Nhạc nềnKengeki

Mũi Tên Đóng Đinh Thủ Lĩnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh pháo hiệu đỏ rực rạch nát bầu trời Nhạn Môn Quan, nhuộm hồng cả những bông tuyết lẫn hạt cát thô đang điên cuồng xoáy cuộn giữa không trung. Tiếng nổ đanh thép của hỏa khí dội vào vách đá tai mèo của Vực gió hú, kéo theo những chuỗi vang âm kéo dài như tiếng gầm rú của một con quái thú sa mạc bị thương. Sói Xám đã trốn thoát, và phát súng pháo hiệu của hắn đã chỉ điểm chính xác vị trí của Nhạc Hoài Thương cho toàn bộ toán cướp ngựa Hắc Phong Bang đang tuần tra bên dưới.


“Thống lĩnh! Tiếng vó ngựa chiến đang dội về từ phía đông hẻm núi!” Phùng Kỳ gằn giọng, bàn tay gầy guộc chằng chịt vết chai săn bắn bấu chặt lấy vai trái khỏe mạnh của Hoài Thương. “Tào Bá đang dẫn theo ít nhất mười kỵ binh giáp nặng càn quét tới đây. Lối mòn dốc đá này quá hẹp, xe trượt gỗ lại hỏng trục xoay, chúng ta không thể rút lui ngược lên đỉnh Tuyết Sơn giữa cơn bão cát cực đoan này được nữa.”


Nhạc Hoài Thương nằm ngửa sát mặt đất cát ẩm ướt, đôi môi khô khốc rỉ ra những vệt máu tươi lạnh ngắt. Khớp gối chân trái của anh sưng tấy, nhức nhối dữ dội sau phát bắn Nhị Thạch Kình trước đó. Những sợi gai thô Nhạn Môn quấn quanh bắp chân đã rách nát, thấm đẫm máu đỏ tươi rớm ra từ các vết nứt da chưa kịp đóng vảy. Đau đớn thể xác như ngàn vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua khớp xương đùi, lan nhanh lên lồng ngực rồi kích phát độc tố Hắc Sa ẩn sâu trong xương vai phải tàn phế. Vết sẹo lồi lõm sậm màu tím đen ở vai phải rỉ ra từng giọt dịch đen tanh nồng, dính dớp dưới lớp áo xám tro rách nát. Cánh tay phải của anh khô héo, gầy guộc như một cành củi chết, buông thõng vô lực trên nền đá lạnh.


“Sư phụ... con... con chỉ còn lại một mũi tên sắt cuối cùng.” A Bảo run rẩy nói, khuôn mặt đen nhẻm vì nắng gió sa mạc tái nhợt đi vì sợ hãi. Cậu bé ôm chặt lấy giỏ tre đeo sau lưng, bên trong chỉ còn trơ trọi một mũi Thập Cân Thiết Tiễn nặng mười cân. Đầu mũi tên đúc bằng sắt huyền thiết thô gỉ sét, nổi rõ các đường rãnh xé gió xoắn ốc tinh xảo xám đen bóng loáng dọc thân tên.


Hoài Thương nheo mắt trái rớm máu đỏ tươi do cát bụi cứa rách giác mạc. Tầm nhìn của anh nhạt nhòa, mờ mịt trong màn sương máu và cát vàng. Nhưng sát khí sa trường trong đôi mắt sâu hoắm như chim ưng của anh không hề suy giảm, ngược lại càng thêm lạnh lùng, cương nghị.


“Phùng Kỳ, đưa ta xuống đáy hẻm núi Tử Vong.” Giọng Hoài Thương trầm đục như tiếng đá mài dưới lòng giếng cạn. “Tào Bá cậy vào ngựa chiến sa mạc dẻo dai để càn quét. Ở địa hình dốc đá hộc này, ngựa của hắn di chuyển nhanh sẽ dễ vấp ngã. Chúng ta dụ hắn vào lòng hẻm núi hẹp, nơi sức gió xoáy mạnh nhất để triệt hạ.”


“Nhưng gót chân trái của cậu... sợi dây cung bện gân ngựa cũ kia...” Phùng Kỳ ái ngại nhìn vào nút thắt thô kịch gồ ghề bện tạm thời giữa hai đoạn dây cung bị đứt phựt. Nút thắt thô ráp ấy nằm ngay sát rãnh ròng rọc cơ khí của Huyền Thiết Trọng Cung, rít lên những tiếng “két... két...” khô khốc chịu lực kéo cực hạn. Chỉ cần một lực kéo căng Tam Thạch Trọng Kình, nút thắt ấy có nguy cơ đứt phựt bất cứ lúc nào, lực phản chấn cơ học khổng lồ của cánh cung nặng trăm cân sẽ đánh nát xương ống chân trái của anh.


“Không có nhưng.” Hoài Thương lạnh lùng ngắt lời. “Báo thù cho Nhạc Trung và dân làng Sa Thảo, hôm nay Tào Bá phải chết ở đây.”


Hiểu được ý chí sắt đá của Thống lĩnh, Phùng Kỳ không khuyên can nữa. Gã thợ săn nhanh nhẹn vác lấy thân hình tàn phế của Hoài Thương, đặt anh nằm lên tấm ván gỗ bọc thép của chiếc xe trượt đã hỏng trục xoay. Phùng Kỳ cùng A Bảo dùng hết sức lực kéo lê chiếc xe trượt gỗ trượt nhanh dọc theo dốc đá hẹp dốc đứng, lao thẳng xuống lòng Hẻm núi Tử Vong khuất sau màn bão cát mịt mù.


“Rầm! Rầm! Rầm!”


Tiếng móng sắt kỵ binh nặng dẫm nát đất cát vang lên kinh hoàng ngay phía sau lưng họ. Qua làn cát vàng đục xám xịt, bóng dáng khổng lồ oai vệ của Tào Bá hiện ra trên lưng con đại chiến mã sa mạc bọc giáp da hổ thô ráp. Hắn mặc chiến giáp da thú dính đầy vết máu khô, vai đeo thanh đại đao Huyết Sa bản rộng nặng ba mươi cân cực kỳ sắc bén. Đôi mắt chói lọi sát khí của hắn quét qua ngách đá hẹp, ngay lập tức khóa chặt vào vệt máu đen rỉ ra từ bả vai phải của Hoài Thương trên tuyết bẩn.


“Đuổi theo! Gã què kia đang chạy xuống lòng hẻm núi! Đầu của hắn trị giá năm trăm lượng vàng ròng của thiếu chủ Nhạc Vô Song!” Tào Bá gầm lên điên cuồng, giọng nói ồ ồ như tiếng sấm rền vang xé toạc tiếng bão cát gào rú. Hắn vung roi da trâu dài thúc ngựa chiến lao xuống dốc đá hiểm trở bất chấp nguy cơ trượt ngã.


Chỉ trong vài nhịp thở, toán kỵ binh cướp ngựa Hắc Phong Bang đã càn quét xuống lòng Hẻm núi Tử Vong. Địa hình nơi đây hẹp dần, vách đá dựng đứng hai bên che khuất hoàn toàn ánh sáng ban ngày mờ nhạt, chỉ còn lại những luồng gió lốc cực đoan rít gào luồn qua khe đá hẹp thổi ngược chiều dã tàn.


Tào Bá thúc ngựa chiến hạng nặng chạy trốn tốc độ cao dọc hẻm đá, nhưng khi tiến sâu vào lòng thung lũng hẹp, hắn đột ngột ghìm chặt dây cương. Con chiến mã khổng lồ hí vang một tiếng dài, móng sắt miết mạnh lên đá hộc tạo ra những tia lửa xanh lét. Phía trước hắn cách trăm bước chân, giữa bãi cát mịn ẩm ướt của lòng sông cạn, gã què Nhạc Hoài Thương đang nằm ngửa sát đất cát ẩm, hai chân đạp chặt vào bệ đỡ gỗ sồi bọc thép cố định Huyền Thiết Trọng Cung khổng lồ nặng trăm cân dựng đứng.


“Nhạc... Nhạc Hoài Thương?!” Tào Bá kinh hoàng kêu lên, đôi mắt độc nhất của hắn co rụt lại tột độ. Dù khuôn mặt Hoài Thương bám đầy cát bụi và vệt nước mắt máu rớm đỏ bên khóe mắt trái rách giác mạc, Tào Bá vẫn nhận ra ngay lập tức thần thái lạnh lùng như băng tuyết Nhạn Môn của đệ nhất thần tiễn thống lĩnh Thần Tiễn Doanh năm xưa.


Sự kiêu ngạo tự phụ về sức mạnh cơ bắp cận chiến của tên tướng cướp bỗng chốc bay biến sạch sẽ, thay vào đó là nỗi sợ hãi nguyên thủy dâng trào trong huyết quản. Hắn đã chứng kiến Độc Nhãn Long bị đóng đinh chết gục dã tàn trên vách đất đá chỉ bằng một phát bắn thẳng trực diện. Hắn biết rõ lực đâm xuyên khủng khiếp của Trọng Cung huyền thiết kéo bằng chân.


“Bắn! Bắn chết hắn cho ta! Không được để hắn giương cung!” Tào Bá điên cuồng gào rú, tay phải vội vã rút thanh đại đao Huyết Sa nặng ba mươi cân, thúc ngựa chiến hạng nặng xông thẳng tới hòng cận chiến áp sát trong phạm vi ba bước chân để triệt hạ.


Nhưng Hoài Thương không hề dao động. Anh nằm ngửa dẹt sát đất cát, khoác chiếc Áo Choàng Bão Cát Xám hòa lẫn màu sắc cơ thể vào bão cát mịn sa mạc để ngụy trang Sa Địa Phục Tiễn. Chân trái anh đạp mạnh vào bệ đỡ cung, gót chân trái buộc chặt vào Đai Ròng Rọc Gót Chân cải tiến để cố định góc ngắm bắn. Tay trái khỏe mạnh duy nhất của anh bấu chặt lấy sợi dây cung bện gân ngựa cũ nứt nẻ, kẹp chặt đuôi mũi tên sắt nặng mười cân Thập Cân Thiết Tiễn đặt trên rãnh xé gió xoắn ốc.


“Két... Két... Rắc!”


Kình lực bộc phát. Hoài Thương vận dụng toàn bộ nội lực tàn dư vào cơ đùi chân trái và cơ lưng, cưỡng ép kéo căng dây cung huyền thiết thông qua hệ thống ròng rọc đạt lực kéo căng Tam Thạch Trọng Kình (Sức kéo 360 cân). Nút thắt thô kịch bện tạm thời trên dây cung rít lên những tiếng kêu răng rắc ghê rợn, cọ xát tàn bạo vào lòng bàn chân trái bọc thép của anh. Khớp gối chân trái phát ra tiếng rắc đau đớn tột cùng, sụn khớp bị mài mòn nứt nẻ, máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra đẫm dải băng gai thô Nhạn Môn nhuộm đỏ cả gót chân bọc thép.


“A Bảo! Đo gió!” Hoài Thương gầm khẽ qua kẽ răng rỉ máu.


Từ trên vách đá hẹp phía trên đầu, A Bảo dùng ống nhòm đồng rỉ sét quan sát, huýt sáo vang lên ba tiếng ngắn dồn dập giả tiếng chim ưng: “Chít! Chít! Chít!”


Tín hiệu định vị: mục tiêu di động nhanh, cự ly tám mươi bước, sức gió xoáy giật mạnh từ hướng tây bắc thổi ngược chiều.


Tào Bá nhận thấy sát khí vô hình khóa chặt lấy gáy mình, hắn hoảng hốt vung đại đao Huyết Sa chém đổ các cột gỗ chịu lực chính của trại cỏ Hắc Phong Bang dựng tạm bên vách đá hẹp để tạo vật cản rơi rụng hòng che khuất tầm nhìn ngắm bắn.


“Rầm! Rầm!”


Hàng loạt cột gỗ thông cổ thụ và các tấm chắn thép rỉ sét đổ sụp xuống, bụi cát và gỗ vụn bắn tung tóe mù mịt che kín lối đi hẹp hẻm núi. Tào Bá thúc ngựa chiến hạng nặng chạy trốn tốc độ cao dọc hẻm đá khuất sau đống đổ nát hòng thoát thân.


Hoài Thương nín thở hoàn toàn theo Sa Trường Tức Sàng Pháp, triệt tiêu mọi tạp âm xung quanh và cơn đau hoại tử vai phải đang gặm nhấm tủy xương cốt. Anh nhắm chặt mắt trái rớm máu, dồn toàn bộ năng lực tinh thần vào thính giác Địa Chấn Thính để lắng nghe độ rung động của móng sắt ngựa chiến Tào Bá di chuyển trên nền đá hộc.


“Một nhịp... hai nhịp... góc nghiêng ba phân hướng gió xoáy tây bắc!”


Hoài Thương buông chân nhả dây cung huyền thiết.


“Phựt! Oành!”


Mũi tên sắt mười cân Thập Cân Thiết Tiễn xé toạc bão cát phóng đi tạo tiếng rít cơ học kinh hoàng. Thế nhưng, do nút thắt thô kịch trên dây cung làm lệch hướng lực kéo Nhị Thạch Kình, phát bắn đầu tiên bị chệch quỹ đạo bay một phân, đâm sượt qua móng sắt trước của ngựa chiến Tào Bá găm sâu xuống đá hộc tạo tiếng nổ kim loại đanh thép vang dội.


Con đại chiến mã sa mạc bị trúng lực phản chấn cực mạnh gãy móng sắt quỵ ngã nhào lộn dã tàn trên đất cát ẩm. Tào Bá bị hất văng khỏi lưng ngựa chiến, lăn lộn mấy vòng trên cát đá hộc dính đầy máu ngựa rách thịt bầm tím da thịt. Hắn hoảng sợ tột độ, vứt bỏ thanh đại đao nặng nề, bò trườn bằng cả tay chân lết thân xác khổng lồ trốn chạy vào ngách đá hẹp khuất sau đống gỗ đổ nát.


Khớp gối chân trái của Hoài Thương phát ra tiếng rắc đau đớn tột cùng do phản lực giật ngược vật lý cực đại của Trọng Cung dội thẳng vào xương gối. Da thịt ở lòng bàn chân anh bị sợi dây cung gân ngựa cũ rách toạc rớm máu tươi nhuộm đỏ cả nền cát mịn ẩm ướt dưới sàn xe trượt hỏng.


“Sư phụ! Hắn sắp chạy thoát vào ngách đá hẹp khuất tầm nhìn rồi!” A Bảo hoảng hốt gào lên từ vách đá cao.


Hoài Thương cắn chặt môi đến chảy máu tươi, nén cơn đau bại liệt tạm thời ở chân trái. Anh biết đây là cơ hội duy nhất để đòi lại công lý cho Nhạc Trung và dân làng Sa Thảo. Anh dùng tay trái khỏe mạnh nhét mũi tên sắt Thập Cân Thiết Tiễn cuối cùng vào bệ ngắm bắn rãnh xé gió xoắn ốc.


Anh vận dụng Thuấn Mục Định Tiễn khóa chặt gáy Tào Bá đang bò trườn trốn chạy giữa màn cát bụi mờ ảo che khuất hoàn toàn tầm nhìn thông thường. Nhịp tim anh hạ xuống mức tối thiểu, đôi tai khẽ động đậy theo tiếng thở dốc hoảng hợ của tên tướng cướp khuất sau đống gỗ đổ nát.


“Nhạn Môn Phá Giáp Tiễn... Phóng!”


Hoài Thương dùng cả hai chân đạp căng Trọng Cung đạt lực Tam Thạch cực đại, buông chân nhả dây cung huyền thiết gân ngựa chiến cũ nứt nẻ.


“Bùm! Xé...!”


Mũi tên sắt mười cân phóng đi mang theo động năng cực đại xé toạc áp suất không khí xung quanh tạo luồng khí xoáy chân không xám mờ hút sạch lá khô bụi cát dọc đường bay. Mũi tên sắt huyền thiết khổng lồ bắn xuyên qua đống gỗ thông đổ nát dày hai thước, đâm thẳng trực diện xuyên thủng qua ba lớp giáp da thú hộ tâm lưng Tào Bá.


“Phập! Oành!”


Sức tàn phá cơ học kinh hoàng đẩy thân xác khổng lồ nặng hai trăm cân của Tào Bá bay thẳng về phía trước mười bước chân, đóng đinh chặt hắn găm sâu vào vách đá dựng đứng của hẻm núi Tử Vong. Mũi tên sắt mười cân găm ngập sâu vào đá hộc cứng hai tấc, giữ chặt xác chết của tên tướng cướp lơ lửng trên vách đá rỉ máu tươi đỏ thẫm dã tàn nhuộm đỏ cả tảng đá vôi sa mạc.


Tào Bá trợn tròn đôi mắt độc nhất đầy kinh hoàng u uất, máu tươi phun trào từ cổ họng rồi gục đầu tắt thở lập tức. Toán cướp ngựa Hắc Phong Bang còn lại chứng kiến cảnh tượng đóng đinh dã tàn ấy kinh hoàng tột độ, vứt bỏ toàn bộ vũ khí rỉ sét cướp ngựa tháo chạy hỗn loạn khỏi hẻm núi Tử Vong.


Nhạc Hoài Thương gục xuống xe trượt gỗ hỏng, đôi chân hoàn toàn mất cảm giác tạm thời do hoại tử sụn khớp gối trái phát tác dữ dội sau phát bắn Tam Thạch cực hạn lực kéo. Khóe mắt trái anh rớm đỏ chảy dài vệt nước mắt máu đỏ tươi nhạt nhòa mờ mịt.


Phùng Kỳ và cậu bé A Bảo nhanh chóng lướt xuống từ vách đá cao giải vây, vội vàng đẩy xe trượt gỗ đưa Hoài Thương tiến sâu vào khu vực trại cỏ Hắc Phong Bang hoang tàn rách nát để thu dọn chiến trường ẩn nấp.


Tại mật phòng trại cỏ của Tào Bá, Phùng Kỳ dùng rìu sắt phá vỡ chiếc rương gỗ nhỏ rỉ sét bọc vải chàm chứa đầy vàng ròng của phản quân Vân Trung Nhạc Vô Song tài trợ bóc lột phàm nhân vô tội. Dưới đáy rương vàng ròng thu giữ được đầy ắp ánh kim lấp lánh, Hoài Thương dùng tay trái khỏe mạnh run rẩy lôi ra một phong thư mật đóng dấu sáp đỏ của chấp sự Nhạc gia biên ải Nhạc Hải gửi cho Tào Bá.


Hoài Thương dùng mắt trái nhạt nhòa máu cát đọc rõ các dòng chữ mực đen nguệch ngoạc trên cuộn giấy da dê ẩm ướt. Sát khí vô hình bỗng chốc bùng phát dữ dội quanh thân hình tàn phế của anh, làm rung chấn cả ngọn nến dầu tùng đang cháy âm ỉ trong phòng tối.


Mật thư ghi rõ chi tiết kế hoạch lùng sục ráo riết săn lùng và bắt giữ muội muội Nhạc Dao của anh đang bị giam lỏng tại biệt phủ Vân Trung, nhằm ép cô phải khai ra vị trí cất giấu cuốn danh sách quân nhu biên phòng quân cũ mười năm trước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!