Lời Thề Trên Tuyết Sơn
Gió tuyết trên đỉnh Tuyết Sơn Nhạn Môn rít lên như vạn tiếng oan hồn gào rú, kéo theo những bông tuyết sắc lẹm như mảnh thép vụn cào xé vào da thịt. Bóng tối của giờ Dần bao trùm lấy không gian, chỉ có ánh sáng xám xịt của màn sương băng phản chiếu từ những vách đá dựng đứng dựng đứng.
Nhạc Hoài Thương nằm ngửa trên tấm xe trượt gỗ hỏng sâu trong một ngách đá hẹp. Thể xác anh lúc này chẳng khác nào một phế tích sau trận chiến sinh tử tại miếu hoang Sơn Thần. Bả vai phải—nơi hằn sâu vết sẹo lồi lõm sậm màu tím đen của Độc Tố Hắc Sa Trên Xương Vai Phải—đang bộc phát những cơn đau buốt nhói thấu xương tủy dưới cái lạnh âm độ. Thứ độc tố tà môn ấy gặp lạnh lại càng điên cuồng cắn xé, rỉ ra những giọt dịch đen tanh nồng thấm đẫm lớp áo vải thô xám rách nát.
Chưa dừng lại ở đó, vết chém tẩm độc rắn sa mạc từ đoản kiếm của Vô Danh số 7 trên vai trái anh vẫn nóng bỏng như lửa đốt, đối kháng chan chát với cái lạnh buốt giá bên ngoài. Khớp gối chân trái bị rạn sụn khớp do lực kéo Tam Thạch trước đó sưng đỏ, căng nứt, máu tươi rớm ra đẫm dải băng gai thô Nhạn Môn rách nát. Đôi chân anh hoàn toàn bại liệt tạm thời, mất đi mọi cảm giác xúc giác do tác dụng phụ tàn khốc của Nghịch Kinh Châm Cứu Thuật đảo ngược khí huyết.
Bên cạnh anh, cánh cung Huyền Thiết Trọng Cung nặng trăm cân nằm im lìm, lạnh ngắt dưới lớp tuyết mỏng. Sợi dây cung bện từ gân ngựa cũ đã đứt phựt làm đôi, hai đầu dây tơi tả rủ xuống đầy bất lực như nanh vuốt bị bẻ gãy của một con mãnh thú sa trường.
“Thống lĩnh… sư phụ Thiết Chùy… thực sự đã…”
Cậu bé A Bảo quỳ bên cạnh xe trượt, hai tay ôm chặt lấy giỏ tre đựng hai mũi tên sắt Thập Cân Thiết Tiễn còn lại. Khuôn mặt đen nhẻm vì nắng gió sa mạc của đứa trẻ mười hai tuổi lúc này tái nhợt, nước mắt lã chã rơi xuống rồi nhanh chóng đóng thành băng trên đôi má lạnh ngắt.
Nhạc Hoài Thương không khóc. Đôi mắt sâu hoắm như chim ưng của anh đỏ ngầu nước mắt máu nhạt nhòa, khóa chặt vào mảnh dây cung đứt tơi tả dính máu của Hoắc Thiết Chùy đang được anh siết chặt trong lòng bàn tay trái khỏe mạnh duy nhất. Nỗi đau mất đi người thầy rèn vĩ đại, người đã lấy thân mình đỡ năm mũi tên độc của Tiễn Quỷ để cứu mạng anh, hóa thành một luồng sát khí vô hình, lạnh lùng và cô đặc hơn cả băng tuyết Nhạn Môn.
“A Bảo, không được khóc.” Giọng Hoài Thương trầm thấp, khàn đặc tựa tiếng hai phiến đá hộc mài vào nhau. “Sa trường không có chỗ cho nước mắt. Sư phụ hy sinh để giữ lại mạng sống cho chúng ta, không phải để chúng ta quỳ đây chờ chết.”
Anh nghiến chặt răng đến mức khóe môi rỉ máu tươi, tay trái siết mạnh mảnh dây cung đứt đến mức các đầu ngón tay rách da rớm máu. “Ta thề trước tuyết sơn Nhạn Môn, trước vong linh của sư phụ Hoắc Thiết Chùy… Ta sẽ dùng đầu mũi tên sắt này bắn xuyên sọ Tiễn Quỷ, đòi lại món nợ máu này cho Thần Tiễn Doanh!”
Đúng lúc đó, một bóng người mảnh mai lướt qua màn sương tuyết dày đặc, đáp xuống ngách đá hẹp không tiếng động. Đó là Lạc Tuyết. Nữ đạo tặc mặc y phục da thú bó sát màu đen lúc này trông vô cùng tơi tả, bắp tay trái bị đoản kiếm sượt qua đã được quấn tạm bằng băng vải đen nhưng vẫn rỉ máu độc tê dại. Mười đầu ngón tay của cô rách nát, rớm máu đỏ tươi do phải bám vào vách đá đóng băng dựng đứng của Tuyết Sơn để hái thuốc.
“Thương! Nhìn này… ta tìm thấy rồi!”
Lạc Tuyết run rẩy mở bọc vải da thú trong ngực, để lộ ba đóa hoa màu trắng tuyết, cánh hoa dày và tỏa ra một luồng dược hương nóng ấm thanh tịnh. Đó chính là Sa Sâm Tuyết Liên—thần dược bảo mệnh chỉ mọc trên những vách đá đóng băng hiểm trở nhất của Nhạn Môn.
Không kịp nghỉ ngơi, Lạc Tuyết quỳ sụp xuống bên cạnh xe trượt gỗ. Cô dùng một phiến đá huyền thạch nghiền nát đóa tuyết liên, trộn với chút nước ấm mà A Bảo vừa đun sôi từ tuyết tan. Luồng dược lực nóng ấm bốc lên nghi ngút, xua đi phần nào cái lạnh thấu xương của ngách đá.
Lạc Tuyết nhẹ nhàng tháo dải băng gai thô Nhạn Môn rách nát trên gối trái của Hoài Thương. Vết thương sưng tấy đỏ rực, da thịt nứt nẻ rỉ máu tươi bám đầy tuyết lạnh khiến cô xót xa tột cùng. Cô dùng đôi bàn tay lạnh ngắt nhưng ấm áp tình cảm của mình, thoa đều ngải thuốc tuyết liên nóng hổi lên khớp gối và bắp đùi chân trái của anh, rồi nhẹ nhàng xoa bóp để dược lực thấm sâu vào kinh mạch đang bị co rút cơ đùi nặng nề.
“Sẽ đau lắm đấy, ráng chịu đựng một chút.” Lạc Tuyết thì thầm, đôi mắt sáng như sao đêm của cô ngập tràn sự lo lắng và chu đáo thầm lặng.
Khi dược lực của Sa Sâm Tuyết Liên thấm vào, Hoài Thương cảm thấy một luồng nhiệt lượng cương mãnh như lửa đốt xộc thẳng vào khớp gối tàn phế. Sự xung đột dữ dội giữa cái lạnh đóng băng của tuyết sơn và tính nóng ấm của thần dược khiến toàn thân anh run rẩy bần bật. Khớp gối phát ra những tiếng rắc rắc trầm đục, máu đen độc tố rỉ ra từ các lỗ kim châm cứu nghịch kinh dần được bài trừ, thay thế bằng dòng máu đỏ tươi ấm áp. Đôi chân tàn phế của anh bắt đầu khôi phục lại một phần cảm giác lực cơ học, dù mỗi cử động nhỏ vẫn mang lại cơn đau buốt nhói thấu tận tim gan.
“Lạc Tuyết, cảm ơn cô.” Hoài Thương trầm giọng, tay trái khẽ miết nhẹ lên vết thương vai trái đã được đắp thuốc tuyết liên giảm đau. “Nhưng chúng ta không có nhiều thời gian. Tiễn Quỷ và Vương Mãnh đang bám theo dấu máu tươi dưới chân núi. Ta phải luyện thành công Thính Phong Nhãn ngay trong đêm nay.”
“Nhưng dây cung Trọng Cung đã đứt hoàn toàn, chân của huynh lại…” Lạc Tuyết lo lắng cản ngăn.
“Trọng Cung chưa có gân dị thú thì chưa thể dùng lực Tam Thạch. Nhưng ta vẫn còn cây cung săn thô sơ này.” Hoài Thương chỉ tay vào cây cung gỗ thông nhẹ của một thợ săn thú sa mạc mà A Bảo mang theo. Cánh cung tre dẻo dai này chỉ có lực kéo Nhất Thạch Kình, nhưng là quá đủ để anh rèn luyện giác quan cực hạn.
Hoài Thương gượng người ngồi xếp bằng dẹt sát đất cát ẩm của ngách đá. Anh nhắm chặt hai mắt lại hoàn toàn.
Blizzard gào rú bên ngoài ngách đá tạo ra một bức tường âm thanh hỗn loạn, che khuất mọi tiếng động nhỏ nhất. Đối với một tiễn thủ thông thường, màn tuyết dày đặc và gió xoáy cực đoan sẽ làm mù mắt và chệch quỹ đạo tên hoàn toàn. Nhưng đối với Hoài Thương lúc này, đôi mắt vật lý đã trở thành vật vô dụng. Anh bắt đầu vận hành Địa Sát Thính Phong Pháp, triệt tiêu mọi cảm xúc oán hận u uất trong tâm trí, đưa nhịp tim xuống mức tối thiểu bốn mươi nhịp một phút theo Sa Trường Tức Sàng Pháp.
Trong bóng tối tuyệt đối của đôi mắt nhắm chặt, thế giới âm thanh bắt đầu biến đổi.
Tiếng gió rít gào rú không còn là một khối tạp âm hỗn loạn nữa. Hoài Thương bắt đầu phân tách từng luồng gió: luồng gió bắc lạnh giá đập vào vách đá dựng đứng tạo âm thanh trầm đục; luồng gió xoáy tây nam rít qua khe đá hẹp tạo tiếng rít sắc lẹm; và đặc biệt là tiếng gió luồn qua các đường rãnh xoắn ốc trên thân mũi tên sắt Thập Cân Thiết Tiễn đặt bên cạnh.
Thế nhưng, bả vai phải hoại tử của anh bất chợt co rút mạnh do lạnh giá, kéo theo một cơn đau buốt nhói chạy dọc cột sống lưng xuống đôi chân tàn phế. Sự mất thăng bằng vật lý lập tức phá vỡ tâm cảnh tĩnh lặng của anh.
“Vút!”
Hoài Thương dùng chân trái đạp bệ đỡ cây cung gỗ thông thô sơ, tay trái kéo căng dây cung Nhất Thạch và buông lực nhả dây. Phát bắn đầu tiên hoàn toàn chệch hướng, mũi tên tre nhẹ bay đi và mất hút vào màn tuyết trắng xóa cách đó ba mươi bước chân.
“Không được… cơ tay trái của huynh bị bỏng lạnh đóng cứng rồi, không thể nhả dây cung nhịp nhàng.” Lạc Tuyết thốt lên khi thấy lòng bàn tay trái của Hoài Thương bị dây cung giật rách da rớm máu đỏ tươi do lạnh giá.
Hoài Thương không bỏ cuộc. Anh tiếp tục đặt mũi tên tre thứ hai lên cung. Lần này, anh nhắm mắt sâu hơn, lắng nghe tiếng hạt tuyết rơi di động giữa không trung. Mỗi hạt tuyết va chạm vào nhau phát ra một tiếng động cực kỳ nhỏ bé, mỏng manh như tiếng tơ lụa xé rách.
“Vút! Vút!”
Phát bắn thứ hai và thứ ba tiếp tục thất bại nhục nhã. Mũi tên tre bay lệch hoàn toàn do lực phản chấn của gối chân trái sưng tấy làm lệch góc đạp cung nửa phân. Lòng bàn tay trái của anh bỏng lạnh nghiêm trọng, máu đỏ tươi chảy ròng ròng dọc theo thân cung gỗ thông rách nát.
“Thống lĩnh, bình tĩnh lại.” Lời dạy năm xưa của cha ruột Nhạc Thiên Sơn bỗng vang vọng trong tâm trí Hoài Thương: *“Tâm Tiễn không nằm ở đôi mắt nhìn xa trăm bước, mà nằm ở sự tĩnh lặng của tâm cảnh hòa cùng tiếng gió sa trường.”*
Hoài Thương hít sâu một hơi dược hương nóng ấm của Sa Sâm Tuyết Liên còn vương trên vai trái. Anh buông lỏng hoàn toàn cơ thể tàn phế vai phải, tự bẻ khớp gối chân trái bằng Thiết Cốt Khóa Đau để khóa chặt góc đạp cung cố định sát đất cát ẩm. Toàn bộ năng lực tinh thần của anh dồn hết vào màng nhĩ tai trái cực hạn.
Lúc này, anh nghe thấy một hạt tuyết lớn, mang theo trọng lượng và quỹ đạo rơi zic-zac độc đáo dưới sức gió xoáy, đang từ trên vách đá cao rơi xuống ở khoảng cách trăm bước chân. Đường bay của hạt tuyết vẽ ra một vệt âm thanh xám mờ ảo diệu trong tâm trí anh.
“Bắn!”
Tay trái khỏe mạnh của anh buông lực nhả dây cung nhịp nhàng không một chút do dự.
“Phập!”
Mũi tên tre thô sơ xé gió bay đi, vạch một đường thẳng tắp tuyệt mỹ xuyên qua màn tuyết dày đặc, bắn xuyên thẳng qua hạt tuyết rơi di động xa trăm bước chân và đóng chặt vào một kẽ đá hẹp phía sau.
Cảnh giới Thính Phong Nhãn đã thành! Chiêu thức Thính Phong Tiễn dã ngoại đã được ngộ ra hoàn hảo ngay trong nghịch cảnh tột cùng của thể xác tàn phế!
Lạc Tuyết và A Bảo kinh hoàng chứng kiến mũi tên tre găm chặt vào kẽ đá, không thể tin nổi một phế nhân liệt chân lại có thể thực hiện phát bắn bách phát bách trúng không cần nhìn bằng mắt giữa bão tuyết cực đoan.
Thế nhưng, niềm vui ngắn ngủi chưa kịp lan tỏa thì Lạc Tuyết—người đang áp tai xuống đất cát ẩm để trinh sát—bỗng giật bắn mình. Sắc mặt cô lập tức trở nên nhợt nhạt, cắt không còn giọt máu. Cô dùng ống nhòm đồng rỉ sét nhìn xuống lối mòn độc đạo dưới chân núi tuyết qua màn tuyết mỏng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!