hoàn toàn!” Lạc Tuyết lo lắng chỉ vào cánh cung Huyền Thiết Trọng Cung nặng trăm cân đang nằm im lìm trên tuyết.


“Ta sẽ bện lại dây cung tạm thời.” Hoài Thương lầm lì đáp.


Anh bảo A Bảo lấy ra những sợi gân ngựa chiến cũ còn sót lại dưới đáy giỏ tre. Bằng bàn tay trái khỏe mạnh duy nhất và đôi chân tàn tật phối hợp nhịp nhàng, Hoài Thương bắt đầu bện lại dây cung. Từng sợi gân ngựa thô ráp được bện chặt vào nhau, cố định bằng một nút thắt thô kịch ở giữa. Nút thắt này gồ ghề và cực kỳ nguy hiểm; dưới áp lực kéo căng của lực Nhị Thạch hay Tam Thạch, nút thắt có thể tuột ra bất cứ lúc nào, phóng lực phản chấn giật nát bạt mạng cánh tay trái khỏe mạnh của anh. Thế nhưng Hoài Thương không hề do dự. Anh siết chặt nút thắt bằng cả sức nặng cơ thể, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán hòa cùng cát bụi xám xịt.


Khi dây cung tạm thời vừa được căng lên, cánh cung huyền thiết phát ra một tiếng ngân rung trầm đục, khô khốc như tiếng xương gãy.


“Lục Phong, Lục Vô Kỵ.” Hoài Thương ngước mắt nhìn hai cha con cựu binh. “Hai người sẽ là mồi nhử. Hãy dùng khinh kỵ di chuyển zic-zac dọc theo lối vào Hẻm núi Tử Vong để dụ toán kỵ binh nặng của Thiết Giáp Nhân tiến sâu vào khe đá hẹp. A Bảo sẽ đi theo ta lên đỉnh vách đá cao thiết lập trận địa.”


Lục Vô Kỵ—thiếu niên mười tám tuổi với bầu nhiệt huyết sa trường của lính trẻ Thần Tiễn Doanh—bước lên trước, tay nắm chặt thanh thiết thương nhẹ tự chế:


“Thống lĩnh, con và cha sẽ dụ chúng vào đúng điểm mù ngắm bắn của người. Quyết không để một tên thiết kỵ nào thoát khỏi khe đá!”


Lục Phong nhìn con trai, ánh mắt hiện lên sự nghiêm khắc nhưng tràn đầy tự hào của một người cha sa trường. Ông vỗ mạnh vào vai Vô Kỵ, rồi quay sang cúi đầu chào Hoài Thương:


“Thống lĩnh bảo trọng. Chúng ta xuất phát!”


Đêm tối dần chuyển sang bình minh xám xịt. Gió bão cát bắt đầu nổi lên, cuốn theo những hạt cát thô ráp đập liên tiếp vào vách đá sa thạch của Hẻm núi Tử Vong. A Bảo dốc sức kéo chiếc xe trượt gỗ thấp chở Hoài Thương cùng cánh cung huyền thiết khổng lồ leo lên một lối mòn hiểm trở khuất sau rặng đá chịu lực của vách núi phía nam.


Đôi chân tàn tật của Hoài Thương lúc này đau nhức dữ dội do ngấm khí lạnh của tuyết sơn và độc tố đầm lầy chưa tan hết. Mỗi nhịp xe trượt nảy lên trên đá hộc là một lần khớp gối chân trái của anh như bị xé rách, máu tươi rớm ra đẫm dải băng gai thô Nhạn Môn mới quấn. Thế nhưng anh vẫn im lặng chịu đựng, dùng tay trái bám chặt lấy bệ đỡ cung bằng gỗ sồi bọc thép để giữ thăng bằng.


Khi lên đến đỉnh vách đá cao cách lòng hẻm núi hơn hai trăm bước chân, Hoài Thương lập tức hành động. Anh nằm ngửa sát đất cát ẩm, dùng tay trái khỏe mạnh cố định bệ đỡ cung gỗ sồi bọc thép xuống khe đá chịu lực. Đôi chân tàn phế của anh gồng lên, gót chân trái móc chặt vào Đai Ròng Rọc Gót Chân cải tiến để khóa cứng cánh cung huyền thiết vào nền đất.


“A Bảo, đo gió.” Hoài Thương nín thở ra lệnh.


Cậu bé mồ côi nhanh nhẹn rút ra một mũi Phong Hướng Vũ Tiễn nhẹ có gắn bột phấn trắng, giương cây cung tre thô sơ bắn thử nghiệm lên trời cao. Mũi tên nhẹ lập tức bị luồng gió xoáy cực đoan của Hẻm núi Tử Vong thổi dạt lệch sang hướng tây bắc ba thước, bột phấn trắng phát tán tạo thành một vệt mờ ảo diệu giữa không trung.


Hoài Thương quan sát vệt bột phấn, trong đầu nhanh chóng nhẩm tính theo Phong Hướng Định Tiễn Quy Luật. Sức gió xoáy ở đây cực kỳ phức tạp, liên tục thay đổi theo từng nhịp thở của khe đá. Anh phải điều chỉnh góc đạp cánh cung lệch sang bên phải hai phân để bù trừ sức gió trước khi phóng mũi tên sắt nặng mười cân Thập Cân Thiết Tiễn còn lại.


Đúng lúc đó, từ phía lối vào hẻm núi, tiếng móng sắt ngựa chiến dẫm nát đất cát bắt đầu vang lên dồn dập, rung chuyển cả vách đá sa thạch. Địa Chấn Thính của Hoài Thương áp sát mặt đất cảm nhận rõ rệt độ rung: đó là lực lượng kỵ binh giáp nặng cực kỳ đông đảo đang tiến vào.


Từ khúc cua hẹp của hẻm núi, bóng dáng của Lục Phong và Lục Vô Kỵ xuất hiện. Hai cha con thúc ngựa chiến chạy trốn lắt léo dọc theo các tảng đá hộc lởm chởm, di chuyển theo hình zic-zac để tránh né những mũi tên lạc bắn đuổi theo từ phía sau.


Đuổi sát sạt sau lưng họ là Thiết Giáp Nhân—thủ lĩnh kỵ binh giáp nặng Vân Trung. Hắn mặc bộ giáp sắt dày ba lớp phủ kín toàn thân đen ngòm, cưỡi trên con đại chiến mã cũng bọc giáp sắt kiên cố, tay lăm lăm thanh đại thương sắt nặng bốn mươi cân. Đôi mắt hắn đỏ ngầu sát khí qua khe hở của mũ giáp sắt, gầm rú điên cuồng chỉ huy năm mươi thiết kỵ càn quét san phẳng khe đá:


“Đuổi theo! Bắt sống hai tên tàn quân Thần Tiễn Doanh! Tên què bắn cung huyền thiết chắc chắn đang trốn phía sau!”


Đi bên cạnh kỵ binh là Sói Xám. Tên thợ săn tàn bạo dắt theo bầy chó săn sa mạc Tây Vực mới hung hãn, liên tục thúc roi da trâu dài bắt bầy chó săn đánh hơi theo dấu máu tươi của Hoài Thương.


“Sủa đi! Tìm ra lối ngách cho ta!” Sói Xám rít lên.


B bầy chó săn sa mạc tru tréo dữ dội, bắt đầu phát hiện ra mùi thảo dược Sa Sâm Tuyết Liên hòa lẫn mùi máu tươi rỉ ra từ vách đá phía nam. Chúng lao nhanh về phía lối mòn ngách dẫn lên đỉnh vách đá nơi Hoài Thương đang phục kích.


Phát hiện nguy cơ lộ trận địa, lính trẻ Lục Vô Kỵ quyết đoán hành động. Thiếu niên vung nhẹ thiết thương nhẹ, thúc ngựa chiến rẽ ngang chặn đường bầy chó săn. Anh vung thương đâm liên tiếp, đồng thời dùng cung tre bắn liên hoàn những mũi tên nhẹ đánh lạc hướng bầy chó săn xé gió dã ngoại.


“Lũ súc sinh! Đến đây!” Vô Kỵ hét lớn.


Sự can thiệp dũng cảm của Vô Kỵ đã thu hút sự chú ý của Thiết Giáp Nhân. Tên thủ lĩnh kỵ binh nặng gầm lên một tiếng kinh hoàng, thúc đại chiến mã lao thẳng tới, thanh đại thương sắt nặng bốn mươi cân đâm thẳng trực diện vào lưng Vô Kỵ với kình lực cương mãnh sa trường.


“Vô Kỵ! Tránh ra!” Lục Phong hét lên kinh hoàng.


Ngựa chiến của Lục Vô Kỵ bất ngờ vấp phải một khối đá sa thạch lỏng lẻo dưới lòng khe hẹp, khuỵu ngã đau đớn dữ dội. Thiếu niên bị hất văng xuống đất cát ẩm, thanh đại thương sắt của Thiết Giáp Nhân chỉ còn cách gáy anh nửa gang tay, sát khí lạnh toát xé rách da thịt sau lưng.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lục Phong điên cuồng thúc ngựa chiến lao tới chặn đường đâm của Thiết Giáp Nhân. Thanh thương sắt gãy khúc của ông vung lên, gạt nảy nhẹ mũi đại thương của đối thủ. Cú va chạm kinh hoàng tạo ra những tia lửa kim loại bắn tung tóe, hất văng Lục Phong lùi lại mười bước. Ngựa chiến của ông trúng phải một mũi tên lạc phản quân bắn từ tháp canh tầm xa, khuỵu chân trái di chuyển khập khiễng nặng nề.


“Chạy mau, Vô Kỵ!” Lục Phong hộc ra một ngụm máu tươi, vẫn kiên cường đứng chắn trước mặt con trai.


Lục Vô Kỵ nhanh nhẹn bò dậy, đỡ lấy cha mình rồi cả hai cùng lùi nhanh vào ngách đá hẹp—ngay sát khúc cua hẹp nhất của Hẻm núi Tử Vong.


Thiết Giáp Nhân vung thương ra lệnh cho toàn bộ năm mươi thiết kỵ càn quét tiến lên, dồn ứ toàn bộ đội hình cồng kềnh vào khúc cua hẹp chỉ rộng chưa đầy ba thước. Các tấm giáp sắt của ngựa chiến va chạm vào vách đá sa thạch tạo ra những tiếng rít kim loại chói tai, làm phân tán đội hình và hạn chế tốc độ di chuyển của chúng hoàn toàn.


Đây chính là thời điểm quyết định.


Trên đỉnh vách đá cao, Nhạc Hoài Thương nằm ngửa sát mặt đất cát ẩm. Gió xoáy sa mạc giật mạnh liên tục làm rách nát tơi tả chiếc áo choàng xám của anh, lộ ra bả vai phải hoại tử rỉ máu đen và bắp chân trái căng cứng nổi gân xanh cuồn cuộn.


Anh đặt mũi tên sắt nặng mười cân Thập Cân Thiết Tiễn cuối cùng lên bệ đỡ cung gỗ sồi bọc thép. Đầu mũi tên sắt đen bóng loáng, nổi rõ các đường rãnh xé gió xoắn ốc tinh xảo xám đen chịu lực.


Hoài Thương vận dụng Sa Trường Tức Sàng Pháp, hít sâu một hơi nín thở hoàn toàn, đưa nhịp tim xuống mức tối thiểu để triệt tiêu mọi rung động cơ thể. Anh dùng chân trái đạp bệ đỡ cung, tay trái khỏe mạnh nắm chặt dây cung bện từ gân ngựa chiến cũ nối tạm bằng nút thắt thô kịch.


“Két… két…”


Tiếng dây cung rít lên những âm thanh cơ học khô khốc đầy nguy hiểm dưới lực kéo căng Nhị Thạch Kình rồi nhanh chóng bộc phát lên Tam Thạch Trọng Kình cực hạn. Khớp gối chân trái của Hoài Thương phát ra tiếng rắc rắc giòn giã dã tàn, dải băng gai thô Nhạn Môn quấn chân rách toạc, máu tươi đỏ rực rớm ra đẫm sàn đá. Cơn đau hoại tử xương vai phải dội ngược dữ dội làm nhãn cầu anh rớm đỏ nước mắt máu nhạt nhòa, nhưng thính giác Thính Phong Nhãn của anh đã khóa chặt vào điểm nứt nẻ chịu lực chính của vách đá sa thạch dựng đứng phía trên đầu Thiết Giáp Nhân cách hai trăm bước chân.


Nút thắt thô kịch trên dây cung rách nhẹ chịu lực căng cực đại, bắt đầu có dấu hiệu tuột ra.


Thiết Giáp Nhân đột nhiên khựng ngựa chiến lại giữa khúc cua hẹp. Sa trường bách chiến đã mang lại cho hắn một trực giác nhạy bén về sát khí vô hình. Hắn ngẩng đầu nhìn lên đỉnh vách đá dựng đứng mịt mù bão cát xám xịt, đôi mắt qua khe mũ giáp sắt co rút lại khi phát hiện ra một vệt ánh sáng xám đen mờ ảo diệu của Trọng Cung.


“Có phục kích trên vách đá!” Thiết Giáp Nhân gầm rú điên cuồng dã tàn, vung đại thương sắt hướng lên trời. “Dựng khiên thép! Toàn quân dựng khiên thép phối hợp che chắn tầm cao ngay lập tức!”


Tiếng gầm rú của hắn chưa kịp dứt thì ngón chân trái của Nhạc Hoài Thương đã buông lực nhả dây cung huyền thiết căng cứng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!