Bóng Ma Ám Sát
Bão cát ngoài Miếu hoang Sơn Thần vẫn gào rú liên hồi, từng luồng gió lạnh thấu xương rít qua khe cửa gỗ mục nát, mang theo những hạt tuyết mỏng dính đầy cát bụi xám xịt của Nhạn Môn Quan. Bên trong miếu, không khí ngột ngạt và lạnh lẽo đến mức hơi thở thở ra lập tức hóa thành làn sương trắng đục.
Nhạc Hoài Thương ngồi xếp bằng sát bức tượng thần sứt sẹo, nửa thân trên trần trụi lộ ra những thớ cơ săn chắc bám đầy bụi sa mạc. Thế nhưng, bả vai phải của anh lại là một cảnh tượng hãi hùng—nó khô héo, co rút lại dị dạng như một cành củi chết, vết sẹo lồi lõm sậm màu tím đen liên tục rỉ ra thứ dịch đen tanh nồng. Áp lực khổng lồ từ phát bắn Tam Trạch Trọng Kình kết liễu Tào Bá ở Vực gió hú đã cưỡng ép độc tố Hắc Sa bộc phát dữ dội. Chất độc tà môn ấy đang ngoan cố len lỏi dọc theo tủy sống, lan nhanh xuống hông rồi chạy thẳng xuống đôi chân tàn tật của anh.
“Rắc… rắc…”
Từng cơn co rút kịch liệt chạy dọc cơ đùi chân trái. Bắp chân của Hoài Thương cứng đờ như đá tảng, những sợi gân căng lên bần bật dưới lớp da rách nát dính đầy máu khô. Cơn đau buốt nhói dội thẳng lên đại não khiến trán anh nổi đầy gân xanh cuồn cuộn, nhưng anh chỉ im lặng cắn chặt răng đến mức khóe môi rỉ máu tươi.
Nằm ngay bên cạnh anh là Huyền Thiết Trọng Cung khổng lồ nặng trăm cân. Cánh cung đen bóng lạnh lẽo giờ đây trơ trọi, sợi dây cung bện gân ngựa cũ đã bị đứt phựt làm đôi, hai đầu dây tơi tả rủ xuống nền đất bụi bặm. Bên cạnh cánh cung, bao tiễn sắt cũng trống rỗng, không còn sót lại bất kỳ một mũi Thập Cân Thiết Tiễn nào. Mất đi Trọng Cung và tên sắt, đệ nhất thần tiễn năm xưa giờ đây chẳng khác nào một con mãnh hổ bị bẻ gãy nanh vuốt, hoàn toàn tàn phế trước bóng tối đang bao trùm.
“Thống lĩnh, nếu cậu còn cố chấp vận lực bộc phát kình lực bằng chân, đôi chân này sẽ bại liệt vĩnh viễn trước khi cậu kịp nhìn thấy cổng thành Vân Trung.”
Quách Dược Sư gằn giọng, khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn nheo hơ nóng một cây kim châm bằng bạc thô dài nửa thước trên ngọn lửa ngải cứu bốc khói mờ. Mùi ngải cứu nồng hăng trộn lẫn mùi máu tươi tạo nên một thứ mùi vị nghẹt thở trong mật phòng miếu hoang. Thần y già râu dê dài khẽ lắc đầu, ánh mắt ái ngại nhìn vào khớp gối chân trái sưng tấy như quả bưởi của Hoài Thương.
“Ta phải dùng Nghịch Kinh Châm Cứu Thuật,” Quách Dược Sư vừa nói vừa dùng ngón tay thô ráp miết mạnh lên huyệt Túc Tam Lý trên chân trái của Hoài Thương. “Thủ pháp này sẽ đảo ngược khí huyết, tạm thời phong tỏa độc tố Hắc Sa và giải tỏa cơn co rút cơ đùi để cậu có thể cử động chân trong vòng một canh giờ. Thế nhưng, cái giá phải trả là vô cùng tàn khốc. Lực phản chấn ngược dòng của khí huyết sẽ phá hủy sụn khớp gối nhanh gấp mười lần, mỗi lần châm cứu là một lần cậu tự hủy hoại đôi chân của chính mình. Cậu có chấp nhận không?”
“Châm đi.” Giọng Hoài Thương trầm đục, lạnh lùng như tiếng đá mài dưới lòng giếng cạn. Anh không hề do dự, mắt trái rớm máu đỏ tươi do cát bụi cứa rách vẫn khóa chặt vào bức mật thư rách nát của Nhạc Hải đặt trên đùi. “Muội muội Nhạc Dao đang bị giam lỏng tại biệt phủ Vân Trung. Ta không có thời gian để nằm chờ chết ở đây.”
Quách Dược Sư thở dài một tiếng thở dài đầy bi tráng. Lão không khuyên can nữa, bàn tay đột ngột trở nên cực kỳ chuẩn xác và nhanh nhẹn.
“Phập! Phập! Phập!”
Mười hai cây kim bạc thô lần lượt cắm sâu vào mười hai huyệt đạo lớn trên đôi chân tàn phế của Hoài Thương. Ngay khi kim bạc ngập sâu vào da thịt, một cơn đau đớn tột cùng, dữ dội như ngàn vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua khớp xương dội thẳng lên đại não. Các sợi gân chân của Hoài Thương khẽ rung động giật cơ nhẹ dưới da, máu đen độc tố tanh nồng bắt đầu rỉ ra từ chân kim bạc, nhỏ từng giọt xuống nền gạch miếu lạnh lẽo.
Hoài Thương gồng cứng người, tay trái khỏe mạnh duy nhất siết chặt lấy thanh xà gỗ mục nát trên nền đất để điểm tựa chịu đau, móng tay cắm sâu vào thớ gỗ tạo ra những tiếng kêu rắc rắc ghê rợn. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, nhưng anh vẫn cưỡng ép hơi thở tuân theo Sa Trường Tức Sàng Pháp để giữ cho nhịp tim không đập loạn.
Lạc Tuyết quỳ bên cạnh, khuôn mặt thanh tú che sau lớp mạng lụa mỏng ngập tràn lo âu. Cô khẽ dùng dải băng gai thô Nhạn Môn thấm nước giếng muối lau đi những giọt mồ hôi lạnh và máu đen đang rỉ ra trên đùi anh. Cách đó không xa, cậu bé A Bảo ôm chặt lấy chiếc giỏ tre rỗng tuếch, đôi mắt đen nhém vì nắng gió sa mạc đỏ hoe nhìn sư phụ đang chịu đựng cuộc hành hình thể xác tàn khốc.
Đột nhiên, Nhạc Hoài Thương khựng lại. Đôi tai anh khẽ động đậy nhẹ.
Mặc dù bão cát ngoài miếu vẫn gào rú dữ dội, mặc dù cơn đau buốt xương từ mũi kim châm đang tàn phá hệ thần kinh, nhưng nhĩ lực Địa Chấn Thính của anh đã bắt được một rung động cực kỳ nhỏ, truyền dẫn qua lớp gạch đá lạnh buốt dưới sàn miếu.
“Bịch… bịch…”
Tiếng động vô cùng nhẹ, nhịp nhàng và lướt đi rất nhanh. Đó không phải là tiếng gió rít qua khe cửa, cũng không phải tiếng gạch đổ sụp tự nhiên. Sát khí sa trường nhạy bén tích lũy qua vạn trận chiến lập tức cảnh báo Hoài Thương: có kẻ đang áp sát cận chiến trong bóng tối. Kẻ này có khinh công cực cao, di chuyển không tiếng động nhờ vận dụng Ảnh Tức Quyết triệt tiêu hoàn toàn tiếng thở và nhịp tim.
“Lạc Tuyết, tránh ra!” Hoài Thương gầm khẽ, tay trái nhanh như chớp đẩy mạnh bả vai Lạc Tuyết ngã nhào ra sau.
Ngay trong tích tắc ấy, một luồng gió lạnh buốt xé toạc màn sương ngải cứu dày đặc trong mật phòng. Cánh cửa gỗ mục nát của miếu hoang Sơn Thần không hề có tiếng đổ vỡ, nhưng một bóng đen gầy gò linh hoạt như mèo đêm đã lướt vào qua khe hở từ bao giờ. Ánh thép lạnh lẽo của một lưỡi đoản kiếm tẩm kịch độc rắn sa mạc rạch nát bóng tối, đâm thẳng trực diện vào giữa lồng ngực bất động của Nhạc Hoài Thương.
Đó là Vô Danh số 7, sát thủ chuyên nghiệp của Ảnh Các!
Lưỡi đoản kiếm xé gió lao tới nhanh như một tia chớp đen. Trong trạng thái hai chân đang găm đầy kim châm bạc của Nghịch Kinh Châm Cứu Thuật, Hoài Thương hoàn toàn bất động, không thể lùi lại hay né tránh bằng bộ pháp bình thường. Thần binh Trọng Cung rách dây nằm ngoài tầm tay. Nguy cơ ngàn cân treo sợi tóc cận kề.
Thế nhưng, Hoài Thương không hề hoảng loạn. Đôi mắt sâu hoắm của anh lóe lên tia sáng lạnh sắc như chim ưng khóa chặt quỹ đạo lưỡi kiếm.
Bằng tay trái khỏe mạnh duy nhất, anh rút phắt thanh Dao Găm Săn Sói rỉ sét dắt bên hông da bò. Vận dụng Độc Tý Đoản Đao Thuật, anh ngửa người sát mặt gạch lạnh lẽo, hạ thấp tối đa trọng tâm cơ thể tàn phế để luồn lách dưới đường kiếm hiểm độc của đối thủ.
“Keng! Xoảng!”
Lưỡi dao găm rỉ sét va chạm trực diện với đoản kiếm tẩm độc, tạo ra một chuỗi tia lửa kim loại bắn tung tóe giữa đêm tối. Lực phản chấn cơ học cực mạnh từ tay trái khỏe mạnh của Hoài Thương dội ngược lại khiến cổ tay Vô Danh số 7 chấn động dữ dội, đường kiếm bị chệch hướng đâm sượt qua khoảng không.
Vô Danh số 7 kinh hoàng trong lòng. Hắn không ngờ một phế nhân vai phải buông thõng, đôi chân găm đầy kim bạc lại có thể bộc phát lực tay trái cương mãnh và đao pháp thực dụng tàn nhẫn đến thế. Hắn lập tức xoay cổ tay, lưỡi đoản kiếm lướt dọc theo thân dao găm, chém ngang một đường hiểm độc nhắm thẳng vào cổ họng Hoài Thương.
Hoài Thương cố gắng dùng chân phải gạt chân đối thủ hòng làm mất thăng bằng của sát thủ. Thế nhưng, ngay khi anh vừa vận lực ép gối chân phải, khí huyết đảo ngược của Nghịch Kinh Châm Cứu Thuật lập tức phản phệ. Cơn co rút cơ đùi trái bộc phát dữ dội như một dòng điện nung đỏ chạy qua, khiến toàn bộ khớp gối chân phải bị khóa chặt đau đớn, đôi chân cứng đờ bất động không thể cử động theo ý muốn. Thử nghiệm phản kích thất bại hoàn toàn.
“Phập!”
Đường kiếm sắc bén của Vô Danh số 7 sượt qua bả vai trái của Hoài Thương, xé rách lớp áo vải thô xám tro. Một vết chém dài xuất hiện trên vai trái, máu đỏ tươi lập tức rớm ra, trộn lẫn với thứ máu đen độc tố Hắc Sa từ vết thương cũ rỉ ra tanh nồng. Độc tố từ đoản kiếm bắt đầu ngấm vào da thịt khiến vai trái anh tê dại.
“Chết đi, gã què!” Vô Danh số 7 gầm khẽ, vung kiếm đâm thẳng mũi kiếm xuống tim Hoài Thương đang nằm ngửa dưới đất.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Hoài Thương dùng tay trái quơ lấy chiếc hũ đất nung chứa nước giếng muối thôn Sa Thảo đập mạnh vào mặt sát thủ.
“Rầm!”
Hũ đất vỡ tan tành, nước muối khoáng chát đắng bắn thẳng vào mắt Vô Danh số 7. Vị muối chát cực độ làm cay xè mắt sát thủ, khiến đường đâm của hắn bị lệch đi ba phân, cắm phập sâu xuống nền gạch miếu Sơn Thần tạo tiếng động đanh thép.
Vô Danh số 7 hoảng hốt lùi lại ba bước, tay trái che mắt, đoản kiếm vung loạn xạ để phòng thủ cận chiến tầm ngắn. Lạc Tuyết lúc này đã kịp hồi phục tinh thần, cô vung sợi xích sắt móc vuốt rồng lướt nhanh xé gió, quật mạnh vào cổ tay Vô Danh số 7 buộc hắn phải nhảy lùi ra sát cửa miếu hoang.
Sát thủ Ảnh Các gạt bỏ nước muối khỏi mắt, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Nhạc Hoài Thương đang nằm rỉ máu trên đất cát. Hắn nhận ra bản thân đã mất đi ưu thế ám sát bất ngờ tầm gần, và lực tay trái của gã què vẫn cực kỳ đáng sợ.
Chưa kịp để Vô Danh số 7 thực hiện đòn tấn công thứ hai, một tiếng rít chói tai bỗng nhiên xé toạc bầu trời đêm bão cát ngoài miếu.
“Húuuu—Oành!”
Một quả pháo hiệu đỏ rực rạch nát không trung, phát nổ ngay phía trên mái ngói sụp đổ của Miếu hoang Sơn Thần, nhuộm đỏ cả những vách đá sa thạch xung quanh bằng ánh sáng đỏ lòm quỷ dị.
Tiếng móng sắt kỵ binh nặng dẫm nát đất cát và tiếng bước chân hành quân dồn dập vang lên kinh hoàng từ mọi ngả đường dẫn vào rừng sậy. Ánh đuốc sáng rực bắt đầu bao vây chặt chẽ quanh ngôi miếu đổ nát, soi rõ bóng dáng của Vương Mãnh cùng bầy tuần binh phản quân đang rút đao sắt cầm roi sắt gầm rú dữ dội.
Đặc biệt, từ trên vách đá cao phía sau miếu hoang, một bóng người gầy gò hốc hác, mặc áo vải xám rách nát dính đầy vết máu khô đang lặng lẽ đứng yên giữa bão cát. Lão già mù hai mắt Tiễn Quỷ đang từ từ giương cánh cung gỗ đen cổ xưa dính đầy oán khí, hướng thẳng mũi tên độc không tiếng động về phía mật phòng miếu hoang Sơn Thần.
Vô Danh số 7 nở một nụ cười tàn độc dã man trong bóng tối miếu đổ nát, lưỡi đoản kiếm tẩm độc rắn sa mạc khẽ chỉ thẳng vào lồng ngực rỉ máu của Hoài Thương:
“Nhạc Hoài Thương, Tiễn Quỷ và tuần binh phản quân đã bao vây chặt ngôi miếu này. Hôm nay, thần tiễn kéo chân của ngươi sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi dưới đống tro tàn Nhạn Môn Quan.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!